18 December 2007

So...

Này anh, hãy nói rằng tôi đã chết, chết trong cơn gió chiều thổi ngả nghiêng xô bờ tóc xuống vực sâu nghi ngại.

Và rồi anh nói răng mọi chuyện khẽ khàng như cơn gió chớm thu thôi mà.... ừ cũng phải tội cho đóa bồ công anh.... chi khổ màh cơn gió thổi bay hết cả tấm lòng giờ về đâu những " ngọn gió chớm thu thôi mah".

Em nhăn răng giữa phố chợ kẻ lạ, nụ hồn nhiên ngây thơ bay đâu mất, trơ lại hàm xương nét vô nghĩa con người gọi là cười.

Ta nói, xót chi bằng tự xót cho bản thân, khổ lắm ai óan lắm cũng không dám than. Bới lẽ, con người mah, ai cũng có nỗi khổ riêng, há mah to gan dám ganh nhau ai bề đau thương hơn???....thôi thì thôi cũng không dám nói làm gì, xót một mình, nói một mình , đừng ai nghe, đừng ai biết, ...[đừng nhé] ... ,

nhìn qua , nhìn lại,
ai đó???
đừng chạy
!
...
sợ,
sợ thật,
sợ một mình,
sợ vì bản thân nghiện cô độc đến thế

...
tóc xoăn tít
nỗi cô đơn cũng xoăn tít
dúm díu chay đi mất
...hi vọng vậy...

chắc vậy
!!!

No comments: