20 December 2008

A letter


Lá thư của người mẹ có con trai là người đồng tính....


Who gonna know have to know - i mean you guys human kind

Là mẹ của một đứa con trai đồng tính, tôi quá hiểu việc con người ta có thể trở nên tàn nhẫn và vô lí đến mức nào.

Vừa qua, có rất nhiều lá thư được gửi đến tờ Valley News bày tỏ sự quan tâm đến hiểm họa đồng tính luyến ái đang diễn ra tại Vermont. Bản thân tôi cảm thấy mệt mỏi với lối suy nghĩ về "sự bành trướng đồng tính" cũng như sự so sánh khập khễnh của các người, cho rằng chấp nhận đồng tính luyến ái chẳng khác nào chấp nhận tình dục với trẻ em. Các người thật độc ác và thiếu hiểu biết. Các người đã cướp đi niềm vui của một người mẹ như tôi kể từ khi các con tôi vẫn còn nhỏ dại.

Bắt đầu từ năm lớp 1, con trai tôi đã phải gánh chịu nhiều sự hiếp đáp từ đám bạn học "côn đồ giả danh đạo đức", xuất thân từ những gia đình "được cho là gia giáo, nề nếp" của các người. Suốt từ lớp 1 cho đến trung học, nó luôn bị áp bức về thể chất cũng như tinh thần chỉ vì bị người ta cho là gay, dù chưa bao giờ công nhận mình gay hay giao du với bất cứ thứ gì can hệ đến đồng tính. Chỉ vì cách đi đứng và cử chỉ của con trai tôi không giống với những đứa con trai khác.

Nó không ngừng bị chúng bạn gọi là "đồ pê đê" tính từ năm lên 6. Những năm trung học, khi mà con cái các người mải tham gia các sinh hoạt cấp 3 cùng bạn bè đồng trang lứa, con trai tôi cố gò từng nét bút trên bức thư vĩnh biệt, viết rồi lại sửa, cố sao cho gia đình hiểu rằng nó yêu thương chúng tôi nhiều như thế nào.

Trái tim tôi như tan nát khi lắng nghe đứa con trai mới mười bảy tuổi của mình nấc lên từng tiếng, rằng nó không thể tiếp tục chịu đựng cuộc sống này thêm nữa, rằng nó không muốn mình đồng tính, và rằng nó quá xấu hổ để có thể đối diện với cuộc đời.

Các người mặc nhiên bảo mình muốn bảo vệ gia đình và em nhỏ khỏi sự đe dọa của đồng tính luyến ái, nhưng đồng thời các người lại đang ngăn cách các gia đình và đưa thế hệ trẻ đến bờ tuyệt vọng.

Tôi không biết tại sao con mình đồng tính, tôi chỉ cần biết rằng Chúa không tạo ra nó, cũng như hàng triệu người như nó, trên mặt đất này để cho các người đàn áp. Chúa ban cho các người trí não để suy nghĩ, và bây giờ chính là lúc để các người bắt đầu động não. Điểm cốt lõi trong số những niềm tin mù quáng của các người là ý nghĩ cho rằng chuyện đó sẽ không bao giờ xảy đến với mình, rằng đây là một lối sống sa ngã mà người ta tự chọn lấy.

Nếu nó có thể xảy đến với gia đình tôi, thì nó cũng có thể đến với gia đình các người, và các người sẽ không được quyền chọn lựa. Tôi không rõ đồng tính luyến ái có do di truyền hay không. Tôi chỉ có thể nói rằng nó bẩm sinh. Còn nếu muốn giữ tiếng thơm cho mình, các người nên kiếm thứ gì khác hay ho hơn là dị tính luyến ái. Các người chẳng làm gì để có nó cả, mà có nó từ khi được sinh ra rồi.

Nếu quý vị nào không đồng ý, tôi sẵn sàng lắng nghe ý kiến, bởi vì cái sự dị tính của tôi đối với tôi là một đặc ân. Tôi nhận lấy nó mà chẳng cần tốn chút công sức. Nó khắc sâu trong tâm hồn tôi đến mức không gì có thể thay đổi được. Với những người cho rằng đồng tính luyến ái là một sự tự nguyện lựa chọn, một thói quen xấu, trục trặc về tâm lí hay một thứ gì đó có thể được chỉnh sửa bằng giải pháp "10 công đoạn", tôi thật sự lấy làm khó hiểu.

Chẳng nhẽ các người đang bảo rằng định hướng tình dục của các người là do tự mình chọn lấy, và các người có thể tùy ý thay đổi? Nếu không phải thế thì tại sao các người lại cho rằng người khác làm được? Một ý chung thường gặp là các người lo sợ tiểu bang Vermont bị dân ngoại lai xâm chiếm. Hai bên nội ngoại gia đình tôi sinh sống ở Vermont suốt nhiều thế hệ. Từ linh hồn đến trái tim tôi đều thuộc về Vermont, vậy nên, tôi sẽ cám ơn lắm nếu các người ngừng ngay chuyện tự xưng mình là dân Vermont chân chính.

Các người còn dùng cả hình tượng những con người quả cảm, anh dũng đấu tranh trên chiến trường, bảo vệ đất nước tuyệt vời này, bảo rằng họ không đem tính mạng mình ra hy sinh để cho đồng tính luyến ái chà đạp lên những nguyên tắc mà họ dùng mạng sống của mình để giữ gìn.

Chính cha tôi, 83 tuổi, người từng tham gia những trận chiến thốc liệt nhất thời thế chiến thứ II, từng bị thương tích và được trao tặng huy hiệu Trái tim tím, đã phải lắc đầu buồn bã trước cuộc sống mà cháu nội mình phải sống. Ông nói ông từng sát cánh chiến đấu với những người đồng tính trên mặt trận, họ luôn làm tròn trách nhiệm của mình, không phiền hà gì ai.

Một trong những người bạn thân trong quân đội của ông là người đồng tính, và ông không hề biết được cho đến giờ phút cuối, mà khi ấy, điều đó cũng không còn quan trọng nữa. Đó không phải là thước đo một con người.

Các người chắc là không chịu nổi khi con trai tôi, sau khi đã thoát khỏi địa ngục thời niên thiếu, tìm ra được bạn đời và hạnh phúc lâu dài. Các người sẽ sống không yên khi nó yêu cầu quyền được ở bên cạnh người yêu khi nhập viện, hay được quyền quyết định chữa trị, hay hưởng quyền lợi về thuế hay thừa hưởng di sản. Sao nó lại dám cả gan?

Các người bảo, những yêu cầu táo bạo này sẽ đe dọa sự tồn tại của gia đình các người, sẽ làm giảm đi giá trị thiêng liêng của hôn nhân. Các người dùng tôn giáo làm cái cớ để khỏi phải suy nghĩ một cách nhân đạo. Chúa không hề ưu tiên cho đa số và Chúa cũng hiểu con trai tôi không hề phạm tội.

Sưu tầm trên mạng.

07 December 2008

Windows



Bên kia cửa sổ là trời mưa rất nhiều, bạn nhìn thấy tôi rúm ró bên kia
...chờ và đợi...

23 November 2008

Save2pc Pro - cracked

Save2pc Pro is a free application that will download videos from YouTube and save them as Avi or Mpeg files to your computer.

Save2pc Pro allows you to easily grab and save desired youtube video.

Simply paste the URL of a video into the program, press Start, and the AVI or MPEG file will be downloaded into the selected folder.

You dont need any players to play flash video just play it on the defult media player clasic.

Save2pc Pro is a completly FREE Software. It contains absolutely NO ADWARE, NO SPYWARE, NO REGISTRATION, NO POPUPS, NO MALWARE or other unwanted software.


Author's Site for Wznfo.com Download Server

Save2PC.Pro.v3.41.Cracked-MiNT.rar Download Server1

Save2PC.Pro.v3.41.Cracked-MiNT.rar Download Server2

26 October 2008

A grumpy rabbit


yes i am a grumpy rabbit.
And a grumpy rabbit is: not handsome, not rich, not talented, not having a large famous network, not having a voice mail in his birthday and jealous with somebody got the love that he can not have...
SHIT!

23 October 2008

Diary

Em mệt mỏi, em gục ngã...nhưng em sẽ không khuất phục....

19 October 2008

Wonder


....tự nhiên mìn lại tự vấn bản thân....
liệu mình có năng động, mưu toan và thực dụng không nhỉ? ....
*sigh*


P/s: nhìu khi cứ tự chuốc gánh nghĩ suy cho lắm vào đầu rồi mình lại than khổ.... (-.-)

18 October 2008

Ishould remember this...


CUỘC XUNG ĐỘT CỦA THẰNG HỀ TRÊN CHIẾC XE LĂN. phuocquang22

_ Cô đã làm gì với hắn?

_ Ngủ. Trên bao lơn. Nghe sóng.
_ Cô hứng chí với trai trẻ!?
_ Thì đã sao. Tôi có già? Tôi 19, tôi trôi qua với những thằng trẻ tuổi cao giò… Vô hại. Tôi hồn nhiên theo cách mà những con nhỏ cùng trang lứa không hề có…
_ Ừ! Rồi cô dâng hiến cho nó, theo cách mà cô hồn nhiên nhất. Tôi hiểu! Thừa biết.
_ Và tôi đã loại bỏ nó ra khỏi cuộc sống giữa tôi và anh. Đừng đổ lỗi cho nó. Quá khứ tôi vô hại. Anh hiểu cho.

Nắng làm dậy màu những lớp lá khô. Cô chạy ra khỏi nhà. Min chạy theo và ư ử sủa. Mảnh vườn im ắng dưới những tán lá sậm màu…

Sau khe cửa gỗ nhỏ hẹp, chiếc xe lăn bé nhỏ ngoắc nguẩy sau cuộc cãi nhau, đôi mắt người đàn ông như bị đè nặng bởi đôi mày rậm luống tuổi. Cái nhìn qua bên kia hàng rào đẩy thất vọng.

_ Anh cũng có vừa gì đâu…
_ …
_ Chính anh đã hối thúc cô ta vào nhà vệ sinh vào buổi sáng ấy.
_ …
_ Tôi chẳng quan tâm cô ấy là ai, là thứ hạng gì, anh cư xử như vậy là quá tồi, quá hèn.
_ …
_ Anh tồi với cô ấy và hèn trước tôi.
_ …
_ Tôi đau cho cô ấy. Tôi đau cho anh. Và đau cho cả tôi nữa… Sự lẩn trốn xuẩn ngốc.
_ …
_ Tại sao tôi phải là người ra đi chứ. Không bao giờ có chuyện đó. Lũ đỉ thoã đến với anh cũng
chỉ vì dục tính thôi. Rồi anh cũng chẳng ngon lành gì mà đeo bám.
_ …
_ Rồi ai sẽ quay trở lại trong ngôi nhà này. Là tôi. Chỉ tôi. Anh hiểu không?
_ Cô im và biến ra khỏi đây giúp tôi. Chẳng có ai bị hạ thấp thành đĩ điếm khi đến với tôi cả…
_ …
_ Tiếc là tôi đã quá e dè trước cô. Tôi luôn tôn trọng hình ảnh cô. Tôi không biết cô sẽ khó xử thế nào nếu chứng kiến tôi nằm cùng giường với một cô gái khác… Và tôi cũng không muốn cô gái ấy phải chịu đựng hoàn cảnh thế này. Đó là cách tốt nhất tôi có thể làm. Cô không nên đến nhà tôi một cách quá đột ngột khi chúng ta trong thời gian ly thân.
_ Anh nói hay lắm… Mọi thứ quá nặng nề đúng không. Tôi hiểu cho anh. Tôi hiểu cho con nhỏ đó… Nhưng mọi thứ quá trễ rồi, đừng kì vọng vào một cô gái sau khi bị đẩy vào nhà vệ sinh chỉ vì phòng vệ lẫn trốn nhé… Sĩ diện của đàn bà mà. Sự khéo léo của anh chỉ là nắm tay cô ta và đẩy vào nhà vệ sinh để trốn tránh tôi ư! Quá trễ rồi… Tôi khinh miệt anh và thương cảm cho cô gái ấy!
_ …
_ Đôi chân tật nguyền và trái tim cũng tật nguyền nốt!

15 October 2008

stay in the other side...

i kept crying and crying in the toilet....
i promised that no one could see it...

you were always right and i was always wrong...i tried to run myself away from every conflicts we could commit...have you ever wonder yourself whether you have ever had any compliment for anything i did?... i am normal and little...i know one day you will left me...just only me in the other side... i can feel it in every seconds ....

i saw u like a blind man....i shed these invisible tears...you can not see and i was speechless....

11 October 2008

Quiet



Tôi ngồi nhìn mọi người đi qua rồi đi lại trong cái không gian tĩnh này. Họ nói cười, ăn uống và vồn vã. Còn tôi cũng bận bịu với công việc của mình. Phải...tôi bận...tôi bận làm thinh....

Nhìu khi thấy mình thật tệ chả ra làm sao... nói năng lúng ta lúng túng không nói được gì, làm gì cũng không vừa lòng người khác. Tiếng anh tiếng em cũng không ra sao, tiếng hoa thì lộp độp, tiếng việt cũng nói ngắc ngứ không rành...nói đến đâu bị bắt bẻ đến đó. Trí nhớ thì lại lúc được lúc không wên wên nhớ nhớ. Suy nghĩ thì nửa vời không chính xác. Hát hò thì trật lất, sai nhịp sai tông, solo thì run cầm cập, feel thì vừa lố vừa gằn. Bài làm thì không xong. Máy tính hư thì không biết sửa. Ăn uống thì ăn mãi 1 món chán ngấy. Nghe nhạc thì lớn. Cười nói to tiếng. Mà lại hay giận, hay để bụng suy nghĩ. Vô duyên lãng đãng rỗi hơn và không thực tế.Ngủ thì lăn tới lăn lui làm người khác không ngủ được. Lại hay tè trong khi tắm.... Vậy mà lại cứ hay bắt bẻ người khác thế này thế nọ ...

Ừ phải...tôi là thế... ngay cả người nhà cũng không thích. Cách đây vài hôm Choi mất...thấy lòng trống như thể gió thổi vào khu rừng hoang tàn đã cháy rụi. Thấy khổ thân khi mãi một mình đơn độc nơi trung tâm thành phố. Sợ hãi và khao khát những ánh mắt của người lạ soi vào mình. Ngỡ như có ai đó phát hiện mình đang chết.

Mệt mỏi tâm tư...u sầu và rệu rã....

Có những bí mật không nên hé mở, mình thôi cứ mãi fớt lờ...sự thật có là gì khi nó cũng khiến mình đau lòng, thôi thì cứ để mình hoang mang trong cái cõi vô thuần này.

Mình thấy họ, họ cười nhạo mình. Họ xem rẻ mình. Họ là bạn mình. Họ không hiểu cứ mỗi khi mình có những tấm hình mới để ra nơi đây là vì sao cả...họ không hiểu và họ chỉ muốn hiểu theo ý của họ...mah suy cho cùng mình cũng chả là gì để khiến họ phải nghĩ theo ý của mình...

Có lẽ mình nên làm thinh thì hơn...việc quát tháo rồ dại, mỉa mai châm chọc cũng chẳng đến đâu...hay xóa sạch friendlist cũng lại cho họ một cơ hội nói răng cứ mỗi lần lên cơn nó lại thế....

Đúng là vậy nó đang lên cơn...!
Cơn khổ ải...mình chắng muốn ai biết điều này cả...

Mình lại nhìn mọi người.... mình lấy cớ là đi toilet. và mình đã dùng thật nhìu giấy vệ sinh để lau mắt....có lẽ chĩ những nơi như toilet , bẩn thỉu thối tha này mình mới không sợ ai biết là mình đang khóc....

JJunio

05 October 2008

T-2


"My dear..."
"Yes..."

"I can not hear you...where are you? "
"it s me here...right next to you... i am kissing your hand..."

"Dearest...i love you...i hope you can see what i am seeing now...i am happy that i can do the thing that everynite that i just wish i can see in my dream..."
"what is it? "
"i see grandma...she is playing with my rabbit, his name is Caleb,...i lost him when i was 6 in the rain season that year... He got a pink ears ...very soft and nice fur"

"Dear, i saw your sister...i am scared ...i saw she was rape by her cousin...she cried a lot... i can not do anything...i scream but seem like nobody here can hear me..."
"it s over already dont worry about it..."
"It s my fault...Because i can not do anything else to save her..."

"Dear,....it s so cold ....can you give me my clothes?... the water here is so cold...and it s useless to wash out those dirts..."
"Don't just go...i am here with you..."
"Dear...why you loose your hand? ...i will love you...i am so sure about that...why do you leave me? Is it because you can see my dirts? is it because of those guys who were fucking me at that time? Is it?"

"I don't need you, dear"
"Don't leave me..!"

"Merissa was die when she was 2 hours old, in the late of a nite"

JJunio

04 October 2008

T-1


T. im lặng và nhìn lên trời...T. sợ những cảm giác đó quay trở lại...cho dẫu T. biết cho dù có quay trở lại thì anh cũng sẽ không ở đó...và mọi chuyện cũng sẽ khác....rất khác...

Đêm đó T. đã làm tình với Arlo...rất nồng nhiệt, điên lọan và cuồng dại...
Sáng hôm sau T. thu dọn một ít hành lý rồi ra đi sớm...
...

Con Merissa đêm đó đã sanh nở 4 con mèo con...một con bị cụt 2 chân. Merissa đã ăn đứa con tật nguyền của mình ngay trong đêm đó và chừa lại cái đầu. Trước khi ra khỏi nhà T. không quên nhặt cái đầu bé nhỏ ấy chôn dưới chân chậu thạch thảo héo tàn trên bàn.

T. ra đi...



JJunio

08 September 2008

Silent speaks...


Silence speaks.mp3 -

Hôn em nào cơn mơ ngọt đắng..
Gió sớm trời mây trắng kéo về đâu?
Gió lay hoa bay mơ đâu mất...khóc tối trời....

Người ơi hận khổ hóa chia li,
Đời buồn muôn kiếp nhụy rửa phai

Khóe mắt ướt nhòa nệm ấm, lệ ngàn hàng
Cơn dai dẳng một mình hóa xa xôi

Đợi người về trong ánh bình minh, tăm tối bay đi hết ...
Những tinh mơ xưa trở lại
Em và anh trong phòng ăn lớn
Bánh nướng và rau quả

Còn em còn anh còn cả trời xanh...


Junio



ps: tại con két cho ta nghe bài này -.- !

07 September 2008

Chop


chop me as the way u did with my heart

Listen to the darkness every night. Have you ever felt it? Have you ever heard the sound of silence which cried in the very first time you left me? ...i used to hear of it...and i am tired now...i just want to keep it as far from me as possible...

I called you many times. The sound of silence cried each time.... You was always there in the front of the door...smile to me like an autumn wind wafting up my face...

There is a leaf dropping from the tree behind our windows...above is nothing below is nothing... under the way i choose to stay in my solitude...

I walk down from the bus...you are no longer here to hold my look...the one i gave you every time like the breathe keep me alive. Your hands left me....even you are always here in my heart...

I have better gone... better gone before he came... before he came...

It s you ...the one who changed ...i just want to get a sleep through these things...
i hardly feel my old touches from you...

chop me off if u can...like the way u did to my heart...

Junio

06 September 2008

My tarot card


You are The Magician


Skill, wisdom, adaptation. Craft, cunning, depending on dignity.


Eleoquent and charismatic both verbally and in writing,
you are clever, witty, inventive and persuasive.


The Magician is the male power of creation, creation by willpower and desire. In that ancient sense, it is the ability to make things so just by speaking them aloud. Reflecting this is the fact that the Magician is represented by Mercury. He represents the gift of tongues, a smooth talker, a salesman. Also clever with the slight of hand and a medicine man - either a real doctor or someone trying to sell you snake oil.


What Tarot Card are You?
Take the Test to Find Out.

05 September 2008

Speak to me about love...




Speak to me about love
Tell me again of the tender things
Your beautiful words
My heart never grows tired of hearing them
As long as
You repeat these beautiful words
I love you

I'm sure you know
That I don't believe a word
But however I still want to believe
In these words I love
Your voice and your cherishing words
With every murmur and quiver
Deludes me with its beautiful history
And in spite of myself I want to believe your words

It is so comforting
My dear treasure, to be a little mad
Life is sometimes too bitter
If you can't believe in a dream
Sorrow is quickly lost
In the protection of an embrace
The heart is strong enough to heal a wound
Made by the oath which created it:

I Love you....
Junio

01 September 2008

@#$$%^#


Không thể chịu đựng nổi màh!!!!!
Sao mình lại phải gặp tòan quân ba trời ba đất gì đâu không là sao????

3 đêm thao thức trằn trọc với cái vẽ A0...vẽ mòn con mắt để fill đầy tham vọng của các prof. ... đến hôm lết thân về nhà ..tâhn thể tê tái mỏi mòn nhận được cái tin nhắn từ miền nhớ thương của tổ quốc...ngằn gọn và súc tích trong 2 chữ "FUCK YOU" ....ôi đời mah...đâu biết được chữ ngờ...miệng nói thân thương care care kiếc kiếc mở miệng ra một cái ...8 đời 8 kiếp cũng không dám nghĩ đến 2 chữ "lòng tin" nữa...tập 1

Tập 2... "câu chuyện về những người bạn cũ chung nhà".... số là từ 10 ngàn năm trước...ý là năm ngoái đó sau khi người phụ nữ thủ đô về nước để lại bao hậu wả nặng nề về mặt thể xác lẫn tinh thần cũng như nỗi đau tài chính, thế là mình cùng thằng em fiêu diu nơi miền cực..khổ cùng với 1 cặp trai gái sống như vợ chồng...âu cũng là duyên phận nên sau cơn giông tố của cơn lốc Hà Nội sót lại 4 sinh linh cùng nương tựa nhau mah sống...haizzz.... sau một khỏang thời gian chung sống như một gia đình thì đền giai đọan chuyển tiếp đúng là có vấn đề...như việc cha chết má chết để lại tài sản vậy tình trạng tranh chấp của cái thặng dư xảy ra... đôi trai gái ngày xưa vẫn luôn miệng ca hát bài " nấm lùn di động" dễ thương của cô nàng siêu thẩm mỹ viện bảo thy..nay mở miệng nào "chim" chóc "bướm" hoa với mình chỉ vì mấy cái thứ lắt nhắt ....nói phải tội chớ mình nhỏ lớn chỉ biết đấu miệng chứ tay chân thì đụng cái là...ngồi đó hứng lun hoặc tẩu là thượng sách....màh thói đời nó vậy ghét của nào trời trao của đó mah...cái bạn trai của cô bạn gái nấm lùn kia đã làm mình sợ teo hết tim!!!! o.O ...mình công nhận mình nhát thiệt...ra nói chuyện phải trái mah trước khi nói đã...lom khom dọn ly chén chai lọ ra xa tránh ẩu đả... o.O....thiệt là muốn chửi thề quá đi mah không chửi được!!!! Ba má đi làm ra tiền rồi cho tiền du học qua đây kết bè kết đảng nhận nhẹt gái gú...đến khi có bạn gái thì ngày đếm " tập thể dục" làm hàng đêm mình nghe thấy tiếng moan của nấm lùn vang đến tận trời xanh ...nói đến vung tay vung chân...
ôi...
ta nói ở cái đất văn minh này thứ nông dân bần nông khố rách, mở miệng thì "chim chóc bướm hoa" đệm lời, đuối lý thì lại hoa tay múa chân...thì ngay lập tức cắt ngay studentship đuổi cổ về nước...thế nên ngay cả việc chịu ngồi yên cho nó đánh bầm dập thì khả năng mình bị đuổi cũng không phải không có!!!! Mà tương lai mi nhà giàu nứt đố đổ vách làm sao mái nhà tranh ta so được chứ??? thế nên an phận chịu nhục vậy...
mà nhục wá đi cứ phải nhẫn kỉu này chắc chưa ra trường mình cũng đã tu đủ lên niết bàn mất rồi còn gì?!?!?!

Kết thúc của cả hai câu chuyện: đối với những ai hay dùng tiếng lóng " chim hoa bướm lượn" gì đó có thể sao cũng được tùy nhưng tuyệt đối một khi nói chuyện với tui thì không được dùng (tui không khó khăn vì tui để quyền lựa chọn người để nói cùng là tùy thuộc ở bạn mah) còn không thì tui nghĩ bạn nên tìm người khác làm bạn với bạn thích hợp bạn hơn là tui, tui khó chịu vậy đó và tui cũng cứng đầu ngang ngửa bạn thôi, thứ 2 là ai màh dùng vũ lực để nói chuyện với tui cho dù bất cứ người đó là ai tui sẽ ghi tâm tạc dạ suốt đời, và đừng bao giờ để tôi trở nên như vậy!

