
Sau một tràng tin nhắn của tôi, những lí do , biện hộ cho cái con người hèn yếu - là tôi đây- đang cố rời xa cô ấy trong thanh thản. Chỉ một tin nhắn trả lời. "Em đã hiểu...". Lòng tự tôn như mất cả trí khôn trong phút chốc vui mừng thay, vì cái sự thông minh sáng dạ của cô ấy. Cô ấy biết rõ tôi muốn gì, và cô ấy làm theo đúng như vậy!
Hai ngày trôi qua, sự im lặng sau tin nhắn "Em đã hiểu..." dường như đã phá tan cái ích kỷ của tôi. Sự im lặng đến trong ngờ vực, đến trong những buổi sáng sớm mà tôi luôn chắc là sẽ phải mở đt ra xem tin nhắn của cô ấy chúc buổi sáng trên tàu điện ngầm đông người, đến cả những buổi trời chực mưa thể nào cũng có tin nhắn nhắc nhở mang ô....và rồi im lặng và rồi không có gì cả cũng như chưa từng tồn tại điều gì như thế cả.
Sự hiện diện của người con gái, là một con người thực sự đem lòng yêu mến tôi, chăm sóc tôi mà tôi nghĩ ngay cả mẹ tôi nếu không có quan hệ máu mủ, chưa hẳn lại có thể quan tâm đến tôi như vậy. Thứ tình cảm khó mà có thể gọi là yêu vì nếu như thề thì hóa ra quá xa xỉ đối với nó. Cô ấy luôn là là người có ánh nhìn ấm áp như bàn tay của trẻ sơ sinh, dù không mạnh mẽ đủ để bảo bọc nhưng sự tin cẩn quí báu lại là cái không thể tìm ở những đôi mắt khác.
Thế rồi, vào một buổi chiều thứ sáu, trời mưa nhẹ. Cái tiết trời màh tôi nghĩ rất đẹp và tuyệt vời cho những đôi tình nhân dạo phố. Gió thổi nhẹ những tán lá rì rào, bầy chim tíu tít. Bây giờ tôi nghĩ lại, có khi trong lúc đó cô ấy đang định sẵn những chỗ hẹn hò trước với tôi, hoặc cô ấy sẽ là đang ngồi đọc tiểu thuyết trong công viên nào đó, đọc đến đọan những cặp tình nhân trẻ thì cô ấy sẽ mỉm cừơi thật nhẹ nghĩ về tôi chẳng hạn. Vậy mà,... cái thằng tôi thì đang điên cuồng với những lo toan vật chất, địa vị danh vọng, ích kỷ nhỏ nhen khác mà đổ dồn lên cái tin nhắn bé nhỏ, nó đến thật là đúng giờ hàng ngày, nhưng có vẻ không phải lúc này cho tôi..."Em nhớ anh lắm..."
Gió sẽ thổi nhè nhẹ qua những rặng cỏ dại phía trên cầu tuột. Cái công viên bỏ hoang này tìm ra được hẳn là cô ấy rất thích. Cô ấy mặc chiếc váy vải màu trắng liền thân, một chiếc nón rộng vành màu vàng nâu ngồi trên xích đu cũ . Hôm nay cô ấy không được vui lắm. Có một thoáng lo âu trên đôi mắt, ừ cũng phải, nghe anh bảo thì cũng mấy hôm nay anh ta mắc bệnh cô thì không đến thăm nhà được, cô đâm lo. Ngày cũng dám nhắn 2 tin là cùng, sợ nhắn nhiều anh đang mệt thì lại không rảnh trả lời. Thế là cô im lặng. Sự im lặng trong cô cứ như khối nước nhồi trong quả bong bóng, luôn chực vỡ mah lại có khả năng nhịn nữa, nhẫn nữa. Giá màh cô có thể một ngày nào đó gào lên với cả thế giới này là cô ấy yêu anh bao nhiêu, ừ cứ coi như là cô ấy dùng hết sức mình để gào lên thật lớn, thậm chí cho cả vũ trụ này nghe cũng được, xong rồi cô chết cô cũng cam tâm. Yêu anh thế mà cô cứ sợ không đủ, đôi khi lại nghĩ tình yêu đó của mình có chỗ thừa mứa nên cô cũng chẳng dám nói ra. Điều cô có thể làm là chat với anh, nt cho anh, đi dạo trong im lặng cùng anh, nhìn anh đi khuất vào trạm xe điện ngầm, nhìn anh ngủ, nhìn anh ăn, .... tất cản đều trong im lặng. Cô sợ lời nói có khi không theo sự điều khiển của bản thân cô vì thế mah làm anh mất lòng hay phật ý thì sao?
Sự căng thẳng đến thường theo bầy đàn, chúng là bọn doanh nghiệp làm ăn rất ăn ý với nhau để đánh bạn 1 đối thủ là tôi đây. Sự bức bối chểnh mảng, bao nhiêu thứ đổ dồn lên tinh thần của một con người bé nhỏ. Cả cơ thề tự hồ gồng lên để chịu sức ép tinh thần, từng thớ da thịt, gân xanh nổi hằn lên là bao nhiêu thứ để giải quyết. Tôi nổi điên với tất cả, cho dù là một con khủng long hay chỉ một con ruồi chạm vào tôi thì cũng có khả năng nổ tan tành ngay tức khắc. ...và có một thứ đã bất chấp để chạm vào...là cô ấy....Tất nhiên là tôi vỡ thật. Tôi vỡ toang những câu chữ lên màn hình chiếc điện thọai samsung vài cm vuông của cô ấy. Chỉ một tin nhắn của cô ấy thôi là đã đánh thức con quỷ ích kỷ háu chiến đang được kích họat trong tôi. Tôi không rõ tôi đã nói gì. Àh lúc đó tôi cảm thấy cô ấy thật như một con quỷ xấu xa đeo bám làm fiền. Như một mụ nhiều chuyện thọc gậy vào cuộc sống người khác, một đứa con gái fiền tóai cứ mãi yêu iếc vớ vẩn... Tôi tung hô cái tôi bản thân, cái công vệc, cái bằng cấp tôi có rồi dìm những giá trị vô hình vô thanh của cô ấy xuống dưới đế giày mình...
...Một tin nhắn, hai tin nhắn...rồi cũng gần cả 10 tin nhắn. Cơn giận cũng đã hả, điều tôi chực chờ là một lọat đòn phản công và tôi là con gà chọi đang hăng máu đá. Thế nhưng, với một tin nhắn "em đã hiểu..." nó mạnh mẽ hơn rất nhiều, nó dập luôn cả ngọn lữa chiến đấu bừng bừng trong tôi. Hụt hẫng nhưng rồi tự bào chữa bằng sự hả dạ vì được phục tùng bởi người khác...
Ngày ngày qua... thời gian qua... từng giờ phút giây trôi qua, tôi luôn nhủ thầm"rồi cô ấy sẽ sms lại cho mình thôi"...tôi luôn vẽ ra một câu chuyện đẹp ngay sau khi cô ta sms tôi như thế, rằng chúng tôi sẽ đi đâu đó chơi, rằng tôi sẽ xin lỗi cô ấy thật nhiều vì buổi chiều hôm đó ...rằng ...rằng ...và không rằng gì nữa cả! Cô ấy thực sự biến mất như chưa từng tồn tại, sđt không còn, không thấy online và tôi cũng chẳng biết nhà cô ấy chính xác ở đâu. Tôi cố gắng đi làm về vòng qua những quảng trường, cửa hiệu sách màh tôi nghĩ sẽ có cô ấy ở đó. Cũng không có gì cả...
Một buổi sáng tôi tỉnh giấc chừng 5h sáng, mắt bọng nước, sóng mũi vẫn hơi cay nồng, nỗi nhớ nhung trong giấc mơ tràn về làm ướt cả tóc mai 2 bên thái dương, quặn thắt đến nghẹn thở.Sao thế nhỉ? tại sao vậy, chuyện gì đang xảy ra vậy? Liệu cô ấy đã từng tồn tồn tại không? Liệu cái ngày thứ sáu chết tệt vừa rồi có trong quá khứ hay không? ký ức về khoảng thời gian đó vô giá trị làm sao khi tôi không tìm thấy cô ấy nữa...
Sáng nay 7h , tôi nhận được tin nhắc nhở của cô ấy cho buổi họp ngày thứ sáu hàng tuần...
JJ

No comments:
Post a Comment