
nikon p5000
6.7
1/30
64
Me
Nhưỡng điều ước thật sự đến từ màu trắng.
Vì, anh thì mãi xa xôi, em thì mãi dơn côi, phải không? Em cứ cố nhìn thấy anh trong đôi mắt người khác, em cố hình dung tôi tay anh khi nắm tay người lạ...vì sao? Vì em đã từng nắm tay anh, nắm tay anh rất lâu..và em chừng như đã nghiện cái cảm giác ấy...
Khi anh biến mất, tình yêu hóa trắng. Trắng ngần như tia sáng bình minh. Trong suốt và không chạm tới... Buốt! Buốt quá...
Sẽ về đâu đây màu trắng của em...
Em bước nhẹ trên đ6òng cỏ tòan hình vuông tròn, những đểim anh rối mù và vô nghĩa. Là gió thổi bay những mơ ước của em. Là gió thổi bay đi hết màu trắng của em.
Rồi em hát.
Tiếng hát em như tiếng gió khóc, nước mắt không rơi nhưng cỏ hoa tàn úa, héo màu vì em...
Lại yên vui thật sao?
Liệu có chắc là anh sẽ quên được em không?
Liệu có chắc là [em] sẽ wên được [anh] không?
Không,
vì em đã khóc. vì em lonely. vì em cô đơn đó mà..
Vì em nhớ anh đã cho em ước một ngày, vì em đã ước bên anh, vì em đã ước khi anh là vị thần của em...
và...
Hướng vào đêm mà đi, cần tối vừa đủ để khóc, cứ thế..
Rồi còn gì nữa đâu những lời ước màu trắng như bọt bong bóng cứ thế mà bay lên trời.
...
I dont want to see you there in my brain anylonger, it is ungood to me, is it?
Không, da em lạnh tóat, em sợ, em nói là em rất căng thẳng, anh đã cuồng nhệt, và anh cũng đã ra đi,...
đừng nói gì nữa xa hết rồi,
mùa trăng đã cạn,
may hồng cũng hết,
cầu vồng chuyển sắc đen trắng,
anh không còn em đâu..
cho dù gió vẫn thổi đâu đó những chiều vắng trong tim em,
cho dù vẫn bài hát đó thấm ướt tá khăn giấy,
cho dù em vần đang ngồi lắp lại những mảnh vỡ ngày cũ,
...
Bọ chúng vẫn cười, là bọn gió hoa vẫn thổi ngang qua đây, đâu đó trong trái tim này, sao mãi khóc bên vệ đường cơ chứ???
những trạm bus luôn có những chuyến khuya, và em vẫn có cơ hội về nhà...
em sẽ về nhà thôi..về nhà thôi .
JJ

No comments:
Post a Comment