30 July 2007

Full moon


Anh xin lỗi, vòng tay anh không đủ rộng để che nỗi sợ của em. Lo lắng trong em khóc lóc. Anh đau đớn...

Ngày mai ư? Liệu những đêm dài nối tiếp sớm hôm thì làm sao cảm nhận được ngày mai đây?... Tất cả là một chuỗi cuộn tròn và xoay vần.

Có khi nghĩ rằng cuộc đời thật buồn cười. Như một chuỗi dây dài từ " sinh ra" đến " mất đi". Con người luôn tìm cách đánh dấu mình như những gút thắt, rồi gút thắt wá nhiều, sợi dây ngắn lại...chết là hết, người ta chôn xuống mồ là một chuỗi nút thắt. Một đống bùi nhùi ...có ý nghĩa.

Hôm nay là đâu? Anh cũng không biết mình đang đứng nơi đâu trong chuỗi thời gian vô tận. Câu chữ thì co rút không fân định được giới hạn. Nỗi nhớ thì day dứt rồi đứt rời như bã dây thun lâu ngày. Những hội nhóm từ đây khép lại ...ơ mah cũng tự lâu rồi hội nhóm đã giã biệt mà đi theo tình yêu của gió. Em không khóc.

Em sợ hội chứng nghiện nước mắt của mình, cho dẫu họ xem thường, nhưng với em nó là vô giá. Sự vô giá của lương tâm đau xót, bóp nặn và wẫy nát những kỷ nệm, những hồi ức.

Sẽ bắt đầu lại từ đâu đây? Mọi người xa lạ như thể không là hề người, họ nhìn mình xa lạ và ghẻ nát. Mình trông thây trong gương con quái vật màu tím biếc, rất đẹp, rất buồn...nhưng đó là Quái ật, mà quái vật cần được loại trừ bởi hiệp sĩ. Mọi thứ định sẵn luôn thế.
...

Em chờ trăng lên. Trăng đảo đẹp. Không biết vì ở đảo mah đẹp hay do trăng đẹp. Ở mọi nơi nó đều đẹp, đẹp khác nhau, cấp độ khác nhau , nhưng...đẹp! Thể như cô gái dù 8 10 bận phu thê nhưng vẫn vậy. Một đôi mắt to như mặt trăng, tĩnh lặng và lạnh lẽo.

Tối nay không mưa, trăng không ướt...

JJ

Tinh mơ ngày cuối tháng...

No comments: