28 May 2007

The 5th time in lovE

"Rồi sẽ ra sao?"
Có lẽ đó là câu hỏi cô ấy tự hỏi nhiều nhất trong khoảng thời gian 2 người yêu nhau. Yêu nhau quá nhiều nên cái tương lai nó hồng tới mức chẳng thấy màu xanh hi vọng. Điều đó làm cho cô ấy bứt rứt...cuộc sống tương lai của cô không thể nào chỉ mỗi tình yêu như thế. Đây là lần thứ năm cô yêu anh!


Trời lại mưa hôm nay, cái mưa bứt rứt da tay da chân líu ríu lại vì ướt mà cũng có vẻ hâm hấp do cái nóng từ đất sầm sập bốc lên. Hiện tượng thường thấy khi ở nhà là tôi sẽ đi tới đi lui. Trời tối thui tối mò, ôm cái máy tính màh cảm như việc ngồi trong tù dòm ra ngoài trời xanh wa khung cửa hẹp. Anh ta đang gọi. Anh ta gọi làm lòng tôi tan nát. Anh gọi tôi như thể việc thông qua một sắc lệnh mới để tôi có thể yêu anh một lần nữa. Bằng cách nào đó tôi lại vỡ ra thêm một miềng nữa là vì anh. Chậm rãi.. chậm rãi...tôi mong chờ anh ấy sẽ gọi cho tôi...nói theo kiểu như sắc lệnh như một khẩu dụ cho người đàn bà lãnh cung hồi giá....


Với tôi cô ấy là một cái giỏ vải thổ cẩm được phối màu nhàn nhã đến tuyệt vời. Việc thấy một thứ quá hợp ý từ cái nhìn đầu tiên mah quên mất không mua chỉ đợi đến khi về nhà tiếc rẻ tạoc hot ôi cảm giác không vui. Tôi quyết định viếng thăm cái giỏ vải đó với một thái độ điềm đạm nhất có thể. Giá trị của một thứ có thể phần nào nói lên phẩm chất của chính nó. Điều lạ là một cái giỏ vải như thế này với tôi nó thật rẻ. Tôi bắt đầu nghi vấn, tại sao nó lại quá rẻ với một chiếc giỏ được làm công phu như vậy. Tại sao trăm ngàn người đi qua chỉ có tôi mới thấy được một món hời như vậy, tại sao lại là tôi??? Rồi tôi bắt đầu trả lời bằng vốn biện luận của mình: Có khi đây là sang tay xài rồi mấy lần, lại thì, không biết có cái gì lừa gạt nhau không. Chiếc giỏ với nhiều màu sắc bí ẩn....việc cầm lấy và muốn sở hữu là có, nhưng việc gìn giữ thì ngay cả tôi cũng không biết, không có gì là tồn tại vĩnh viễn. Có khi nó đã sang tay chủ được mấy lần, những người chủ trước bỏ vào nó những khối bí mật đen ngòm khi tôi nhìn vào, thật khó mà lộn ngược để fơi bày cả cái quá khứ bí mật của nó, tôi sẽ làm hư mất chiếc túi. Hay chính tôi, chính bản thân tôi cũng không tiên lường trước được tôi sẽ dùng lý do gì để làm dịu bản thân khi tự tay vút chiếc giỏ này đi trong tương lai...tôi không biết, không hề biết, còn cái giỏ thì im lặng vời khoảng tối bí mật bên trong và những màu sắc nhà nhã bên ngoài...


Hôm qua hay hôm kia nữa nhỉ, chúng tôi gặp nhau, chúng tôi nói rất nhiều. Điều này làm tôi lo lắng. Cách anh nói chuyện thật khéo. Tôi đã cố như một loài cây thân thảo uốn lượn, còn anh thì thự thụ một con sóc tài tình, anh đi tận tuột, khát khao khám fá tôi. Nhưng việc bị khám fá làm tôi không quá bận tâm, điều bận tâm là sau những ngõ ngách của sự thật fù hoa và xú uế tôi có được gì. ...
Ôi, tôi ước gì mình có thể như một chùm nho cao, tím thẫm những bí mật mãi trên cao trong đôi mắt thèm thuồng của anh. ...Anh sẽ mãi không có được tôi nhưng tôi sẽ mãi có một vị trí trong đôi mắt anh!
Thật ngông cuồng - tôi nghĩ - việc lợi dụng sự tò mò của người khác để hun đúc cho cảm giác của bản thể tựa như việc ích kỷ choàng lên vương miện tham lam.


Cô ấy im lặng trong mấy ngày. trong mấy ngày ấy trời đổ mưa. Mưa tầm tã. Mưa trong không khí tôi quấn cùng những hoạt động, công việc, tiệc tùng. Mưa làm tôi thấy cần ai đó, ai đó không fải để hôn, để ôm ấp, làm tình 1 đêm...chỉ là một ai đó cô độc nhìn tôi quạnh quẽ trong mưa. Tôi sợ việc tự mình xét lại bản thân " hôm nay anh nhớ về em bao lâu? " Nó làm tôi căng thẳng, căng thẳng tột bực! Căng thẳng vì tôi không nhớ cô ấy nhiều như việc mối quan hệ tôi tạo dựng khi chuyện trò cùng cô ấy, căng thẳng thẳng vì việc nỗi nhớ quá nhiều cho những lới bỡ trêu ngươi cô ta vì những đong đưa vốn sẵn tính mình... hay còn nhiều nữa...Nói chung chủ đề liên quan đến cô ấy là nghìn vạn những dấu chấm hỏi múa may, hứa là tôi có thể vẽ nên khuôn mặt cô ta bằng những dấu chấm hỏi xếp thành...Chẳng biết điếu đó có thể làm được gì không nữa, hix, maybe đây là việc relax của bộ não trong quá trình phức tạp hoá vấn đề này!


Hôm nay tôi đi trên đường, trời rất nắng. Cơ thể khó chịu. Chắc cũng vì vừa quen với cái trò ẩm thấp mah lại hanh khô ngay. Màh thế thôi cũng được vậy....có khi là việc than thở cũng nhắm buổi mah ông trời nghe thấy ...vù một cái trời đen kịt...ào một cái ướt nhẹp như mèo. Chậc...nhanh quá, nhanh wá mah chưa kịp đến anh thì cũng thật tệ. hôm nay anh ta vẫn chưa nói gì. 6 lần gặp gỡ, tôi yêu anh ta tận 5 lần, yêu chớp nhoáng như cơn mưa. Yêu cách anh nói, yêu cách anh cười, yêu cách anh giận, yêu cách anh phiền..và yêu cả cách anh biến mất ...như ngày hôm nay... Giá mà tôi có thể nói yêu ngay như đơn giản là việc tôi phát âm ra một động từ tiếng việt "yêu" như bao từ khác thì tôi đã dán cái headfone vào tai anh để mah repeat all liên tục cái từ đó một cách dễ dãi. ....nhưng từ "dễ dãi " lại không có trong từ điển của tôi. Ngay lúc đó thì tôi lại cảm thấy mình thật bi thảm , vì vô tình tâm cảm liếc wa " yêu" của tôi fải gắn liền với hàng tá "bi thương từ" khác. Chả hiểu sao lại phải làm khổ bản thân như thế. Hiện tại thì chưa có cân trả lời. Chỉ biết điều đó làm tôi cảm thấy an toàn, đau khổ đấy nhưng cái có được là sản vật có giá trị.


Hôm nay, trời mưa tiếp, tôi đã cố liên lạc với cô ấy trước nhưng cô ấy không giữ máy. Thật là không may. ...hay là may mắn đây. Thậm suy cho cùng thì việc làm của con người thật trái khoáy. Khi tôi cảm thấy tôi cần cô ấy nhất, cần nhất trên đời, cần cho việc nhìn thấy gương mặt, cần cho việc cảm thấy hơi thở ai đó kề bên... thì y như rằng những lúc đó tôi không thể, 100% là không thể gặp cô ta | còn khi tôi biết chắc là cái fần trăm kia có thể gặp được cô ta khá cao thì tôi lại hi vọng kh6ng gặp được như một sự tình cờ xui xẻo - tôi hứa đây chỉ là sự trùng hợp kinh khủng nhất mà tôi không thể giải thích nổi là tự mình sắp đặt trong vô thức hay là số phận nó là thế.
Nếu như thế thì tôi sẽ hận bản thân lắm. Việc làm nhục người khác cũng có thể được đánh giá bằng việc gặp họ nói lời thân mật trong trạng thái cưỡng bức.
Giá màh cô ấy yêu tôi nhiều hơn những sự thật và giả thuyết của tôi. Nhiều hơn cả cơn giận dữ khi tôi gọi cho cô ấy màh chiếc xe cứu thương chạy ngang té nước vào người làm tôi tức muốn văng tục.


Tôi đã quyết định đến nhà anh ta. Đến với một là thư. Tôi viết nắn nón bằng tay một cách thô mộc nhất, màh theo tôi đẹp hơn hết thảy những font chữ trong SMS hay YMS mah tôi có thể chọn được khi trò chuyện cùng anh....

" Đây là lần thứ năm em muốn viết câu này cho anh: " em yêu anh" "


Đó là những dòng thư cuối cùng tôi có được từ cô ấy. Có thể là sự khốn nạn rơi vào đầu tôi khi việc này đã quá muộn. Tôi không thể nghe giọng cô ta hồi đáp trong đt lần nữa ngay khi tôi biết tôi yêu cô ấy như thế nào. ...

Bà mẹ nhìn đứa con trai vạ vật trong bàn ăn : "thư đến không vui ah con? cứ tưởng giờ đó con vế hay sao mah người ta vừa đưa thư xong là con về, ah không, chắc cũng 5 10 ph gì đó, sau cái vụ tai nạn của đứa con gái ngoài đầu đường hồi chiều..."




28|05|07
JJ

26 May 2007

Ocean of love

Ocean of Love

Because we don't know how to fly | So happiness is as slow as the sea linears | It's hard to avoid thunderstorms waiting in ambush | Trying to break the firm grasp of our palms | If you're not afraid, I'll not panic | Wait till we go past the ocean of love | We'll celebrate that we didn't give up halfway | On the busy shore, the tears that followed | Will be buried as treasure | Love is akin to this fierce ocean | There's too many hurtful waves | Don't be like them, don't regret the past | And go past the oceans together, to reach the shore ...

If sometimes you feel down ...
That is because you love the other party too much,
Who is able to not let love go out of control at the beginning,
Who has a direction when he first embarks on the journey
Not tiring, not difficult, why be in despair...

Saturday May 26, 2007

17 May 2007

My dear voice Sàigòn thương quá sức....:") - (6th edited version)

Sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, trong đầu lúc nào cũng có một ý định là sẽ “thở đều” trên mảnh đất ồn ào này, ý định đó chắc sẽ giữ mãi cho đến lúc một ngày nào đó âm thầm không bứt rứt cắn tay áo mà mỉm cười he he he XXX xuống dưới ấy… Gọi là yêu Sài Gòn thì có phần hơi quá! Không dám gọi thứ tình cảm dành cho Sài Gòn là tình yêu, nó chưa thể đạt đến mức ấy. Cái tình với Sài Gòn là cái tình của một thằng ăn ở với Sài Gòn hơn 20 năm, cái tình của một thằng mà với nó, Sài Gòn còn quá nhiều điều níu kéo, quá nhiều chuyện để mỗi khi bất chợt nghĩ về Sài Gòn, lại thấy nhơ nhớ, thương thương, lìa chân mà không đặng cái lòng....


xxx


Giọng người Sài Gòn được xem là giọng chuẩn của miền Nam, cũng như giọng người Hà Nội được xem là giọng chuẩn của người miền Bắc. Giọng chuẩn tức là giọng không pha trộn, không bị biến đi qua thời gian. Như nói về giọng chuẩn của người Hà Nội, người ta nói đến chất giọng ấm nhẹ, khi trầm khi bổng, khi sắc khi thanh, và chẳng ai phủ nhận người Hà Nội nói chuyện rất hay và khéo. Cái khéo ấy như thuộc về bản chất của người Hà Nội mà chỉ người Hà Nội mới có được. Nếu nhận xét về cách nói của người Việt Nam thì đúng ra tôi chỉ thấy có người Hà Nội là hay nhất cả về ngữ điệu và âm sắc mà thôi còn giọng Huế của người con gái Huế thì lại mềm mại,êm ái như đang hát vậy…Người Sài Gòn thì khác, giọng Sài Gòn cũng khác. Không ngọt ngào …mía lùi như một số người dân Tây Nam Bộ (những cô gái ở miền tây nam bộ nổi tiếng ra giọng ngọt và rất xinh đẹp), không nặng nề cục mịch như người miền Đông Nam Bộ vốn có cái nóng cháy da thịt(chắc vậy nên họ kiệm lời hơn), giọng người Sài Gòn cũng ngọt, nhưng là cái ngọt thanh hơn, nhẹ hơn,con gái Sài Gòn nói chuyện rất dễ thương,họ nói rất nhanh và cũng rất tự nhiên và vui vẻ . Đó là chất giọng “thành thị” đầy kiêu hãnh của người Sài Gòn ^^

xxx


Giọng người Sài Gòn nói lên nghe là biết liền luôn. Ngồi nghe hai người Sài Gòn nói chuyện cùng nhau ở một quán nước, bên đường hay qua điện thoại, dễ dàng nhận ra họ,họ nói không nặng như người miền Trung và giọng cũng không thanh như dân Hà Nội, họ nói với cái kiểu sảng khoái của dân Nam bộ. Mà điều đặc biệt trong cách người Sài Gòn nói chuyện cùng nhau là mấy từ “nghen, hen, hén” cuối câu hay dùng. Người miền khác có khoái, có yêu người Sài Gòn thì cũng vì cách dùng từ “nghen, hen” này. Khách đến nhà chơi, chủ nhà tiếp. Khách về, cười rồi buông một câu “Thôi, tôi dìa nghen!” - Chủ nhà cũng cười “Ừa, dzậy anh dìa hen!”. Nói chuyện điện thoại đã đời, để kết câu chuyện và cúp máy, một người nói “Hổng còn gì nữa, dzậy thôi hen!” “thôi” ở đây nghĩa là dừng lại, kết thúc, chấm dứt gì đó.Còn cái từ "hổng" kia cũng có cái duyên riêng của nó. Số là con gái Sài Gòn quen tánh "nhỏng....nhẽo" riết đâm quen màh không thể nói nặng mấy cái từ mang hàm ý phủ định như "không" dzậy. Ta nói, con gái con lứa gì đâu mà hay ăn hàng trong lớp quá chời... là y như rằng, nhỏ bôbô liền " xí, tui hông /hổng cho mí người ăn giờ ah...thui qua đây dzới tụi tui nghen" ....hay cái kiểu làm điệu cầm cái đuôi tóc xoắn vào ngón tay "Phải hông đó? Hông có xạo tui ah nha"...hix thề luôn 10 thằng con trai hết chín thằng rưỡi nói xạo được chít liền. Hai đứa bạn nói chuyện cùng nhau, bắt gặp cái gì vui, quay đầu sang đứa kế bên “Hay hén mậy?” bằng giọng điệu thoải mái…

Giọng người Sài Gòn đôi khi diễn đạt cùng một câu nói, nhưng lại bằng nhiều cung bậc giọng điệu khác nhau lại mang ý nghĩa khác nhau. Đám nhỏ quậy, nghịch phá, người chị mắng, giọng hơi gằn lại và từng tiếng một, có chút hóm hỉnh trong đó “Dzui dzữ hen!”. Đám bạn cùng tuổi, ngồi chơi chung, cười đùa, một người nói giọng cao cao vui vẻ “Dzui dzữ hen!”…Người Sài Gòn có thói quen hay “đãi” giọng ở chữ cuối làm câu nói mang một sắc thái khác khi hờn giận, khi đùa vui như “Hay dzữuuu”, “Giỏi dzữưưu…!”. Còn với tụi con nít mới lớn thì khác, có khi là do ba má hùi xưa dạy kĩ quá mà lúc nào cũng thêm chữ "dạ" vào cuối câu, như "hay dzạ", "dzui dữ dzạ"...cái tiếng dạ thưa nó khác còn cái "dzạ" ở đây nghe nó thương thương gì đâu. Nghe người Sài Gòn nói chuyện, trong cách nói, bắt gặp “Thôi à nghen” “Thôi à!” khá nhiều, như một thói quen và cái “duyên” trong giọng Sài Gòn.

Người Sài Gòn nói chuyện, không phát âm được một số chữ, và hay làm người nghe lẫn lộn giữa âm “d,v,gi” cũng như người Hà Nội phát âm lẫn các từ có phụ âm đầu “r”, "n" và "l" vậy. Nói thì đúng là sai, nhưng viết và hiểu thì chẳng sai đâu, đó là giọng Sài Gòn mà, nghe là biết liền.

Nghe người Sài Gòn nói chuyện, nhất là các giọng của thiếu nữ…cô nào giọng đã mượt, đã êm rồi thì cứ như ru người ta. Con gái Sài Gòn nói chuyện không luyến láy, không bay bổng như con gái Hà Nội, không nhu hiền như con gái Huế, nhưng nghe đi, sẽ thấy nó ngọt ngào lắm. Cái chất thanh ngọt đặc trưng của miền Nam. Con gái Sài Gòn khi nói điệu hoặc khi nhõng nhẽo họ thường kéo dài giọng ra nghe ngọt và dễ thương đến mức tôi tự đặt là cái giọng nhẽo.Nhất là gọi điện thoại mà nghe con gái Sài Gòn thỏ thẻ tâm tình thì có mà thích muốn chết với cái ngọt ngào đó! Tôi nhớ có những đêm nhấc điện thoại lên chỉ để nghe giọng cô bạn nói .Tôi dám chắc con trai mà nghe giọng nhõng nhẽo đó thì rất ít người có thể không thấy ngây ngất

Trong hơn 300 năm hình thành và phát triển của Sài Gòn từ Phiên Trấn, Gia Định Trấn, Gia Định Thành, Phiên An, Gia Định Tỉnh…cho đến Sài Gòn, Tp HCM, dân Sài Gòn đã là một tập hợp nhiều dân tộc sinh sống như Việt, Hoa, Kh’mer

Tiếng nói của người Sài Gòn không chỉ thuần là tiếng Việt, mà còn là sự học hỏi, vay mượn nhiều từ ngữ của dân tộc bạn, đâm ra mang nhiều “hình ảnh” và “màu sắc” hơn. Những từ như “lì xì, thèo lèo, xí mụi, cũ xì…” là mượn của người Hoa, những từ như “xà quầng, mình ên…” là của người Kh’mer. Nói riết đâm quen, dần dần những từ ngữ đó, những tiếng nói đó được người dân Sài Gòn sử dụng một cách tự nhiên như của mình, điều đó chẳng có gì lạ…Thêm vào đó, nó được sửa đổi nhiều cho phù hợp với giọng Sài Gòn, thành ra có những nét đặc trưng riêng.

Nhưng người Sài Gòn cũng có những tiếng gọi là “tiếng địa phương” . Những tiếng này thể hiện rõ nhất khi người Sài Gòn nói chuyện cùng người miền khác. Nghe một người Sài Gòn nói chuyện cùng một người khác vùng, dễ dàng nhận ra những khác biệt trong lời ăn tiếng nói giữa hai người, hai miền. Có một số từ người Sài Gòn nói, người miền khác nghe rồi…cười vì chưa đoán ra được ý. Cũng như khi nghe người Huế dùng một số từ lạ lạ như “o, mô, ni, chừ, răng…” trong khi nói chuyện vậy thôi. Khác là mấy tiếng người Sài Gòn nói, vẫn có chút gì đó nó…vui vui tai, là lạ, ngồ ngộ và…bình dân làm sao.

Một người miền khác, có thể là Bắc hoặc Trung, diễn tả một khoảng thời gian ngắn vài ngày thì nói “Từ bữa đó đến bữa nay”, còn người Sài Gòn thì nói “Hổm nay”, “dạo này" người khác nghe sẽ không hiểu, vì nói chi mà ngắn gọn ghê. (Lại phát hiện thêm một điều là người Sài Gòn hay dùng từ “ghê” phía sau câu nói để diễn tả một sắc thái tình cảm riêng. Tiếng “ghê” đó chẳng hàm ý gì nhiều, nó mang ý nghĩa là “nhiều”, là “lắm”. Nói “Nhỏ đó xinh ghê!” nghĩa là khen cô bé đó xinh lắm vậy.) Lại so sánh từ “hổm nay” với “hổm rày” hay nghe ở các vùng quê Nam Bộ, cũng một ý nghĩa như nhau, nhưng lại không hoàn toàn giống nhau. Nghe người Sài Gòn dùng một số từ “hổm rày, miết…” là người Sài Gòn bắt chước người miền sông nước vậy. Nhưng nghe vẫn không trái tai, không cảm thấy gượng, vì trong người Sài Gòn vẫn còn cái chất Nam Bộ chung mà.

Người Sài Gòn cũng có cách gọi các cô gái rất dễ thương,bạn bè thì nói là nhỏ Thuỷ,nhỏ Lan...(Như Hà Nội gọi là cái Thuỷ,cái Lan ).Goi các em gái là nhóc còn với các cô thiếu nữ là bé "bé nè xinh quá ta,bé này dễ thương àh nha nhưng mà thương hông có dễ ..."

Nói một ai đó chậm chạp, người Sài Gòn kêu “Thằng đó làm gì mà cứ cà rề cà rề…nhìn phát bực!” Nghe cứ như là đùa, chẳng làm câu nói nặng nề lắm. Một người lớn hơn gọi “Ê, nhóc lại nói nghe!” hay gọi người bán hàng rong “Ê, cho chén chè nhiều nhiều tiền tí coi!”… “Ê” là tiếng Sài Gòn đó, coi gọi trổng không vậy mà chẳng có ý gì đâu, có thể nói đó là thói quen trong cách nói của người Sài Gòn. Mà người Sài Gòn cũng lạ, mua hàng gì đó, thường “quên” mất từ “bán”, chỉ nói là “cho chén chè, cho tô phở”… “cho” ở đây là mua đó nghen. Nghe người Sài Gòn nói chuyện với nhau, thường bắt gặp thế này “Lấy cái tay ra coi!” “Ngon làm thử coi!” “Cho miếng coi!” “Nói nghe coi!”… “Làm thử” thì còn “coi” được, chứ “nói” thì làm sao mà “coi” cho được nè ? Vậy mà người Sài Gòn lại nói, từ “coi” cũng chỉ như là một từ đệm, dân Sài Gòn nói dzậy mà. Ngồi mà nghe người Sài Gòn nói chuyện cùng nhau thì quái lắm, lạ lắm, không ít người sẽ hỏi “mấy từ đó nghĩa là gì dzậy ta ?” – Mà “dzậy ta” cũng là một thứ “tiếng địa phương” của người Sài Gòn à. Người Sài Gòn có thói quen hay nói “Sao kỳ dzậy ta?” “Sao rồi ta?” “ Được hông ta?”…Nghe như là hỏi chính mình vậy đó, mà…hổng phải dzậy đâu nghen, kiểu như là nửa hỏi người, nửa đùa đùa vậy mà. Tiếng Sài Gòn là dzậy đó, nếu bạn giả giọng Sài Gòn nói chuyện, dù có giống cách mấy mà bỏ quên mấy tiếng đệm, mấy tiếng Sài Gòn riêng riêng này thì đúng là… “bạn hông biết gì hết chơn hết chọi!” (Mấy cái này hổng có trong từ điển đâu nha )

Mà giọng Sài gòn đã thế, cách người Sài Gòn xưng hô, gọi nhau cũng có phần mang “màu sắc” riêng.

Người Sài Gòn có cái kiểu gọi “Mày” xưng “Tao” rất “ngọt”. Một vài lần gặp nhau,nói chuyện ý hợp tâm đầu một cái là người Saigon mày tao liền. Còn như người viễn xứ xa xôi lần đầu bước chân xuống đất Sài Gòn, bảo đảm "hết hồn" nghe giọng mấy dì "Cưng ơi cưng muốn mua gì dzậy ?", dù chẳng quen biết bao giờ, thấy ngồ ngộ, là lạ, hay hay...cứ như là thân thiết lắm rồi đấy! Nếu đúng là dân Sài Gòn, hiểu người Sài Gòn, yêu người Sài Gòn sẽ thấy cách xưng hô ấy chẳng những không có gì là thô mà còn rất ư là thân thiện và gần gũi.

Mày-tao là kiểu xưng hô hay thấy trong mối quan hệ bạn bè của người Sài Gòn. Cách xưng-hô này thấy dàn trải từ đủ các mối quan hệ bạn bè; từ bạn học giữa mấy đứa nhóc chút xíu, cho đến mấy bác mấy anh lớn lớn tuổi. Hổng biết cái máu dân Sài Gòn nó chảy mạnh quá hay sao mà thấy mấy cách gọi này nó...tự nhiên và dễ nói hơn là mấy từ như "cậu cậu - tớ tớ" của miền Bắc. Nói chuyện bạn bè với nhau, thân thiết mà gọi mấy tiếng mày mày tao tao thì nghe thật sướng, thật thoải mái tự nhiên, và khoai khoái làm sao ấy. Cái đó là tụi con nít, ngôn ngữ của tụi học trò còn dễ thương hơn nữa nha, con gái với con trai bạn "bình shường thui" thì hay có kiểu "ông ông - tui tui", "tui tui - bà bà", nói ông - bà ở đây không phải là nói già gì hết chơn á, mà chỉ kiu thế thôi cho biết con trai con gái...chứ lớn hít rùi , mày - tao thì kì lắm hihi....Còn lớn thêm tí - cỡ cấp 3 òn en tình củm đó mah- thì tự nhiên lại " Người ta có nói là hổng thích đâu nè! " thì hiểu rùi heng...."người ta" hông fải í là ngườ kỉa, người kia, người kịa ngoài đường fong long đâu, mà là "ẻm" mắc cỡ hổng dám nói là "ẻm thích" nên nói vậy cho mấy "ảnh" biết đường tấn công đó, con chai cứ thế mà chở ẻm đi học lòng fê fê hehe...Rùi đùng cái lớn lên, lấy nhau thì "mình ơi" "tui nè" mình mình thấy mah thương cho cái nghĩa vợ chồng ....gì đâu mà thương người dưng mà như thương cái thân mình dzậy đó, nên gọi là "mình" lun. Gọi thế thì mới thiệt là dân Sài Gòn.




Đấy là ngang hàng, ngang vai vế mà gọi nhau, chứ còn như đám nho nhỏ mà gặp người lớn tuổi hơn, đáng bậc cha, chú thì khác. Khi ấy “tụi nhỏ” sẽ gọi là chú, thím, cô, dì, hay bác và xưng “con” ngọt xớt. Có vẻ như người Sài Gòn "ưa" tiếng chú, thím, dì, cô hơn; cũng như đa phần dân miền Nam khác vậy mà. Mà có lẽ cách gọi này cũng còn tuỳ vào việc ước lượng tuổi của người đối diện. Gặp một người phụ nữ mà mình nhắm chừng tuổi nhỏ hơn mẹ mình ở nhà thì "Dì ơi dì...cho con hỏi chút...!" - còn lớn hơn thì dĩ nhiên là "Bác ơi bác..." rồi. Những tiếng mợ, thím, cậu,... cũng tuỳ vào vai vế và người đối diện mà gọi. Có người chẳng bà con thân thuộc gì, nhưng là bạn của ba mình, lại nhỏ tuổi hơn, thế là gọi là chú và vợ của chú đó cứ thế gọi luôn là thím. Gọi thì gọi thế, còn xưng thì xưng “con” chứ không phải “cháu cháu” như một số vùng khác. Cái tiếng “con” cất lên nó tạo cho người nghe cảm giác khoảng cách giữa mình với đứa nhỏ đang nói kia tự dưng… gần xịt lại. Nghe sao mà quen thuộc, và gần gũi đến lạ lùng. Tự dưng là thấy có cảm tình liền.

Nói tiếp chuyện xưng-hô, người Sài Gòn có kiểu gọi thế này :

Ông đó =ổng

Bà đó = bả

Anh đó = ảnh

Chị đó = chỉ

...
Không hiểu sao mà dấu hỏi tự nhiên cái trở nên giữ vai trò quan trọng... ngộ nghĩnh dzậy nữa. Nhưng mà kêu lên nghe hay hay đúng hông? Gọi vậy mới đúng là chất Nam Bộ - Sài Gòn á nghen. Còn có cái biến dị như "mày nói dzậy là sao mạy?? " thì "mạy" là một từ lặp của "mày" trong cùng một câu.



Người Sài Gòn cũng có thói quen gọi các người trong họ theo... số. Như anh Hai, chị Ba, thím Tư, cô Chín, dượng Bảy, mợ Năm...Mà nếu anh chị em họ hàng đông đông, sợ gọi cùng là chị Hai, anh Ba mà hổng biết nói về ai thì dzậy nè, thêm tên người đó vào. Thành ra có cách gọi : chị Hai Lý, chị Hai Uyên, anh Ba Long, anh Ba Hùng...

Thêm nữa, nếu mà anh chị em cùng nhà thì tiếng "anh-chị-em" đôi khi được...giản lược mất luôn, trở thành "Hai ơi Hai, em nói nghe nè..." và "Gì dzạ Út ?"...Tôi thích cách gọi này, đâm ra ở nhà gọi Dì Út tôi chỉ là một tiếng Út gọn lỏn. Có chuyện nhờ là cứ "Út ơi...con nhờ chút!" hoặc với mấy chị tôi thì "Hai ơi Hai...em nói nghe nè!".

Cách gọi này của người Sài Gòn nhiều khi làm người miền khác nghe hơi...rối. Có lần, kể cho người bạn ở Hà Nội nghe về mấy người anh chị trong gia đình. Ngồi kể lể "anh Hai, chị Hai, dì Hai, Út, cậu Hai, mợ Hai, chú Ba..." một hồi cái bị kêu là hổng hiểu, xưng hô gì rối rắm quá chừng, làm phải ngồi giải thích lại suốt một hồi...lâu.
Cách xưng hô của người Sài Gòn là vậy. Nghe là thấy đặc trưng của cả một mảnh đất miền Nam sông nước.




Mà nói về chuyện người Sài Gòn dùng từ “lóng” (slang words) kiểu mới…Thật ra, đa số những “từ lóng” này đều do…bọn trẻ chúng nó “chế” ra.

Có một dạo,dân Hà Nội hay nói “hâm” rồi “ẩm IC”…có nghĩa là “man man, tửng tửng, khùng khùng” đây. Lúc đó tôi nói với mấy người bạn Sài Gòn thì họ cười và bảo “Trong Sài Gòn thì không có nói dzậy, mấy người đó người ta gọi là…khìn á!”. Như ngồi uống nước với tên bạn, hắn nói điên nói khùng một hồi, tức quá hét “Mài khìn hả mại ?”…Lật hết mấy quyển từ điển tiếng Việt cũng chẳng kiếm đâu ra nghĩa của chữ “khìn” này, mà cũng chẳng biết nó bắt nguồn từ đâu luôn. Trời, nói thì nói vậy mà, biết để làm gì chứ…Ai là người dùng nó đầu tiên thì quan trọng gì ? Nói nghe vui miệng là được.

Mấy người ăn ở không, ngồi lê đôi mách, cái mỏ lép chép nhiều chuyện suốt ngày = ông tám, bà tám. Chẳng hiểu từ đâu ra cái định nghĩa kỳ quặc này nữa. Mà cứ hễ mình đang nói huyên thuyên bất tuyệt mà thấy người ta dòm mình với ánh mắt kỳ lạ rồi nói “Đồ ông/bà tám!” là biết rồi đó…100% là bị “chửi” : nhiều “chiện” rồi đây. Ông tám, bà tám…nói riết rồi thì còn vỏn vẹn một chữ “tám”. Hỏi “Đang làm gì đó ?” – Trả lời “Tám dí nhỏ bạn!”…”Tám” giờ thành…động từ luôn trong cách nói của người Sài Gòn.Hay hỏi "nhỏ đó sao mạy?" "Chài, nó tám lắm luôn" ...thì "tám" hoá ra lại là tính từ. Có thể đây là biến dị của khẩu ngữ người Hoa trên đất SàiGòn "san ba" (nghĩa là 3 8 ) cũng chỉ người nhiều chiện. Chắc hùi xưa người ta cứ kiu là "ba tám ba tám" riết rồi thành "bà tám" thành "tám" lun không hay.

Tiếng lóng của dân Sài Gòn phổ biến nhất là trong đám học trò còn ôm cặp ngồi ghế nhà trường với “cúp cua, dù , quay, gạo bài, cưa, ghệ, bồ, mèo, khứa, khoẻn,riết…”, nhiều, nhiều lắm…rồi từ một số bộ phim Hongkong, show hài, gần đây là một số Gameshow trên truyền hình. Thấy vui miệng khi nói một từ nào đó, hoặc dùng nó để ví von so sánh với một điều gì cảm thấy cười được là dùng, là hiển nhiên trở thành “slang word”…Ngẫu nhiên rồi hiển nhiên, chuyện bình thường của người Sài Gòn thôi, bình thường như “từ nhà ra chợ”, “chuyện thường ngày ở huyện” vậy mà.Nói về tiếng lóng tôi thấy ấn tượng như từ "cùi bắp" ý nói những thứ rẻ mạt vứt đi,"bobo xì" là không chơi nữa, "xí mứng" chỉ kiểu người kì cục ăn nói dzô dziên, nghe nhỏ bạn nói " ê dạo này sao mài não quá dạ mạy?" thì hiểu chữ "não" từ danh từ thành tính từ "man man, không bình thường, ba lơn ba trợn " rùi đó hay 1 câu chửi đặc biệt dí dỏm nhưng chỉ có cách nói dài giọng của người Sài Gòn mới nói được " bà mẹeeee ziệc nam anh hùng "

Những j tôi viết ở trên 1 phần là do tôi tự nhận thấy và cũng có những phần tôi tham khảo từ 1 số tài liệu.Nhận xét chủ quan của tôi về Sài Gòn là người Sài Gòn rất thẳng tính và không khách sáo như người Hà Nội.Họ chơi rất thoải mái nhưng ít khi thấy hỏi về gia đình bạn như thế nào,bạn kiếm được bao nhiều tiền.Họ cũng không hay đánh giá bạn qua cái xe của bạn đi, điện thoại bạn đang dùng hay bộ quần áo bạn mặc mà họ đánh giá qua cách bạn thể hiện thế nào, bạn sống với mọi người ra sao! Nơi đây tôi cũng học được 1 thói quen là share tiền,đi ăn,đi uống.Ở Sài Gòn là họ làm hết sức nhưng chơi cũng hết mình và đây là 1 nơi có rất nhiều cơ hội để làm giàu. Chẳng thế mah dân số Sàigòn cứ tăng nhanh. Người ta nói "đất lành chim đậu", người Sài gòn thân thiện hiếu khách nên không ít dân nhiều nơi chọn đây là mảnh đất quê hương thứ hai của mình.


xxx


Cứ thế, không sang trọng, điệu đà như giọng người dân đất Bắc, cũng chẳng trầm lắng, thanh thanh như tiếng Huế, cái giọng Sài Gòn đi vào tai, vào lòng, vào cách cảm, và nỗi nhớ nhung của người Sài Gòn lẫn dân miền khác bằng sự ngọt ngào của sông nước Nam Bộ, bằng cái chân chất thật thà của truyền thống xa xưa, và bằng cả cái “chất Sài Gòn” chảy mạnh trong từng mạch máu người dân Sài Gòn. Đi đâu, xa xa Sài Gòn, bỗng dưng nghe một tiếng “Dạ!” cùng những tiếng “hen, nghen” lại thấy đất Sài Gòn như đang hiện ra trước mắt với những nhớ thương…










Góp nhặt trên Internet rùi JJ tui viết lại ^^, bạn nào thích thì copy bài này nhé hay chêm thêm mấy từ nghe-một-cái-là-biết-Sàigòn nha, cho từ ngữ thêm phong phú, JJ sẽ edit liên tục entry này ^^

Special thanks for your further informations, love you all:
Ann
Blanksignal
Koshimasu
(... how about you? )







Thursday May 17, 2007

16 May 2007

Flower


...
Hoa trôi trên nước hay... Hoa cài trên tóc?

Hoa tàn tã...
...................lã chã rơi giọt sướt mướt khô khan

J&B

Wednesday May 16, 2007

13 May 2007

My dear Rain


Nếu em nói em sẽ một mình bước đi trong mưa và không cần anh che ô cho em nữa...thì sao?

...
..
.

Em, xin em đừng nói thế, Hắn sẽ khóc mất. Anh không rõ. Có lẽ nếu không là khóc thì đó sẽ là một hình thái khác mang lại cảm trạng như thế. Đó là những gì anh lo sợ cho Hắn của em. Anh thì rỗng rồi em àh....

Anh biết không bước đi trong mưa việc thích nhất là cảm mưa. Ý em không fải là cảm bệnh, là cảm, cảm trong cái từ "cảm xúc" ấy. Khi ấy, khi mà toàn bộ cơ thể em bị chiếm đoạt lấy bởi mưa.... da thịt em, những ngõ ngách trong em...thấm sâu bẽn lẽn ... Có lẽ em yêu mưa hơn cả anh. Với mưa em dâng hiến cả cơ thể lẫn trí tưởng tượng bé teo này.

Anh biết cách cho em thôi khóc, đó là mưa! Anh sẽ cho mưa vuốt mắt em, ngọt lành và mát lắm. Vì em xứng với những ngọt lành như thế.

Em ước gì em có con! Có con với ai không quan trọng, với người khác không fải anh. ANh biết tại sao không? Lúc đó em sẽ thấy được anh yêu em biết nhường nào... Đứa bé sẽ khóc, khóc như hát bài hát đồng dao của vị thần tiên mùa mưa cầm lá môn nhảy nhót.

Mưa trôi lớp son, môi em sẽ mọng đỏ, đỏ hồng fơn fớt, mềm nhẹ cánh hoa hồng, da thịt em sẽ thơm mùi mưa, mái tóc em sẽ đen lấp lánh...rồi em sẽ đi... đi khỏi anh như cơn mưa kia. sạch trong. thấm đẫm. ngọt lịm. và thậm thực dài trong mấy ngày...để anh cuồng nhiệt. để anh phát điên lên.để anh chán ngán.....để anh fải vừa oán một lời..."thôi, sao em mãi ướt sũng thế này!"....thì em bỏ anh đi?

Thì em đi...em đi cho vừa lòng anh....Lòng anh như chiếc lá môn, mưa em mãi mà không ở lại được.

Em giận hờn như thể thỏ con giận bãi cỏ non xanh. Em giận đôi mắt anh nhìn em quá đỗi mê muội sao?

Giận. Em giận anh nhìn em quá lâu. Vì em thấy em khóc bên trong đôi mắt anh, thấy em nhu nhược ra đi, thấy bầu trời xanh của anh đang hừng sáng, thấy tia đa màu thất sắc từ cuối con đường....thấy em tăm tối bỏ đi....

[anh sẽ không chớp mắt, anh sợ mất bóng em, giá mah em có thể khảm vào đôi mắt anh bằng cái nhìn từ đôi mắt em,...ôi nếu thế thì anh không thể sống nổi trong vòng vài ngày sau khi em ra đi.Khi ấy anh cá chắc là bác sĩ sẽ thấy một bệnh nhân qua đời khi mắt mở to hạnh phúc và đẫm lệ.]

---Những con gió xua đuổi đám mây xám ê chề trút những giọt nước mắt cuối cùng. Ánh sáng trở lại. Bóng tối, màu xám, mây đen, nước, mát, lạnh lẽo, cô đơn, và em...bị xua đuổi . ---


Và ánh sáng trở lại. Rồi ánh sáng cũng trở lại | như bao kết thúc khác | em ra đi.


JJ

Sunday May 13, 2007

06 May 2007

a piece of feeling from the old days

" Cho những cảm xúc…đôi khi là những mảnh vỡ…xót xa…

…Người phụ nữ trung niên…bậm chặt môi…Khuôn mặt xanh xao xủa bà tựa hồ gồng lên tất cả các cơ bắp chống chọi…

…Những người phụ nữ bị bắt vào trại này tất cả đều qua tay cũng chục tên lính gác…Cơ thể họ bị dí sát vào một chiếc khung giường sắt…tay chân bị khoá lại và….những gì có thể làm với một người phụ nữ…chúng đã….-nghe như những nỗi đau xưa cũ vồ vập càu nát trái tim tôi…

..Tên sĩ quan đi ra một bên, tay khoan thai kéo khoá quần lên cái rẹt…tiếng kêu chát chúa ứa ra trong căn phòng rêu phong ẩm ướt…Hắn kéo lại bộ quân phục cho nghiêm trang rồi nói với lão cai : “ còn lại phần ngươi!”…Người phụ nữ tay vẫn bị khoá chặt, chiếc áo sơ mi vẫn đó, mỗi chiếc váy bị kéo ngược lên…bà ngước nhìn tên sĩ quan…không là ánh mắt của sự cắm hận nữa rồi…ánh mắt đó xót xa lắm…nó xoáy nhìn vào đôi mắt kia…tìm kiếm…bới móc…còn chút gì là con người không…Tên sĩ quan quay vội không giữ lâu ánh nhìn ngưới phụ nữ…hắn đi…!
...

-Bố! Con ngủ với bố tối nay nhé?
-Không, con qua nhà dì Asme đi…
-Một đêm thôi mà bố…con nhớ bố lắm…- đứa bé gái 15 tuổi chùi đầu vào vòng tay người bố….




-Không ! Bố ơi!....Không Bố ơi!...Bắt con đi …đừng bắt bố con mà…đừng đánh bố mà…- đứa con gái rên xiết…bọn lính canh lực lưỡng 3 , 4 tên kéo xệch cô bé gái bé bỏng vùng vẫy…

-Teresaaaaaaaaaaaaaaa…… - đó là những gì người bố có thể làm trước khi bị một gậy ập vào đầu…máu chảy…

…Đêm khuya thanh vắng…Người nhạc sĩ già nhà bên kéo viếc violon réo từng tiếng như tiếng rên của một trái tim bé nhỏ…cái bóng trăng trắng bị kéo xệch lên chiếc xe mui đen….
...
.
-Mẹ….
-Ôi con…
….

-Mày ra đây!...không tao không nói mày con già…Ha Ha hôm nay có thịt tươi đây!

…Tiếng cửa sắt đanh lại…người đàn bà vẫn ngồi đó, tay vịn vào cái thành xi măng nhìn trân trân vào bức tường loang lổ – tiếng đứa bé gái gào thét-... bà giáo im lặng, miệng bắt đầu há ra, rồi cơ mặt cũng giãn ra…Người phụ nữ già ...ngoác hết cả cả cơ hàm ra và thở…như thể nước mắt đã không còn nữa…bà kéo từng hơi thở mạnh và rút vào người…muốn thét lên nhưng nỗi đau của người mẹ bị chẹn lại ngay cuống phổi…bà vẫn nghe tiếng con gái vang vang lên trong từng kẽ nứt trên bức tường kia…
...
(ầm)

Cánh cửa sắt đóng lại…

Cô gái nhỏ đôi vai trắng gầy run lên…tay chân đều đã bị cột chặt vào cái khung giường sắt lạnh…

Tiếng nức nở…nỗi sơ hãi…mái tóc đen cũn cỡn bù rối...ướt đẫm mồ hôi…

..Tên sĩ quan trẻ mặt đanh lại rồi hé nụ cười như một con chó khốn nạn trông thấy đĩa thức ăn bỏ không…

Chiếc áo ngủ bé nhỏ không che chở được em…em vẫn run lên…

“Ta chào hỏi đã nào”…- hắn bắt đầu tháo quân phục…như một con quỉ tháo lốt của một con chó khốn nạn…mắt hắn long lên….

Teresa…!

Em đã từng nghe kể nhiều về hình phạt của bọn lính âm phủ nơi đây…chúng quá độc ác để em có thể tưởng tượng ra…

Đôi mắt to đen mở to…ướt đẫm…quầng mắt đỏ cáy.. run lên ghê sợ…em khóc như thể biết mình đã chết…làm sao ai biết được một cô gái chỉ vừa qua trung cấp mà … con ngươi em giãn ra, mi mắt như bất động, rồi tròng trắng bỗng chốc thu nhỏ hơn, em vô cảm khi tên sĩ quan chạm vào gò má em…em thôi nức nở…giờ chỉ là những đoạn lấy hơi của em rúc vào như hấp hối…tay chân cũng không buồn giãy giụa…ngay đơ và lặng ngắt….em há miệng …khô khốc…tiếng la hét, gào thét kia giờ chỉ là một ánh mắt tan vỡ ném vào vầng trăng đáng nguyền rủa kia…

Ngày đó…thật đáng thương…đáng thương cho những tên lính khốn khổ…chúng không biết rằng cuộc đời này, cuộc sống này, hay còn là trăm năm, ngàn kiếp sau của chúng đã bị nguyền rủa một cách sâu cay nhất, độc ác nhất, … tội ác của một bọn không xứng đáng là một con chó dòi!!!


JJ - bài viết xưa cũ tự khi nào cũng không biết nữa!




Sunday May 6, 2007