Má ngồi vuốt lọn tóc đen con gái trong buổi đêm hè.
Má nói, con gái má dại lắm, chi tội mà buồn, người ta đầu đuôi có để cái tâm nơi mình hay đâu? Phải mà, má biết con gái má, má sinh má biết chứ, đừng có nói gì nghen con để má nói, má thương con lắm. Cái dạo con trổ mả là má biết rồi. Người ta theo con mah thân má cực thay. Cực là lo cho con mà cực. Người sang kẻ hèn lắm mà thư từ hỏi chuyện ít thì cũng quà cáp nói lời. Ta nói, nghiệp con gái nhà này khổ mà. Má cũng biết ngoại được dăm năm khi mở mắt thì ngoại cũng qui tiên. Mấy cậu thím thương mà sống nhờ lên đào chính. Cũng vậy mà bận sau này gặp được ông tía nhà này. Má kể con nghe. Nghiệp múa hát đàn ca nó khổ lắm, thân má cũng ê chề mấy nỗi mà coi như cũng là co vận may...người ta còn tính chuyện tử sinh trong cái kiếp này...nên con ơi con đừng buồn khi má rầy con hát xướng. Con hát hay lắm con, con hát hay mah làm má wặn thắt, ...hò xừ xang xê cống.....con xuống một cái nghe như Kiều nhi quị ngã. Con nè, lần sau không lấy sách tập ngày xưa của má ra coi nữa...
Lần má thấy con im lặng trước cả bàn hoa wả người ta xin cưới, má không nói nhưng má thấy con khóc trong cái đêm đó. Tóc con dài sóng sánh trong ánh trăng, vai con run lên làm tim má thoi thóp...con ơi...con khóc một mà má hiểu mười, chuyện con thương cậu Út đàng ngoài, má biết chứ. Cái buổi đi coi hát ánh nhìn con lạ lắm, con nhìn người mah như bức tượng, có bao giờ con thế...người ta có vợ rồi con àh. Cũng hiểu, con gái má có fải người thường đâu mà nhập lẽ người ta. Nên con mới khóc fải không con...
Đàng trong con gái má, tiểu thư khuê cát, không là loại sắc nước nhưng cái kiểu con ngồi đọc sách trên xe kéo từ trường về nhà, đặng thì má đếm cũng hơn chục người dòm theo. Mà cũng được cái là con nhà này không fải tội ăn chơi, con gái má ngoan, lo học nhưng....phải tột hát hay múa đẹp....trời ơi...thà con hư con hỏng má la có mệt cũng được, con ngu con dốt má dạy con rồi thì biết được nhiêu thì hay...chứ nghiệp Đào Kép khó mà qua khỏi ải.....
19 June 2007
16 June 2007
iO
-Io-
Dạo có lần nữ sinh rất thích để tóc dài, loại xoã đến lưng, tóc chi đen mượt. Và cô cũng thế, ngày cô đến châu Âu mái tóc dài đen óng như một thứ linh vật ma mị mà người da trắng tóc vàng trầm trồ và bàn tán.
Cô ấy ít nói. Cô ấy thích đi dạo công viên Le Fairie tại Thụy Điển vào buổi sáng sớm. Ngọn sương bay nhẹ và tan tác trong ánh nắng sớm. Cô ấy sẽ ngồi ngay băng ghế thứ 3 kể từ đài fun nước trung tâm đếm ra. Số 3 trong thế giới huyền bí châu Á thể hiện cả một tín ngưỡng...
Hôm qua tôi gặp Sebastian trong cửa tiệm giặt ủi. Anh ta trông có vẻ tiều tụy sau chuyến du ngoạn cách đây 2 hôm. Anh ta có hỏi tôi một vài thứ về tình hình học tập. Ah chắc là là sẽ fail một vài môn trong dự đoán!
Io ko thích ai nhìn về fía cô và bắt đầu bàn tán. Điều đó làm cô lo sợ. Có lẽ mối tình vụng trộm với Ngài Zeus làm cô cảm thấy mình bị yếm thế. Io sẽ không yêu nữa. Điều đáng lo sợ là Hera đã fát hiện ra điều này. Bà ta đã cho một con ong chúa vây hãm Io. Io hoảng loạn bỏ chạy. Đau khổ và điên loạn, nàng lồng lộn chạy rồi té xuống bờ sông , đầu đập vào tảng đá....
Những đoá uất kim hương đa sầu đa cảm....
Io.....
JJ
16 /06 / 07
Dạo có lần nữ sinh rất thích để tóc dài, loại xoã đến lưng, tóc chi đen mượt. Và cô cũng thế, ngày cô đến châu Âu mái tóc dài đen óng như một thứ linh vật ma mị mà người da trắng tóc vàng trầm trồ và bàn tán.
Cô ấy ít nói. Cô ấy thích đi dạo công viên Le Fairie tại Thụy Điển vào buổi sáng sớm. Ngọn sương bay nhẹ và tan tác trong ánh nắng sớm. Cô ấy sẽ ngồi ngay băng ghế thứ 3 kể từ đài fun nước trung tâm đếm ra. Số 3 trong thế giới huyền bí châu Á thể hiện cả một tín ngưỡng...
Hôm qua tôi gặp Sebastian trong cửa tiệm giặt ủi. Anh ta trông có vẻ tiều tụy sau chuyến du ngoạn cách đây 2 hôm. Anh ta có hỏi tôi một vài thứ về tình hình học tập. Ah chắc là là sẽ fail một vài môn trong dự đoán!
Io ko thích ai nhìn về fía cô và bắt đầu bàn tán. Điều đó làm cô lo sợ. Có lẽ mối tình vụng trộm với Ngài Zeus làm cô cảm thấy mình bị yếm thế. Io sẽ không yêu nữa. Điều đáng lo sợ là Hera đã fát hiện ra điều này. Bà ta đã cho một con ong chúa vây hãm Io. Io hoảng loạn bỏ chạy. Đau khổ và điên loạn, nàng lồng lộn chạy rồi té xuống bờ sông , đầu đập vào tảng đá....
Những đoá uất kim hương đa sầu đa cảm....
Io.....
JJ
16 /06 / 07
Labels:
Arts,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
05 June 2007
Excuse me

hắn nói một câu làm tôi tê cứng và quặn thắt. lẽ như đó là câu tôi cảm thấy sợ nhất trên đời....
"mày có chơi được với ai lâu???"
tôi không rõ đó là khóc hay không nữa. Những gì hắn nói là tôi ù cả tai, nhoà cả mắt, tâm trạng ngu muội, cảm thức vật lý cho thấy khuôn mặt tôi ướt...vậy thôi!
Anh Huy...no more "!??!!" ....the fact that he did! -...
..."Good friends" do "good jobs" like these!
Hoàng,...
Thịnh,...
TL, Thăng Long, Trần Thăng Long - Mr Blue ..... That s it, no excuse!
Mr Blue ah, mày..., vì nó mà mày đi "nói không tốt gì sau lưng tao", thế đấy, và mày đi biện minh với người khác là mày sợ damage nó nên ko dám đính chính là nó có nói láo hay không cái vụ này, thế là mày chọn con đường damage tao. Phải không Blue?
còn những con người kia... họ hạnh hảo wá rồi...tôi chỉ làm vướng chân họ.
vậy thì cứ để họ đi, đi đi...đi hết luôn đi...tránh xa tôi đi...tôi chỉ là những gì họ cười vào, ... chỉ thế thôi...
thế là hết những mộng tưởng, thế là hết những thề hẹn. chấm hết!
JJ
Subscribe to:
Posts (Atom)
