Ngày trôi qua trong giàn giụa im lặng, những dòng trôi của số phận vẫn ào ạt vô hình thắt chặt trái tim. Tôi không nghĩ rằng mình có thể tự thân sống tốt hơn cái cõi đời mà ngay chính tôi luôn tìm thấy sự thất vọng. Thế là im lặng.
Im lặng trong một đỗi
Im lặng trong hai đỗi
Im lặng trong nhiều đỗi xót xa.
Con người sinh ra cốt để triệt phá lẫn nhau ư?
Triệt cho đến kiệt
Triệt cho đến cùng
Triệt cho đến không còn gì để triệt rồi qua đấy màh tự ...triệt thân!
Em nhắm mắt ngửa cổ lên trời, tay xõai thẳng, yết hầu vươn cao và mở rộng thông thoáng như thể sắp cơn hành hình....Trên kia là trời xanh, thanh bình, gió và những đàn chim mọn bay. Liệu cái bình yên kia...xin một lần làm ơn...bổ nhào cái nhát để em mãi mãi sống trong nó, bình yên và trong trẻo, mộc mạc, thóat ly, cô quạnh và an tòan....
Thoi thóp thở, cuống họng như bị thắt lại, tự hồ hàng ngàn bàn tay vô hình đang xoa bóp thô bạo cái cuống phổi của bản thể. Cố mà thở, Cố ma thở cho nhanh. Để sống, để biết yêu cuộc sống hơn. Cơn ép phổi qua mà lòng bàng hòang. Liệu chăng ta yêu cuộc sống đến thế.
Liệu chăng...?
JJ
hú vía...còn sống nhăn răng
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment