05 August 2007

Night Wings...


Đêm thường không vắng người nơi đây, họ đi qua đi lại. Tiếng truyền hình rên rỉ mệt mỏi những giờ khắc gần sáng. Tôi rạn người nứt nẻ trong im lặng, có mà nước của đại dương cũng không sao làm cho mọi thứ trở nên bình thường lại được. Khóc ư? Có quá tẻ nhạt và rẻ rúng không vậy? Uh thì kệ, có tẻ có nhạt cũng là tôi...có rẻ có rúng cũng là tôi... tôi biết và tôi làm thế....Đợn giản vì một điều, cho dù tôi có như thế nào, [bất cứ] là như thế nào, bản thế [ duy nhất ] [ DUY NHẤT] luôn bên cạnh tôi ....chỉ có [ tôi] [TÔI]...

Cánh hoa bay ngang khu chung cư quá nửa đêm qua. tiếng gió mát lanh lảnh rót wa ánh trăng rồi trôi vào tâm khảm. Nghe như nụ chồi xanh hé lên từ đá sỏi. Thôi cứ giữ thế thôi, cho riêng mầm xanh biết...! Gió có muôn vàn bí mật gởi trao.... em nghe lời anh nói liệm ngon như hương mật chín đúng mùa....rồi gió cứ thế màh cuốn lên trời, cái bóng con con chạy theo nhưng không sao bắt kịp.

Định mệnh đến từ ánh mắt hay đến từ câu chữ anh gởi trao???? Hở anh? hay chỉ là những chuyến tàu điện đến rồi đi, còn em là khách bộ hành...vui vì có thể đón được anh vừa lúc mah hận thân khi biết từ lúc em bước chân lên là em biết mình sẽ rời xa anh ngay sau đó...

Tình yêu không fải phép ...uh thôi bỏ đi. Đóa hoa trà vẫn nở trong cơn mưa cơ mah!

JJ

No comments: