" Cho những cảm xúc…đôi khi là những mảnh vỡ…xót xa…
…
…Người phụ nữ trung niên…bậm chặt môi…Khuôn mặt xanh xao xủa bà tựa hồ gồng lên tất cả các cơ bắp chống chọi…
…Những người phụ nữ bị bắt vào trại này tất cả đều qua tay cũng chục tên lính gác…Cơ thể họ bị dí sát vào một chiếc khung giường sắt…tay chân bị khoá lại và….những gì có thể làm với một người phụ nữ…chúng đã….-nghe như những nỗi đau xưa cũ vồ vập càu nát trái tim tôi…
..Tên sĩ quan đi ra một bên, tay khoan thai kéo khoá quần lên cái rẹt…tiếng kêu chát chúa ứa ra trong căn phòng rêu phong ẩm ướt…Hắn kéo lại bộ quân phục cho nghiêm trang rồi nói với lão cai : “ còn lại phần ngươi!”…Người phụ nữ tay vẫn bị khoá chặt, chiếc áo sơ mi vẫn đó, mỗi chiếc váy bị kéo ngược lên…bà ngước nhìn tên sĩ quan…không là ánh mắt của sự cắm hận nữa rồi…ánh mắt đó xót xa lắm…nó xoáy nhìn vào đôi mắt kia…tìm kiếm…bới móc…còn chút gì là con người không…Tên sĩ quan quay vội không giữ lâu ánh nhìn ngưới phụ nữ…hắn đi…!
...
-Bố! Con ngủ với bố tối nay nhé?
-Không, con qua nhà dì Asme đi…
-Một đêm thôi mà bố…con nhớ bố lắm…- đứa bé gái 15 tuổi chùi đầu vào vòng tay người bố….
…
-Không ! Bố ơi!....Không Bố ơi!...Bắt con đi …đừng bắt bố con mà…đừng đánh bố mà…- đứa con gái rên xiết…bọn lính canh lực lưỡng 3 , 4 tên kéo xệch cô bé gái bé bỏng vùng vẫy…
-Teresaaaaaaaaaaaaaaa…… - đó là những gì người bố có thể làm trước khi bị một gậy ập vào đầu…máu chảy…
…Đêm khuya thanh vắng…Người nhạc sĩ già nhà bên kéo viếc violon réo từng tiếng như tiếng rên của một trái tim bé nhỏ…cái bóng trăng trắng bị kéo xệch lên chiếc xe mui đen….
...
.
-Mẹ….
-Ôi con…
….
-Mày ra đây!...không tao không nói mày con già…Ha Ha hôm nay có thịt tươi đây!
…Tiếng cửa sắt đanh lại…người đàn bà vẫn ngồi đó, tay vịn vào cái thành xi măng nhìn trân trân vào bức tường loang lổ – tiếng đứa bé gái gào thét-... bà giáo im lặng, miệng bắt đầu há ra, rồi cơ mặt cũng giãn ra…Người phụ nữ già ...ngoác hết cả cả cơ hàm ra và thở…như thể nước mắt đã không còn nữa…bà kéo từng hơi thở mạnh và rút vào người…muốn thét lên nhưng nỗi đau của người mẹ bị chẹn lại ngay cuống phổi…bà vẫn nghe tiếng con gái vang vang lên trong từng kẽ nứt trên bức tường kia…
...
(ầm)
Cánh cửa sắt đóng lại…
Cô gái nhỏ đôi vai trắng gầy run lên…tay chân đều đã bị cột chặt vào cái khung giường sắt lạnh…
Tiếng nức nở…nỗi sơ hãi…mái tóc đen cũn cỡn bù rối...ướt đẫm mồ hôi…
..Tên sĩ quan trẻ mặt đanh lại rồi hé nụ cười như một con chó khốn nạn trông thấy đĩa thức ăn bỏ không…
Chiếc áo ngủ bé nhỏ không che chở được em…em vẫn run lên…
“Ta chào hỏi đã nào”…- hắn bắt đầu tháo quân phục…như một con quỉ tháo lốt của một con chó khốn nạn…mắt hắn long lên….
…
Teresa…!
Em đã từng nghe kể nhiều về hình phạt của bọn lính âm phủ nơi đây…chúng quá độc ác để em có thể tưởng tượng ra…
Đôi mắt to đen mở to…ướt đẫm…quầng mắt đỏ cáy.. run lên ghê sợ…em khóc như thể biết mình đã chết…làm sao ai biết được một cô gái chỉ vừa qua trung cấp mà … con ngươi em giãn ra, mi mắt như bất động, rồi tròng trắng bỗng chốc thu nhỏ hơn, em vô cảm khi tên sĩ quan chạm vào gò má em…em thôi nức nở…giờ chỉ là những đoạn lấy hơi của em rúc vào như hấp hối…tay chân cũng không buồn giãy giụa…ngay đơ và lặng ngắt….em há miệng …khô khốc…tiếng la hét, gào thét kia giờ chỉ là một ánh mắt tan vỡ ném vào vầng trăng đáng nguyền rủa kia…
…
Ngày đó…thật đáng thương…đáng thương cho những tên lính khốn khổ…chúng không biết rằng cuộc đời này, cuộc sống này, hay còn là trăm năm, ngàn kiếp sau của chúng đã bị nguyền rủa một cách sâu cay nhất, độc ác nhất, … tội ác của một bọn không xứng đáng là một con chó dòi!!!
JJ - bài viết xưa cũ tự khi nào cũng không biết nữa!
Sunday May 6, 2007
06 May 2007
a piece of feeling from the old days
Labels:
Arts,
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment