
thuở xuân thì....có mấy, thuở xuân tàn....có thương...?
giọt nước rợi lộp độp trong cái hộp lọc nước của hồ cá cũ. Tiếng nước rơi tọt o o xóay theo tâm tư của những đôi mắt nâu trong đêm.... tôi lẳng lặng đếm từng bước đi của con kiến nhỏ ....1 2 3 rồ i nó rơi xuống theo phương thẳng đứng ...0.2 giây sau nó ngủ yên trong dạ dày con cá vây đỏ...màu đỏ nhói như bọng máu cá voi sinh con ...lềnh bềnh huyền ảo, tiếc thương, sự sinh sôi và nhục cảm.
tôi hỏi đó là gì, tay chỉ vào những bọng nước nhỏ lục ục thưa thớt đỏ hếu trôi lên trong nước, Kinole cũng không biết, nó fát ra từ bên dưới mặt nước đen ngòm dưới chân bạn ấy, rồi bạn ấy la lên, hốt hỏang run sợ rồi bỏ chạy, để wên luôn trái dừa của mấy con khỉ.
Kinole, bạn ấy ngồi khóc dưới rặng dừa nhìn ra biển, tay chà sát cát trắng thẩm thẫm tí đỏ lên đùi, lên cơ thể. Bạn ấy sợ, màu máu làm bạn ấy sợ, gia đình chúng mình ta biến trong cái màu đó và nước biển. Kể từ buổi sáng ngày hôm sau đó, tất cả chỉ còn màu trằng của cát, biển xanh thẫm và lá cây.
...
Kenneth không thích tôi nữa, cậu ấy vào cái bầy người gọi là trường trung học, tôi thì vào cái bầy gọi là gia đình đỡ đầu. Tôi có một đứa trẻ rất giống Kenneth cách đây 15 năm,.....
Tôi không cần Kenneth nữa.
Kinole.
JJunio| tự dưng mà buồn quá....có lẽ vì KAN và căn hầm màu xám của bạn ấy hay là vì Open Season???