
Có nhiều chiếc đèn lồng nhỏ treo trước ngôi nhà. Mỗi chiếc lồng làm theo kiểu cánh hoa tử đinh hương, cánh tròn nhỏ và ánh sáng tím. Mỗi khi Đôi Mắt Đẹp đến lại thắp lên thứ ánh sáng kì diệu đó....
Cứ là tự trong tâm tưởng đây là nơi gần như mọi vật đều dừng lại đến nỗi người ta còn kháo nhau là khúc sông trôi qua trước căn nhà này cũng chỉ rón rén trôi có chừng mực ... sợ đánh rơi cái im lặng vào khoảng không đen ngòm trong căn nhà.
"Liệu có ai đến vào nhìn vào ngôi nhà của mình không nhỉ? " - Đôi Mắt Đẹp thường ngồi trong nhà tự hỏi. Nhất là trong đêm tối, đôi mắt lại càng to hơn mệt mỏi và buồn bã hơn...đên mức không thể chớp được lấy một cái.
"Có khi họ sẽ bắt đầu bằng những ô cửa kính trước, và mình nghĩ sẽ đặt bên trong cửa sổ một chậu hoa Nhãn Cầu, sau đó sẽ ngồi cách đó chùng vài thước vừa đủ để khi ai đó ghé mắt vào thì mình có thể chạy tận tọt vào bên trong qua cái cửa sổ tâm hồn của họ"
"Nhưng nếu là người đó thì sao? "
"Ah không, không biết nữa...khả dĩ thì Họ cũng đã nhìn thấy mọi thứ bên trong này rồi...qua lần thắp nến ấy..."
Ngôi nhà bằng gỗ mun đen như tóc thiếu nữ châu Á, nhưng bị mục nhiều có lẽ do năm tháng. Xung quanh là bãi đá đen rồi đến con sông. Hoa Lan Chuông mọc thành từng khóm nhỏ lí nhí trong kẽ đá...
Gió thổi hoa bay...tóc bay...thuyền trôi...
JJ

No comments:
Post a Comment