
CUỘC XUNG ĐỘT CỦA THẰNG HỀ TRÊN CHIẾC XE LĂN. phuocquang22
_ Cô đã làm gì với hắn?
_ Ngủ. Trên bao lơn. Nghe sóng.
_ Cô hứng chí với trai trẻ!?
_ Thì đã sao. Tôi có già? Tôi 19, tôi trôi qua với những thằng trẻ tuổi cao giò… Vô hại. Tôi hồn nhiên theo cách mà những con nhỏ cùng trang lứa không hề có…
_ Ừ! Rồi cô dâng hiến cho nó, theo cách mà cô hồn nhiên nhất. Tôi hiểu! Thừa biết.
_ Và tôi đã loại bỏ nó ra khỏi cuộc sống giữa tôi và anh. Đừng đổ lỗi cho nó. Quá khứ tôi vô hại. Anh hiểu cho.
Nắng làm dậy màu những lớp lá khô. Cô chạy ra khỏi nhà. Min chạy theo và ư ử sủa. Mảnh vườn im ắng dưới những tán lá sậm màu…
Sau khe cửa gỗ nhỏ hẹp, chiếc xe lăn bé nhỏ ngoắc nguẩy sau cuộc cãi nhau, đôi mắt người đàn ông như bị đè nặng bởi đôi mày rậm luống tuổi. Cái nhìn qua bên kia hàng rào đẩy thất vọng.
_ Anh cũng có vừa gì đâu…
_ …
_ Chính anh đã hối thúc cô ta vào nhà vệ sinh vào buổi sáng ấy.
_ …
_ Tôi chẳng quan tâm cô ấy là ai, là thứ hạng gì, anh cư xử như vậy là quá tồi, quá hèn.
_ …
_ Anh tồi với cô ấy và hèn trước tôi.
_ …
_ Tôi đau cho cô ấy. Tôi đau cho anh. Và đau cho cả tôi nữa… Sự lẩn trốn xuẩn ngốc.
_ …
_ Tại sao tôi phải là người ra đi chứ. Không bao giờ có chuyện đó. Lũ đỉ thoã đến với anh cũng
chỉ vì dục tính thôi. Rồi anh cũng chẳng ngon lành gì mà đeo bám.
_ …
_ Rồi ai sẽ quay trở lại trong ngôi nhà này. Là tôi. Chỉ tôi. Anh hiểu không?
_ Cô im và biến ra khỏi đây giúp tôi. Chẳng có ai bị hạ thấp thành đĩ điếm khi đến với tôi cả…
_ …
_ Tiếc là tôi đã quá e dè trước cô. Tôi luôn tôn trọng hình ảnh cô. Tôi không biết cô sẽ khó xử thế nào nếu chứng kiến tôi nằm cùng giường với một cô gái khác… Và tôi cũng không muốn cô gái ấy phải chịu đựng hoàn cảnh thế này. Đó là cách tốt nhất tôi có thể làm. Cô không nên đến nhà tôi một cách quá đột ngột khi chúng ta trong thời gian ly thân.
_ Anh nói hay lắm… Mọi thứ quá nặng nề đúng không. Tôi hiểu cho anh. Tôi hiểu cho con nhỏ đó… Nhưng mọi thứ quá trễ rồi, đừng kì vọng vào một cô gái sau khi bị đẩy vào nhà vệ sinh chỉ vì phòng vệ lẫn trốn nhé… Sĩ diện của đàn bà mà. Sự khéo léo của anh chỉ là nắm tay cô ta và đẩy vào nhà vệ sinh để trốn tránh tôi ư! Quá trễ rồi… Tôi khinh miệt anh và thương cảm cho cô gái ấy!
_ …
_ Đôi chân tật nguyền và trái tim cũng tật nguyền nốt!

No comments:
Post a Comment