27 July 2008

Homo-life


Đối đáp

Nắm tay, quàng vai, bá cổ, gác chân, dung dăng, dung dẻ, chăm sóc một người đồng giới tính mà được vui vẻ chấp thuận thì gọi là tình bạn thắm thiết.

Nắm tay, quàng vai, bá cổ, gác chân, dung dăng, dung dẻ, chăm sóc một người đồng giới tính mà bị xa lánh, hắt hủi, kinh tởm thì gọi là đồng tính luyến ái.


Kỳ thị đồng tính luyến ái đối với tôi vô lý như là chuyện anh da trắng ghét cay ghét đắng người da vàng bởi vì cặp mắt của họ sao mà ti hí, da của họ sao mà vàng bủn, mũi của họ sao mà tẹt dí... những đặc điểm rất thân thương đối với tôi. Ghét là cái lưng lót đường cho quyền lực, là cái thùng rác để trút những bực tức trong đời, là sự sợ hãi do kiến thức hạn hẹp.

Từ thuở nào đến giờ trong trời đất xảy ra biết bao là sự kiện, riêng nhà sinh vật học Bruce Bagemihl đã dành 750 trang để ghi chép lại hành vi đồng tính luyến ái của 450 loại động vật trong cuốn “Biological Exuberance”. Vào mùa hè, bọn cá voi sát thủ (killing whale) dành một phần mười thời giờ cho sinh hoạt đồng tính luyến ái, và bọn hải mã đực thì cứ đù khú giao cấu với nhau. Bọn hươu cao cổ đực có cạ cổ, gợi dục, với nhau hơn là với các con cái, thì đó là chuyện rất bình thường. Lại có những cặp ngỗng mái xin tinh trùng của anh ngỗng đực nào đó, rồi tách riêng ra để cùng nhau ấp trứng và nuôi con. Giống kỳ nhông Cnemidophorus thì hoàn toàn thiếu mặt của con đực; tất cả đều mang bộ phận sinh dục cái, làm hành động giao hợp giả, và tự sanh những đứa con giống mình như đúc. Bagemihl nhận xét đồng tính luyến ái xảy ra trong bốn trường hợp: quan hệ tình dục, bày tỏ tình cảm, đồng dưỡng, và liên kết bầy đàn. Trong trường hợp cây cỏ, phần đông nở hoa hoàn chỉnh, gồm hai bộ phận sinh dục nam và nữ - nhị và nhụy - ví dụ như hoa hồng, hoa đinh hương, táo, mận, v.v.. Những loại cây như bạch dương và thông đều là lưỡng tính, cả hai loại hoa đực và hoa cái cùng xuất hiện trên một cây. Thế giới này lại có những câu chuyện kỳ lạ như cây củ cải hoang, còn được gọi là củ cải Ấn độ, bắt đầu cuộc đời bằng giới tính nam. Hai năm sau, hoặc khi được dời qua vùng đất màu mỡ, chúng chuyển sang giới tính nữ và đơm hoa kết nụ. Nếu chẳng may môi trường thay đổi đột ngột, chúng sẽ nhanh chóng biến thành cây củ cải đực trở lại.

“Nguyên nhân của đồng tính luyến ái” là một câu hỏi rối rắm chẳng thua gì câu hỏi “Ðàn ông đàn bà từ đâu ra?” hoặc “Từ một ông Adam và một bà Eva, tại sao con cháu của họ lại đen vàng trắng đỏ khác nhau?”. Hỏi ông Freud thì ông ấy sẽ nheo mắt trả lời đấy là vấn đề tâm lý, khó hiểu lắm. Ðại khái Freud cho rằng khởi đầu tất cả trẻ con là lưỡng tính và chúng trải qua nhiều giai đoạn sinh lý để rồi cuối cùng đi đến giai đoạn tình dục khác giới tính. Hai giai đoạn đầu quanh quẩn cái mồm và hậu môn. Giai đoạn thứ ba là giai đoạn “chim chóc” mà đứa bé trai sẽ mãi mê khám phá cảm giác kỳ diệu của bộ phận mình. Nếu không tiếp tục phát triển, đồng tính luyến ái sẽ dừng ngay đây và dục vọng sẽ được chuyển sang người đồng phái khác. Hỏi khoa học gia như Deborah Miller và Alex Waignady thì họ sẽ đưa ra cái thuyết rằng có nhiều người trẻ quay qua hướng đồng tính luyến ái vì trong quá khứ họ đã bị tổn thương trầm trọng trong quan hệ tình dục khác giới tính. Hỏi giáo sư Daryl Bem của đại học Cornell thì ông ta sẽ khẳng định rằng cường độ kích thích tố ảnh hưởng hành vi tính dục và do đó là nguyên nhân của đồng tính luyến ái. Một thí nghiệm khoa học cho thấy những con chuột đực bị nữ tính hóa bằng kích thích tố estrogen trong giai đoạn còn là bào thai và thiến lúc sơ sinh, sẽ có hành vi giao cấu của chuột cái. Cũng tương tự như vậy, nghiên cứu của Dennis McFadden và Edward Pasanen của đại học Texas cho thấy ốc tai của đàn bà dị tính nhạy cảm gấp ba lần đàn ông dị tính; ngược lại, sự nhạy cảm này của đàn bà đồng tính luyến ái rất tương tự với đàn ông dị tính và chỉ bằng một phần ba của đàn bà dị tính. Kết quả này chứng minh rằng mức độ androgen, một loại kích thích tố nam, ảnh hưởng sự phát triển và nhạy cảm của ốc tai từ lúc tiền sản, cao hơn trong phụ nữ đồng tính luyến ái so với phụ nữ dị tính. Hỏi nhà sinh vật học Dean Hamer và Steve Kangast thì họ sẽ thuyết phục, à đây là vấn đề gen. Trong công trình phân tích gen với viện Ung bướu Quốc gia, họ khám phá rằng 33 cặp trong 40 cặp anh em đồng tính luyến ái mang một dấu di truyền giống nhau ở đoạn Xq28 của thể nhiễm sắc X. Mỗi vị mỗi lẽ, đây chỉ là vài thuyết và bằng chứng điển hình chúng ta có thời giờ nói tới. Tóm tắt: nguyên nhân đồng tính luyến ái là một hệ thống xa lộ phức tạp để đến một địa điểm.

Bay lên cao, nhìn xuống thấp, tôi thấy một chuỗi tính dục lấp lánh muôn vàn màu sắc, giăng quanh quả đất này. Nằm ở hai đầu là màu hồng và màu xanh cho nhóm dị tính, cận đó là màu tím cho nhóm đồng tính luyến ái, ngay giữa là nửa xanh nửa hồng cho nhóm lưỡng tính, rồi lại có những màu biến hóa khó tả cho nhóm nằm ngay rìa bên này mép bên kia viền bên nọ. Thỉnh thoảng lại có đoạn trong veo, sáng ngời; đó là nhóm vô giới tính như hầu hết các loại động vật đơn bào và vài động vật đa bào như loài ruột khoang và bọt biển. Sợi chuỗi đẹp vậy mà lại có người muốn túm lấy và giựt cho đứt. Chẳng lẽ tôi phải ví người đồng tính luyến ái như những con ong thợ, chỉ biết làm việc siêng năng, đóng thuế chăm chỉ và tận tụy chăm sóc con ong chúa dị tính, ngày đêm chỉ biết ăn và đẻ. Chẳng lẽ tôi phải nói tiếp rằng bầy ong thợ có khả năng hè nhau đốt phù tay kẻ khiêu khích, đe dọa chúng quá trớn, thì may ra ít ai dám với tay, giựt đứt sợi chuỗi giới tính muôn màu của thiên nhiên? Ðồng tính luyến ái và lưỡng tính đầy dẫy trong thiên nhiên, bởi vậy tôi mong người chính nghĩa có phản đối thì phải phản đối cho đồng đều - đừng quên cầm biểu ngữ, viết bài và hô hào chống luôn cây cỏ và thú vật trong vườn hoa, rừng, biển, sa mạc.... Thật sự con người không hiểu gì nhiều về thiên nhiên, nhưng chúng ta lạm dụng quyền lực tập thể và đám đông để áp đặt cái đúng và sai, có thể rất thiển cận và giới hạn, trên sự sống và quyền tự do của kẻ khác như Nazis đã làm đối người Do Thái và người đồng tính luyến ái.
________________________________________
Tài liệu tham khảo:
“Biological Exuberance: Animal Homosesxuality and Natural Diversity”, Bruce Bagemihl.
“Homosexual Lizard”, Rina Abdul Jamal.
“Sexes in Ornamental Plants”, Diane Relf
“Homosexuality”, Dena Bodian
“Homosexuality and Biology”, Chandler Burr

Web: Talawas


Listen to this....i just wonder if...if i was different, was unique...was GAY..., would mother Mary love me as i am???




Bonus:

Dịch và sưu tầm từ internet bởi Patmol Black

Khi còn trong quân đội, người ta trao huân chương cho tôi vì đã giết chết hai người đàn ông và phế truất tôi vì yêu thương một người cùng giới ~ Lời đề bia mộ của Leonard P. Matlovich, 1988




Kinh Thánh chứa đựng sáu lời răn cho dân đồng tính và 362 lời răn cho dân dị tính. Chẳng phải Thượng Đế không thương yêu gì dân dị tính, chỉ là họ cần được quản thúc chặt chẽ hơn ~Lynn Lawner




Cái sự les trong tôi bắt nguồn từ lòng từ bi Công Giáo. Tất cả các chư vị phụ nữ ngoài kia ai cũng cầu xin một người đàn ông, tôi tình nguyện hiến dâng phần mình cho họ. ~Rita Mae Brown




Người ta không cần phải thẳng trong quân đội để làm chi, chỉ cần biết bắn thẳng là đủ rồi ~ Barry Goldwater




Tại sao người ta lại đỡ khó chịu khi trông thấy hai người đàn ông cầm súng hơn là cầm tay? ~Ernest Gaines




Đồng tính luyến ái là cách Thượng Đế sử dụng để bảo đảm những con người tài năng khỏi phải mang gánh nặng con cái ~Sam Austin




Nếu đồng tính luyến ái là bệnh, vậy ta hãy cùng nhau gọi điện xin nghỉ bệnh: "Xin chào. Hôm nay chưa đi làm được, vẫn còn gay" ~Robin Tyler




Ông có thể tự dọn đi ~Abigail Van Buren, mục "Abby mến", trả lời 1 độc giả than phiền rằng một cặp đồng tính vừa mới dọn tới ở đối diện nhà, và người này muốn biết ông ta có thể làm gì để nâng cao chất lượng cuộc sống trong khu vực.

Thẳng tức là sao? Đường thẳng hay đường đi thì có thể gọi là thẳng, chứ còn trái tim con người, ồ không, nó vòng vèo như con đường xuyên qua các ngọn núi vậy. ~Tennnessee Williams, 1947




Thà tôi làm người Mỹ da đen còn hơn làm gay, vì nếu là Mỹ đen, bạn không cần phải thổ lộ chuyện này với mẹ mình. ~Charles Pierce, 1980




Cái từ "les" nghe như một căn bệnh, mà giới đàn ông dị tính biết rõ nhất, bởi họ tin chắc rằng mình là thuốc chữa cho căn bệnh đó. ~Denise McCanles




Giả gái là khi một người đàn ông mặc tất cả những gì mà les không mặc. ~ không biết tác giả




Có nghe gì về tên Scốtlen giả gái chưa? Hắn mặc quần đấy ~Lynn Lavner




Trong một khoảng thời gian dài tôi cứ tưởng mình muốn trở thành ni cô. Thế rồi tôi chợt nhận ra điều mình thực sự muốn là trở thành les. ~Mabel Maney




Ưu điểm duy nhất trong việc không dỡ bỏ lệnh cấm gay gia nhập quân đội là nếu rủi chính phủ ra lệnh buộc nhập ngũ, tất cả chúng ta chỉ cần tuyên bố mình đồng tính thay vì phải chạy trốn sang Canada ~Lorne Bloch



Những người lính không kiêng sợ súng ống, bom đạn, bắt giữ, tra tấn, kể cả cái chết, nói rằng họ sợ dân đồng tính. Rõ ràng chúng ta không nên được dùng làm binh lính, chúng ta đi làm vũ khí thì tốt hơn ~Thư gửi toà soạn báo The Advocate




Người Mỹ dị tính luyến ái cần được giáo dục về trái tim và tâm hồn. Họ cần hiểu cảm giác như thế nào khi phải chối bỏ sự thật sâu xa suốt nhiều năm, phải ngồi yên lặng suốt các buổi học, những bữa ăn và những buổi giảng đạo, lắng nghe những người mình thương yêu phát ngôn các lời dèm pha chà đạp tâm hồn mìn ~ Bruce Bawer, báo The Advocate, 28 tháng 4 năm 1998




Người ta thỉnh thoảng vẫn cho rằng tôi là gay vì tôi từng đóng vai gay trong một bộ phim. Thật nực cười. Khán giả không nghĩ bạn là kẻ giết người nếu bạn đóng vai sát nhân, nhưng họ lại nghĩ bạn là gay nếu bạn đóng vai đồng tính ~Perry King.

Lưỡng tính luyến ái nhân đôi cơ hội săn kiếm hẹn hò của bạn vào tối thứ Bảy ~Woody Allen

Mỗi người trong chúng ta chỉ có một cuộc sống: Cuộc sống của chính chúng ta ~Euripides




Đừng bao giờ xin lỗi vì đã nói lên tình cảm. Làm thế tức lá bạn đang xin lỗi vì đã nói lên sự thật ~Benjamin Disraeli



Nếu Thượng Đế muốn tôi khác đi, thì ông ấy đã sáng tạo ra tôi khác đi rồi. ~Johann von Goethe

Hãy là chính mình và hãy nói lên những gì mình nghĩ, bởi vì những người dị nghị không đáng để tâm và những người đáng để tâm sẽ không dị nghị. ~Dr. Seuss



Bạn sẽ chẳng bao giờ tìm được sự bình yên trong tâm hồn trừ phi chịu lắng nghe lời trái tim ~ George Micheal.

Đừng đi theo nơi con đường dẫn dắt. Thay vì thế, hãy đi đến những nơi chưa có sẵn đường và để lại dấu chân. ~Ralph Waldo Emerson




Theo tôi thì công việc khó nhất mà con người ta cố gắng theo duổi trong cuộc sống là làm sao giống với người thường. ~Trích trong bộ phim Ed TV

20 July 2008

Les cent pas...



Chanson: Les cent pas



Chanteuse: Sandrine Francois

Tout autour de moi est froid et dur
J'ai beau caressé encore les murs
Je tourne en rond en cage de verre
Je n'arriverai pas jusqu'à ton visage
Que partout je vois

Ce décor est beau mais tellement lisse
Partout ton image encore se glisse
Pour l'immobile et l'ailleurs
Tu n'imagines pas ces envies de toi
Qui survivent en moi

Je ne sais plus les mots
Les gestes qu'il te faut
Où es-tu?
Je suis perdue
Je fais les cent pas
Mais pas un vers toi
Je tombe debout je tombe debout
Mais encore debout

S'il y a des mots qu-on peut briser
Il y a des silences qu'on peut user
J'arriverais un jour peut-être à marcher jusqu'à toi
Et te dire enfin pardonne-moi

Je ne sais plus les mots
Les gestes qu'il te faut
Où es-tu?
Je suis perdue
Je fais les cent pas
Mais pas un vers toi
Je tombe debout je tombe debout
Mais encore debout

Một trăm bước



Xung quanh là giá băng, nặng nề
Nhưng em vẫn hôn lên những bức tường
Chiếc lồng kính đóng kín
Khiến em không thể chạm tới gương mặt anh
Mà em nhìn thấy khắp nơi.

Kiểu trang trí này thật đẹp nhưng trơn tru quá
Hình ảnh anh bốn phía bất động rồi dịch chuyển
Anh không tưởng tượng được đâu
Giấc mơ về anh chính là cứu cánh cho em đấy.

Em không còn thông hiểu những từ ngữ
Những cử chỉ dành tặng riêng anh
Bây giờ anh đang ở đâu?
Em đã lạc lối rồi
Em đi 100 bước
Nhưng không có bước chân nào nhích về phía anh
Vậy nên em đành đứng lại.
Và cứ thế đứng im mãi mãi.

Nếu tồn tại những từ mà chúng mình có thể đập phá
Những khoảng lặng mà chúng ta tận hưởng
Thì có thể một ngày em sẽ chạm tới được anh.
Để nói với anh lời cầu xin tha thứ.

Em không còn thông hiểu những từ ngữ
Những cử chỉ dành tặng riêng anh
Bây giờ anh đang ở đâu?
Em đã lạc lối rồi
Em đi 100 bước
Nhưng không có bước chân nào nhích về phía anh
Vậy nên em đành đứng lại.
Và cứ thế đứng im mãi mãi.

I wanna be a housewife ..what s so wrong with that




..hmmm stupid night can't sleep cause of fukcing tea from McDonald and ...KANN with his latest new posted entry [aww thanks a lot pal, then by u i got this freaking-lovely guy again since i 've seen ShortbuS last time, hmm the Soda shop is so nice alr no need to yell-out here right lol]

nevermind i appreciate Mcdonald and kan sa well :D ...i got u Jay, got u, got u Jayyyy...aw so sweet, so adorable, so kawaiii the smile the glipmse the hesitancy of him in those HIS REAL SODA SHOP YOUTUBE CLIPS....hmmm am i over-blowing up him o_O????

i am saying a lot alr...just take a look on just-a-lil-bit masterpiece of him here [cos so many i can not show it offf here for u guys...go youtube and find the guy :D:D!!!

two bodies pressed together
two boys are falling hard
the smell of sweat and leather
a kinky greeting card

crazy about each other
we both have fucked up pasts


but when we are together
we have a fucking blast

[chorus:]
i wanna be a housewife


what's so wrong with that
i wanna be a housewife, yeah
and that's just where i'm at

i'm making guacamole
he's working on the car
when he grills turkey burgers
he knows i like them charred

i like to wash the dishes
i like to scrub the floors
don't mind doing his laundry
what are boyfriends for

[chorus]

i wanna have his baby
i wanna wear his ring
he drives me fuckin crazy
i am his everything



[chorus]

i wanna be a housewife
what's so wrong with that
can't wait 'til he's in my life, yeah
cuz we haven't met

we haven't met yet...
we haven't met yet...

www.jaybrannan.com

ps: girls, don't be jealous!!!! *Queen Latifa's giggles*

14 July 2008

Quẫn


Tôi nhìn qua khe cửa nhỏ...những ánh đèn lập lòe mờ nhạt nơi phía xa xôi của lòai người...Chợt thấy quặng đau....đau vì thể như đó là việc cuối cùng tôi còn có thể làm được trong đời trước khi xa lìa cái cõi tạm phù du này.

Tôi nhìn thấy họ từ bên trên những kiếp phù du tạm bợ...Họ vẫn tiếp tục còn tôi thì đã bỏ cuộc. Sam vẫn thế vẫn để báo thức 8am mỗi ngày với cái bài hát inh ỏi của nó...và chỉ đến 9am nó mới đi ra được khỏi giường...hấp tấp và cuốn quít. Mẹ ở nhà thì vẫn dậy từ rất sớm tập yoga rồi thì rửa chén cho đêm qua Jalaque nó ăn xong mà không rửa. Xong hết thì lại phơi đồ rồi mẹ thay đồ đi đánh cầu... Ba thì ngũ ngon lành trên võng. Jalaque thì vẫn cái tư thế nằm ngủ thất thường như một con tôm đói cuộn trong chăn....

Có lẽ mọi người thường không nghĩ nhiều về việc cuộc sống ra sao nếu như bảnt hân không trược tiếp cảm nhận nó một cách vật lý nữa. Nhưng với tôi có lẽ ngay từ khi tôi có cái cảm giác mới lạ này tôi hồ như ghi nhận sâu trong tâm khảm thật sâu đậm...Có lẽ đó là thừ cuối cùng còn giữ lại bên mình nên tôi cố màh gìn giữ nó cho tốt...

Tôi nhìn thấy K. thấy người lần đầu tiên trong đời tôi rung động...thấy những vết thương ngày còn thơ ấu của K. . K. đã kể cho tôi nghe về lần bạn ấy bị tai nạn ngày bé để lại vết bỏng trên 40%... thế nhưng chính vì nó mà trái tim tôi đã lỡ nhịp nhiều lần...đã 6 năm rồi không gặp...tôi vẫn nhớ con đường rẽ vào ngôi nhà nhỏ của K. sâu bên trong. Tôi còn nhớ cái giường gỗ của bạn màh lần đầu tiên tôi nghe ai đó nói với tôi rằng...mãi mãi sẽ bên tôi...rồi cơn gió màu xanh xám miệt mài thổi vào cái quá khứ lung linh đó làm phát ra những tiếng leng keng của kim lọai...lạnh và thâm thấm vào bên trong cái búi ký ức...K. mờ dần trong đáy mắt..những vết bỏng trên người K là những gì tôi thấy rõ nhất sau cùng trước khi tất cả nhạt đi rồi tan mất...

Gió không thổi mạnh nhưng ký ức thì trôi như ghềnh thác...

Những khuôn mặt lập lờ, ẩn hiện ...những câu chuyện...những phút giây hiện ra như những đọan băng cũ...mặt trăng nhìn tôi cười ra máu...mây cuộn vào lòng mà không thấm hết nỗi đau gió để lại...tinh tú che miệng cười...bóng đêm ủ dột...còn mỗi tôi...xót xa trong u ám!

Con người quả yếu đuối! Tôi cho rằng như vậy...ngay cả khi rới bỏ cõii tạm rồi thì nó vẫn là một thứ thuộc về con người và mang đặc trưng cũng rất người..sự yếu đuối và thiết tha...yếu đuối một cách thiết tha hay thiết tha một cách yếu đuối ...nhỉ?

Tôi thấy anh ấy như hàng triệu năm về trước tôi đã nằm ăn ngủ nghỉ trong cái tế bào phôi thai của anh ta. Một người tôi chỉ từng giao tiếp qua mạng. Không hiểu sao lại là anh ta mà tôi nhớ tới. Anh ấy không quan trọng với tôi. Không là người bạn tâm giao ngày nào cũng tâm sự thì tất nhiên anh ta cũng chẳng phải người tôi ngày đêm thương nhớ...hòan tòan không...nhưng...không hiểu sao tôi lại thấy anh ta rõ như vậy...rõ tới mức tôi đã nhìn xuyên tận trái tim yếu đuối hèn mọn của giống lòai này... sự cô độc hèn hạ, sự yếu đuối màh tôi muốn gào lên bằng hết sức mình với cả thế giới là đó chính là anh ta. Rồi tôi tức tưởi...tức tưởi trong giàn giụa những xót thương....tức tưởi trong sự hả hê khốn nạn của mình...nước mắt tan vào không trung rồi hóa thành những con thiêu thân vo ve bay vào cái ánh đèn lu mờ trong bedroom của anh ấy...rồi chết trong giây lát... Anh ta vẫn nhìn thẳng lên trần nhà xuyên thấu tâm khảm của tôi... Anh ta suy nghĩ trong cái mùa đông lạnh giá của nước Úc. Trên bàn cốc kem vanilla đang tan chảy... Anh ta đánh động đuôi mắt một cái thì có một giọt nước lăn ra...ngáp một cái rồi anh bỏ rơi tôi giữa tầng không ...anh quay mặt vào tường rồi ngủ...

Thế đấy,...những con thiêu thân...cốc kem...không có gì tồn tại mãi được thậm chí nó còn kết thúc quá nhanh hơn ta tưởng...Hmmm dẫu sao thì cũng vì những kết thúc quá nhanh đó mah con người ta cảm nhận được cái gì là vĩnh cửu là trường tồn. Con người đã đang và vẫn luôn tạo nên những thứ trường tồn chỉ có điều họ không tin điều đó, họ coi nhẹ nó có một số thì rất xem thường và không để ý đến nó. Thế nên chính họ tự tạo cho mình những cảm giác khi sinh tồn cùng với thứ vĩnh cửu đó...vui vẻ yêu thương buồn chán giận hờn...

[đêm quẫn !!!]

JJunio

05 July 2008

-o-

surely i can not say anything.....i am so sure about that....i do know nothing about what i want for now....it s so dangerous....so dangerous, my dear....

my fingers are so numb...my heart is so numb....

i need breathing... breathing....

so awful myself...

the TV screen is lighting up my room

the film has ended

every inch of my skin is dying...

Violin and piano


Truyện của Thảo Ngân





Violin và Piano


Mong ước lớn nhất của em là gì
Anh thuộc về em
Em có tham vọng quá không – Du cười như đang đùa


Thùy nghĩ là có.

***

Get this widget | Track details | eSnips Social DNA



Một người đàn ông tuyệt vời thường chỉ im lặng như bản nhạc không lời, không ồn ào, không phô bày, nhưng tha thiết và mê đắm lạ kì. Thùy yêu Du như yêu những bản concerto cho violin. Đã làm loạn nhịp tất cả những nốt bình yên còn lại của cô bằng những thanh âm vĩ cầm bi ai và buồn tê tái.

Mỗi chiều thứ bảy ở quán cà phê đó, vẫn dưới ánh đèn nhòa nhạt và run rẩy như sắp vỡ, vẫn cái lạnh hiền lành hơi tê tê ngón tay, vẫn Thùy, vẫn Du, và những khúc nhạc của Bach, Brahms, Schubert hay Vivaldi, …

Ngôn ngữ trở nên thừa thãi. Họ nhìn nhau, nói nhỏ, cười nhỏ và thở nhẹ đến tưởng như sợ làm tan cái khối xúc cảm âm thanh thiêng liêng kia mất. Quán không có violin, nên thỉnh thoảng Thùy cũng độc tấu một vài bản piano của Chopin cho Du nghe.

Du có một bờ vai rộng. Thùy thường ước ao sẽ được tựa vào một bờ vai như thế, để chống đỡ và chở che cho cô trước tất cả gió bão của cuộc đời. Nhưng trái ngược với cái mạnh mẽ đó, đôi mắt Du lại luôn ẩn chứa một cái gì đó mềm yếu, xa xôi và buồn thẳm như sắp khóc.

Thùy không còn nghe nhiều những bản độc tấu dương cầm nữa, kể từ khi biết Du chỉ yêu tiếng đàn vĩ cầm. Anh thần tượng " Thầy tu đỏ chơi violin " Vivaldi và từng mơ ước phá được kỉ lục 12 nốt 1 giây của huyền thoại violin Nicolo Paganini.

- Ôi thật ư. Anh thật là tham vọng quá
- Cũng như tham vọng của em thôi – Du cười như đang đùa

Ừ, cả hai chúng ta đều là những kẻ tham vọng.

***

Du học vĩ cầm ngay những ngày còn bé từ mẹ anh, giảng viên một Nhạc viện ở thành phố. Năm 19 tuổi, anh bảo với mẹ rằng một nửa quan trọng nhất của đời anh đã mãi mãi ra đi vì một tai nạn giao thông. Kể từ ngày đó, suốt 8 năm, không còn ai nghe tiếng vĩ cầm của anh nữa. Và cũng từ ngày đó, đôi mắt anh luôn ẩn chứa một cái gì rất mềm yếu, xa xôi và buồn thẳm như sắp khóc.

Du bảo rằng cho đến suốt cuộc đời về sau, anh sẽ chỉ đàn vĩ cầm riêng cho
người mà anh yêu nhất.


Trong Thùy bừng lên niềm khao khát mãnh liệt, cô sẽ là người duy nhất được nghe bản độc tấu vĩ cầm của Du, xóa hẳn tất cả nỗi buồn của người xưa cũ trong mắt Du và có được anh trọn vẹn. Rồi anh và cô sẽ hòa tấu những bản violin và piano tuyệt vời nhất.

- Nếu ngày mai em chết, anh có thể đàn cho em nghe "Le Quattro Stagioni” một lần được không
- Vivaldi thì rất tuyệt. Nhưng anh thực sự chỉ muốn "Winter Sonata" thôi.



- Richard Clayderman ư.Thế nhé. Anh hứa rồi đấy.
- Ngay cả khi sắp chết em vẫn muốn bị tra tấn tinh thần như thế sao – Du cười như đang đùa
- Em hỏi thật cơ mà
- Uhm. Anh... Xin lỗi em, anh thật sự không thể

Lúc nào cũng thế, đôi mắt anh vẫn ẩn chứa cái gì đó mềm yếu, xa xôi và buồn thẳm.


Giống như mặt trời. Tỏa rạng kiêu hãnh và ấm áp. Du là như vậy. Như con người ta vốn không thể sống thiếu mặt trời nhưng không bao giờ họ có thể đến gần được, không bao giờ với tới được. Những cô gái đến với Du như gió, họ dừng lại, bất lực trước những nỗi buồn thăm thẳm, khó hiểu trong mắt anh, rồi lặng lẽ ra đi như một kẻ thua cuộc. Và có lẽ Thùy không phải là ngoại lệ.


Nhưng Thùy là một kẻ kiêu hãnh đầy tham vọng chiến thắng. Cô vẫn lặng lẽ bên Du mỗi chiều thứ bảy, ở quán cà phê cũ. Và âm thầm, dịu dàng chờ đợi. Sẽ còn bao nhiêu chiều thứ bảy như thế nữa. Và đến bao giờ Du mới thuộc về cô.

***
Rồi một lần rất lạ, Du tặng Thùy một chiếc nhẫn hình hoa tuyết

- Em ạ, em thánh thiện giống như thiên thần vậy. Nhưng em đừng yêu bằng tình yêu của thiên thần. Nó chỉ làm em đau thôi. Nhận món quà này của anh, giữ lại một ít mùa đông trong trái tim nóng bỏng của em. Và em đừng tham vọng nữa, sự thánh thiện của em không đủ sức để cứu rỗi thế giới đâu.

Vừa quyết liệt vừa đau đớn. Lần đầu tiên, đôi mắt Du không còn thấy ẩn chứa một cái gì đó mềm yếu, xa xôi và buồn thẳm, như Thùy từng thấy.

***

Mỗi chiều thứ bảy ở quán cà phê đó, vẫn dưới ánh đèn nhòa nhạt và run rẩy như sắp vỡ, vẫn cái lạnh hiền lành hơi tê tê ngón tay, vẫn Thùy và những khúc nhạc của Bach, Brahms, Schubert hay Vivaldi, …





Chỉ duy nhất là không còn Du

Cô nhớ anh đến trào nước mắt. Hơn ba ngày sau hàng loạt những cái tin nhắn của Thùy, Du chỉ trả lời vỏn vẹn một dòng. Nó làm cho trong lồng ngực Thùy có gì đó như vỡ tan ra buốt nhói.

-Quên anh đi

Thời gian không phải là thứ thần dược diệu kì có thể xoa dịu tất cả, nó chỉ là thứ thuốc tê nhất thời làm người ta nguôi ngoai đi.


Du ngốc thật !
Làm thế nào để quên hẳn được anh nhỉ. Làm sao quên những chiều thứ bảy, quên quán cà phê thân quen, quên những khúc vĩ cầm tê tái, những bản piano dịu dàng, quên bờ vai rộng mạnh mẽ của anh, quên đôi mắt anh buồn thẳm. Có lẽ là đập đầu vào tường để mà mất hết trí nhớ thì mới quên được.

Cuối cùng vẫn là một kẻ thua cuộc. Cuối cùng thì những đợi chờ thầm lặng và tình yêu dịu dàng của Thùy không đủ để rung động Du. Và tất cả những kỉ niệm mỗi chiều thứ bảy ở quán cà phê đó, không đủ để chôn vùi bóng hình của một người đã về với đất 8 năm nay, trong tim anh.


Đến kẻ hành khất cũng có lòng kiêu hãnh của riêng họ. Thùy không muốn cầu xin tình yêu của Du để mà mong anh ban phát lại một chút lòng thương hại tội nghiệp.

Và Thùy sẽ gặp Du lần cuối, để trả lại anh chiếc nhẫn hoa tuyết anh đã tặng.
Trả lại mùa đông của anh, cô không muốn giữ nó trong tim mình nữa.

***

Việc tìm được địa chỉ của Du thì khó khăn nhưng tìm đến đó cũng dễ dàng. Ngôi nhà khá khiêm tốn so với thu nhập một giám đốc trẻ như anh. Nó nằm gọn trong một con hẻm rộng, được sơn phủ một màu trắng tinh khôi và mang vẻ hiền lành bởi cái cổng và những cửa sổ bằng gỗ mộc mạc.

- Ồ em làm anh bất ngờ đấy
- Em đến để trả anh chiếc nhẫn


Du vờ như không nghe thấy. Thùy ngồi trên chiếc ghế nệm màu nâu nhạt hướng ra cửa sổ lộng gió.


Tất cả đồ đạc của ngôi nhà đều sắp xếp ngăn nắp, dường như được lau chùi cẩn thận mỗi ngày. Trên bàn, các góc phòng, quanh cầu thang trang trí bởi những lọ sen vẫn còn tươi. Căn phòng mang một chút dịu dàng rất lạ. Mà thường thì những ngôi nhà của đàn ông sống một mình không có việc quét dọn và chăm chút tỉ mẩn, vốn đặc trưng của phụ nữ như thế

- Anh sống ở đây cùng với ai nữa phải không
- Ừ. Với người mà anh yêu – Du bình thản

Thùy cố giấu nỗi ngỡ ngàng xót xa bằng vẻ ngạc nhiên và một nụ cười giả dối

- Ra thế sao. Vậy cô ấy đâu rồi. Không có nhà à
- Không... Không phải thế...

Du bối rối quay lưng đi về phía cửa sổ. Chỉ có nhịp đồng hồ đập đều đặn là chút thanh âm duy nhất giữa những nốt lặng vô biên của căn phòng. Gió thổi mạnh hơn, mái tóc anh bồng bềnh như mây và bờ vai rộng như vươn ra chắn hết cả gió trời.

- Em về đi. Và hãy quên anh đi

Thùy gào lên. Dù cố mím chặt môi, nước mắt vẫn cứ rơi

- Nếu mà em mất trí, em sẽ quên được anh ngay. Dù em có là kẻ thua cuộc thì em vẫn cần biết lý do tại sao mình lại thất bại chứ.

Du đến ngồi cạnh bên và để Thùy gục đầu vào vai anh mà khóc. Anh im lặng. Chỉ có nước mắt lăn dài, cố giữ lấy tiếng nấc, Thùy cũng khóc trong im lặng.

"Khoảng cách xa nhất trên đời này là ngồi ngay cạnh người mà mình yêu thương nhất mà biết rằng người đó không bao giờ thuộc về mình cả".

Sẽ là lần cuối cùng được cạnh bên Du như thế này. Sẽ chẳng còn những chiều thứ bảy ở quán cà phê cũ. Thùy quay về với những bản piano của cô. Du trở lại với những khúc violin của anh.



Violin và piano thì có thể hòa tấu thành một bản sonata tuyệt vời. Nhưng họ thì mãi mãi chỉ là những nốt nhạc lạc lõng, mệt nhoài cả đời mà vẫn chẳng thể giao cảm với nhau.



Cái khao khát được một lần nghe Du kéo vĩ cầm "Winter Sonata" của Thùy giờ càng mờ mịt và xa xôi. Như tham vọng vượt qua kỉ lục Nicolo Paganini của Du. Thùy cảm thấy mỏi mệt quá rồi. Quá mệt để khóc và thậm chí để thở mà sống tiếp những ngày còn lại không có Du.

- Thôi được ! Đi nào ! Anh sẽ cho em biết về người ấy của anh. Sau đó thì em hãy xem anh như một cơn ác mộng mà người ta nên quên hẳn đi ngay khi thức dậy
- Nhưng em không cần quan tâm đến người yêu của anh !


Anh siết chặt tay Thùy đến đau buốt. Thùy chỉ vội đưa tay quệt nước mắt và mặc cho Du kéo lên cầu thang. Mặc kệ. Cô thật không hiểu Du muốn gì cả.

Căn phòng nhỏ và bên trong cũng được sơn trắng toát. Màu trắng không gợi vẻ tươi sáng và thanh khiết, nó mang cái u ám, lạnh lẽo của đám tang. Du mở một cái hộp gỗ lớn đã cũ từ gầm giường và lấy ra một cây vĩ cầm đẹp tuyệt. Anh ôm đàn nâng niu, đầy vẻ trân trọng.

- Đây là cây đàn để anh kéo "Winter Sonata" cho người ấy ư – Thùy chua chát
- Ừ. Suốt tám năm nay. Mỗi tối thứ bảy. Ở căn phòng này và chỉ 2 người thôi.
- Suốt tám năm ?!





Thùy thật không hiểu Du nói gì cả. Chẳng phải tám năm về trước là ngày mà cô gái anh yêu đã trở về làm cát bụi sao.

- Bản chất của anh không tốt đẹp như em tưởng đâu, nó xấu xa, đầy khiếm khuyết, và mãi không thể thay đổi được. Em đừng tham vọng rằng tình yêu thánh thiện của em có thể cứu rỗi được thế giới. Người ấy ở đằng kia, trong cái khung hình gần bên cửa số. Em cứ xem đi. Cho anh xin lỗi vì tất cả.

Thùy nhìn về phía cửa số lộng gió. Bên cạnh đó có một cái khung hình lớn bọc nhung đỏ rất trang trọng. Du yêu và tôn thờ cô gái ấy đến thế này sao. Cô khẽ nhẹ nhàng kéo lớp vải đỏ xuống với một nỗi tò mò và hoang mang khôn tả. Trong đầu cô văng vẳng những giai điệu vĩ cầm của "Winter Sonata".



Du im lặng. Ánh mắt anh vẫn ẩn chứa cái gì đó mềm yếu, xa xôi và buồn thẳm



Từ cửa sổ gió không còn thổi mạnh nữa. Nhưng Thùy phải cố để mình không ngã quị xuống bởi sự kinh hoàng khủng khiếp trước mặt


Trên bức ảnh là nụ cười nửa vời và một đôi mắt buồn thẳm.



Của một người đàn ông khác.




***

Violin vẫn tê tái một mình trong đêm mưa. Cây đàn piano trượt dài mãi những thanh âm nghẹn ngào như đang khóc.