31 August 2007

Dancing lights


Sự tĩnh lặng trong tâm hồn đôi khi đến từ những thứ quá đỗi kì lạ hay có khi là trái ngược. Thể như việc trong một khung gian nhạc dance xập xình ồn ã, có khói, có đèn màu, có cầu thủy tinh, có bong bóng xà fòng...vá có cả con người nữa. Rât nhiều người. Tôi đã từng thấy nhiều người rất yếu đuối, dễ xúc động, sống nội tâm...nhưng trên sàn nhảy họ là một con người khác, họ cởi mở và cuồng nhiệt như thể đó chính là cuộc sống thực của họ vậy. Như vậy thì tại sao họ không thể cởi mở được như vậy ở ngòai đời nhỉ? Mình không rõ nữa...có lẽ chỉ vì khi trên sàn nhảy, khi những cơ thở chạm vào nhau một cách ngẫu hứng không tính tóan, những cử chỉ nhảy múa tật thà như chính cảm xúc sôi động vậy. thực mah có khi con người vào những nới xô bồ như thế cũng là vì họ wá sợ sự cô đơn...họ không đủ dũng cảm để tồn tại, đối mặt với sự cô đơn trong im lặng...đôi khi ...

______________________________________

JJ

Ps: nhớ ù khi ù remind me about memories, take care ù nhe! nhớ cả về những gì Sam nói hôm qua...đáng suy nghĩ thật...

28 August 2007

Mad Horses


Ôi.... hí hí hí....fải hí một tràng dài như thế cho đúng địu ...ngựa!

haizzzz, ta nói, ta cũng là ngừ mà, ta đâu fải bậc cao nhân đâu huống chi thánh thần thiên địa. ta tin vào thần tiên, thiên thần, chứ ta có có fải chúng đâu. Gì cũng dzừa dzừa fải fải chứ. Ta đuối hum nay ta vik blog chử, chử bây cho bõ cái cục ghét. Ghét wá mah, ghét như wỉ lun.

Thiệt tình, Đường tăng gặp kỉu này biết gánh sao nữa huống chi mình. Muốn tu mah cũng không đặng nữa ah. Sao chọc tui điên là sao??? Đến khi tui điên rùi thì chỉ chỉ trỏ trỏ vô mặt tui nói tui là giả bộ hiền, nói tui giả tạo!!!! ngon wé he, được wé he! kệ bây, ta giả cũng được, ta im miết bây lấn sân ăn món ta hả, tức wá mah!!!! Ăn trên ngồi trước cũng đỡ đi, đàng này bây leo lên đầu trên cổ ngừ ta mah, thiệt, nghĩ cũng nghiệt, cái thứ như bây sống đợc tồn tại được cũng có cái lí của nó!

Lý luận thế này nhé: bây thấy những nhân vật hìn, ít nói, ko wan tâm sự đời, ko ích kỉ như bây bây bắt đầu gặm nhắm rúc rỉa ngừ te, bây ăn bây sống = cái sự "ko care đến thứ nhỏ nhặt[- của bây]" của họ, đến khi ngừ ta ức điên ức cuồng, ngừ ta thấy rằng ko được để bây lạm dụng sự "ko care đến chuyện nhỏ nhặt" của họ nữa, lúc đó bây trĩ tay vào mặt ngừ te bây nói ngừ te cũng ko tốt lành gì!!!! ôi, sao thứ gì kì cục wé điiiiiiiii, đồ lẽo lự, miệng thúi..... mình mah hiền wé là dung dưỡng cho thứ sâu bọ rùi mũi này!!!

Nói dzòng dzo tam wốc, ah không trăm ngàn wốc lun chứ ko fải tam nữa, nói fẹt ra đại cho nó bõ cục tức đi. Thằng cùng fòng tró cắn!!!! tró cắn wá đi!!! Ôi, lười như hủi mah làm như siêng lắm, cọng rơm cọng chĩ thì bắt bẻ mình ăn ở lôi thôi, nó thì ăn không rửa cả bồn để đó, 10 nghìn năm ko rửa...thế thì lấy gì cho người ta làm đồ ăn chứ! Đồ cà trớn, cà trua! Nó thì chiên gia chơi instant noodle, đồ hụp làm tới lun, ko nấu ăn, thế mới nói, nó đâu biết mấy đứa nghèo nàn như mình fải chắt chiu từng đồng nấu ăn tại nhà, thấy tỡm thế nào khi nhìn cái đống chén bát 10000 năm tủi của nó chứ. Làm sao tui có thế ...còn đam mê nấu ăn, làm sao??? tui mang bó cải xanh mơn mởn, cục thịt đỏ hồng etc.. đến cái bồn chỗ làm đồ ăn rửa....má ơi nhìn đống hổ lốn là thấy đúi bà nó rồi, sao mún ăn nữa, dơ bẩn k thể tả!!!!

Trong fòng có 2 cái nệm đôi, 3 thằng ngủ, share thế nào nhĩ??? mình chịu thệt nằm giữa ròi, tất nhiên sao ta được như cô Long, tiểu long nữ, ngũ chênh vậy được, nên lúc thì bên A lúc thì bên B, vậy màh thằng tró tró tró đó, nó chơi nguyên cái laptop lên giừờn lun, áng ngữ sao dám lăn wa, mắc công nói ta đền sao. Ôi đời tró thế này vì những phần tử tró như thế góp nhặt lại cũng nên!!!

Thôi kệ chuyện đó cũng được đi he, típ nữa là nó dzám nói mình xài hoang fí. Hở tí là bắt bẻ ngừ te tắt đèn, mở đèn. Còn nó thì sao??? chòi oiiii, nhớ đến là tức, ba đó số là không chịu lạnh được, tuh thì ko chịu được mua mền đắp cái đi ba!!! fòng chung mah! ba chơ trò tắt máy giữa đêm khuya hè thanh vắng nóng điên lọan lun!!!... Tiếp theo, mình biết ý, uh thôi ko mở thì ko mở, thế là bủi trưa mình ở trần ngủ cho nó mát chứ nóng wé mah ko mở aircon. Uh, ta đang ngủ, cha đó đâu mò về leo lên giường đắp mền....và bật máy lạnh...ôi...lạnh đúi mịe nó thằng nhỏ co ro ko mảnh áo! Rùi típ nữa nè,uh tui co ro mah tui ngủ cũng được, đến chìu, tự nhiên nghe văng vẳng tiếng ai kia...ah thì ra là bạn còn lại, bạn ấy trách là ban ngày mở cửa gió vàao cho thóang xái máy lạnh chi fí!!!! chói oi, tức trào hết mịe nó 4l máo lun!!! làm như mình bật vậy, lạnh thấy mụ nội lun, con khỉ đột kia nó bật máy lạnh cơ màh fải ta đâu...mah ôi thôi...nhìn xung wanh nó đã đâu mất, trĩ còn ta vời ta trong fòng...lấy gì làm bằng chứng chứ!!!! ôi....

Ah, rồi một ngày đẹp chời, ko hiểu sao bạn ấy lại tung tăng vào bếp cooking, cooking con mịe gì k bit mah khi mìnmh đi học vìa nghe tin sét đánh "pằng chéo, pằng chéo, pằng chéo" bên tai...bếp ga hư!!!! Ask anh chủ nhà, anh í nói là bạn kia ko biết hành sự thế nào mah cái ổ điện rú lên "bụp" rùi xong đứng hình lun!!!! chả thấ con ma me nào cooking được lun....mún cook ư, bạn sẹ câu một sợi dây dài dài xinh xinh đến bếp ga...hậu wả là dây điện khu vực nấu ăn như động bàng tơ vậy...chắc nó gài bẫy mình die sớm wé!

Có lẽ vì thế sau đó mah bạn ấy chuyển style wa dùng lò viba. Lần này thì bạn ấy ko develop kỹ thuật nấu ăn nữa mà develop về cách ăn và địa đỉm ăn uống!!! bạn ấy chơi lun vô fòng ăn lun!!! Phòng máy lạnh nhé! Và bạn ấy cứ eat eat và hưởng thụ máy lạnh, cứ như ăn trong máy lạnh của McDanald ấy. Hương thơmngào ngạt của các lọai gia vị mah ta nói nghe xong khỏi ngủ lun, cứ như ngủ trong nhà bếp nhà ai vậy. Nhắc him thì him mở tọet bà cái cửa sổ ra cho nó bay mùi, bay thì không thấy, thấy đang dùng máy lạnh mở cha nó cửa ra, lạnh mịe gì nữa.Mah thôi vấn đề đó ko liên wan đến kim tài nhĩ? Kim tài là gì??? là tài sản có giá trị đó mah hiehie [cười kỉu này học từ con Jin]. fòn có 2 cái bàn bé xinh, bạn ấy xi đu đu 1 cái rồi, thế là 2 bé còn lại - có mình trong đó- dùng chung. uh cũng được, mặc dù cái bàn của ta nó xấu ói nhưng ta có cái dùng ta cũng ko nói. Thế là bàn được dùng đề laptop lên khi 2 bé ta ko xài...Vậy mah mình rất tê tái khi thấy con vaio bé bỏng của mình nắm cạnh chai sữa!!!! Ôi wat happen níu như chai sữ trợt té và con vaio mình tắm sữa chứ??? ôi tiền đó các bạn ạ. tiền singapo đô la đó! ba ba má má mình -đi làm cực khỗ sau đó còn cực thêm tăng 2 là nhắc khéo mình đang xài tìn của 2 anh chị tốn kém- mới có! Thế màh đồ ăn tức uống bạn ấy sao không bày lên bàn bạn ấy đi, sao lại chơi đồ hàng bên con vaio của mình??? D

Nhưng chắc mình ko die đâu vì mình còn tức mah, sao die được, chẳng những tức chết mah ta nói chết rồi tức wé mah sống lại lun!!! bạn ấy có 1 thú vui là khám phá xem mình đang làm gì!!!! Mình chat với ai là y như rằng bạn ấy hồ hởi bay vô coi mình chat với ai cái giề trong khi sự riêng tư của mình đang kêu cứu, ah ko gào thét! Mình đi bắm, ah tắm đó- ta mix up với bath nên ra chữ bắm- mình để máy nghe nhạc trong lúc tắm cho nó thanh thản...ôi thỏai mái làm sao, lon ton đi ra khỏi nhà tắm...bàng hòang khi thấy bạn ấy đang ngồi mò mẫm học vi tính trên laptop mình... ôi duyên thấy bà cố tổ của bà nội dì thím ông tồ chú bác..con nhỏ hàng xóm nhà tui lun!!!!

Khi thì bạn ấy còn bị bệnh MOMMY nữa, biết là bệnh gì ko? bệnh làm Má người ta đó!!!! Hải nấu cơm tao, Hải rửa chén tao, Hải giặt màn, Hải etc... ôi, ngay cả má mình cũng ko sai mình làm như thế!thế mah lúc đầu mình cũng làm mới ghê!
Chuyện là vầy, số là có được chỗ ở này mình cũng fải thanks him much much lun thế nhưng ...sự thật là... Mình đâu có ở chùa đâu!!! Mình fải đóng tìn mah, mình vô share thì him cũng được giảm tiền muh, mình fải đóng tìn cọc nhà muh, ôi thế mah ta, một con ngựa ngu ngốc, cứ tưởng hàm ơn..cho nó sai như con trong một thời gian mới tỉnh ngộ...ôiiiii

Assignment, project thì cứ như sao trên trời, lấp lánh lấp lánh, về nhà gặp cái nhà bừa mình lại thấy thêm 8 ông chời bay vòng vòng wanh đầu nữa...Nói không fải chứ, sau hôm tổng vệ sinh cái nhà gần như khác hẳn, thế mah nhờ có sự góp mặt của bạn ấy, bạn ấy như cây cọ History Brush trong photoshop vậy, bạn ấy mỗi ngày lại đưa hình ảnh một ngôi nhà bừa bộn dơ dáy thuở ban đầu way về với mọi người.

Trời đất singapore chứng giám ta đây nói thiệt hay ko, ôi mah có thực hay khôg, ta màh tượng tượng rahết nhiu đây ta cũng cực wé he!!! haizzz có một người bạn nhắc rằng " ở trong chăn mời bít chăn có rận" đúng thiệt, ai vô vị trí ta coi, ko fải nhiu rận nãy giờ ta nói đâu he, sẽ còn nhìu thứ ngạc nhiên khác nữa bất ngờ hơn lun đó!!!!

Hum nai rất ngựa, mình đã tốn tìn thì chớ, mah còn tốn sức nữa, đi vòng vòng như cái thây ma! Wá sức đúi, tình hình chính trị tại gia ko giải wít, ngựa cuồng lên là bung hết ah!!!

Ôi cô Suang Suang iu wí, em sẽ làm mô hình người bắng giấy cho cô nhé, = cái thây em nè trát ột giấy lên cho shinh động he!!! Má ơi...đúi wá, ngày mốt típ chị Suang nữa là ta sẽ sóng đôi cùng bé ngựa Sam hóa thành công bay vìa trời Clark Quay !!!!!!

26 August 2007

By my side


Chỗ nằm bên..!

Là phải lẽ em nhớ anh. Nhớ anh ngay cả khi người chung chăn em hằng đêm không fải anh, là khi em mở miệng nói "yes, i do" trong nhà thờ với người trao nhẫn là ai đó mà con tim em cũng không thuộc nổi tên anh ta. Những chắt chiu thương yêu, hi vọng dỗ dành riêng cho anh em để lại nơi đó, nơi cổ xưa, mà với em mãi mãi nó sẽ là chỗ nằm bên thực sự và duy nhất trong đời. Kể cả khi anh đã rời đi nhưng hơi ấm vẩn ướp đầy, tràn trần niềm tinyêu hi vọng từ em...

Chuyện quẩn quanh thật mah, sao em nhớ anh nhiều đến thế, nhớ chan hòa vào gió trong chiều thổi tung ngọn tóc em. Liệu tình yêu của em đâu đó còn thở, ...anh ơi..liệu ngày nào đó em còn mơ được giấc ban mai trong vòng tay anh lần nữa...không anh?

JJ

19 August 2007

Silent dream...


Sau một tràng tin nhắn của tôi, những lí do , biện hộ cho cái con người hèn yếu - là tôi đây- đang cố rời xa cô ấy trong thanh thản. Chỉ một tin nhắn trả lời. "Em đã hiểu...". Lòng tự tôn như mất cả trí khôn trong phút chốc vui mừng thay, vì cái sự thông minh sáng dạ của cô ấy. Cô ấy biết rõ tôi muốn gì, và cô ấy làm theo đúng như vậy!

Hai ngày trôi qua, sự im lặng sau tin nhắn "Em đã hiểu..." dường như đã phá tan cái ích kỷ của tôi. Sự im lặng đến trong ngờ vực, đến trong những buổi sáng sớm mà tôi luôn chắc là sẽ phải mở đt ra xem tin nhắn của cô ấy chúc buổi sáng trên tàu điện ngầm đông người, đến cả những buổi trời chực mưa thể nào cũng có tin nhắn nhắc nhở mang ô....và rồi im lặng và rồi không có gì cả cũng như chưa từng tồn tại điều gì như thế cả.

Sự hiện diện của người con gái, là một con người thực sự đem lòng yêu mến tôi, chăm sóc tôi mà tôi nghĩ ngay cả mẹ tôi nếu không có quan hệ máu mủ, chưa hẳn lại có thể quan tâm đến tôi như vậy. Thứ tình cảm khó mà có thể gọi là yêu vì nếu như thề thì hóa ra quá xa xỉ đối với nó. Cô ấy luôn là là người có ánh nhìn ấm áp như bàn tay của trẻ sơ sinh, dù không mạnh mẽ đủ để bảo bọc nhưng sự tin cẩn quí báu lại là cái không thể tìm ở những đôi mắt khác.

Thế rồi, vào một buổi chiều thứ sáu, trời mưa nhẹ. Cái tiết trời màh tôi nghĩ rất đẹp và tuyệt vời cho những đôi tình nhân dạo phố. Gió thổi nhẹ những tán lá rì rào, bầy chim tíu tít. Bây giờ tôi nghĩ lại, có khi trong lúc đó cô ấy đang định sẵn những chỗ hẹn hò trước với tôi, hoặc cô ấy sẽ là đang ngồi đọc tiểu thuyết trong công viên nào đó, đọc đến đọan những cặp tình nhân trẻ thì cô ấy sẽ mỉm cừơi thật nhẹ nghĩ về tôi chẳng hạn. Vậy mà,... cái thằng tôi thì đang điên cuồng với những lo toan vật chất, địa vị danh vọng, ích kỷ nhỏ nhen khác mà đổ dồn lên cái tin nhắn bé nhỏ, nó đến thật là đúng giờ hàng ngày, nhưng có vẻ không phải lúc này cho tôi..."Em nhớ anh lắm..."

Gió sẽ thổi nhè nhẹ qua những rặng cỏ dại phía trên cầu tuột. Cái công viên bỏ hoang này tìm ra được hẳn là cô ấy rất thích. Cô ấy mặc chiếc váy vải màu trắng liền thân, một chiếc nón rộng vành màu vàng nâu ngồi trên xích đu cũ . Hôm nay cô ấy không được vui lắm. Có một thoáng lo âu trên đôi mắt, ừ cũng phải, nghe anh bảo thì cũng mấy hôm nay anh ta mắc bệnh cô thì không đến thăm nhà được, cô đâm lo. Ngày cũng dám nhắn 2 tin là cùng, sợ nhắn nhiều anh đang mệt thì lại không rảnh trả lời. Thế là cô im lặng. Sự im lặng trong cô cứ như khối nước nhồi trong quả bong bóng, luôn chực vỡ mah lại có khả năng nhịn nữa, nhẫn nữa. Giá màh cô có thể một ngày nào đó gào lên với cả thế giới này là cô ấy yêu anh bao nhiêu, ừ cứ coi như là cô ấy dùng hết sức mình để gào lên thật lớn, thậm chí cho cả vũ trụ này nghe cũng được, xong rồi cô chết cô cũng cam tâm. Yêu anh thế mà cô cứ sợ không đủ, đôi khi lại nghĩ tình yêu đó của mình có chỗ thừa mứa nên cô cũng chẳng dám nói ra. Điều cô có thể làm là chat với anh, nt cho anh, đi dạo trong im lặng cùng anh, nhìn anh đi khuất vào trạm xe điện ngầm, nhìn anh ngủ, nhìn anh ăn, .... tất cản đều trong im lặng. Cô sợ lời nói có khi không theo sự điều khiển của bản thân cô vì thế mah làm anh mất lòng hay phật ý thì sao?

Sự căng thẳng đến thường theo bầy đàn, chúng là bọn doanh nghiệp làm ăn rất ăn ý với nhau để đánh bạn 1 đối thủ là tôi đây. Sự bức bối chểnh mảng, bao nhiêu thứ đổ dồn lên tinh thần của một con người bé nhỏ. Cả cơ thề tự hồ gồng lên để chịu sức ép tinh thần, từng thớ da thịt, gân xanh nổi hằn lên là bao nhiêu thứ để giải quyết. Tôi nổi điên với tất cả, cho dù là một con khủng long hay chỉ một con ruồi chạm vào tôi thì cũng có khả năng nổ tan tành ngay tức khắc. ...và có một thứ đã bất chấp để chạm vào...là cô ấy....Tất nhiên là tôi vỡ thật. Tôi vỡ toang những câu chữ lên màn hình chiếc điện thọai samsung vài cm vuông của cô ấy. Chỉ một tin nhắn của cô ấy thôi là đã đánh thức con quỷ ích kỷ háu chiến đang được kích họat trong tôi. Tôi không rõ tôi đã nói gì. Àh lúc đó tôi cảm thấy cô ấy thật như một con quỷ xấu xa đeo bám làm fiền. Như một mụ nhiều chuyện thọc gậy vào cuộc sống người khác, một đứa con gái fiền tóai cứ mãi yêu iếc vớ vẩn... Tôi tung hô cái tôi bản thân, cái công vệc, cái bằng cấp tôi có rồi dìm những giá trị vô hình vô thanh của cô ấy xuống dưới đế giày mình...

...Một tin nhắn, hai tin nhắn...rồi cũng gần cả 10 tin nhắn. Cơn giận cũng đã hả, điều tôi chực chờ là một lọat đòn phản công và tôi là con gà chọi đang hăng máu đá. Thế nhưng, với một tin nhắn "em đã hiểu..." nó mạnh mẽ hơn rất nhiều, nó dập luôn cả ngọn lữa chiến đấu bừng bừng trong tôi. Hụt hẫng nhưng rồi tự bào chữa bằng sự hả dạ vì được phục tùng bởi người khác...

Ngày ngày qua... thời gian qua... từng giờ phút giây trôi qua, tôi luôn nhủ thầm"rồi cô ấy sẽ sms lại cho mình thôi"...tôi luôn vẽ ra một câu chuyện đẹp ngay sau khi cô ta sms tôi như thế, rằng chúng tôi sẽ đi đâu đó chơi, rằng tôi sẽ xin lỗi cô ấy thật nhiều vì buổi chiều hôm đó ...rằng ...rằng ...và không rằng gì nữa cả! Cô ấy thực sự biến mất như chưa từng tồn tại, sđt không còn, không thấy online và tôi cũng chẳng biết nhà cô ấy chính xác ở đâu. Tôi cố gắng đi làm về vòng qua những quảng trường, cửa hiệu sách màh tôi nghĩ sẽ có cô ấy ở đó. Cũng không có gì cả...

Một buổi sáng tôi tỉnh giấc chừng 5h sáng, mắt bọng nước, sóng mũi vẫn hơi cay nồng, nỗi nhớ nhung trong giấc mơ tràn về làm ướt cả tóc mai 2 bên thái dương, quặn thắt đến nghẹn thở.Sao thế nhỉ? tại sao vậy, chuyện gì đang xảy ra vậy? Liệu cô ấy đã từng tồn tồn tại không? Liệu cái ngày thứ sáu chết tệt vừa rồi có trong quá khứ hay không? ký ức về khoảng thời gian đó vô giá trị làm sao khi tôi không tìm thấy cô ấy nữa...

Sáng nay 7h , tôi nhận được tin nhắc nhở của cô ấy cho buổi họp ngày thứ sáu hàng tuần...

JJ

10 August 2007

Windy walk


Khi buồn
không nên đi bộ trong những chiều hoang
...gió nhiều như thế...
Vì lẽ
Gió cuốn hoa bay, tóc bay...và nước mắt sẽ rơi.
...
Không còn đôi
Em sóng bước một mình
Như thể
Lòai lạ lùng một cánh cũng là hoa

Rằng níu giữ trong cơn to gió lớn
Em đợi chờ gió thổi hóa thành mây

Sóng sánh buồn
Trong cơn nhớ nói chẳng thành câu.
....
..
10::08::07
.
J
J

05 August 2007

Night Wings...


Đêm thường không vắng người nơi đây, họ đi qua đi lại. Tiếng truyền hình rên rỉ mệt mỏi những giờ khắc gần sáng. Tôi rạn người nứt nẻ trong im lặng, có mà nước của đại dương cũng không sao làm cho mọi thứ trở nên bình thường lại được. Khóc ư? Có quá tẻ nhạt và rẻ rúng không vậy? Uh thì kệ, có tẻ có nhạt cũng là tôi...có rẻ có rúng cũng là tôi... tôi biết và tôi làm thế....Đợn giản vì một điều, cho dù tôi có như thế nào, [bất cứ] là như thế nào, bản thế [ duy nhất ] [ DUY NHẤT] luôn bên cạnh tôi ....chỉ có [ tôi] [TÔI]...

Cánh hoa bay ngang khu chung cư quá nửa đêm qua. tiếng gió mát lanh lảnh rót wa ánh trăng rồi trôi vào tâm khảm. Nghe như nụ chồi xanh hé lên từ đá sỏi. Thôi cứ giữ thế thôi, cho riêng mầm xanh biết...! Gió có muôn vàn bí mật gởi trao.... em nghe lời anh nói liệm ngon như hương mật chín đúng mùa....rồi gió cứ thế màh cuốn lên trời, cái bóng con con chạy theo nhưng không sao bắt kịp.

Định mệnh đến từ ánh mắt hay đến từ câu chữ anh gởi trao???? Hở anh? hay chỉ là những chuyến tàu điện đến rồi đi, còn em là khách bộ hành...vui vì có thể đón được anh vừa lúc mah hận thân khi biết từ lúc em bước chân lên là em biết mình sẽ rời xa anh ngay sau đó...

Tình yêu không fải phép ...uh thôi bỏ đi. Đóa hoa trà vẫn nở trong cơn mưa cơ mah!

JJ

04 August 2007

Desperate .... Horses

Những con ngựa ...đuối!

- Tại sao lại có những đứa trời tru đất diệt thế màh sao chúng vẫn cứ sống nhăn răng nhăn lợi ra, sao không cho thiên lôi bửa cái mồm ăn nói kệch cỡm đi? tại sao ? tại saooooo?
- È, rất bình thường, nhìn lại đi. Có khi mình cũng nói làm cho người ta phật lòng, người ta cũng trù mình, rùi có ai bửa mồm mình ra đâu?

-Ôi sao mah ngu wá điiiiiiiii, cái thứ như ậy sao mah tui có thể yêu được cơ chứ, bao nhiu người nói tui ngu mah tui cứ đâm đầu vào là sao??? Hay bạn bè kiểu đó ah???
- Có một sự thật là những đứa mất nết, trời đánh thánh đâm, chúng vẫn có một nửa dành cho mah. thế mới nói. Trên đời không có ai tốt ai xấu. Chỉ là ai làm vừa lòng thỏa ý ai thôi. Cứ nghịch ý là bị thành kiến ngay. Người thô lỗ sẽ ghét, người ko thô lỗ thì coi như là một giọt nước đợi khi tràn li rồi sẽ thô lỗ. Ở đời sống thì ko nên nói như đánh giá người khác là xấu hay tốt, ok chỉ cần nói " người đó thì không hợp với tui, tui ko ưa, tui ko chơi" thế thôi. Thế là im lặng, không đụng đến nhau.

-Buồn wá, những cuộc tình một chiều đau đớn...
- Là sao? Trên đời khổ nhất đau đớn là không thể yêu thương được ai. Đã có đối tượng để yêu có thể coi đó là một niềm hạnh phúc. hãy làm hết mình để thể hiện cho người đó và cũng là cho bản thân thấy mình yêu người đó thế nào. Khi tình cảm vơi dần thì sẽ không thể làm được những điều mah khi yêu mới làm được. Giờ G đến ắt ngừng yêu. :)

...JJ...
tự biên tự diễn vì một ngày quá "rãnh"!

03 August 2007

Windy Dream


Gió mát quá, ngọn gió của biển thổi phà vào đôi tai nó. Bao giận dữ, hơn tuông...bao yêu thương nhung nhớ...à mà còn cả những trăn trở tiếc nuối nữa chứ...cứ thế mah theo gió cuốn ra biển khơi xa...

Những cơn gió là thế, dịu dàng mơn man cũng có khi rét lạnh xót xa hay cũng là nóng khan quặn thắt....chung một điểm thôi...đến rồi là đi mãi...làm sao mah gọi ngọn gió xưa về được cơ chứ?

Em đưa tay vén tóc mai...

Đã lâu rồi, em quen với cảm giác vén đôi sợi tóc ướt đẫm dòng nước mắt mặn chát, những sợi tóc bên bết trên chiếc gối êm nhiều đêm em trở mình mãi mah không ngủ được. Thường thì khi ấy có trăng.

Trăng khuyết.

Những ngọn trăng sắc hình lưỡi liềm, dẫu thế, ánh sáng của nó vẫn rất mực dịu hiền với em. Thế là trong căn nhà trọ rẻ tiền của đám du học sinh, cái góc sáng nhất, lạnh nhất trong đêm nơi khung cửa sổ rộng mở, chiếc chăn cứ thế mah cựa mình... Gương mặt sáng, làn da trắng ngần trong dòng suối trăng chảy đều tưới vào khuôn mặt nem nép trong chiếc chăn cũ, em ngủ không ngoan nhưng điệu đàng thì lắm...những giấc mơ nhảy múa trên đôi hàng mi rung khi có gió khẽ thoảng qua...

Mơ xưa.

Cánh đồng màu trắng sữa, cậu bé cầm cây kẹo bông gòn nhìu màu kéo chiếc xe tải gỗ lóc cóc theo sau. Nó đứng trước ngôi nhà màu xám nhẹ. Rồi những cơn gió thổi, rì rào rì rào.... cánh đồng trắng run rẩy múa theo tiếng ca vô hình từ phương xa trôi tới. Những bông lúa mì trắng bay phấp phới trong không gian, rồi cả cây kẹo bông cũng cũng tan theo không trung...hóa thành những cánh bồ công anh đủ màu.... những gam màu chất chứa cảm xúc, nồng nhiệt, yêu thương, thù hận, ghen ghét, ích kỷ, tình yêu, chị em, anh em, gia đình, tội lỗi... cứ thế màh bay đi. Những cánh bồ công anh chạm vào ngôi nhà gỗ xám, màu cứ thế mah loang loang vào, ngôi nhà đựơc tô vẽ lung linh màu sắc[ và dường như có cả hương vị nữa]. Đứa bé đứng thẫn thờ trước ngôi nhàu kẹo ngọt sặc sỡ gọi mời....Nó không đi vào, trên cây kẹo bông gòn giờ chỉ còn một cánh bồ công anh duy nhất màu xanh lơ còn sót lại. Câu bé vung tay ngắt phăng cánh bồ công anh cuối cùng thả vào gió. Nó lớn phỗng thành chàng thanh niên trưởng thành nhưng với khuôn mặt trẻ thơ... Nó quay đầu. Đi ngược về phía thượng nguồn cánh đồng trắng, nơi những tiếng hát vô hình trôi đi rồi đọng lại thành giọt trên tóc nó.
Ngôi nhà chìm trong trong cơn mưa xanh lơ...màu mè hoen ố rữa nát, tới khi không còn nhận ra nữa...
............
JJ