09 April 2008

The widow - Góa phụ


Góa phụ


cho tất cả những kỷ niệm trần trụi
cho tất cả những giấc mơ chúng ta


Tôi không chắc cậu ấy sẽ hiểu nhưng tôi hi vọng trong giấc mơ cậu ấy sẽ tìm thấy tôi, bằng tất cả những gì trần trụi nhất, rằng tôi đã yêu cậu ấy trong giây phút đó. Tôi cảm thấy có lỗi vì mình đã chìm đắm quá nhanh. Nhưng tôi nghĩ rằng thành thật với cảm xúc sẽ tốt hơn là việc che giấu rồi gặm nhấm chúng chết dần chết mòn.



Tôi năm đó, tôi 33 tuổi, tôi có 5 đời chồng. Người cuối cùng bỏ tôi ra đi cách đây 2 năm. Tôi sống một mình ở thị trấn Kansrajas trong m6ọt ngôi nhà cũ đến bây giờ....

Có lẽ tôi tự hảo về bản thân nhưng tôi nghĩ rằng mình là một phụ nữ mặn mà. Những người chồng đã nói như vậy về tôi. Mỗi khi tôi tắm họ đến nhẹ nhàng với tôi từ phía sau,... Tôi còn nhớ Ken sẽ làm cho tôi hết hồn và ôm chầm lấy tôi, Dede sẽ nhấc bổng tôi lên rồi hôn tôi như điên, Kevin [ anh ấy không bao giờ có ý định vào fòng tắm với tôi], Dave [ haha anh ấy thì lại luôn yêu cầu tôi vào fòng tắm chung] và Cheng sẽ là người ôm lấy thắt lưng của tôi và xoa bóp sau đó ôm vào lòng... Họ đều yêu tôi và họ đều rời xa tôi.

Trong hàng vạn lí do rất khả dĩ để một cuộc hôn nhân nồng nàn tan vỡ với tôi không gì khác hơn là ngọn lửa trái tim đã lụi tàn. Tôi chấp nhận điều đó như một sự thật. Có lẽ sự thật đó sẽ rất khó chấp nhận nhưng sẽ tốt hơn là sống trong sự cam chịu và dằn nén giả tạo.
Tôi kết hôn lần đầu tiên với Ken năm tôi 17 tuổi. Lúc đó tôi chỉ là một con bé đơn giản và wê mùa. So với bây giờ có thể gọi là hòan tòan khác.... tất nhiên , có thể tôi đẹp hơn, gợi cảm hơn. Nhưng sự ngây thơ có lẽ đã vơi dần trong hình ảnh cô gái tôi thấy trong tấm gương lớn ở trung tâm thị trấn mỗi khi ly hôn tôi đến...
Những người bạn bảo rằng, hồ như sau mỗi cuộc li hôn tôi lại càng mặn mà hơn... Họ bảo đôi mắt tôi sâu hơn ướt hơn, tóc đen thẫm và dài hơn, môi lại đỏ và mọng hơn, vóc dáng thì càng rắn chắc thon thả... Tôi không cảm nhận được điều đó rõ ràng, chỉ biết sau mỗi cuộc sóng gió tan hoang, không bạo bệnh thì cũng là một trận suy sụp tinh thần, tôi chui rúc trong ngôi nhà cũ của mình. Rối 1 2 năm sau tôi gặp lại những người bạn và họ nói với tôi như thế. ...[Nhưng liệu điều có ý nghĩa gì??? một con chim đẹp bay trong trời giông bão ư? tôi chỉ ước mình là con sẻ nhỏ kiên cường vượt wa...]
Năm 33 tuổi tức là sau khi Cheng chi tay được 2 năm. Tôi nghĩ rằng bản thân vô hình chung đã không cho phép một giống đực nào bước vào ngôi nhà cũ đầy kỉ niệm này rồi. Tôi đã có quá nhiều "ngày hôm qua" để tôi sống với chúng. Và ngay cả việc thiên hạ bàn tán rồi chỉ trỏ vào tôi như một người phụ nữ vô học, dâm lọan và đê tiện, tôi cũng không màng. Có lẽ bí mật của những người phụ nữ là những thứ khủng khiếp trên thế giới này. Mỗi người phụ nữ đều có những bí mật riêng và nó sẽ thực sự kinh tởm/ cao thượng khi nó được fơi bày theo những theo những chiều sự thật của riêng nó. Như anh kia, chú kia, bác kia, chị kia, em gái kia họ chỉ vào tôi và nói rằng tôi dâm lọan nhiều chồng, thay chồng như thay áo, nhưng tôi biết họ sẽ mãi không bao giờ biết người mẹ người chị người vợ người em gái mình cũng có những bí mật có khi còn tệ hại hơn việc tôi lấy nhiều chồng. Tôi mặc. Con người vốn rất thỏa mãn với việc đùa giỡn giá trị của một con người khác. Liệu cái giá trị của họ có đáng để tôi đùa giỡn trở lại không? Tôi chắc rằng không, và tôi sẽ không muốn đụng vào họ tí nào.
...
Nhưng có một người thì không, cậu ấy đến từ một vùng xa xôi nơi xương rồng thay thế ngọn đồi cỏ xanh nơi đây, và cát đát sẽ là sông là suối. Cậu ấy không nói về tôi như thế, thậm chí cậu ấy đã không nói gì cả về điều đó. Cậu ấy chỉ cười và nhìn về phía tôi bằng ánh mắt sâu đôi lông mày rậm rạp.

Cậu ấy là James, cậu ấy 22 tuổi, Những cô gái trẻ trong thị trấn bàn tán rất nhiều về khuôn mặt tuấn tú hút hồn này. Anh ấy cao to, quyến rũ. Chuyện phụ nữ, họ bàn tán về cả những cơ bắp của cậu ấy, cơ thể cậu ấy rồi họ lại tưỡng tượng ra cảnh làm tình cậu ta. Tôi cảm thấy lũ trẻ thật buồn cười , chỉ biết cầm tách càfê xoay xoay và cười mỉm một cái. Họ bàn tán về chàng trai trẻ cho đến khi anh ta quảy ngựa đi nơi khác. Rồi họ lại fát hiện ra tôi ngồi bàn bên cạnh ...thế là họ tiếp tục bàn tán về tôi và những người đàn ông trong đời tôi [ thật buồn cười, những người trẻ].
Những lần sau tôi vào thị trấn tôi thường bắt gặp ánh mắt cậu ấy. Tôi không cười và cậu ấy không cười. Tất cả những gì chúng tôi giao tiếp với nhau là những ánh mắt. Tôi tò mò vì anh ấy khác biệt với những người còn lại, và tôi đọc được sự khác biệt đó là vì tôitrong đôi mắt cậu ấy...
Mùa thu, những cơn mưa mùa hè tàn phá cái mái nhà đáng thương của tôi. Tôi đã cố gắng tự sửa chữa nhưng không thể kết thúc nó một cách tốt đẹp khi công việc nàylà một công việc của một người đàn ông. Tôi vào thị trấn và dán một bảng thông báo cần người sửa nhà, hi vọng một ai đó có thể đến vào giúp tôi sửa lại fần mái nhà. Và tất nhiên tôi chỉ cố gắng như thế vì tôi biết làm gì có người muốn người đan ông gia đình mình đến nhà một người phụ dâm lòan??? haha thật buồn cười, thế nhưng tôi vẫn cố xem xem đời buồn cười thế nào.
3 tuần sau, tờ thông báo dán trên bảng đã chi chít những lời mắng chửi sỉ vả của người đời. Tôi cũng không thắc mắc gì về điều này. Điều làm tôi ngạc nhiên là vài ngày sau khi tôi quyết định quên luôn cái hi vọng trong xã hội này vẫn còn một ai đó..thì cậu ấy xuất hiện, tay cầm tờ thông báo gõ cửa nhà tôi. Cậu ấy xin lỗi rằng đáng lẽ cậu ấy có thể đến sớm hơn nhưng vì bận việc với đàn bò của ông thị trưởng nên đến bây giờ mới có thể đến giúp. Tôi nói rằng tôi sẽ trả tiền cho cậu chứ tôi không muốn nhận một sự giúp đỡ suông, điều đó làm tôi cãm thấy không thuận tâm và áy náy. Cậu ta thì cứ muốn giúp tôi không cần tiền, tôi thì muốn trả tiền như việc tôi thuê ai đó vậy, cảm giác sòng fẳng sẽ dễ thở hơn. Sau một hồi tranh luận thì tôi đành chấp nhận việc trả tiền bắng một bữa ăn tôi đãi cậu ấy ngay tại nhà.
Chúng tôi đã cùng nhau sửa lại cái mái nhà cho kiên cố và vững chãi hơn. Cậu trai trẻ luôn hỏi tôi về những gì người ta nói về tôi và cật ta cũng muốn tìm hiểu cả về những người đàn ông trong đời tôi qua những thứ trong nhà. 2 ngày ròng rã, chúng tôi đã làm việc đến khô kiệt cả sức lực, chỉ biết ăn bánh mì và uống sữa cầm hơi rồi tiếp tục công việc.
...
Có lúc tôi chợt nhìn lên trần nhà loang lổ nắng để chỉ cậu ta nơi nào cần fải sửa lại thì chợt thấy má mình nóng lên khi thấy cái cơ thể bóng nhẫy mồ hôi hùng hục làm viiệc trên cao...[ cảm thấy mình cũng thật xấu hổ] ...rồi có lúc tôi thay áo cậu vô tình đi ngang rồi lại tíu tít xin lỗi, tôi chỉ biết cười..cái thứ trẻ con...
...
Ngày cuối cùng khi hòan tất, tôi giữ đúng lới hứa một bữa ăn tối, chúng tôi vui vẻ nói về mọi chuyện..đã lâu rồi tôi mới cảm thấy thỏai mái nói chuyện với "con người" như vậy. Có lẽ tôi đã thích cậu trai trẻ này rồi khi cậu ta trong lúc vui vẻ vô tình nắm lấy tay tôi và nói một số thức chòng ghẹo nhưng..có lẽ cậu ấy còn quá trẻ và những gì trong đời tôi thì đã đủ nhiều để giữ cái ngọn lửa đó lại như một lòng nhiệt thành trân trọng cậu ấy...
Bữa tối kết thúc, tôi tiếc nuối một ít vì một buổi nói chuyện vui vẻ lâu ngày mới có. Cậu ta cũng có vẻ như vậy khi cứ nấn ná trò chuyện mãi lâu mới về. Tôi đóng cửa lại mah vẫn thấy đôi gò má khô lạnh lại nóng lên, thật xấu hổ, tôi chỉ biết lúi chúi dọn dẹp lại bếp núc sau bữa ăn. thế là mọi thứ cũng xong, và tốt đẹp. Thở phào một cái tôi thắp nến thơm lên, cho một thí hương liệu vào lọ đốt hương, rồi đi vào nhà tắm, tiếng jazz nhè nhẹ làm con người cảm thấy không hề trần trụi và xấu hổ ngay cả khi họ không co một mảnh vải trên người, tất nhiên, với tôi cảm giác sống trần trụi thật sư với chính bản thân rất đáng giá, và tôi quí trọng từng giây fút như vậy.


Dòng nước mát rơi vào người tôi cảm thấy được từng giọt từng giọt như tái sinh cơ thể sau những ngày mệt mỏi vừa wa. Tôi hít nhẹ hương thơm lan tỏan trong căn nhà vừa mới được sửa lại tươm tất, miệng thì thầm hát nhẹ theo bài hát...tôi nhớ lại những người đàn ông của tôi, tôi hi vọng họ đang hạnh phúc ở một nơi nào đó, họ sẽ không lo lắng vì fần kí ức của họ nơi đây mãi mãi sẽ có tôi chăm sóc, đó là những ngày đẹp nhất đời tôi....
Tôi dùng tinh dầu nhẹ nhàng xoa khắp cơ thể ...tận hưởng những đường cong của bản thân, chà xát những đam mê bẳng trí tưởng tượng, tôi thích yêu bản thân mình trong những kỉ niệm bằng chính đôi tay mình. Rồi chợt tôi nghĩ về James, về những lúc vui vẻ ngắn ngủi tôi chợt có, về những lúc tôi đỏ bừng mặt khi nhìn thấy cậu ấy cười với tôi...
..Rồi...
Đột nhiên tôi thấy cậu ta ngay sau lưng mình, cậu ấy ôm lấy tôi nhẹ nhàng...cậu ấy bảo rằng cậu ấy để wên một thứ rất wan trọng ... tôi hơi hỏang hốt và ngại ngùng khi cậu ấy ôm lấy cái bản thể trần trụi của mình, nhưng cũng bình tĩnh hỏi lại...cậu ấy bảo rằng thứ cậu ấy wên mang theo đó chính là tôi...
Rồi cậu ta vuốt ngượt mái tóc sũng nước của tôi lên rồi hôn vào gáy tôi , cắn vào bả vai đến khi tôi đẩy ra....mọi thứ như cơn mưa trên sa mạc hoang vắng...có nến có jazz, anh ấy có tôi, và tôi có anh ấy... không có sự cuồng lọan và thú tính, tất cả như một đọan tiểu thuyết lãng mạn. Nếu đó định nghĩa đó là sự dâm lọan, thì có lẽ con người tất yếu ai cũng dâm lọan, tôi thì thích dâm lọan như thế này, trong nhà tắm, có nến, có hương và có jazz. Xin lỗi khi tắm tôi không thể nói dối bản thân! Tôi yêu cậu ấy, anh ấy...
Chúng tôi sống bên nhau, chúng tôi đã có như tấm hình chung với nhau trên thảo nguyên...đến một ngày khi anh ấy ra đi vì một người con gái khác trong một ngày đông lạnh lẽo. Đám cưới của họ diễn ra trong nàh thờ của thị trấn. Cách đó 1 tuần chúng tôi đã chia tay nhau ...

Người góa fụ 33 tuổi với những "ngày hôm qua" nặng lòng đã ra đi trong ngày đông hôm ấy khi bếp lửa sưởi vẫn bập bùng. Tay cô vẫn cầm cuốn sổ nhỏ, mắt nhắm nghiền nụ cười nhẹ. Giấc ngủ xuyên wa nhiều mùa đông tuyết trắng, xuyên qua những mùa hè rực lửa. Hàng chục năm hàng trăm năm người góa fụ trẻ đẹp tan vào trong những ký ức xưa, nhà tắm vẫn sáng đèn vào đúng giờ đêm và có tiếng dội nước và tiếng hát của cô, cửa sổ vẫn lập lòe ngọn nến cô đợi những người chồng quay về...hàng ngàn nămhàng trăm năm...những "ngày hôm wa" không bao giờ chết...

....Little sparrow, little sparrow
Precious fragile little thing
Little sparrow, little sparrow
Flies so high and feels no pain
All ye maidens hede my warning
Never trust the hearts of men
They will crush you like a sparrow
Leaving you to never mend
They will vow to always love you
Swear no love but yours will do
Then they'll leave you for another
Break your little heart in two.....

JJunio

ps: thanks Ann for the song :) , this one is a gift for u, Mr Durian!

No comments: