
It 's not funny, i am working on a serious thing,.... serious kindness :)
Có thể là những người lớn không hiểu, nhưng những đứa con nít như chúng ta hiểu Thảo ah...Hiểu hi vọng là như thế nào, là vì chúng ta còn quá trẻ, vì chúng ta luôn nhìn lên những cánh chim trên trời xanh...
Uhm thì ung thư, uhm thì hiểm nghèo, nhưng niềm tin là vô hạn và cái sự vụ người ta gọi là " phép màu bất ngờ" thì làm sao mah tiên đóan trước được phải không mày? Người lớn nhiều khi đối với chúng ta họ thật đáng thương, vì họ trong quãng đời dài kia thóat xác trẻ bé họ cũng từ bỏ luôn quyền mơ ước và hi vọng. Sự tồn tại là fút chốc và chỉ là thứ hiện hữu vật chất, niềm tin là vĩnh cửu. Thật cho cái tâm mà nói điều quan trọng trong lúc này là hãy dùng hết sức mah truyền niềm tin và hi vọng vào mẹ Thảo ah. Thuốc than thì vẫn là thứ cần thiết nhưng tinh thần là điều kiện cần.
Hãy nhắm mắt lại và kể cho mẹ nghe những câu chuyện mah chỉ có chúng ta mới co thể nghĩ ra, hãy cho mẹ thấy mẹ vẫn còn có wuyền được mơ ước và hi vọng, hãy dùng niềm tin và tấm lòng để mẹ thấy rằng sức mạnh của tinh thần là vô hạn, là tinh yêu của Thảo với mẹ của các em của ba là sự bảo đảm cho những nấc thang hi vọng đó....
Chúc bình yên
Chúc cho những sớm mai luôn còn những í ới gọi nhau trong tổ ấm...
Vừa nhắm mắt vừa mỉm cười nhé....Thảo :)
PS: cây trinh nữ hoàng cung nhà tao có nhìu lắm, tao đã điện thọai về vn cho ba tao rồi mày cứ wa nhà tao nhà cũ đó, hẹn gặp ba tao 8 tiếc gì đó. Ba tao có nhiều tài liệu chữa ung thư lắm. liên hệ ba tao nha. :)

No comments:
Post a Comment