MỘT NGÀY RẤT BỰC BỘI VÀ CĂNG THẲNG

TAG LINE FOR TODAY: "It is so gross....i HATE rude people....really HATE... do u get any education from your parents? or it s wat you learn from your parents? shame on you."

Junio

30 August 2008

Fireworks


I
Come with me in flight; I can’t sleep through the night.I could never dwell on so-called wrong and right.If love were a flame within a fragile rose, I'd gladly bear the blame for so-called flaws in its pose.

II
Before, blizzards could grant fortitude and inspiration. As long as kindling dreams would give with feeble gleams. My smile illumination. Before, fate, it seemed, was easily within my control. I’d see through my tears the hazy rainbow’s goal.

III
Fog fades—now relief. A firework's life is brief. The lighthouse—lost no more. Because you are the shore...the shore.... the shore

16 August 2008

Done right




When Day is Done - Dan Gibson

i hope it was better than this...but it was worse than i thought...

Give me knife, my lover, i will carve your smirk of this moment...


....it s u killing my solitude....

09 August 2008

Moon shade


Ai đó cần phải chết trong sự nuối tiếc!
Đó là sự dài dòng của gió đi tìm hương...của cánh hoa đọng hơi đêm...
Trăng chạy chui vào sự quạnh cô mị người.Không ai ngóng trông,...!

Chim bay đi không ngày trở lại, gió phương trời có thổi về chăng????
Giận phù du, ngu tiền kiếp....
Thở ...than...ai...đó ?!?!



JJunio

05 August 2008

Mad


điên loạn rồi

03 August 2008

Journey


Sometimes it seems no one understands.
I don't even know why
I do the things I do
When pride builds me up till I can't see my soul
Will you break down these walls and pull me through?...


ps: mai đi học rồi mah còn đúi vậy nữa...thiệt tình....

27 July 2008

Homo-life


Đối đáp

Nắm tay, quàng vai, bá cổ, gác chân, dung dăng, dung dẻ, chăm sóc một người đồng giới tính mà được vui vẻ chấp thuận thì gọi là tình bạn thắm thiết.

Nắm tay, quàng vai, bá cổ, gác chân, dung dăng, dung dẻ, chăm sóc một người đồng giới tính mà bị xa lánh, hắt hủi, kinh tởm thì gọi là đồng tính luyến ái.


Kỳ thị đồng tính luyến ái đối với tôi vô lý như là chuyện anh da trắng ghét cay ghét đắng người da vàng bởi vì cặp mắt của họ sao mà ti hí, da của họ sao mà vàng bủn, mũi của họ sao mà tẹt dí... những đặc điểm rất thân thương đối với tôi. Ghét là cái lưng lót đường cho quyền lực, là cái thùng rác để trút những bực tức trong đời, là sự sợ hãi do kiến thức hạn hẹp.

Từ thuở nào đến giờ trong trời đất xảy ra biết bao là sự kiện, riêng nhà sinh vật học Bruce Bagemihl đã dành 750 trang để ghi chép lại hành vi đồng tính luyến ái của 450 loại động vật trong cuốn “Biological Exuberance”. Vào mùa hè, bọn cá voi sát thủ (killing whale) dành một phần mười thời giờ cho sinh hoạt đồng tính luyến ái, và bọn hải mã đực thì cứ đù khú giao cấu với nhau. Bọn hươu cao cổ đực có cạ cổ, gợi dục, với nhau hơn là với các con cái, thì đó là chuyện rất bình thường. Lại có những cặp ngỗng mái xin tinh trùng của anh ngỗng đực nào đó, rồi tách riêng ra để cùng nhau ấp trứng và nuôi con. Giống kỳ nhông Cnemidophorus thì hoàn toàn thiếu mặt của con đực; tất cả đều mang bộ phận sinh dục cái, làm hành động giao hợp giả, và tự sanh những đứa con giống mình như đúc. Bagemihl nhận xét đồng tính luyến ái xảy ra trong bốn trường hợp: quan hệ tình dục, bày tỏ tình cảm, đồng dưỡng, và liên kết bầy đàn. Trong trường hợp cây cỏ, phần đông nở hoa hoàn chỉnh, gồm hai bộ phận sinh dục nam và nữ - nhị và nhụy - ví dụ như hoa hồng, hoa đinh hương, táo, mận, v.v.. Những loại cây như bạch dương và thông đều là lưỡng tính, cả hai loại hoa đực và hoa cái cùng xuất hiện trên một cây. Thế giới này lại có những câu chuyện kỳ lạ như cây củ cải hoang, còn được gọi là củ cải Ấn độ, bắt đầu cuộc đời bằng giới tính nam. Hai năm sau, hoặc khi được dời qua vùng đất màu mỡ, chúng chuyển sang giới tính nữ và đơm hoa kết nụ. Nếu chẳng may môi trường thay đổi đột ngột, chúng sẽ nhanh chóng biến thành cây củ cải đực trở lại.

“Nguyên nhân của đồng tính luyến ái” là một câu hỏi rối rắm chẳng thua gì câu hỏi “Ðàn ông đàn bà từ đâu ra?” hoặc “Từ một ông Adam và một bà Eva, tại sao con cháu của họ lại đen vàng trắng đỏ khác nhau?”. Hỏi ông Freud thì ông ấy sẽ nheo mắt trả lời đấy là vấn đề tâm lý, khó hiểu lắm. Ðại khái Freud cho rằng khởi đầu tất cả trẻ con là lưỡng tính và chúng trải qua nhiều giai đoạn sinh lý để rồi cuối cùng đi đến giai đoạn tình dục khác giới tính. Hai giai đoạn đầu quanh quẩn cái mồm và hậu môn. Giai đoạn thứ ba là giai đoạn “chim chóc” mà đứa bé trai sẽ mãi mê khám phá cảm giác kỳ diệu của bộ phận mình. Nếu không tiếp tục phát triển, đồng tính luyến ái sẽ dừng ngay đây và dục vọng sẽ được chuyển sang người đồng phái khác. Hỏi khoa học gia như Deborah Miller và Alex Waignady thì họ sẽ đưa ra cái thuyết rằng có nhiều người trẻ quay qua hướng đồng tính luyến ái vì trong quá khứ họ đã bị tổn thương trầm trọng trong quan hệ tình dục khác giới tính. Hỏi giáo sư Daryl Bem của đại học Cornell thì ông ta sẽ khẳng định rằng cường độ kích thích tố ảnh hưởng hành vi tính dục và do đó là nguyên nhân của đồng tính luyến ái. Một thí nghiệm khoa học cho thấy những con chuột đực bị nữ tính hóa bằng kích thích tố estrogen trong giai đoạn còn là bào thai và thiến lúc sơ sinh, sẽ có hành vi giao cấu của chuột cái. Cũng tương tự như vậy, nghiên cứu của Dennis McFadden và Edward Pasanen của đại học Texas cho thấy ốc tai của đàn bà dị tính nhạy cảm gấp ba lần đàn ông dị tính; ngược lại, sự nhạy cảm này của đàn bà đồng tính luyến ái rất tương tự với đàn ông dị tính và chỉ bằng một phần ba của đàn bà dị tính. Kết quả này chứng minh rằng mức độ androgen, một loại kích thích tố nam, ảnh hưởng sự phát triển và nhạy cảm của ốc tai từ lúc tiền sản, cao hơn trong phụ nữ đồng tính luyến ái so với phụ nữ dị tính. Hỏi nhà sinh vật học Dean Hamer và Steve Kangast thì họ sẽ thuyết phục, à đây là vấn đề gen. Trong công trình phân tích gen với viện Ung bướu Quốc gia, họ khám phá rằng 33 cặp trong 40 cặp anh em đồng tính luyến ái mang một dấu di truyền giống nhau ở đoạn Xq28 của thể nhiễm sắc X. Mỗi vị mỗi lẽ, đây chỉ là vài thuyết và bằng chứng điển hình chúng ta có thời giờ nói tới. Tóm tắt: nguyên nhân đồng tính luyến ái là một hệ thống xa lộ phức tạp để đến một địa điểm.

Bay lên cao, nhìn xuống thấp, tôi thấy một chuỗi tính dục lấp lánh muôn vàn màu sắc, giăng quanh quả đất này. Nằm ở hai đầu là màu hồng và màu xanh cho nhóm dị tính, cận đó là màu tím cho nhóm đồng tính luyến ái, ngay giữa là nửa xanh nửa hồng cho nhóm lưỡng tính, rồi lại có những màu biến hóa khó tả cho nhóm nằm ngay rìa bên này mép bên kia viền bên nọ. Thỉnh thoảng lại có đoạn trong veo, sáng ngời; đó là nhóm vô giới tính như hầu hết các loại động vật đơn bào và vài động vật đa bào như loài ruột khoang và bọt biển. Sợi chuỗi đẹp vậy mà lại có người muốn túm lấy và giựt cho đứt. Chẳng lẽ tôi phải ví người đồng tính luyến ái như những con ong thợ, chỉ biết làm việc siêng năng, đóng thuế chăm chỉ và tận tụy chăm sóc con ong chúa dị tính, ngày đêm chỉ biết ăn và đẻ. Chẳng lẽ tôi phải nói tiếp rằng bầy ong thợ có khả năng hè nhau đốt phù tay kẻ khiêu khích, đe dọa chúng quá trớn, thì may ra ít ai dám với tay, giựt đứt sợi chuỗi giới tính muôn màu của thiên nhiên? Ðồng tính luyến ái và lưỡng tính đầy dẫy trong thiên nhiên, bởi vậy tôi mong người chính nghĩa có phản đối thì phải phản đối cho đồng đều - đừng quên cầm biểu ngữ, viết bài và hô hào chống luôn cây cỏ và thú vật trong vườn hoa, rừng, biển, sa mạc.... Thật sự con người không hiểu gì nhiều về thiên nhiên, nhưng chúng ta lạm dụng quyền lực tập thể và đám đông để áp đặt cái đúng và sai, có thể rất thiển cận và giới hạn, trên sự sống và quyền tự do của kẻ khác như Nazis đã làm đối người Do Thái và người đồng tính luyến ái.
________________________________________
Tài liệu tham khảo:
“Biological Exuberance: Animal Homosesxuality and Natural Diversity”, Bruce Bagemihl.
“Homosexual Lizard”, Rina Abdul Jamal.
“Sexes in Ornamental Plants”, Diane Relf
“Homosexuality”, Dena Bodian
“Homosexuality and Biology”, Chandler Burr

Web: Talawas


Listen to this....i just wonder if...if i was different, was unique...was GAY..., would mother Mary love me as i am???




Bonus:

Dịch và sưu tầm từ internet bởi Patmol Black

Khi còn trong quân đội, người ta trao huân chương cho tôi vì đã giết chết hai người đàn ông và phế truất tôi vì yêu thương một người cùng giới ~ Lời đề bia mộ của Leonard P. Matlovich, 1988




Kinh Thánh chứa đựng sáu lời răn cho dân đồng tính và 362 lời răn cho dân dị tính. Chẳng phải Thượng Đế không thương yêu gì dân dị tính, chỉ là họ cần được quản thúc chặt chẽ hơn ~Lynn Lawner




Cái sự les trong tôi bắt nguồn từ lòng từ bi Công Giáo. Tất cả các chư vị phụ nữ ngoài kia ai cũng cầu xin một người đàn ông, tôi tình nguyện hiến dâng phần mình cho họ. ~Rita Mae Brown




Người ta không cần phải thẳng trong quân đội để làm chi, chỉ cần biết bắn thẳng là đủ rồi ~ Barry Goldwater




Tại sao người ta lại đỡ khó chịu khi trông thấy hai người đàn ông cầm súng hơn là cầm tay? ~Ernest Gaines




Đồng tính luyến ái là cách Thượng Đế sử dụng để bảo đảm những con người tài năng khỏi phải mang gánh nặng con cái ~Sam Austin




Nếu đồng tính luyến ái là bệnh, vậy ta hãy cùng nhau gọi điện xin nghỉ bệnh: "Xin chào. Hôm nay chưa đi làm được, vẫn còn gay" ~Robin Tyler




Ông có thể tự dọn đi ~Abigail Van Buren, mục "Abby mến", trả lời 1 độc giả than phiền rằng một cặp đồng tính vừa mới dọn tới ở đối diện nhà, và người này muốn biết ông ta có thể làm gì để nâng cao chất lượng cuộc sống trong khu vực.

Thẳng tức là sao? Đường thẳng hay đường đi thì có thể gọi là thẳng, chứ còn trái tim con người, ồ không, nó vòng vèo như con đường xuyên qua các ngọn núi vậy. ~Tennnessee Williams, 1947




Thà tôi làm người Mỹ da đen còn hơn làm gay, vì nếu là Mỹ đen, bạn không cần phải thổ lộ chuyện này với mẹ mình. ~Charles Pierce, 1980




Cái từ "les" nghe như một căn bệnh, mà giới đàn ông dị tính biết rõ nhất, bởi họ tin chắc rằng mình là thuốc chữa cho căn bệnh đó. ~Denise McCanles




Giả gái là khi một người đàn ông mặc tất cả những gì mà les không mặc. ~ không biết tác giả




Có nghe gì về tên Scốtlen giả gái chưa? Hắn mặc quần đấy ~Lynn Lavner




Trong một khoảng thời gian dài tôi cứ tưởng mình muốn trở thành ni cô. Thế rồi tôi chợt nhận ra điều mình thực sự muốn là trở thành les. ~Mabel Maney




Ưu điểm duy nhất trong việc không dỡ bỏ lệnh cấm gay gia nhập quân đội là nếu rủi chính phủ ra lệnh buộc nhập ngũ, tất cả chúng ta chỉ cần tuyên bố mình đồng tính thay vì phải chạy trốn sang Canada ~Lorne Bloch



Những người lính không kiêng sợ súng ống, bom đạn, bắt giữ, tra tấn, kể cả cái chết, nói rằng họ sợ dân đồng tính. Rõ ràng chúng ta không nên được dùng làm binh lính, chúng ta đi làm vũ khí thì tốt hơn ~Thư gửi toà soạn báo The Advocate




Người Mỹ dị tính luyến ái cần được giáo dục về trái tim và tâm hồn. Họ cần hiểu cảm giác như thế nào khi phải chối bỏ sự thật sâu xa suốt nhiều năm, phải ngồi yên lặng suốt các buổi học, những bữa ăn và những buổi giảng đạo, lắng nghe những người mình thương yêu phát ngôn các lời dèm pha chà đạp tâm hồn mìn ~ Bruce Bawer, báo The Advocate, 28 tháng 4 năm 1998




Người ta thỉnh thoảng vẫn cho rằng tôi là gay vì tôi từng đóng vai gay trong một bộ phim. Thật nực cười. Khán giả không nghĩ bạn là kẻ giết người nếu bạn đóng vai sát nhân, nhưng họ lại nghĩ bạn là gay nếu bạn đóng vai đồng tính ~Perry King.

Lưỡng tính luyến ái nhân đôi cơ hội săn kiếm hẹn hò của bạn vào tối thứ Bảy ~Woody Allen

Mỗi người trong chúng ta chỉ có một cuộc sống: Cuộc sống của chính chúng ta ~Euripides




Đừng bao giờ xin lỗi vì đã nói lên tình cảm. Làm thế tức lá bạn đang xin lỗi vì đã nói lên sự thật ~Benjamin Disraeli



Nếu Thượng Đế muốn tôi khác đi, thì ông ấy đã sáng tạo ra tôi khác đi rồi. ~Johann von Goethe

Hãy là chính mình và hãy nói lên những gì mình nghĩ, bởi vì những người dị nghị không đáng để tâm và những người đáng để tâm sẽ không dị nghị. ~Dr. Seuss



Bạn sẽ chẳng bao giờ tìm được sự bình yên trong tâm hồn trừ phi chịu lắng nghe lời trái tim ~ George Micheal.

Đừng đi theo nơi con đường dẫn dắt. Thay vì thế, hãy đi đến những nơi chưa có sẵn đường và để lại dấu chân. ~Ralph Waldo Emerson




Theo tôi thì công việc khó nhất mà con người ta cố gắng theo duổi trong cuộc sống là làm sao giống với người thường. ~Trích trong bộ phim Ed TV

20 July 2008

Les cent pas...



Chanson: Les cent pas



Chanteuse: Sandrine Francois

Tout autour de moi est froid et dur
J'ai beau caressé encore les murs
Je tourne en rond en cage de verre
Je n'arriverai pas jusqu'à ton visage
Que partout je vois

Ce décor est beau mais tellement lisse
Partout ton image encore se glisse
Pour l'immobile et l'ailleurs
Tu n'imagines pas ces envies de toi
Qui survivent en moi

Je ne sais plus les mots
Les gestes qu'il te faut
Où es-tu?
Je suis perdue
Je fais les cent pas
Mais pas un vers toi
Je tombe debout je tombe debout
Mais encore debout

S'il y a des mots qu-on peut briser
Il y a des silences qu'on peut user
J'arriverais un jour peut-être à marcher jusqu'à toi
Et te dire enfin pardonne-moi

Je ne sais plus les mots
Les gestes qu'il te faut
Où es-tu?
Je suis perdue
Je fais les cent pas
Mais pas un vers toi
Je tombe debout je tombe debout
Mais encore debout

Một trăm bước



Xung quanh là giá băng, nặng nề
Nhưng em vẫn hôn lên những bức tường
Chiếc lồng kính đóng kín
Khiến em không thể chạm tới gương mặt anh
Mà em nhìn thấy khắp nơi.

Kiểu trang trí này thật đẹp nhưng trơn tru quá
Hình ảnh anh bốn phía bất động rồi dịch chuyển
Anh không tưởng tượng được đâu
Giấc mơ về anh chính là cứu cánh cho em đấy.

Em không còn thông hiểu những từ ngữ
Những cử chỉ dành tặng riêng anh
Bây giờ anh đang ở đâu?
Em đã lạc lối rồi
Em đi 100 bước
Nhưng không có bước chân nào nhích về phía anh
Vậy nên em đành đứng lại.
Và cứ thế đứng im mãi mãi.

Nếu tồn tại những từ mà chúng mình có thể đập phá
Những khoảng lặng mà chúng ta tận hưởng
Thì có thể một ngày em sẽ chạm tới được anh.
Để nói với anh lời cầu xin tha thứ.

Em không còn thông hiểu những từ ngữ
Những cử chỉ dành tặng riêng anh
Bây giờ anh đang ở đâu?
Em đã lạc lối rồi
Em đi 100 bước
Nhưng không có bước chân nào nhích về phía anh
Vậy nên em đành đứng lại.
Và cứ thế đứng im mãi mãi.

I wanna be a housewife ..what s so wrong with that




..hmmm stupid night can't sleep cause of fukcing tea from McDonald and ...KANN with his latest new posted entry [aww thanks a lot pal, then by u i got this freaking-lovely guy again since i 've seen ShortbuS last time, hmm the Soda shop is so nice alr no need to yell-out here right lol]

nevermind i appreciate Mcdonald and kan sa well :D ...i got u Jay, got u, got u Jayyyy...aw so sweet, so adorable, so kawaiii the smile the glipmse the hesitancy of him in those HIS REAL SODA SHOP YOUTUBE CLIPS....hmmm am i over-blowing up him o_O????

i am saying a lot alr...just take a look on just-a-lil-bit masterpiece of him here [cos so many i can not show it offf here for u guys...go youtube and find the guy :D:D!!!

two bodies pressed together
two boys are falling hard
the smell of sweat and leather
a kinky greeting card

crazy about each other
we both have fucked up pasts


but when we are together
we have a fucking blast

[chorus:]
i wanna be a housewife


what's so wrong with that
i wanna be a housewife, yeah
and that's just where i'm at

i'm making guacamole
he's working on the car
when he grills turkey burgers
he knows i like them charred

i like to wash the dishes
i like to scrub the floors
don't mind doing his laundry
what are boyfriends for

[chorus]

i wanna have his baby
i wanna wear his ring
he drives me fuckin crazy
i am his everything



[chorus]

i wanna be a housewife
what's so wrong with that
can't wait 'til he's in my life, yeah
cuz we haven't met

we haven't met yet...
we haven't met yet...

www.jaybrannan.com

ps: girls, don't be jealous!!!! *Queen Latifa's giggles*

14 July 2008

Quẫn


Tôi nhìn qua khe cửa nhỏ...những ánh đèn lập lòe mờ nhạt nơi phía xa xôi của lòai người...Chợt thấy quặng đau....đau vì thể như đó là việc cuối cùng tôi còn có thể làm được trong đời trước khi xa lìa cái cõi tạm phù du này.

Tôi nhìn thấy họ từ bên trên những kiếp phù du tạm bợ...Họ vẫn tiếp tục còn tôi thì đã bỏ cuộc. Sam vẫn thế vẫn để báo thức 8am mỗi ngày với cái bài hát inh ỏi của nó...và chỉ đến 9am nó mới đi ra được khỏi giường...hấp tấp và cuốn quít. Mẹ ở nhà thì vẫn dậy từ rất sớm tập yoga rồi thì rửa chén cho đêm qua Jalaque nó ăn xong mà không rửa. Xong hết thì lại phơi đồ rồi mẹ thay đồ đi đánh cầu... Ba thì ngũ ngon lành trên võng. Jalaque thì vẫn cái tư thế nằm ngủ thất thường như một con tôm đói cuộn trong chăn....

Có lẽ mọi người thường không nghĩ nhiều về việc cuộc sống ra sao nếu như bảnt hân không trược tiếp cảm nhận nó một cách vật lý nữa. Nhưng với tôi có lẽ ngay từ khi tôi có cái cảm giác mới lạ này tôi hồ như ghi nhận sâu trong tâm khảm thật sâu đậm...Có lẽ đó là thừ cuối cùng còn giữ lại bên mình nên tôi cố màh gìn giữ nó cho tốt...

Tôi nhìn thấy K. thấy người lần đầu tiên trong đời tôi rung động...thấy những vết thương ngày còn thơ ấu của K. . K. đã kể cho tôi nghe về lần bạn ấy bị tai nạn ngày bé để lại vết bỏng trên 40%... thế nhưng chính vì nó mà trái tim tôi đã lỡ nhịp nhiều lần...đã 6 năm rồi không gặp...tôi vẫn nhớ con đường rẽ vào ngôi nhà nhỏ của K. sâu bên trong. Tôi còn nhớ cái giường gỗ của bạn màh lần đầu tiên tôi nghe ai đó nói với tôi rằng...mãi mãi sẽ bên tôi...rồi cơn gió màu xanh xám miệt mài thổi vào cái quá khứ lung linh đó làm phát ra những tiếng leng keng của kim lọai...lạnh và thâm thấm vào bên trong cái búi ký ức...K. mờ dần trong đáy mắt..những vết bỏng trên người K là những gì tôi thấy rõ nhất sau cùng trước khi tất cả nhạt đi rồi tan mất...

Gió không thổi mạnh nhưng ký ức thì trôi như ghềnh thác...

Những khuôn mặt lập lờ, ẩn hiện ...những câu chuyện...những phút giây hiện ra như những đọan băng cũ...mặt trăng nhìn tôi cười ra máu...mây cuộn vào lòng mà không thấm hết nỗi đau gió để lại...tinh tú che miệng cười...bóng đêm ủ dột...còn mỗi tôi...xót xa trong u ám!

Con người quả yếu đuối! Tôi cho rằng như vậy...ngay cả khi rới bỏ cõii tạm rồi thì nó vẫn là một thứ thuộc về con người và mang đặc trưng cũng rất người..sự yếu đuối và thiết tha...yếu đuối một cách thiết tha hay thiết tha một cách yếu đuối ...nhỉ?

Tôi thấy anh ấy như hàng triệu năm về trước tôi đã nằm ăn ngủ nghỉ trong cái tế bào phôi thai của anh ta. Một người tôi chỉ từng giao tiếp qua mạng. Không hiểu sao lại là anh ta mà tôi nhớ tới. Anh ấy không quan trọng với tôi. Không là người bạn tâm giao ngày nào cũng tâm sự thì tất nhiên anh ta cũng chẳng phải người tôi ngày đêm thương nhớ...hòan tòan không...nhưng...không hiểu sao tôi lại thấy anh ta rõ như vậy...rõ tới mức tôi đã nhìn xuyên tận trái tim yếu đuối hèn mọn của giống lòai này... sự cô độc hèn hạ, sự yếu đuối màh tôi muốn gào lên bằng hết sức mình với cả thế giới là đó chính là anh ta. Rồi tôi tức tưởi...tức tưởi trong giàn giụa những xót thương....tức tưởi trong sự hả hê khốn nạn của mình...nước mắt tan vào không trung rồi hóa thành những con thiêu thân vo ve bay vào cái ánh đèn lu mờ trong bedroom của anh ấy...rồi chết trong giây lát... Anh ta vẫn nhìn thẳng lên trần nhà xuyên thấu tâm khảm của tôi... Anh ta suy nghĩ trong cái mùa đông lạnh giá của nước Úc. Trên bàn cốc kem vanilla đang tan chảy... Anh ta đánh động đuôi mắt một cái thì có một giọt nước lăn ra...ngáp một cái rồi anh bỏ rơi tôi giữa tầng không ...anh quay mặt vào tường rồi ngủ...

Thế đấy,...những con thiêu thân...cốc kem...không có gì tồn tại mãi được thậm chí nó còn kết thúc quá nhanh hơn ta tưởng...Hmmm dẫu sao thì cũng vì những kết thúc quá nhanh đó mah con người ta cảm nhận được cái gì là vĩnh cửu là trường tồn. Con người đã đang và vẫn luôn tạo nên những thứ trường tồn chỉ có điều họ không tin điều đó, họ coi nhẹ nó có một số thì rất xem thường và không để ý đến nó. Thế nên chính họ tự tạo cho mình những cảm giác khi sinh tồn cùng với thứ vĩnh cửu đó...vui vẻ yêu thương buồn chán giận hờn...

[đêm quẫn !!!]

JJunio

05 July 2008

-o-

surely i can not say anything.....i am so sure about that....i do know nothing about what i want for now....it s so dangerous....so dangerous, my dear....

my fingers are so numb...my heart is so numb....

i need breathing... breathing....

so awful myself...

the TV screen is lighting up my room

the film has ended

every inch of my skin is dying...

Violin and piano


Truyện của Thảo Ngân





Violin và Piano


Mong ước lớn nhất của em là gì
Anh thuộc về em
Em có tham vọng quá không – Du cười như đang đùa


Thùy nghĩ là có.

***

Get this widget | Track details | eSnips Social DNA



Một người đàn ông tuyệt vời thường chỉ im lặng như bản nhạc không lời, không ồn ào, không phô bày, nhưng tha thiết và mê đắm lạ kì. Thùy yêu Du như yêu những bản concerto cho violin. Đã làm loạn nhịp tất cả những nốt bình yên còn lại của cô bằng những thanh âm vĩ cầm bi ai và buồn tê tái.

Mỗi chiều thứ bảy ở quán cà phê đó, vẫn dưới ánh đèn nhòa nhạt và run rẩy như sắp vỡ, vẫn cái lạnh hiền lành hơi tê tê ngón tay, vẫn Thùy, vẫn Du, và những khúc nhạc của Bach, Brahms, Schubert hay Vivaldi, …

Ngôn ngữ trở nên thừa thãi. Họ nhìn nhau, nói nhỏ, cười nhỏ và thở nhẹ đến tưởng như sợ làm tan cái khối xúc cảm âm thanh thiêng liêng kia mất. Quán không có violin, nên thỉnh thoảng Thùy cũng độc tấu một vài bản piano của Chopin cho Du nghe.

Du có một bờ vai rộng. Thùy thường ước ao sẽ được tựa vào một bờ vai như thế, để chống đỡ và chở che cho cô trước tất cả gió bão của cuộc đời. Nhưng trái ngược với cái mạnh mẽ đó, đôi mắt Du lại luôn ẩn chứa một cái gì đó mềm yếu, xa xôi và buồn thẳm như sắp khóc.

Thùy không còn nghe nhiều những bản độc tấu dương cầm nữa, kể từ khi biết Du chỉ yêu tiếng đàn vĩ cầm. Anh thần tượng " Thầy tu đỏ chơi violin " Vivaldi và từng mơ ước phá được kỉ lục 12 nốt 1 giây của huyền thoại violin Nicolo Paganini.

- Ôi thật ư. Anh thật là tham vọng quá
- Cũng như tham vọng của em thôi – Du cười như đang đùa

Ừ, cả hai chúng ta đều là những kẻ tham vọng.

***

Du học vĩ cầm ngay những ngày còn bé từ mẹ anh, giảng viên một Nhạc viện ở thành phố. Năm 19 tuổi, anh bảo với mẹ rằng một nửa quan trọng nhất của đời anh đã mãi mãi ra đi vì một tai nạn giao thông. Kể từ ngày đó, suốt 8 năm, không còn ai nghe tiếng vĩ cầm của anh nữa. Và cũng từ ngày đó, đôi mắt anh luôn ẩn chứa một cái gì rất mềm yếu, xa xôi và buồn thẳm như sắp khóc.

Du bảo rằng cho đến suốt cuộc đời về sau, anh sẽ chỉ đàn vĩ cầm riêng cho
người mà anh yêu nhất.


Trong Thùy bừng lên niềm khao khát mãnh liệt, cô sẽ là người duy nhất được nghe bản độc tấu vĩ cầm của Du, xóa hẳn tất cả nỗi buồn của người xưa cũ trong mắt Du và có được anh trọn vẹn. Rồi anh và cô sẽ hòa tấu những bản violin và piano tuyệt vời nhất.

- Nếu ngày mai em chết, anh có thể đàn cho em nghe "Le Quattro Stagioni” một lần được không
- Vivaldi thì rất tuyệt. Nhưng anh thực sự chỉ muốn "Winter Sonata" thôi.



- Richard Clayderman ư.Thế nhé. Anh hứa rồi đấy.
- Ngay cả khi sắp chết em vẫn muốn bị tra tấn tinh thần như thế sao – Du cười như đang đùa
- Em hỏi thật cơ mà
- Uhm. Anh... Xin lỗi em, anh thật sự không thể

Lúc nào cũng thế, đôi mắt anh vẫn ẩn chứa cái gì đó mềm yếu, xa xôi và buồn thẳm.


Giống như mặt trời. Tỏa rạng kiêu hãnh và ấm áp. Du là như vậy. Như con người ta vốn không thể sống thiếu mặt trời nhưng không bao giờ họ có thể đến gần được, không bao giờ với tới được. Những cô gái đến với Du như gió, họ dừng lại, bất lực trước những nỗi buồn thăm thẳm, khó hiểu trong mắt anh, rồi lặng lẽ ra đi như một kẻ thua cuộc. Và có lẽ Thùy không phải là ngoại lệ.


Nhưng Thùy là một kẻ kiêu hãnh đầy tham vọng chiến thắng. Cô vẫn lặng lẽ bên Du mỗi chiều thứ bảy, ở quán cà phê cũ. Và âm thầm, dịu dàng chờ đợi. Sẽ còn bao nhiêu chiều thứ bảy như thế nữa. Và đến bao giờ Du mới thuộc về cô.

***
Rồi một lần rất lạ, Du tặng Thùy một chiếc nhẫn hình hoa tuyết

- Em ạ, em thánh thiện giống như thiên thần vậy. Nhưng em đừng yêu bằng tình yêu của thiên thần. Nó chỉ làm em đau thôi. Nhận món quà này của anh, giữ lại một ít mùa đông trong trái tim nóng bỏng của em. Và em đừng tham vọng nữa, sự thánh thiện của em không đủ sức để cứu rỗi thế giới đâu.

Vừa quyết liệt vừa đau đớn. Lần đầu tiên, đôi mắt Du không còn thấy ẩn chứa một cái gì đó mềm yếu, xa xôi và buồn thẳm, như Thùy từng thấy.

***

Mỗi chiều thứ bảy ở quán cà phê đó, vẫn dưới ánh đèn nhòa nhạt và run rẩy như sắp vỡ, vẫn cái lạnh hiền lành hơi tê tê ngón tay, vẫn Thùy và những khúc nhạc của Bach, Brahms, Schubert hay Vivaldi, …





Chỉ duy nhất là không còn Du

Cô nhớ anh đến trào nước mắt. Hơn ba ngày sau hàng loạt những cái tin nhắn của Thùy, Du chỉ trả lời vỏn vẹn một dòng. Nó làm cho trong lồng ngực Thùy có gì đó như vỡ tan ra buốt nhói.

-Quên anh đi

Thời gian không phải là thứ thần dược diệu kì có thể xoa dịu tất cả, nó chỉ là thứ thuốc tê nhất thời làm người ta nguôi ngoai đi.


Du ngốc thật !
Làm thế nào để quên hẳn được anh nhỉ. Làm sao quên những chiều thứ bảy, quên quán cà phê thân quen, quên những khúc vĩ cầm tê tái, những bản piano dịu dàng, quên bờ vai rộng mạnh mẽ của anh, quên đôi mắt anh buồn thẳm. Có lẽ là đập đầu vào tường để mà mất hết trí nhớ thì mới quên được.

Cuối cùng vẫn là một kẻ thua cuộc. Cuối cùng thì những đợi chờ thầm lặng và tình yêu dịu dàng của Thùy không đủ để rung động Du. Và tất cả những kỉ niệm mỗi chiều thứ bảy ở quán cà phê đó, không đủ để chôn vùi bóng hình của một người đã về với đất 8 năm nay, trong tim anh.


Đến kẻ hành khất cũng có lòng kiêu hãnh của riêng họ. Thùy không muốn cầu xin tình yêu của Du để mà mong anh ban phát lại một chút lòng thương hại tội nghiệp.

Và Thùy sẽ gặp Du lần cuối, để trả lại anh chiếc nhẫn hoa tuyết anh đã tặng.
Trả lại mùa đông của anh, cô không muốn giữ nó trong tim mình nữa.

***

Việc tìm được địa chỉ của Du thì khó khăn nhưng tìm đến đó cũng dễ dàng. Ngôi nhà khá khiêm tốn so với thu nhập một giám đốc trẻ như anh. Nó nằm gọn trong một con hẻm rộng, được sơn phủ một màu trắng tinh khôi và mang vẻ hiền lành bởi cái cổng và những cửa sổ bằng gỗ mộc mạc.

- Ồ em làm anh bất ngờ đấy
- Em đến để trả anh chiếc nhẫn


Du vờ như không nghe thấy. Thùy ngồi trên chiếc ghế nệm màu nâu nhạt hướng ra cửa sổ lộng gió.


Tất cả đồ đạc của ngôi nhà đều sắp xếp ngăn nắp, dường như được lau chùi cẩn thận mỗi ngày. Trên bàn, các góc phòng, quanh cầu thang trang trí bởi những lọ sen vẫn còn tươi. Căn phòng mang một chút dịu dàng rất lạ. Mà thường thì những ngôi nhà của đàn ông sống một mình không có việc quét dọn và chăm chút tỉ mẩn, vốn đặc trưng của phụ nữ như thế

- Anh sống ở đây cùng với ai nữa phải không
- Ừ. Với người mà anh yêu – Du bình thản

Thùy cố giấu nỗi ngỡ ngàng xót xa bằng vẻ ngạc nhiên và một nụ cười giả dối

- Ra thế sao. Vậy cô ấy đâu rồi. Không có nhà à
- Không... Không phải thế...

Du bối rối quay lưng đi về phía cửa sổ. Chỉ có nhịp đồng hồ đập đều đặn là chút thanh âm duy nhất giữa những nốt lặng vô biên của căn phòng. Gió thổi mạnh hơn, mái tóc anh bồng bềnh như mây và bờ vai rộng như vươn ra chắn hết cả gió trời.

- Em về đi. Và hãy quên anh đi

Thùy gào lên. Dù cố mím chặt môi, nước mắt vẫn cứ rơi

- Nếu mà em mất trí, em sẽ quên được anh ngay. Dù em có là kẻ thua cuộc thì em vẫn cần biết lý do tại sao mình lại thất bại chứ.

Du đến ngồi cạnh bên và để Thùy gục đầu vào vai anh mà khóc. Anh im lặng. Chỉ có nước mắt lăn dài, cố giữ lấy tiếng nấc, Thùy cũng khóc trong im lặng.

"Khoảng cách xa nhất trên đời này là ngồi ngay cạnh người mà mình yêu thương nhất mà biết rằng người đó không bao giờ thuộc về mình cả".

Sẽ là lần cuối cùng được cạnh bên Du như thế này. Sẽ chẳng còn những chiều thứ bảy ở quán cà phê cũ. Thùy quay về với những bản piano của cô. Du trở lại với những khúc violin của anh.



Violin và piano thì có thể hòa tấu thành một bản sonata tuyệt vời. Nhưng họ thì mãi mãi chỉ là những nốt nhạc lạc lõng, mệt nhoài cả đời mà vẫn chẳng thể giao cảm với nhau.



Cái khao khát được một lần nghe Du kéo vĩ cầm "Winter Sonata" của Thùy giờ càng mờ mịt và xa xôi. Như tham vọng vượt qua kỉ lục Nicolo Paganini của Du. Thùy cảm thấy mỏi mệt quá rồi. Quá mệt để khóc và thậm chí để thở mà sống tiếp những ngày còn lại không có Du.

- Thôi được ! Đi nào ! Anh sẽ cho em biết về người ấy của anh. Sau đó thì em hãy xem anh như một cơn ác mộng mà người ta nên quên hẳn đi ngay khi thức dậy
- Nhưng em không cần quan tâm đến người yêu của anh !


Anh siết chặt tay Thùy đến đau buốt. Thùy chỉ vội đưa tay quệt nước mắt và mặc cho Du kéo lên cầu thang. Mặc kệ. Cô thật không hiểu Du muốn gì cả.

Căn phòng nhỏ và bên trong cũng được sơn trắng toát. Màu trắng không gợi vẻ tươi sáng và thanh khiết, nó mang cái u ám, lạnh lẽo của đám tang. Du mở một cái hộp gỗ lớn đã cũ từ gầm giường và lấy ra một cây vĩ cầm đẹp tuyệt. Anh ôm đàn nâng niu, đầy vẻ trân trọng.

- Đây là cây đàn để anh kéo "Winter Sonata" cho người ấy ư – Thùy chua chát
- Ừ. Suốt tám năm nay. Mỗi tối thứ bảy. Ở căn phòng này và chỉ 2 người thôi.
- Suốt tám năm ?!





Thùy thật không hiểu Du nói gì cả. Chẳng phải tám năm về trước là ngày mà cô gái anh yêu đã trở về làm cát bụi sao.

- Bản chất của anh không tốt đẹp như em tưởng đâu, nó xấu xa, đầy khiếm khuyết, và mãi không thể thay đổi được. Em đừng tham vọng rằng tình yêu thánh thiện của em có thể cứu rỗi được thế giới. Người ấy ở đằng kia, trong cái khung hình gần bên cửa số. Em cứ xem đi. Cho anh xin lỗi vì tất cả.

Thùy nhìn về phía cửa số lộng gió. Bên cạnh đó có một cái khung hình lớn bọc nhung đỏ rất trang trọng. Du yêu và tôn thờ cô gái ấy đến thế này sao. Cô khẽ nhẹ nhàng kéo lớp vải đỏ xuống với một nỗi tò mò và hoang mang khôn tả. Trong đầu cô văng vẳng những giai điệu vĩ cầm của "Winter Sonata".



Du im lặng. Ánh mắt anh vẫn ẩn chứa cái gì đó mềm yếu, xa xôi và buồn thẳm



Từ cửa sổ gió không còn thổi mạnh nữa. Nhưng Thùy phải cố để mình không ngã quị xuống bởi sự kinh hoàng khủng khiếp trước mặt


Trên bức ảnh là nụ cười nửa vời và một đôi mắt buồn thẳm.



Của một người đàn ông khác.




***

Violin vẫn tê tái một mình trong đêm mưa. Cây đàn piano trượt dài mãi những thanh âm nghẹn ngào như đang khóc.

23 June 2008

Eros


Những cơn mơ thì lại qua quá nhanh...

Đôi khi trong cuộc sống đơn lẻ nhìn lại mọi thứ dường như đã quá hòan hảo với chính sự đơn lẻ của nó. Mơ ước được có ai đó chỉ cần nói một câu từ tâm là đặng lòng quay lại. Để quay lại những tri ân cũ, những vòng tay ấm, những vết hằn mỏng đỏ phía lưng...

Nếu những người đi qua giấc mơ này...có đôi khi nhìn lại nó quá ảo mị..thì đành, họ chối từ nó, họ sợ nó như thể họ chưa bao giờ thuộc về nó. Tôi ước rằng có thể nhìn lại khuôn mặt của bạn lần nữa vào giây phút này. Có lẽ tôi sợ ...tôi sợ nếu không phải giây phút này thì trong tích tắc thời gian bạn sẽ thay đổi khác đi với bạn trong trái tim tôi đang mong ngóng.

Người ta nói khi thời khắc chuyển dời, trong ngàn tỉ năm ánh sáng, trong vạn tỉ kiếp sinh linh, gặp được nhau, phải lòng nhau cũng đã khó há chi việc quên nhau...phải không?

Tấm lòng như thể không gian nhỏ có bờ nước dẫn ra sông, có tán cây lớn òai người ra dòng nước để tôi đưa chân xuống rụt rè vớt chiếc nón kết của bạn. Ánh ráng chiều, vàng lấp lánh dưới những nhánh cỏ dại...bạn nắm tay tôi và nói rằng chúng ta sẽ mãi bên nhau...rồi bạn hôn và má tôi ...đỏ bừng...

Rồi khi chúng ta lạc nhau giữa những đường mơ xa khác, tôi cũng đôi lần bắt lấy những khuôn mặt thể như bạn... tôi yêu những khuôn mặt đó cũng như bạn vậy. Rồi chúng cũng biến mất. Bạn biến mất. Nhưng tôi đợi...

Tôi bắt đầu tin vào Eros. Eros đẹp, đẹp như thể bạn vậy.

Có một lần tôi xem bô film " A girl like me". Đoạn người cháu khốn khổ bị hành hạ tả tơi trước nhà người dì, người "cháu gái" nức nở như thể sự kì thị của bọn người đã dồn hết vào người cô mà nấc lên rằng cô căm thù chính cái bản thể mà cô đang hiện thân như thể quỷ dữ là thứ - cô được tạo thành... rồi cô nhìn thấy thiên thần... người với đôi cánh trắng thánh thiện mah cô nghĩ rằng ngay cả việc nghĩ đến cũng là thứ xa xỉ ... Người dì ôm chấm lấy cháu gái rồi nói rằng "con biết gì không khi Chúa tạo ra một bản thể trong trắng tinh khiết và an lành như thế...thiên thần Chúa đã tạo ra không là nam cũng không là nữ...và con là một thiên thần Gwen..."


Tôi nghĩ rằng mình đang tìm đường quay trở lại... Eros với đôi mắt đẹp vô ngần nhưng không thể thấy được gì đã dẫn đường cho tôi... cho tôi thấy những khuôn mặt khác...Rồi Eros ganh tức vì những gương mặt đó...Eros khóc trong ánh sáng...

Eros khóc theo từng giờ từng giây trong ánh sáng... vì sao ư? Vì Eros không thể nhìn thấy gì nhưng Eros biết trong một khỏanh khắc nào đó Eros sẽ phải bên tôi uống lấy những giọt nước mắt lụy cảm. Vì những giọt nước mắt lụy cảm thì chỉ đến trong đêm tối của bóng mây cô đơn và ánh trăng khô lạnh. Thế nên, những thời gian còn lại Eros sẽ khóc... thế mới biết dù không biết sáng hay tối nhưng theo lệ quen thì Eros sẽ khóc trong ánh sáng...những tia sáng lóa làm tôi cứ nghĩ đó là đôi mắt long lanh chứ không là....

Bạn hãy hứa là sẽ dành một chỗ bên bến nước lấp lánh ánh ráng chiều ngày xưa cho tôi chứ?

Bạn lại ra đi, nhưng liệu chỉ trong 1 khắc giây nào đó bạn nhớ đến tôi...tôi sẳn sàng quay lại .... quay lại với ánh mắt xưa, với nụ cười trong gió, bạn ôm chầm lấy tôi trong cơn gió đồng nội ngắm hòang hồn từ ngọn đồi Ualie. Tôi thuộc về bạn vĩnh viễn trong những phút giây đó...không lo sợ, không u tối....

Tôi thường đứng quay lưng ra cửa tàu điện hay ít nhất là cố không nhìn ra những trạm dừng. Tôi sợ tôi sẽ nhìn thấy đôi mắt u buồn của bạn lấp ló trên chếc khăn chòang cổ màu xám tro, rồi tôi sẽ không đuổi theo kịp khi bạn lên chuyến tàu ngược bên kia. Sợ phải nhìn theo ánh mắt xa xăm ấy cứ xa dần... dần theo hướng Jakestein...sợ phải để cho ánh mắt chơi vơi bám theo những điểm hạt từ sắc nét đến lu mờ....

Những con đường hướng về quá khứ ngày càng dốc... Quá khứ thì cứ cao mãi... trên đỉnh có thấy một đốm sáng trắng le lói một bóng người quay lưng ra đi....Tương lai thì như một trạm interchange toả ra các hướng xa xăm...vô định và ngoằn nghòeo. Việc lựa chọn một tuyến đường mới cho những trạm dừng mới đã khó, thì việc dò dẫm những hành khách đi cùng như những người đồng hành thì lại càng làm tôi bối rối...

Mùa trôi nhẹ nhàng xóa đi những sắc màu ...Nó lại tô vẽ thêm những kỉ niệm cũ với những gam độ khác nhau tạo cho ta những cảm giác khác nhau khi cảm nhận nó...

Tôi bước ra khỏi cánh cửa và đóng lại.

Gió hè nóng, đốt cháy tán lá bên trên , khô weo wắt rồi sà xuống...lúc lũ bồ câu lười nhác nhích nhích cái chân liu khiu ra một bên để tôi bước đi. Lẽ ra, cùng anh đi thì bọn bồ câu đã không lười như thế mà đã cố rướn lên với vài cái vẫy cánh cho đường dẫn ra cái đài nước rộng hơn cho 2 người.

Ngày hôm đó anh đã nói với tôi rằng không nên để bọn chim chóc này lấn chiếm con đường đến đài nước mơ ước chúng ta ...Anh đi đến và đưa cho tôi một đồng xu rồi anh bảo tôi tôi hãy quay ra rồi ước sau đó ném vào..tất nhiên là nhắm mắt. Tôi cầm lấy lẩm nhẩm rồi cũng ném ngược ra phía sau . Nhưng chẳng nghe tiếng rơi của nó vào hồ nước. Anh đã bảo " Cậu nhỏ ném mạnh quá rồi!" Nhưng tôi cá là tôi chỉ đưa tay ra đàng sau và thả nhẹ xuống hồ nước. Thế đấy anh ấy đã đón lấy đồng xu sau lưng khi tôi mải nắm mắt và ước nguyện. Tôi đòi lại đồng xu và đổ tội cho anh ấy là như thế điều ước sẽ không linh nghiệm. Thế là anh ấy way người ra ngay và làm tròn tung đồng xu như tôi ban nãy, anh nhắm mắt đưa tay ra phía sau thả rơi và nói đủ to tôi nghe thấy được " anh ước gì những điều ước của em thành hiện thực nhé!"...[tõm tõm] "xong rồi nhe, anh cũng ước rồi...làm thế này đúng kiểu chắc thành hiện thực thôi cậu nhỏ của anh haha..."

Ngày hôm nay tôi đứng bên bồn nước thấy bóng mình bên trên những đồng xu hoen rỉ. Cái bóng lấp loáng chới với trong cơn gió hè trời trong vắt...rồi... [tõm tõm] Đôi bạn trai nói tiếng Đức kia cũng chơi trò ném xu ước như ngày đó...nhưng họ làm cùng lúc..2 đồng xu khuấy động mặt nước cái bóng tôi nhoè ra, giãy giụa dưới bầu trời xanh trong tiếng khúc khích của 2 thiên thần tóc vàng.

Tôi quay trở lại cánh cửa...bỏ lại Eros ngạo nghễ rêu phong trên đài phun nước mù lòa nhìn về phía tôi. Lũ bồ câu giờ tự động vẫy những xoãi cánh lười tránh đường cho tôi đi... lối đi rộng cho 2 người.Anh đã sai về bồ câu và điều ước ném xu của anh ngày đó cũng không thành hiện thực. Tôi đóng cửa mạnh. Đàn bồ câu bay đi.


JJunio

12 June 2008

scolding


càng ngày càng fát hiện ra người mình đã từng yêu, người màh làm mình chết lên chết xuống, bộ mặt thật thế nào....
trơ trẽn đến thế là cùng, hùm, đúng là thứ khốn nạn đểu cáng, trời đánh thánh đâm... may là "đã" yêu, chứ ko "còn" nữa...ko thì chết!
ta nói, Chúa nói con người yếu đuối mah, thôi kịa đi chửi cho thỏa mãn rùi sẽ hết chửi!

i just want to take a flight to ur place, point right into your face and say " thanks ah, listing me in ur lover list is just make me sick, you, asshole, thanks god i get out of this kind of shit. Enjoy your life man!!! U gonna reap as u sow!"

03 June 2008

Wander


Lạc xứ.

Bầy thỏ xoãi cánh bay về phía tinh cầu xanh, Hằng khóc. Khóc da diết. Nhưng đó là định mệnh, định mệnh đó là do cô tạo ra.

Mặt trăng thì luôn giống nhau, cho dù đứng ở góc độ hay lục địa nào nó cũng thế thôi. Ánh sáng lành lạnh, thơm mát làm cho nhãn quang có fần dễ chịu hơn trong đêm. Mà thật, cũng quái tính, rõ là có ai rảnh hơi đâu màh so cái khác của mặt trăng nơi này khác nơi kia thế nào đâu. hận chăng cái tính vẩn vơ mah hành cái thân đến mà tội. Ngày đến ngày đi, ngày trôi lập lờ chập chờn trên xe điện ngầm

...
JJunio

27 May 2008

Hills


những ngọn đồi sóng sánh
vỗ vập giữa muôn trùng

người ơi cơn gió thổi
có qua những chờ trông

hoa lìa cánh tím biếc
ánh xuân tàn có thương

.....

JJunio

21 May 2008

The young age


thuở xuân thì....có mấy, thuở xuân tàn....có thương...?

giọt nước rợi lộp độp trong cái hộp lọc nước của hồ cá cũ. Tiếng nước rơi tọt o o xóay theo tâm tư của những đôi mắt nâu trong đêm.... tôi lẳng lặng đếm từng bước đi của con kiến nhỏ ....1 2 3 rồ i nó rơi xuống theo phương thẳng đứng ...0.2 giây sau nó ngủ yên trong dạ dày con cá vây đỏ...màu đỏ nhói như bọng máu cá voi sinh con ...lềnh bềnh huyền ảo, tiếc thương, sự sinh sôi và nhục cảm.

tôi hỏi đó là gì, tay chỉ vào những bọng nước nhỏ lục ục thưa thớt đỏ hếu trôi lên trong nước, Kinole cũng không biết, nó fát ra từ bên dưới mặt nước đen ngòm dưới chân bạn ấy, rồi bạn ấy la lên, hốt hỏang run sợ rồi bỏ chạy, để wên luôn trái dừa của mấy con khỉ.

Kinole, bạn ấy ngồi khóc dưới rặng dừa nhìn ra biển, tay chà sát cát trắng thẩm thẫm tí đỏ lên đùi, lên cơ thể. Bạn ấy sợ, màu máu làm bạn ấy sợ, gia đình chúng mình ta biến trong cái màu đó và nước biển. Kể từ buổi sáng ngày hôm sau đó, tất cả chỉ còn màu trằng của cát, biển xanh thẫm và lá cây.

...
Kenneth không thích tôi nữa, cậu ấy vào cái bầy người gọi là trường trung học, tôi thì vào cái bầy gọi là gia đình đỡ đầu. Tôi có một đứa trẻ rất giống Kenneth cách đây 15 năm,.....
Tôi không cần Kenneth nữa.

Kinole.


JJunio| tự dưng mà buồn quá....có lẽ vì KAN và căn hầm màu xám của bạn ấy hay là vì Open Season???

18 May 2008

Sleep


...
when you come...wake me up...

26 April 2008

19 April 2008

Rules



compose 5 lần 7 lượt, viết rồi lại xóa, xóa rồi lại viết....
nhà cư vi bất thiện mà, xong cái triễn lãm chắc mang bài về làm tiếp wá, ngồi không tự dưng kím chiện buồn chi vậy trời....thiệt tình, vập mah còn mưa nữa chứ, rối bời tới mức nghĩ ra được cái gì nó cũng tự nùi thành 1 cục rùi giục đi lun, hix!
Rules for a day:
1/. Không được tưởng nhớ wá nhiều, ngày hôm wa đã là PAST rồi
2/. Không được nghe một bài nghe hoài cũng như đọc lyric của nó mà tưởng tượng ra một câu chuyện tình buồn film sến
3/. Không được nhắn tin nửa đêm
4/. Không được wá tin người
5/. Chỉ được nghe nhạc Pháp khi vui và làm bài, nghiêm cấm nghe lúc buồn
6/. Không được tăm tia người đẹp, NGƯỜI ĐẸP KHÔNG FẢI NGƯỜI CỦA TA MAH LÀ CỦA NGƯỜI TA
7/. Yêu chi yêu vội yêu vàng, mah bị nó đá, mà bùn lắm thay [ tui chế]
8/. Không được la lên khi nghe tiếng sấm [ nhất là giữa đêm] vì Sammi đang ngủ
9/. Không được hỏang sợ một cách wá dễ dàng
10/. Nước mắt ko có rẻ, không nên "chùa"
11/. of course, tin vào thiên thần, thần tiên và chuyện cổ tích ...nhưng nên nhớ một vài truyện kết thúc ko được vui cho lắm
12/. Tối ngủ ko có ai ôm tốt nhất là ôm gấu, không nhiều lời kiếm chiện -_-
13/. tự hôn bản thân
14/. viết, vẽ ngay giấc mơ khi vừa tỉnh dậy
15/. coi Thành Lộc nhiều hơn
16/. Thôi đủ rồi đó!!!!!!

o_O

giao mùa mình cũng điên lun

JJunio

An unforgivable thing


Điều không thể tha thứ

Nói thẳng ra thì hôm nay anh ấy cố tình đi vào tòa nhà, nơi làm việc của một người trước đây đã làm tình với người yêu cũ trong khi anh và người đó còn trong mối wan hệ.

Người đó vẫn sống tốt, đã làm tình với rất nhiều người sau người yêu cũ của anh. Người đó nhìn sang trọng hơn theo thời gian. Làm việc cho một tờ báo thời trang nổi tiếng trong nước. Wen biết rộng, chụp ảnh chung với nhiều người nổi tiếng. Có nhiều người đón mời xin chữ ký và chụp ảnh chung vời người đó từ đàng xa. .......

Người yêu cũ của anh vẫn sống tốt, vui vẻ, tốt nghiệp và lương không tệ. Thay nhiều điện thọai thời trang, trong khi anh vẫn dùng cái mẫu đt cũ đó đã được 4 năm rồi sau ngày hôm ấy. Vẫn để mái tóc cũ, vẫn cách nói chuyện cũ. Công việc thăng tiến và không đến nỗi căng thẳng, những thú vui khác được cập nhật....

....


Còn anh ???


*Đi vào trong cho nhớ, nhớ và nhớ tận đáy lòng. Mãi mãi đó là những người làm tan nát trái tim anh, làm anh trở thanh một con người hòan tòan khác, làm tương lai anh thay đổi. Để anh mãi không wên, không bao giờ wên những lúc anh nén lòng rướm máu, cơn đau tê bại không đến từ máu thịt màh buốt ra từ con tim ,từ những hình ảnh anh thấy được, từ những gì anh nghe được. Phải ghi nhớ trong tận tâm can vì trái tim không thể vỡ nhiều lần trong một cuộc đời. Nhớ để không bao giờ chạm vào lằn ranh của vết thương cũ.





* có những thứ không bao giờ có thể tha thứ. Nó không wằn wại trong sự thù ghét, để bụng hẹp hòi...nó không làm cho con người mệt mỏi để bụng những vết thương. Nó là sự gợi nhớ và sự xóa bỏ.
Never touch you...Never relate to....Never..Never be the same again....


JJunio

15 April 2008

Dream




Giấc mơ em nghiêng theo chị
Nằm thẳng dốc, giấc mơ trôi ngược về quá khứ
Quá khứ có chị có em,
Giấc mơ xoay nhiều chiều làm em lo sợ,
Em khóc thật nhiều,
Thần tượng của em, chị của em....

Sau cơn khốc liệt, tôi òai người ngủ một giấc ....dài như hàng thế kỷ...
Giấc mơ đến dài dòng ...rạo rực như ngọn lửa lâu ngày rồi bùng cháy...
Trong đêm tối...em bước đi trong trên bàn chân bé nhỏ... fòng ngủ vẫn như cũ, em tấhy trời tối khuya, đốm lậm lòe cùa aroma pot vẫn cháy...em nhớ là em vẫn ngửi thấy được mùi anh đào thoang thỏang trong hương đêm lành lạnh...rồi em đến bên cửa sổ, ánh sáng le lói ...em nghe tiếng vỗ tay rần rật của con người....em bước ra ngòai cửa sổ nnhẹ nhàng như việc bước ra ngòai sân khấu...em thấy mình vận comple mang chiếc giày tây be bé màu đen, trên cổ có cái nơ nhung, em thấy chị đứng bên cạnh đánh fấn cho em trong khi em ho sù sụ vì không wen, chị nói lần biểu diễn đầu tiên phải thật là đẹp trai như tài tử...em thấy mình trong gương, tấm gương vàng ố sau nhà hát, em thấ mình ngộ nghĩnh, gương mặt của muôn vạn ngày trước...của những năm 6, 7 tuổi.... rồi chị đẩy em ra sân khấu...em hỏang sợ mọi người xồ lên chụp ảnh....em khóc giữa đám đông, ngon lành như con cá vàng của em chết....Chị lay lay em trong ánh sáng hắt mạnh...chị nắm tay em bước trên những fím dương cầm to thật to như nấc thang...mỗi bước em đi tạo thành âm nhạc...đó là bản Mistral Gagnal của Lara Fabian. Tiếng dương cầm héo hắt...em bước lên nấc thang..xa rời sân khấu...em theo chị bước ra khỏi đám đông đông người chụp ảnh.......
....wá lo sợ...và đt ngay cho ù....

[p.s.: there is no mor "tobe continued" here...because i can hear her voice again...thanks God, because u was there for me, if i lose my heart, i will put u there for replacing, LOVE YOU, Po!]

Lâu rồi ko khóc, khóc vì chuyện nhảm nhảm như vầy mah đã đời gì đâu :D :D


JJunio, giờ đang mưa....

09 April 2008

The untold truth!


sad but true

có những sự thật không bao giờ được biết tới....

The widow - Góa phụ


Góa phụ


cho tất cả những kỷ niệm trần trụi
cho tất cả những giấc mơ chúng ta


Tôi không chắc cậu ấy sẽ hiểu nhưng tôi hi vọng trong giấc mơ cậu ấy sẽ tìm thấy tôi, bằng tất cả những gì trần trụi nhất, rằng tôi đã yêu cậu ấy trong giây phút đó. Tôi cảm thấy có lỗi vì mình đã chìm đắm quá nhanh. Nhưng tôi nghĩ rằng thành thật với cảm xúc sẽ tốt hơn là việc che giấu rồi gặm nhấm chúng chết dần chết mòn.



Tôi năm đó, tôi 33 tuổi, tôi có 5 đời chồng. Người cuối cùng bỏ tôi ra đi cách đây 2 năm. Tôi sống một mình ở thị trấn Kansrajas trong m6ọt ngôi nhà cũ đến bây giờ....

Có lẽ tôi tự hảo về bản thân nhưng tôi nghĩ rằng mình là một phụ nữ mặn mà. Những người chồng đã nói như vậy về tôi. Mỗi khi tôi tắm họ đến nhẹ nhàng với tôi từ phía sau,... Tôi còn nhớ Ken sẽ làm cho tôi hết hồn và ôm chầm lấy tôi, Dede sẽ nhấc bổng tôi lên rồi hôn tôi như điên, Kevin [ anh ấy không bao giờ có ý định vào fòng tắm với tôi], Dave [ haha anh ấy thì lại luôn yêu cầu tôi vào fòng tắm chung] và Cheng sẽ là người ôm lấy thắt lưng của tôi và xoa bóp sau đó ôm vào lòng... Họ đều yêu tôi và họ đều rời xa tôi.

Trong hàng vạn lí do rất khả dĩ để một cuộc hôn nhân nồng nàn tan vỡ với tôi không gì khác hơn là ngọn lửa trái tim đã lụi tàn. Tôi chấp nhận điều đó như một sự thật. Có lẽ sự thật đó sẽ rất khó chấp nhận nhưng sẽ tốt hơn là sống trong sự cam chịu và dằn nén giả tạo.
Tôi kết hôn lần đầu tiên với Ken năm tôi 17 tuổi. Lúc đó tôi chỉ là một con bé đơn giản và wê mùa. So với bây giờ có thể gọi là hòan tòan khác.... tất nhiên , có thể tôi đẹp hơn, gợi cảm hơn. Nhưng sự ngây thơ có lẽ đã vơi dần trong hình ảnh cô gái tôi thấy trong tấm gương lớn ở trung tâm thị trấn mỗi khi ly hôn tôi đến...
Những người bạn bảo rằng, hồ như sau mỗi cuộc li hôn tôi lại càng mặn mà hơn... Họ bảo đôi mắt tôi sâu hơn ướt hơn, tóc đen thẫm và dài hơn, môi lại đỏ và mọng hơn, vóc dáng thì càng rắn chắc thon thả... Tôi không cảm nhận được điều đó rõ ràng, chỉ biết sau mỗi cuộc sóng gió tan hoang, không bạo bệnh thì cũng là một trận suy sụp tinh thần, tôi chui rúc trong ngôi nhà cũ của mình. Rối 1 2 năm sau tôi gặp lại những người bạn và họ nói với tôi như thế. ...[Nhưng liệu điều có ý nghĩa gì??? một con chim đẹp bay trong trời giông bão ư? tôi chỉ ước mình là con sẻ nhỏ kiên cường vượt wa...]
Năm 33 tuổi tức là sau khi Cheng chi tay được 2 năm. Tôi nghĩ rằng bản thân vô hình chung đã không cho phép một giống đực nào bước vào ngôi nhà cũ đầy kỉ niệm này rồi. Tôi đã có quá nhiều "ngày hôm qua" để tôi sống với chúng. Và ngay cả việc thiên hạ bàn tán rồi chỉ trỏ vào tôi như một người phụ nữ vô học, dâm lọan và đê tiện, tôi cũng không màng. Có lẽ bí mật của những người phụ nữ là những thứ khủng khiếp trên thế giới này. Mỗi người phụ nữ đều có những bí mật riêng và nó sẽ thực sự kinh tởm/ cao thượng khi nó được fơi bày theo những theo những chiều sự thật của riêng nó. Như anh kia, chú kia, bác kia, chị kia, em gái kia họ chỉ vào tôi và nói rằng tôi dâm lọan nhiều chồng, thay chồng như thay áo, nhưng tôi biết họ sẽ mãi không bao giờ biết người mẹ người chị người vợ người em gái mình cũng có những bí mật có khi còn tệ hại hơn việc tôi lấy nhiều chồng. Tôi mặc. Con người vốn rất thỏa mãn với việc đùa giỡn giá trị của một con người khác. Liệu cái giá trị của họ có đáng để tôi đùa giỡn trở lại không? Tôi chắc rằng không, và tôi sẽ không muốn đụng vào họ tí nào.
...
Nhưng có một người thì không, cậu ấy đến từ một vùng xa xôi nơi xương rồng thay thế ngọn đồi cỏ xanh nơi đây, và cát đát sẽ là sông là suối. Cậu ấy không nói về tôi như thế, thậm chí cậu ấy đã không nói gì cả về điều đó. Cậu ấy chỉ cười và nhìn về phía tôi bằng ánh mắt sâu đôi lông mày rậm rạp.

Cậu ấy là James, cậu ấy 22 tuổi, Những cô gái trẻ trong thị trấn bàn tán rất nhiều về khuôn mặt tuấn tú hút hồn này. Anh ấy cao to, quyến rũ. Chuyện phụ nữ, họ bàn tán về cả những cơ bắp của cậu ấy, cơ thể cậu ấy rồi họ lại tưỡng tượng ra cảnh làm tình cậu ta. Tôi cảm thấy lũ trẻ thật buồn cười , chỉ biết cầm tách càfê xoay xoay và cười mỉm một cái. Họ bàn tán về chàng trai trẻ cho đến khi anh ta quảy ngựa đi nơi khác. Rồi họ lại fát hiện ra tôi ngồi bàn bên cạnh ...thế là họ tiếp tục bàn tán về tôi và những người đàn ông trong đời tôi [ thật buồn cười, những người trẻ].
Những lần sau tôi vào thị trấn tôi thường bắt gặp ánh mắt cậu ấy. Tôi không cười và cậu ấy không cười. Tất cả những gì chúng tôi giao tiếp với nhau là những ánh mắt. Tôi tò mò vì anh ấy khác biệt với những người còn lại, và tôi đọc được sự khác biệt đó là vì tôitrong đôi mắt cậu ấy...
Mùa thu, những cơn mưa mùa hè tàn phá cái mái nhà đáng thương của tôi. Tôi đã cố gắng tự sửa chữa nhưng không thể kết thúc nó một cách tốt đẹp khi công việc nàylà một công việc của một người đàn ông. Tôi vào thị trấn và dán một bảng thông báo cần người sửa nhà, hi vọng một ai đó có thể đến vào giúp tôi sửa lại fần mái nhà. Và tất nhiên tôi chỉ cố gắng như thế vì tôi biết làm gì có người muốn người đan ông gia đình mình đến nhà một người phụ dâm lòan??? haha thật buồn cười, thế nhưng tôi vẫn cố xem xem đời buồn cười thế nào.
3 tuần sau, tờ thông báo dán trên bảng đã chi chít những lời mắng chửi sỉ vả của người đời. Tôi cũng không thắc mắc gì về điều này. Điều làm tôi ngạc nhiên là vài ngày sau khi tôi quyết định quên luôn cái hi vọng trong xã hội này vẫn còn một ai đó..thì cậu ấy xuất hiện, tay cầm tờ thông báo gõ cửa nhà tôi. Cậu ấy xin lỗi rằng đáng lẽ cậu ấy có thể đến sớm hơn nhưng vì bận việc với đàn bò của ông thị trưởng nên đến bây giờ mới có thể đến giúp. Tôi nói rằng tôi sẽ trả tiền cho cậu chứ tôi không muốn nhận một sự giúp đỡ suông, điều đó làm tôi cãm thấy không thuận tâm và áy náy. Cậu ta thì cứ muốn giúp tôi không cần tiền, tôi thì muốn trả tiền như việc tôi thuê ai đó vậy, cảm giác sòng fẳng sẽ dễ thở hơn. Sau một hồi tranh luận thì tôi đành chấp nhận việc trả tiền bắng một bữa ăn tôi đãi cậu ấy ngay tại nhà.
Chúng tôi đã cùng nhau sửa lại cái mái nhà cho kiên cố và vững chãi hơn. Cậu trai trẻ luôn hỏi tôi về những gì người ta nói về tôi và cật ta cũng muốn tìm hiểu cả về những người đàn ông trong đời tôi qua những thứ trong nhà. 2 ngày ròng rã, chúng tôi đã làm việc đến khô kiệt cả sức lực, chỉ biết ăn bánh mì và uống sữa cầm hơi rồi tiếp tục công việc.
...
Có lúc tôi chợt nhìn lên trần nhà loang lổ nắng để chỉ cậu ta nơi nào cần fải sửa lại thì chợt thấy má mình nóng lên khi thấy cái cơ thể bóng nhẫy mồ hôi hùng hục làm viiệc trên cao...[ cảm thấy mình cũng thật xấu hổ] ...rồi có lúc tôi thay áo cậu vô tình đi ngang rồi lại tíu tít xin lỗi, tôi chỉ biết cười..cái thứ trẻ con...
...
Ngày cuối cùng khi hòan tất, tôi giữ đúng lới hứa một bữa ăn tối, chúng tôi vui vẻ nói về mọi chuyện..đã lâu rồi tôi mới cảm thấy thỏai mái nói chuyện với "con người" như vậy. Có lẽ tôi đã thích cậu trai trẻ này rồi khi cậu ta trong lúc vui vẻ vô tình nắm lấy tay tôi và nói một số thức chòng ghẹo nhưng..có lẽ cậu ấy còn quá trẻ và những gì trong đời tôi thì đã đủ nhiều để giữ cái ngọn lửa đó lại như một lòng nhiệt thành trân trọng cậu ấy...
Bữa tối kết thúc, tôi tiếc nuối một ít vì một buổi nói chuyện vui vẻ lâu ngày mới có. Cậu ta cũng có vẻ như vậy khi cứ nấn ná trò chuyện mãi lâu mới về. Tôi đóng cửa lại mah vẫn thấy đôi gò má khô lạnh lại nóng lên, thật xấu hổ, tôi chỉ biết lúi chúi dọn dẹp lại bếp núc sau bữa ăn. thế là mọi thứ cũng xong, và tốt đẹp. Thở phào một cái tôi thắp nến thơm lên, cho một thí hương liệu vào lọ đốt hương, rồi đi vào nhà tắm, tiếng jazz nhè nhẹ làm con người cảm thấy không hề trần trụi và xấu hổ ngay cả khi họ không co một mảnh vải trên người, tất nhiên, với tôi cảm giác sống trần trụi thật sư với chính bản thân rất đáng giá, và tôi quí trọng từng giây fút như vậy.


Dòng nước mát rơi vào người tôi cảm thấy được từng giọt từng giọt như tái sinh cơ thể sau những ngày mệt mỏi vừa wa. Tôi hít nhẹ hương thơm lan tỏan trong căn nhà vừa mới được sửa lại tươm tất, miệng thì thầm hát nhẹ theo bài hát...tôi nhớ lại những người đàn ông của tôi, tôi hi vọng họ đang hạnh phúc ở một nơi nào đó, họ sẽ không lo lắng vì fần kí ức của họ nơi đây mãi mãi sẽ có tôi chăm sóc, đó là những ngày đẹp nhất đời tôi....
Tôi dùng tinh dầu nhẹ nhàng xoa khắp cơ thể ...tận hưởng những đường cong của bản thân, chà xát những đam mê bẳng trí tưởng tượng, tôi thích yêu bản thân mình trong những kỉ niệm bằng chính đôi tay mình. Rồi chợt tôi nghĩ về James, về những lúc vui vẻ ngắn ngủi tôi chợt có, về những lúc tôi đỏ bừng mặt khi nhìn thấy cậu ấy cười với tôi...
..Rồi...
Đột nhiên tôi thấy cậu ta ngay sau lưng mình, cậu ấy ôm lấy tôi nhẹ nhàng...cậu ấy bảo rằng cậu ấy để wên một thứ rất wan trọng ... tôi hơi hỏang hốt và ngại ngùng khi cậu ấy ôm lấy cái bản thể trần trụi của mình, nhưng cũng bình tĩnh hỏi lại...cậu ấy bảo rằng thứ cậu ấy wên mang theo đó chính là tôi...
Rồi cậu ta vuốt ngượt mái tóc sũng nước của tôi lên rồi hôn vào gáy tôi , cắn vào bả vai đến khi tôi đẩy ra....mọi thứ như cơn mưa trên sa mạc hoang vắng...có nến có jazz, anh ấy có tôi, và tôi có anh ấy... không có sự cuồng lọan và thú tính, tất cả như một đọan tiểu thuyết lãng mạn. Nếu đó định nghĩa đó là sự dâm lọan, thì có lẽ con người tất yếu ai cũng dâm lọan, tôi thì thích dâm lọan như thế này, trong nhà tắm, có nến, có hương và có jazz. Xin lỗi khi tắm tôi không thể nói dối bản thân! Tôi yêu cậu ấy, anh ấy...
Chúng tôi sống bên nhau, chúng tôi đã có như tấm hình chung với nhau trên thảo nguyên...đến một ngày khi anh ấy ra đi vì một người con gái khác trong một ngày đông lạnh lẽo. Đám cưới của họ diễn ra trong nàh thờ của thị trấn. Cách đó 1 tuần chúng tôi đã chia tay nhau ...

Người góa fụ 33 tuổi với những "ngày hôm qua" nặng lòng đã ra đi trong ngày đông hôm ấy khi bếp lửa sưởi vẫn bập bùng. Tay cô vẫn cầm cuốn sổ nhỏ, mắt nhắm nghiền nụ cười nhẹ. Giấc ngủ xuyên wa nhiều mùa đông tuyết trắng, xuyên qua những mùa hè rực lửa. Hàng chục năm hàng trăm năm người góa fụ trẻ đẹp tan vào trong những ký ức xưa, nhà tắm vẫn sáng đèn vào đúng giờ đêm và có tiếng dội nước và tiếng hát của cô, cửa sổ vẫn lập lòe ngọn nến cô đợi những người chồng quay về...hàng ngàn nămhàng trăm năm...những "ngày hôm wa" không bao giờ chết...

....Little sparrow, little sparrow
Precious fragile little thing
Little sparrow, little sparrow
Flies so high and feels no pain
All ye maidens hede my warning
Never trust the hearts of men
They will crush you like a sparrow
Leaving you to never mend
They will vow to always love you
Swear no love but yours will do
Then they'll leave you for another
Break your little heart in two.....

JJunio

ps: thanks Ann for the song :) , this one is a gift for u, Mr Durian!