20 December 2008

A letter


Lá thư của người mẹ có con trai là người đồng tính....


Who gonna know have to know - i mean you guys human kind

Là mẹ của một đứa con trai đồng tính, tôi quá hiểu việc con người ta có thể trở nên tàn nhẫn và vô lí đến mức nào.

Vừa qua, có rất nhiều lá thư được gửi đến tờ Valley News bày tỏ sự quan tâm đến hiểm họa đồng tính luyến ái đang diễn ra tại Vermont. Bản thân tôi cảm thấy mệt mỏi với lối suy nghĩ về "sự bành trướng đồng tính" cũng như sự so sánh khập khễnh của các người, cho rằng chấp nhận đồng tính luyến ái chẳng khác nào chấp nhận tình dục với trẻ em. Các người thật độc ác và thiếu hiểu biết. Các người đã cướp đi niềm vui của một người mẹ như tôi kể từ khi các con tôi vẫn còn nhỏ dại.

Bắt đầu từ năm lớp 1, con trai tôi đã phải gánh chịu nhiều sự hiếp đáp từ đám bạn học "côn đồ giả danh đạo đức", xuất thân từ những gia đình "được cho là gia giáo, nề nếp" của các người. Suốt từ lớp 1 cho đến trung học, nó luôn bị áp bức về thể chất cũng như tinh thần chỉ vì bị người ta cho là gay, dù chưa bao giờ công nhận mình gay hay giao du với bất cứ thứ gì can hệ đến đồng tính. Chỉ vì cách đi đứng và cử chỉ của con trai tôi không giống với những đứa con trai khác.

Nó không ngừng bị chúng bạn gọi là "đồ pê đê" tính từ năm lên 6. Những năm trung học, khi mà con cái các người mải tham gia các sinh hoạt cấp 3 cùng bạn bè đồng trang lứa, con trai tôi cố gò từng nét bút trên bức thư vĩnh biệt, viết rồi lại sửa, cố sao cho gia đình hiểu rằng nó yêu thương chúng tôi nhiều như thế nào.

Trái tim tôi như tan nát khi lắng nghe đứa con trai mới mười bảy tuổi của mình nấc lên từng tiếng, rằng nó không thể tiếp tục chịu đựng cuộc sống này thêm nữa, rằng nó không muốn mình đồng tính, và rằng nó quá xấu hổ để có thể đối diện với cuộc đời.

Các người mặc nhiên bảo mình muốn bảo vệ gia đình và em nhỏ khỏi sự đe dọa của đồng tính luyến ái, nhưng đồng thời các người lại đang ngăn cách các gia đình và đưa thế hệ trẻ đến bờ tuyệt vọng.

Tôi không biết tại sao con mình đồng tính, tôi chỉ cần biết rằng Chúa không tạo ra nó, cũng như hàng triệu người như nó, trên mặt đất này để cho các người đàn áp. Chúa ban cho các người trí não để suy nghĩ, và bây giờ chính là lúc để các người bắt đầu động não. Điểm cốt lõi trong số những niềm tin mù quáng của các người là ý nghĩ cho rằng chuyện đó sẽ không bao giờ xảy đến với mình, rằng đây là một lối sống sa ngã mà người ta tự chọn lấy.

Nếu nó có thể xảy đến với gia đình tôi, thì nó cũng có thể đến với gia đình các người, và các người sẽ không được quyền chọn lựa. Tôi không rõ đồng tính luyến ái có do di truyền hay không. Tôi chỉ có thể nói rằng nó bẩm sinh. Còn nếu muốn giữ tiếng thơm cho mình, các người nên kiếm thứ gì khác hay ho hơn là dị tính luyến ái. Các người chẳng làm gì để có nó cả, mà có nó từ khi được sinh ra rồi.

Nếu quý vị nào không đồng ý, tôi sẵn sàng lắng nghe ý kiến, bởi vì cái sự dị tính của tôi đối với tôi là một đặc ân. Tôi nhận lấy nó mà chẳng cần tốn chút công sức. Nó khắc sâu trong tâm hồn tôi đến mức không gì có thể thay đổi được. Với những người cho rằng đồng tính luyến ái là một sự tự nguyện lựa chọn, một thói quen xấu, trục trặc về tâm lí hay một thứ gì đó có thể được chỉnh sửa bằng giải pháp "10 công đoạn", tôi thật sự lấy làm khó hiểu.

Chẳng nhẽ các người đang bảo rằng định hướng tình dục của các người là do tự mình chọn lấy, và các người có thể tùy ý thay đổi? Nếu không phải thế thì tại sao các người lại cho rằng người khác làm được? Một ý chung thường gặp là các người lo sợ tiểu bang Vermont bị dân ngoại lai xâm chiếm. Hai bên nội ngoại gia đình tôi sinh sống ở Vermont suốt nhiều thế hệ. Từ linh hồn đến trái tim tôi đều thuộc về Vermont, vậy nên, tôi sẽ cám ơn lắm nếu các người ngừng ngay chuyện tự xưng mình là dân Vermont chân chính.

Các người còn dùng cả hình tượng những con người quả cảm, anh dũng đấu tranh trên chiến trường, bảo vệ đất nước tuyệt vời này, bảo rằng họ không đem tính mạng mình ra hy sinh để cho đồng tính luyến ái chà đạp lên những nguyên tắc mà họ dùng mạng sống của mình để giữ gìn.

Chính cha tôi, 83 tuổi, người từng tham gia những trận chiến thốc liệt nhất thời thế chiến thứ II, từng bị thương tích và được trao tặng huy hiệu Trái tim tím, đã phải lắc đầu buồn bã trước cuộc sống mà cháu nội mình phải sống. Ông nói ông từng sát cánh chiến đấu với những người đồng tính trên mặt trận, họ luôn làm tròn trách nhiệm của mình, không phiền hà gì ai.

Một trong những người bạn thân trong quân đội của ông là người đồng tính, và ông không hề biết được cho đến giờ phút cuối, mà khi ấy, điều đó cũng không còn quan trọng nữa. Đó không phải là thước đo một con người.

Các người chắc là không chịu nổi khi con trai tôi, sau khi đã thoát khỏi địa ngục thời niên thiếu, tìm ra được bạn đời và hạnh phúc lâu dài. Các người sẽ sống không yên khi nó yêu cầu quyền được ở bên cạnh người yêu khi nhập viện, hay được quyền quyết định chữa trị, hay hưởng quyền lợi về thuế hay thừa hưởng di sản. Sao nó lại dám cả gan?

Các người bảo, những yêu cầu táo bạo này sẽ đe dọa sự tồn tại của gia đình các người, sẽ làm giảm đi giá trị thiêng liêng của hôn nhân. Các người dùng tôn giáo làm cái cớ để khỏi phải suy nghĩ một cách nhân đạo. Chúa không hề ưu tiên cho đa số và Chúa cũng hiểu con trai tôi không hề phạm tội.

Sưu tầm trên mạng.

07 December 2008

Windows



Bên kia cửa sổ là trời mưa rất nhiều, bạn nhìn thấy tôi rúm ró bên kia
...chờ và đợi...