
Gió mát quá, ngọn gió của biển thổi phà vào đôi tai nó. Bao giận dữ, hơn tuông...bao yêu thương nhung nhớ...à mà còn cả những trăn trở tiếc nuối nữa chứ...cứ thế mah theo gió cuốn ra biển khơi xa...
Những cơn gió là thế, dịu dàng mơn man cũng có khi rét lạnh xót xa hay cũng là nóng khan quặn thắt....chung một điểm thôi...đến rồi là đi mãi...làm sao mah gọi ngọn gió xưa về được cơ chứ?
Em đưa tay vén tóc mai...
Đã lâu rồi, em quen với cảm giác vén đôi sợi tóc ướt đẫm dòng nước mắt mặn chát, những sợi tóc bên bết trên chiếc gối êm nhiều đêm em trở mình mãi mah không ngủ được. Thường thì khi ấy có trăng.
Trăng khuyết.
Những ngọn trăng sắc hình lưỡi liềm, dẫu thế, ánh sáng của nó vẫn rất mực dịu hiền với em. Thế là trong căn nhà trọ rẻ tiền của đám du học sinh, cái góc sáng nhất, lạnh nhất trong đêm nơi khung cửa sổ rộng mở, chiếc chăn cứ thế mah cựa mình... Gương mặt sáng, làn da trắng ngần trong dòng suối trăng chảy đều tưới vào khuôn mặt nem nép trong chiếc chăn cũ, em ngủ không ngoan nhưng điệu đàng thì lắm...những giấc mơ nhảy múa trên đôi hàng mi rung khi có gió khẽ thoảng qua...
Mơ xưa.
Cánh đồng màu trắng sữa, cậu bé cầm cây kẹo bông gòn nhìu màu kéo chiếc xe tải gỗ lóc cóc theo sau. Nó đứng trước ngôi nhà màu xám nhẹ. Rồi những cơn gió thổi, rì rào rì rào.... cánh đồng trắng run rẩy múa theo tiếng ca vô hình từ phương xa trôi tới. Những bông lúa mì trắng bay phấp phới trong không gian, rồi cả cây kẹo bông cũng cũng tan theo không trung...hóa thành những cánh bồ công anh đủ màu.... những gam màu chất chứa cảm xúc, nồng nhiệt, yêu thương, thù hận, ghen ghét, ích kỷ, tình yêu, chị em, anh em, gia đình, tội lỗi... cứ thế màh bay đi. Những cánh bồ công anh chạm vào ngôi nhà gỗ xám, màu cứ thế mah loang loang vào, ngôi nhà đựơc tô vẽ lung linh màu sắc[ và dường như có cả hương vị nữa]. Đứa bé đứng thẫn thờ trước ngôi nhàu kẹo ngọt sặc sỡ gọi mời....Nó không đi vào, trên cây kẹo bông gòn giờ chỉ còn một cánh bồ công anh duy nhất màu xanh lơ còn sót lại. Câu bé vung tay ngắt phăng cánh bồ công anh cuối cùng thả vào gió. Nó lớn phỗng thành chàng thanh niên trưởng thành nhưng với khuôn mặt trẻ thơ... Nó quay đầu. Đi ngược về phía thượng nguồn cánh đồng trắng, nơi những tiếng hát vô hình trôi đi rồi đọng lại thành giọt trên tóc nó.
Ngôi nhà chìm trong trong cơn mưa xanh lơ...màu mè hoen ố rữa nát, tới khi không còn nhận ra nữa...
............
JJ

No comments:
Post a Comment