cái cảm giác điên rồ đó....tôi thấy mình thật lạnh phía đằng sau những sự thật đó...
lại một lần nữa tôi vỡ vụn...tôi xin thề là trong tháng này thay vì tim tôi nát 1000 mảnh thì bấy giờ nó sẽ là 10000 mảnh ....điều đó có nghĩa là một mảnh trong 1000 mảnh kia sẽ vỡ nhỏ ra làm 10 mảnh khác nhỏ hơn...phải không nhỉ?
trới hôm nay gió lạnh....tôi nghe như gió chạy ...nô đàu trong từng thớ thịt của mình....gió bắt đầu nơi pnía bàn chân ..rượt đuổi nhau lên bắp giò, đùi rồi dần lên toàn bộ cơ thể...hi vọng tôi sẽ còn thở được...
đã lâu rồi dường như khái niệm khóc trở thành quá xa xỉ...thế nhưng...
trong những đống bùi nhùi những âm thanh bát nháo và vô nghĩa.Tôi nghĩ thế, đơn giản là những âm thanh vui vẻ đó đang tự cố làm ra vẻ vui vẻ thế thôi, chúng nó biết, họ biết, ngưới ta biết, anh ta biết, cô ta biết, chị biết và em cũng biết.... Trong cái mớ hỗn tạp thế ra là tô son trét phấn cho một sự thật đầy nước mắt, chị khóc!
hôm nay tôi có một việc rất hứng thú... Tôi quyết định làm một việc mà tôi thường làm khi tôi có cảm giác này, tôi sẽ báo với anh. nhưng hôm nay trời lạnh và không...gió.
Sunday December 17, 2006
17 December 2006
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment