28 May 2007

The 5th time in lovE

"Rồi sẽ ra sao?"
Có lẽ đó là câu hỏi cô ấy tự hỏi nhiều nhất trong khoảng thời gian 2 người yêu nhau. Yêu nhau quá nhiều nên cái tương lai nó hồng tới mức chẳng thấy màu xanh hi vọng. Điều đó làm cho cô ấy bứt rứt...cuộc sống tương lai của cô không thể nào chỉ mỗi tình yêu như thế. Đây là lần thứ năm cô yêu anh!


Trời lại mưa hôm nay, cái mưa bứt rứt da tay da chân líu ríu lại vì ướt mà cũng có vẻ hâm hấp do cái nóng từ đất sầm sập bốc lên. Hiện tượng thường thấy khi ở nhà là tôi sẽ đi tới đi lui. Trời tối thui tối mò, ôm cái máy tính màh cảm như việc ngồi trong tù dòm ra ngoài trời xanh wa khung cửa hẹp. Anh ta đang gọi. Anh ta gọi làm lòng tôi tan nát. Anh gọi tôi như thể việc thông qua một sắc lệnh mới để tôi có thể yêu anh một lần nữa. Bằng cách nào đó tôi lại vỡ ra thêm một miềng nữa là vì anh. Chậm rãi.. chậm rãi...tôi mong chờ anh ấy sẽ gọi cho tôi...nói theo kiểu như sắc lệnh như một khẩu dụ cho người đàn bà lãnh cung hồi giá....


Với tôi cô ấy là một cái giỏ vải thổ cẩm được phối màu nhàn nhã đến tuyệt vời. Việc thấy một thứ quá hợp ý từ cái nhìn đầu tiên mah quên mất không mua chỉ đợi đến khi về nhà tiếc rẻ tạoc hot ôi cảm giác không vui. Tôi quyết định viếng thăm cái giỏ vải đó với một thái độ điềm đạm nhất có thể. Giá trị của một thứ có thể phần nào nói lên phẩm chất của chính nó. Điều lạ là một cái giỏ vải như thế này với tôi nó thật rẻ. Tôi bắt đầu nghi vấn, tại sao nó lại quá rẻ với một chiếc giỏ được làm công phu như vậy. Tại sao trăm ngàn người đi qua chỉ có tôi mới thấy được một món hời như vậy, tại sao lại là tôi??? Rồi tôi bắt đầu trả lời bằng vốn biện luận của mình: Có khi đây là sang tay xài rồi mấy lần, lại thì, không biết có cái gì lừa gạt nhau không. Chiếc giỏ với nhiều màu sắc bí ẩn....việc cầm lấy và muốn sở hữu là có, nhưng việc gìn giữ thì ngay cả tôi cũng không biết, không có gì là tồn tại vĩnh viễn. Có khi nó đã sang tay chủ được mấy lần, những người chủ trước bỏ vào nó những khối bí mật đen ngòm khi tôi nhìn vào, thật khó mà lộn ngược để fơi bày cả cái quá khứ bí mật của nó, tôi sẽ làm hư mất chiếc túi. Hay chính tôi, chính bản thân tôi cũng không tiên lường trước được tôi sẽ dùng lý do gì để làm dịu bản thân khi tự tay vút chiếc giỏ này đi trong tương lai...tôi không biết, không hề biết, còn cái giỏ thì im lặng vời khoảng tối bí mật bên trong và những màu sắc nhà nhã bên ngoài...


Hôm qua hay hôm kia nữa nhỉ, chúng tôi gặp nhau, chúng tôi nói rất nhiều. Điều này làm tôi lo lắng. Cách anh nói chuyện thật khéo. Tôi đã cố như một loài cây thân thảo uốn lượn, còn anh thì thự thụ một con sóc tài tình, anh đi tận tuột, khát khao khám fá tôi. Nhưng việc bị khám fá làm tôi không quá bận tâm, điều bận tâm là sau những ngõ ngách của sự thật fù hoa và xú uế tôi có được gì. ...
Ôi, tôi ước gì mình có thể như một chùm nho cao, tím thẫm những bí mật mãi trên cao trong đôi mắt thèm thuồng của anh. ...Anh sẽ mãi không có được tôi nhưng tôi sẽ mãi có một vị trí trong đôi mắt anh!
Thật ngông cuồng - tôi nghĩ - việc lợi dụng sự tò mò của người khác để hun đúc cho cảm giác của bản thể tựa như việc ích kỷ choàng lên vương miện tham lam.


Cô ấy im lặng trong mấy ngày. trong mấy ngày ấy trời đổ mưa. Mưa tầm tã. Mưa trong không khí tôi quấn cùng những hoạt động, công việc, tiệc tùng. Mưa làm tôi thấy cần ai đó, ai đó không fải để hôn, để ôm ấp, làm tình 1 đêm...chỉ là một ai đó cô độc nhìn tôi quạnh quẽ trong mưa. Tôi sợ việc tự mình xét lại bản thân " hôm nay anh nhớ về em bao lâu? " Nó làm tôi căng thẳng, căng thẳng tột bực! Căng thẳng vì tôi không nhớ cô ấy nhiều như việc mối quan hệ tôi tạo dựng khi chuyện trò cùng cô ấy, căng thẳng thẳng vì việc nỗi nhớ quá nhiều cho những lới bỡ trêu ngươi cô ta vì những đong đưa vốn sẵn tính mình... hay còn nhiều nữa...Nói chung chủ đề liên quan đến cô ấy là nghìn vạn những dấu chấm hỏi múa may, hứa là tôi có thể vẽ nên khuôn mặt cô ta bằng những dấu chấm hỏi xếp thành...Chẳng biết điếu đó có thể làm được gì không nữa, hix, maybe đây là việc relax của bộ não trong quá trình phức tạp hoá vấn đề này!


Hôm nay tôi đi trên đường, trời rất nắng. Cơ thể khó chịu. Chắc cũng vì vừa quen với cái trò ẩm thấp mah lại hanh khô ngay. Màh thế thôi cũng được vậy....có khi là việc than thở cũng nhắm buổi mah ông trời nghe thấy ...vù một cái trời đen kịt...ào một cái ướt nhẹp như mèo. Chậc...nhanh quá, nhanh wá mah chưa kịp đến anh thì cũng thật tệ. hôm nay anh ta vẫn chưa nói gì. 6 lần gặp gỡ, tôi yêu anh ta tận 5 lần, yêu chớp nhoáng như cơn mưa. Yêu cách anh nói, yêu cách anh cười, yêu cách anh giận, yêu cách anh phiền..và yêu cả cách anh biến mất ...như ngày hôm nay... Giá mà tôi có thể nói yêu ngay như đơn giản là việc tôi phát âm ra một động từ tiếng việt "yêu" như bao từ khác thì tôi đã dán cái headfone vào tai anh để mah repeat all liên tục cái từ đó một cách dễ dãi. ....nhưng từ "dễ dãi " lại không có trong từ điển của tôi. Ngay lúc đó thì tôi lại cảm thấy mình thật bi thảm , vì vô tình tâm cảm liếc wa " yêu" của tôi fải gắn liền với hàng tá "bi thương từ" khác. Chả hiểu sao lại phải làm khổ bản thân như thế. Hiện tại thì chưa có cân trả lời. Chỉ biết điều đó làm tôi cảm thấy an toàn, đau khổ đấy nhưng cái có được là sản vật có giá trị.


Hôm nay, trời mưa tiếp, tôi đã cố liên lạc với cô ấy trước nhưng cô ấy không giữ máy. Thật là không may. ...hay là may mắn đây. Thậm suy cho cùng thì việc làm của con người thật trái khoáy. Khi tôi cảm thấy tôi cần cô ấy nhất, cần nhất trên đời, cần cho việc nhìn thấy gương mặt, cần cho việc cảm thấy hơi thở ai đó kề bên... thì y như rằng những lúc đó tôi không thể, 100% là không thể gặp cô ta | còn khi tôi biết chắc là cái fần trăm kia có thể gặp được cô ta khá cao thì tôi lại hi vọng kh6ng gặp được như một sự tình cờ xui xẻo - tôi hứa đây chỉ là sự trùng hợp kinh khủng nhất mà tôi không thể giải thích nổi là tự mình sắp đặt trong vô thức hay là số phận nó là thế.
Nếu như thế thì tôi sẽ hận bản thân lắm. Việc làm nhục người khác cũng có thể được đánh giá bằng việc gặp họ nói lời thân mật trong trạng thái cưỡng bức.
Giá màh cô ấy yêu tôi nhiều hơn những sự thật và giả thuyết của tôi. Nhiều hơn cả cơn giận dữ khi tôi gọi cho cô ấy màh chiếc xe cứu thương chạy ngang té nước vào người làm tôi tức muốn văng tục.


Tôi đã quyết định đến nhà anh ta. Đến với một là thư. Tôi viết nắn nón bằng tay một cách thô mộc nhất, màh theo tôi đẹp hơn hết thảy những font chữ trong SMS hay YMS mah tôi có thể chọn được khi trò chuyện cùng anh....

" Đây là lần thứ năm em muốn viết câu này cho anh: " em yêu anh" "


Đó là những dòng thư cuối cùng tôi có được từ cô ấy. Có thể là sự khốn nạn rơi vào đầu tôi khi việc này đã quá muộn. Tôi không thể nghe giọng cô ta hồi đáp trong đt lần nữa ngay khi tôi biết tôi yêu cô ấy như thế nào. ...

Bà mẹ nhìn đứa con trai vạ vật trong bàn ăn : "thư đến không vui ah con? cứ tưởng giờ đó con vế hay sao mah người ta vừa đưa thư xong là con về, ah không, chắc cũng 5 10 ph gì đó, sau cái vụ tai nạn của đứa con gái ngoài đầu đường hồi chiều..."




28|05|07
JJ

No comments: