Khóc cho những ngôn từ sạch sẽ...ta đã xa nhau tự bao giờ???
Rõ là tôi không nhớ tôi đã chia tay với ex- tình yêu của tôi thế nào nữa. Một lần dứt vạt thế là đau đến nghẹn lời. Tôi đi. Người ở lại. Ở lại với những phiền muộn vẩn vơ đong đầy của tôi. Lạnh!
Khốn một nỗi là ngày ra đi thường là những ngày lạnh. Cái nét lạnh buổi ngày hôm đó thâm thúy lắm. Nó len vào những ngõ sâu sâu, tối tối trong tôi ...khẽ khàng như khi tôi quyết định thay đổi vậy. Suýt tí là lại bật khóc, con sâu khóc mọi rợ run lên! Em thì vẫn hay cười anh ah, nhưng mắt em càng buồn xa xăm hơn, những phúc hạnh vì đâu mà bỏ em bay biến hết. Em chỉ cười cười cho cái sự đời, cười chính vào khuôn mặt thơ ngây của anh ngày nào giờ đã sương gió. ..
À không, anh thì vẫn thế, anh vẫn như gió bay, anh thích tự do, đôi cánh tự do em xoãi cõ lẽ không đủ rộng nữa rồi, em mệt mỏi rồi tìm chốn dừng chân ... phải không em? Anh thấy em thay đổi nét phong trần hằn lên phía đuôi mắt và khoé môi. Kì thực, sự lôi cuốn của giống loài thoảng hương từ đó...anh thì thấy vô nghĩa em ah...- Đùa bỡn với giấc mơ thôi anh...em cũng kiệt cỗi rồi...chờ ngày bay biến thôi...
Ngày hôm qua, ngày hôm kia, kia và kia nữa... đã tự bao giờ ta mất trong nhau người hỡi, một đoạn réo rắt cải lương của tâm khúc kéo tiếng ngân thiết tha đến chạnh lòng.... Nhớ gì chăng?
Cả cuộc đời như một rạp cải lương luân phiên trình diễn những vở khác nhau, kép độc cũng tôi mà đào thương cũng tôi. Một diễn viên, nhiều kịch bản, một sân khấu,...và tôi chẳng tìm đâu ra khán giả...một vị khán giả duy nhất sẽ vỗ tay bằng ánh mắt.... thấu cảm những khúc ngân nga xót xa hay tiếng cười giòn tan tan gió...tôi mãi tìm dù ai đó...dừng chân xem qua vở kịch tôi rồi lại bỏ đi như bao người khác...
JJ
08 February 2007
Khóc cho những ngôn từ sạch sẽ
Labels:
emotion whispers,
Lame,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment