31 December 2007

that' s it


thế đấy, cuối năm lòi chành ,
sách ra rồi, ....
câu chữ mọn, mọi người thông cảm,
mua rồi... chê tội nghiệp thằng bé!
hen!

JJ

28 December 2007

Breathless

Ngày trôi qua trong giàn giụa im lặng, những dòng trôi của số phận vẫn ào ạt vô hình thắt chặt trái tim. Tôi không nghĩ rằng mình có thể tự thân sống tốt hơn cái cõi đời mà ngay chính tôi luôn tìm thấy sự thất vọng. Thế là im lặng.
Im lặng trong một đỗi
Im lặng trong hai đỗi
Im lặng trong nhiều đỗi xót xa.

Con người sinh ra cốt để triệt phá lẫn nhau ư?

Triệt cho đến kiệt
Triệt cho đến cùng
Triệt cho đến không còn gì để triệt rồi qua đấy màh tự ...triệt thân!

Em nhắm mắt ngửa cổ lên trời, tay xõai thẳng, yết hầu vươn cao và mở rộng thông thoáng như thể sắp cơn hành hình....Trên kia là trời xanh, thanh bình, gió và những đàn chim mọn bay. Liệu cái bình yên kia...xin một lần làm ơn...bổ nhào cái nhát để em mãi mãi sống trong nó, bình yên và trong trẻo, mộc mạc, thóat ly, cô quạnh và an tòan....

Thoi thóp thở, cuống họng như bị thắt lại, tự hồ hàng ngàn bàn tay vô hình đang xoa bóp thô bạo cái cuống phổi của bản thể. Cố mà thở, Cố ma thở cho nhanh. Để sống, để biết yêu cuộc sống hơn. Cơn ép phổi qua mà lòng bàng hòang. Liệu chăng ta yêu cuộc sống đến thế.

Liệu chăng...?



JJ
hú vía...còn sống nhăn răng

Just do it

Khoa said:

Nói thật tôi càng ngày càng nhìn mọi người với con mắt ít đánh giá hơn,vì sao lai thế,vì nhờ thế cuộc sống của TÔI dễ thở hơn,tôi sống thỏai mái hơn, tôi không ganh tị,và sẽ đủ thời gian vun đắp cho cuộc sống của tự bản thân mình trọn vẹn hơn,dù rằng chúng ta ích kỷ,chúng ta hẹp hòi,xã hội tiền bạc. Nhưng thử một lần rộng lượng cũng chẳng chết con ma nào cả phải không nào ...háhá

It's hard but....JUST DO IT

27 December 2007

.

i don't have anything to say,
But i am still alive!

warlord...or the war of the lord...
?

are you a lord
?

25 December 2007

X'mas


Tổng kết từ giáng sinh năm nay, năm ngoái, năm ngoài, năm ngoải cho thấy:
- Các giáng sinh thường buồn và wê độ hơn những dịp khác...so với tết thì mình còn vớt được lì xì vài đồng bạc lẻ coi như được giải an ủi
- Các giáng sinh đều không lạnh đối với mình cho dù Hà Nội, Đà Lạt, HCM,... hay Singapore cũng short mà fây fây ra đường
- Giáng sinh tại gia
-Tại gia thì luôn mình ên khi đồng hồ điểm 12h
-Xmas time thì luôn có ai đó để đt, nhưng kết wả trật lất khi người đó busy đi chơi típ hoặc không muốn tiếp tục nói chuyện với mình.
- X mas tắm, dọc nước lâu hơn, và đi ngủ sớm hơn mọi ngày.
....
ôi nhiều wá không nhớ để kể
- bôi bác là cứ coi Love actually vào lễ giáng sinh là coi như tỉ tê khóc lóc nhảm thúi. Ôi ....


Ấy ấy nói : I hate x'mas lah
Mình mình nói: The only reason i love X'mas so muchhhhhhhhhhhhhh izzzz.....
Ấy ấy ...: .....
Mình mình nói: THE BEST SALE of the year............!!!!!!

Uhm thực tế một chút vẫn tốt cho bản thân hơn, nước xa đâu cứu được lửa gần, alone hay lonely gì thì cứ enjoy my lonely holiday mộtt cách tốt nhất có thể.

AS i said: I have changed my mind, I want to LIVEEEEEEEEE!

22 December 2007

it's still there...my christmas time :)


Chuyện có lẽ vẫn thường xảy ra.... giáng sinh của tôi vẫn đây. :)


Con người, nhất là thể lọai người lớn thì luôn tự làm khổ mình bằng một mớ cảm xúc rối bời và vì trong cái gọi là mớ đó đôi lúc họ cảm thấy chính bản thân mình cũng không sòng fẳng với bản thân nữa nên cái sự rối lại càng bời bời lên theo năm tháng.

Rối thiệt, chả biết nói sao, khi biết nói thì nói tiếp vậy :)
[ hơi nhảm, mah chịu khó đi blog này blog tui tui có wuyền hhehe ]

sweet heart

sweet friends


we would love each other more, wouldn't we ?

21 December 2007

Thảo


It 's not funny, i am working on a serious thing,.... serious kindness :)

Có thể là những người lớn không hiểu, nhưng những đứa con nít như chúng ta hiểu Thảo ah...Hiểu hi vọng là như thế nào, là vì chúng ta còn quá trẻ, vì chúng ta luôn nhìn lên những cánh chim trên trời xanh...

Uhm thì ung thư, uhm thì hiểm nghèo, nhưng niềm tin là vô hạn và cái sự vụ người ta gọi là " phép màu bất ngờ" thì làm sao mah tiên đóan trước được phải không mày? Người lớn nhiều khi đối với chúng ta họ thật đáng thương, vì họ trong quãng đời dài kia thóat xác trẻ bé họ cũng từ bỏ luôn quyền mơ ước và hi vọng. Sự tồn tại là fút chốc và chỉ là thứ hiện hữu vật chất, niềm tin là vĩnh cửu. Thật cho cái tâm mà nói điều quan trọng trong lúc này là hãy dùng hết sức mah truyền niềm tin và hi vọng vào mẹ Thảo ah. Thuốc than thì vẫn là thứ cần thiết nhưng tinh thần là điều kiện cần.

Hãy nhắm mắt lại và kể cho mẹ nghe những câu chuyện mah chỉ có chúng ta mới co thể nghĩ ra, hãy cho mẹ thấy mẹ vẫn còn có wuyền được mơ ước và hi vọng, hãy dùng niềm tin và tấm lòng để mẹ thấy rằng sức mạnh của tinh thần là vô hạn, là tinh yêu của Thảo với mẹ của các em của ba là sự bảo đảm cho những nấc thang hi vọng đó....

Chúc bình yên
Chúc cho những sớm mai luôn còn những í ới gọi nhau trong tổ ấm...

Vừa nhắm mắt vừa mỉm cười nhé....Thảo :)

PS: cây trinh nữ hoàng cung nhà tao có nhìu lắm, tao đã điện thọai về vn cho ba tao rồi mày cứ wa nhà tao nhà cũ đó, hẹn gặp ba tao 8 tiếc gì đó. Ba tao có nhiều tài liệu chữa ung thư lắm. liên hệ ba tao nha. :)

20 December 2007

It's you... :)

-------------JJunio wrote:

> "I have changed my mind - I want to live" <

-------------My " Hồng Thảo" wrote:

"Được sống là rất khó, bởi vậy hãy trân trọng cái mạng nhen mày! Mẹ t đang bệnh hiểm nghèo lắm, bị ung thư bao tử, giai doạn cuối rồi nhưng mới phát hiện vì triệu chứng của nó ko rõ ràng, thứ năm tuần sau mẹ t mới mổ, mà ko biết có cắt nó quang đi được hay ko, ko biết có sống được lâu với t hay ko m à! Tới lúc này thì t mới biết quí sự sống hơn, của người thân, bạn bè và cả của mình nữa.

m nghĩ thử xem, nếu bây giờ mình chết thì người thân, bạn bè, những người ở lại sẽ thế nào đây? Họ sẽ buồn, sẽ thất vọng, đau khổ, ko còn chỗ dựa và mất niểm tin... hay vui sướng? Chả có ai vui sướng khi mình chết cả, bởi vậy phải sống, đấu tranh để sống, sống thật tốt, m hen!

Hồi đó t hỏi bố t một câu:"bố ơi, sống để làm gì?", bố t trả lời:"sống là để cho người khác, con à!". T nhớ mãi về câu nói đó, và tao thấy nó thực sự đúng!

Cố lên nhé! M là người tốt nên càng phải sống, m mà chết thì tụi độc ác, xấu xa cười nhăn răng! Nhớ nghen!

Thương m nhìu lắm! T biết m là một người thành công trong tương lai, tương lai m sáng sủa lắm"

-------------JJunio wrote: ashamed i am,

P/S: I love you.

18 December 2007

So...

Này anh, hãy nói rằng tôi đã chết, chết trong cơn gió chiều thổi ngả nghiêng xô bờ tóc xuống vực sâu nghi ngại.

Và rồi anh nói răng mọi chuyện khẽ khàng như cơn gió chớm thu thôi mà.... ừ cũng phải tội cho đóa bồ công anh.... chi khổ màh cơn gió thổi bay hết cả tấm lòng giờ về đâu những " ngọn gió chớm thu thôi mah".

Em nhăn răng giữa phố chợ kẻ lạ, nụ hồn nhiên ngây thơ bay đâu mất, trơ lại hàm xương nét vô nghĩa con người gọi là cười.

Ta nói, xót chi bằng tự xót cho bản thân, khổ lắm ai óan lắm cũng không dám than. Bới lẽ, con người mah, ai cũng có nỗi khổ riêng, há mah to gan dám ganh nhau ai bề đau thương hơn???....thôi thì thôi cũng không dám nói làm gì, xót một mình, nói một mình , đừng ai nghe, đừng ai biết, ...[đừng nhé] ... ,

nhìn qua , nhìn lại,
ai đó???
đừng chạy
!
...
sợ,
sợ thật,
sợ một mình,
sợ vì bản thân nghiện cô độc đến thế

...
tóc xoăn tít
nỗi cô đơn cũng xoăn tít
dúm díu chay đi mất
...hi vọng vậy...

chắc vậy
!!!

15 December 2007

Diary

vì không còn lời nào có thể diễn tả được...câu chữ xem thấy tầm thường và không thực
vì nỗi buồn đại hạ giá rẻ rúng còn hơn cả nụ cười khinh khi...
vì lẽ tình yêu thôi thì không đủ....sự tin tưởng bảo ban cứ lại là tôi luôn hòan tòan không thật..

và cứ thế tình máu mủ cũng xem chừng là sự fân biệt giống nòi
thì liệu chăng ...liệu chăng tình cảm của mọi người nơi đây dành cho tôi có xứng đáng với tôi không...?

sự quạnh quẽ đến trần trụi có khi cho thấy được sự thật một cách nào đó
phải không?...phải không?....

xin thứ lỗi...thứ lỗi cho tôi...
không là vì tôi nghi ngờ tình cảm của con người với tôi
mà là tôi nghi ngờ ngay chính giá trị bản thân tôi
...
xin thứ lỗi...


JJunio

03 December 2007



What Animal Were You In Your Past Life?

You were a unicorn. You were mysterious and noble. You have fairytale traits, and other people can only dream in envy. Your nature is completely impossible to decipher and behind all that, you know that you shine bright, for only the luckiest people get the chance to know you.
Find Your Character @ BrainFall.com

25 November 2007

Effie


The first stage of the the tragedy are always so sweet, they sang the family song.
The end stage of the tragedy they sang It's all over...

yyeah...Effie was called Miss Blame it on the world, Deena said she just thought of herself. All people against her. They stole all.

They said she was trouble....


________________________________

I got fever badly, my throat was painful so much. My head seemed like exploding out.

Dudes, let me tell you, there was a quote that " A friend indeed is a friend in need".

And i am telling you, there was nobody, NOBODY, right by my side, caring of me. I survive by myself. Oh my, where is the one call "my friend" ? - Effie you are not alone!
Yeah i am selfish, i just think of myself or whatever you call me. But the feeling is bad. Many people say the good things, but when i am down, who is with me?

I am always the bad, the stupid, it is always my fault.

24 November 2007

Lavie


Ta nói, có thời gian rảnh rang mah cũng k thèm viết cho đàng hòang, tòan ngựa ngựa viết nhảm viết nhí...Nhưng suy cho cùng thì cứ cảm sao mah viết vậy đi cho nó lẹ, văn hoa đa kao chi cực , lúc này là lúc ngựa màh.....haizzzz

Nói đi nói lại cũng là chiện con mẹ Bảo Kê ăn ko ngon ngũ ko yên. Nhắc đến thì tức, mà tức bản thân thì nhìu hơn là tức người ta (!!!?!!!???)

Nói phải tội chứ, ngày xưa thì anh anh em em hòang thượng rồi lại thái hòang thái hậu, abcd rồi xyz nữa chứ ăn ăn chơi chơi thác thác lọan lọan giờ coi coi chời, tránh mah tránh thấy thương luôn, Trúp Trúp phải ra nói chuyện đt cùng chứ hổng phải con TrumTrum nữa. Nhớ cái bũi cúi cùng ăn ở cái foodcourt gần nhà bà Trúp vời thằng Bông Bụp là ta đã linh cảm điều chẳng lành rùi ai dè thiệt...bữa cúi luônnnnn. Mất hết bạn bè lunnnn, ...tòan do ta cả........ôi khốn khổ khốn nạn làm sao. Giờ thấy cứ gia gia gia già gia giả á. Khổ cái là thân ghê. Chả biết sao nữa sau cơn mưa...,mưa đêm , trời vẫn tối !!!!!!!!!

Giờ chắc đường ai nấy đi mịa nó rồi còn đâu!

Nhớ lại khúc coi Dreamgirls wá, khúc bà Effie hát bài Family rùi sau đó búp bả lun với bài It' s over..... đời mah!!!!!! Đúng sai thì lẫn lộn, trắng đen khó lường, thật giả bất phân!!!!!

Nghĩ ngày xưa sống có mình ên cũng được, giờ cần gì bạn bè xum xuê, tòan fù du cả, nói k ai tin, ngay cả người tâm huyết kề cạnh mình cũng không biết hi vọng được là bao.....

Thở một cái dài thiệttttttttttt dàiiiiiiiiiiiiii.....haizzzz
Chả biết mình hi sinh gánh hết vì cái gì nữa, giờ mình nghiểm nhiên thành đứa đốn mạt nhất trần đời....ôi....

Thôi thì thôi nhé có ngần ấy thôi.....

JJunio
Kể từ hôm nay khóa blog dọn đi hết!

relax a bit


casting in process!

chỉ là relax thôi mahhhh
sao chửi dữ vậy
mấy ngừi ác wá ahhhhh

tui xấu kệ tui

[hứm]

Lavie


Ta nói, có thời gian rảnh rang mah cũng k thèm viết cho đàng hòang, tòan ngựa ngựa viết nhảm viết nhí...Nhưng suy cho cùng thì cứ cảm sao mah viết vậy đi cho nó lẹ, văn hoa đa kao chi cực , lúc này là lúc ngựa màh.....haizzzz

Nói đi nói lại cũng là chiện con mẹ Bảo Kê ăn ko ngon ngũ ko yên. Nhắc đến thì tức, mà tức bản thân thì nhìu hơn là tức người ta (!!!?!!!???)

Nói phải tội chứ, ngày xưa thì anh anh em em hòang thượng rồi lại thái hòang thái hậu, abcd rồi xyz nữa chứ ăn ăn chơi chơi thác thác lọan lọan giờ coi coi chời, tránh mah tránh thấy thương luôn, Trúp Trúp phải ra nói chuyện đt cùng chứ hổng phải con TrumTrum nữa. Nhớ cái bũi cúi cùng ăn ở cái foodcourt gần nhà bà Trúp vời thằng Bông Bụp là ta đã linh cảm điều chẳng lành rùi ai dè thiệt...bữa cúi luônnnnn. Mất hết bạn bè lunnnn, ...tòan do ta cả........ôi khốn khổ khốn nạn làm sao. Giờ thấy cứ gia gia gia già gia giả á. Khổ cái là thân ghê. Chả biết sao nữa sau cơn mưa...,mưa đêm , trời vẫn tối !!!!!!!!!

Giờ chắc đường ai nấy đi mịa nó rồi còn đâu!

Nhớ lại khúc coi Dreamgirls wá, khúc bà Effie hát bài Family rùi sau đó búp bả lun với bài It' s over..... đời mah!!!!!! Đúng sai thì lẫn lộn, trắng đen khó lường, thật giả bất phân!!!!!

Nghĩ ngày xưa sống có mình ên cũng được, giờ cần gì bạn bè xum xuê, tòan fù du cả, nói k ai tin, ngay cả người tâm huyết kề cạnh mình cũng không biết hi vọng được là bao.....

Thở một cái dài thiệttttttttttt dàiiiiiiiiiiiiii.....haizzzz
Chả biết mình hi sinh gánh hết vì cái gì nữa, giờ mình nghiểm nhiên thành đứa đốn mạt nhất trần đời....ôi....

Thôi thì thôi nhé có ngần ấy thôi.....

JJunio

23 November 2007

Gemini


Dè dặt khóc, dè dặt cười,
Em lười buồn, lười yếu đuối...

Gió cười khô khốc

Còn anh...

22 November 2007

People said...Horse said...


[ lần đâu tiên post hình ko liên wan- kệ bà đi- đang điên- ko cần art iếc gì hít]

Ta nóiiiiii.......Bảo Kê àhh....

Trời ơi, cái mùa cực khổ đăng đăng đê đê mà bà Bảo Kê không tha cho tui, chuyện gì nó xảy ra thì nó đã xảy ra rồi lựa ngay lúc dầu sôi lửa bỏng, thi thố um sùm bà làm lớn chuyện. Ừ thì vậy, dễ lắm tui sai chỗ nào tui nhận, muốn mặt đối mặt chấp luôn. Ta anh hùng há chi sợ mấy con mẹ già chuyện dởm đời như bà, ác wá màh nhìn đâu có mập nổi, khô đét như con cá khô. Vừa lắm, hứm....

Nhưng phải tội ta biết ta sai từ lúc đầu nên cứ là há miệng mắc quai, cái quai chuyện có 1, mà wa miệng bà nó tới mười, ừm ta ngừoi xấu xa, ta người đê tiện,...còn liệu kẻ fỡn fờ thân thiết giả lả nói cười rồi sau lưng đem ghét bỏ phàn nàn với người khác thì có tốt hơn chăng. Ta tin rằng cái xấu thì cũng có ngày lộ mặt, thể như cái ta làm xấu ta cũng rõ biết có ngày lộ rõ nên ta dốc lòng cố gắng sửa sai như những điều ta có thể. Thế nhưng, nhà mi cứ mở miệng ra là ta sai ta sai, ừm ta sai, mà mi biết vì sao ta trong mắt ngươi hay ta qua những lới phiếm chuyện của ngươi là con người xấu xa độc ác không? Là vì ta quá nhân đạo, vì ta không wá thẳng tay, vì ta yếu lòng...nên sự việc mới thế này và nhà mi đắc thắng, .....ta không sợ vì ta đã đối mặt ta đã giải thích ngọn ngành, ta biết ta sai chỗ nào và ta đã cố gắng chỗ nào để thay đổi điều đó nên trong thâm tâm ta, cho dẫu có cắn rứt nhưng ta cũng mừng vì ta đã làm như vậy, vì ta biết ta không độc ác xấu xa như lời mi nói, vì ta đã được vạch trần...và bằng cách nào đó ta cám ơn ngươi vì ta biết ta không fải người xấu xa....

Còn nhà mi, đồ thấy ghét, trong lúc bận rộn điên điên khùng khùng mi cố tình quấy nhiễu tâm trạng ta bằng thứ này...Phải, mi thật cao tay, mi chọn đúng thời điểm ta và con bé đang bấn lọan màh đâm vào xào xáo, rõ là fần kết cục không khác gì mi dự đóan, ta có lời khen mi đấy. Thực màh nói ta cũng biếtttttt, mi cao tay quá mah, mi lớn tuổi hơn ta lúc nào cũng bôbô :" là vì chị lớn tuổi nhất nhà" - [ thì kệ bà chị chứ, ngon mướn nhà cho tui đi, chủ nhà đến cái gì cũng chửi tụi tui hay chửi bà, chửi thàng trẻ hay con mẹ lớn tuổi nhất nhà?????], ừm thi mi là dân buôn bán theo kiểu bà nói là " ngòai chị mọi người như thế cả không như tụi em đâuuuuu" - [ mẹ nội, lần đầu tiên tui qua sing tui fải ngủ ỏ ngòai 1 cái fòng khách cái salon có chút chéo, nằm đau hết lưng, nhà dơ như thú, không có chỗ để wuần áo, 350$/ 2 tuần, ùm là dân ngòai chị cho tui thuê đó, nói cứ như là người ngòai chị tốt như thiên thần ....ùm thiên thần cỡ ba thằng Việt Dart thì có cám ơn nha]...mah hay ho ghê nói là dân buôn bán laptop ...tưởng ngon lắm, máy hư lên hư xuống như shit mah không biết cách sửa, kô mang đĩa recover theo, chắc là bán laptop hay wá nên wa sing học luôn hết bán luôn phải hông????

Miệng mồm thì cười cười nói nói, giả giả lả lả, tiếng là chơi thân với Tiết Tiết màh sau lưng thì nói xấu càm ràm cằn nhắn người ta....người ngòai chị đều thế cả ư????? ói....Nhiều người ngòai bà tốt hơn bà cả chục lần nghe chưaaaaaaaaaaaaa!!!!!! Cứ cái gì cũng người ngòai chị người chị, ai mah cũng như bà chắc tui thù hết wá. Ùm đề tui chống mắt lên xem ai chơi với bà lâu dài coi thế nào, cái tật màh giả lả thảo mai như vậy có ngày bị trời phạt đó. Còn tui thì bà khỏi nói, ai chơi được với tui, chơi lâu với tui thì biết tánh tui, bà khỏi cần chèo kéo nói xấu tui sau lưng rồi trước mặt ngon ngọt, nghe màh muốn nhét cái giẻ lau nhà vô miệng bà wá [ tại hồi nãy đang ngồi lau nhà = tay, con mẻ bước ra xúyt xoa, ôi người đàn ông mẫu mực chu đáo etc....! thiệt là muốn đạp cho một phát té lầu dễ sợ ]

Rồi còn nữa nha, đừng có nói tui đàn ông mah tính đàn bà nhỏ nhen tính toán, tui cũng có fải người đàn ông chân chính đâu mah bà ngồi so sánh?????? Chả có thằng đàng ông chân chính nào ngồi lau nhà = tay cho nguyên cái nhà tập thể rồi quét dọn lau chùi, nấu ăn tươm tất gọn gàng để bà khen là chuẩn mực đâu ha!!!! Còn bà, đề tui tình tóan cho bà coi, bà là con gái, gái lớn con cái tùm lum rồi, ngày vừa wua thì nói ăn ở sạch sẽ tươm tất, ừn thì tươm thiệt màh ko có tất. Cũng gọn gàng sạch sẽ màh .....lâu lâu làm cú tui đúi bà luôn. Cái nồi bà đẹp quá be bé xinh xinh còi cọc như bà vậy, cái wai mah muốn bự hơn cái nồi nữa- giống bà, ốm nhách màh cái miiệng bự như cái loa- ăn xong...sạch sẽ lắm nha...rửaaaaaaaaa hết trơn luônnnnnn sạch hết luônnn rồi .....để mẹ nó lên cái bếp gaz trở lạiiiiiiii luônnnnnnnnnnnnnnn, tui cũng hông biết người sau muốn nấu thì nấu sao nữa, tự nhiên bà độc chiếm 1 bên rồi. Thế rồi, khi rửa tay, một ngày đẹp trời không mưa không mây, tui thét lên kinh hòang khi rửa chén, aaaaaaaaaaaaa, biết gì không, hình ảnh của nửa trái chanh điể trong cái hũ đựng đồ rửa chén đang sũng dung dịch nước và xà phòng. Trái chanh như thể thời tiền sử hay chí ít cũng là lọai 10 ngàn năm lấy từ đỉnh núi Tuyết Sơn về. Trời ơi nó ung thúiiiiii, nhớp nháp, rửa nát, nằm bẹp dúm dưới tận củng những miếng rủa chén.....móc lên như thề một cái cục wái thai wái đản gì đó vậy. Ghê tởm kinh khiếp. Sau một hồi điều tra thì biết đó là của người đẹp Bảo Kê. Người đẹp vi2 muốn đẹp nên muốn rửa tay = chanh sau khi rửa chén đó màh. Ùm làm đẹp rồi không dẹp, để ung thúi lên như thế,....chắc là ngòai chị ai cũng thế cả ư???check rùi, có mình bà ah, đừng có kéo thêm fe nhóm cho xôm tụ heng!

Ôi chuyện đời đằng đẵng, con người đằng đẵng sống, nhiều chuyện xảy ra mới biết lòng nhau. Mặc xác bà biêu riếu tui thế nào. mấy bữa tui cũng rụng rời cảm nhận được cái sự ép phê của miệng bà và những gì bà làm rồi...nó nhè nhẹ từ từ....có núi cũng không được, thanh minh chi cho sự thật là thêm fần giả tạo... Tui mặc xác đây....đã bạn bè thì chuyện thấu hiếu hiểu là cần có, nói cạn lời rồi màh bụng không cam lòng chơi chugn nữa thì thôi chứ biết sao....tui vốn sợ sự giả tạo, nên tui có níu kéo một thời gian rồi khi đúi tui cũng thôi đành chứ biết sao...tui không giả lả được đâu người đẹp Bảo Kê ah...

Hồi nãy buông câu nói với Lệ Dinh :" haizzz đời người thật khó theo ý mình muốn..." bả ừ một cái thì thôi cũng thỏa, tui biết tui cố hết sứ rồi thi thôi....
Ah, mah bà còn làm wá là tui không ụp luôn bà đó nha con mẹ Bảo Kê kia. Tui là tui muốn ụp bà lâu rồi, như tình thật là sợ mang tiếng tiểu nhân trả thù thỏa chí nên nín nhịn, bà đừng có ép người wá đáng nha!

JJunio - viᶰ tình thật là sợ mang tiếng tiểu nhân trả thù thỏa chí nên nín nhịn, bà đừng có ép người wá đáng nha!

JJunio - viết cho những ngày tháng chịu đựng giọng oanh vàng Bảo Kê tự bà Mai ở chung nhà! - tui viết nói về bà đó- bà đọc được muốn nói chiện thì ra nói chiện với tui. Dont mind!

ps: Chum, anyway i am sorry again, but this is the last one, because i know what i did and i did redo it, the sorry comes from the heart not the words!

21 November 2007

You don't answer...


Chỉ là....im lặng và cười...

Đừng hỏi tại sao ...xin đừng vì câu chữ đã quá khô khan rồi, và cũng vì tình yêu nguội lạnh, tình người lại tàn phai ... em xúyt xoa và anh xúyt xoa cho điều đó...

Vì sao khi những đôi mội mọng đỏ luôn tìm kiếm hoang lạc nổi khôi để rồi khi năm tháng qua đi lại gầy héo ứa máu một mình...vì sao vậy...?

Anh hỏi nhưng em không nói .....
Vì em quá thông minh cho những đẹp lòng anh, giá như là vậy, hay vì những ước mơ khác .... vì những câu trả lời sẽ làm anh đau hơn mọi ngày, vì em thẳng thắn tới mức làm anh tan vỡ...

Điều đó thật không dễ khi yêu anh...vì từ ngọn nguồn tình yêu của anh và của em đã quá khó khăn, anh không thể vươn tay đỡ lấy tấm lưng của khi em thực hiện cái sự rơi trong cuộc sống, và cũng vậy em không thể vén hàng tóc lòa xòa trước trán anh khi anh lả người đi vì công việc...
Là tình yêu đó nhưng thật khó khăn... Và khi em xõai cánh anh lại không sẵn sàng vì đôi ta thuộc về 2 thế giới...Cho dẫu thế giới anh em đã từng tồn tại trong đó...em đã từng dạo bước nhẹ nhàng nơi lấp lánh ánh đèn và nức hương sang trọng....nhưng...nó không thuộc về em anh ah....vì những ảo vọng của em làm từ giấc mơ đơn giản và nhợt nhạt, còn thế giới kia quá chói lòa và rực rỡ,...nó làm em lóa mắt, như con thú hoang trong bóng đêm hỏang sợ ánh sáng con người......thế là em âm thầm tan biến...những luyến lưu ngày đầu lại làm em lo sợ hơn cho những viết tích ngày cũ lập lại lần nữa....

Thế là gắng gượng thế là cố sống cho qua cái thì này, khi những thứ xung quanh quá đỗ khó khăn, nhưng ta vẫn sống, sống không vì một thình yêu nơi xa xôi nào khác...giờ chỉ như những bọt xà phòng nổi trôi...tình yêu như trò chơi của đứa bé đòi bóng, được mất và mau chán.....Thôi, thôi, thôi...trở về vớigóc nhỏ trong căn phòng ráng chiều âm u mưa móc, tôi thà làm đứa trẻ trầm mặc ôm lấy bản thân rồi thở cùng bóng tối...dẫu sao thì bóng tối, mưa, hay ngay cả bản thân tôi cũng là nhưng thể cố hữu bên cạnh, luôn trung thành, luôn tận tụy yêu thương tôi dù tôi đúng, dù tôi sai, dù tôi giàu hay nghèo, điên dại hay thông minh, yêu đuối hay mạnh mẽ, thậm chí cả khi tôi có yêu chúng hay không...sự thủy chung thật khó mà phủ nhận... liệu ai có thể yêu tôi như vậy chứ....

....i knew the answer...so ...please don't answer me....let me keep the dream for the better answer about someone can be..


..even it s just a dream please let it alive....

JJunio

12 November 2007

Thirst


Quay lưng anh đi để lại mùa đông trong lòng mùa hạ
Để lại em những vết chai
Nhợt nhạt nhợt nhạt khát nứt nẻ nứt nẻ khô

Quay lưng anh đi chỉ còn mùa đông trong lòng mùa hạ
Chỉ còn em với nỗi đau
Nhợt nhạt nhợt nhạt khát, nứt nẻ nứt nẻ khô

Những dòng suối tuôn trào không làm vơi cơn khát
Biển cả mênh mông không làm dịu thịt da đen xám
Trong nhớ nhung em khát anh ra bãi sông em khóc
Chỉ có anh, chỉ có anh, càng khát khao mình có nhau
Thật nồng nàn, không lang thang, không cô đơn
Về phía anh ngày vẫn xanh, từng giấc mơ vọng tiếng anh
Thật dịu dàng như sông xa em bơi qua
Khát

11 November 2007

Ways...



There are many ways to hurt....
and once again you chose your way to hurt me
smart and effective

After the plays, who got the "benefit"....
After the game, who won....
...
After the after...

Fault


Ngày hôm qua .... .... .... .... .... sorry about late..... i was sick....sorry the first was ***** not me.

Is it the better man? oh....time would answer!


Today is just a bit gray.

Life is a big sorry to all or just only my life ....

JJ

....


I am sorry for blaming you....
for everything i just couldn't do.
...

07 November 2007

Naive and lustfuL

Ngây thơ & thác lọan

Được yêu bởi 1 người ngây thơ trinh trắng,đem lại cho người ấy lần đầu tiên những bí mật của tình yêu,đúng là 1 hạnh phúc lớn.Nhưng đó chỉ là 1 điều đơn giản nhất đời...chiếm 1 trái tim ko wen với sự tấn công...

Càng lớn lên trong đạo đức chừng nào càng tự buông mình dễ dàng chừng nấy,nếu ko cho người tình thì ít nhất cũng cho ái tình.Bởi vì,người đo ko có cả sự nghi ngờ lẫn nghị lực...Họ bị bao vây bởi sự canh giữ và những nội quy để rồi thèm muốn cái thế giới mà người ta che giấu

Nhưng để được yêu thương bởi 1 người từng trải đó là 1 chiến thắng khó khăn hơn nhiều.Ở những con người này,thể xác đã giũa mòn tâm hồn,giác wan đã đốt cháy trái tim,sự trụy lạc đã bọc kín tình cảm...Những lời nói với họ,họ đã biết từ lâu rồi.Những phương tiện người ta dùng đến họ đã hiểu cả rồi.Cả tình yêu mà họ gây nên,họ cũng đã bán nó rồi

"Tất cả những người vây quanh những cô gái như em đều có cái thích thú dò xét từng lời nói nhỏ nhặt,rút ra những kết luận từ những cử chỉ ko ý nghĩa gì.Em chỉ có những tình nhân ích kỷ.Họ vung vít tiền của họ,ko fải cho em như họ nghĩ,mà cho tính huênh hoang của chính họ"

"Anh tưởng chỉ cần yêu nhau là có thể đi về đồng quê sống 1 cuộc đời thơ mộng và nhàn rỗi?Không.Bên cuộc sống lý tưởng có cuộc sống vật chất.Những quyết định trong sạch nhất cũng bị cột chặt lại ở mặt đất với những sợi dây nhố nhăng vô hình."

Những người ấy bị thói khoe khoang,sự ham muốn,những chiếc áo thời trang,những viên kim cương lôi cuốn.Người ta tin vào cái gì mà người ta muốn tin.Họ bị bao vây ở những kẻ luôn luôn đến để đòi hỏi nhiều hơn là để ban phát.Và 1 ngày nào đó,họ rũ rượi như 1 thây ma,sau khi đã làm hư hỏng những người khác và làm hư hỏng chính mình....

[from LTT and edited]

Photo: JJ
[ một góc bàn học]

06 November 2007

have you ever missed me ?


..... haven't you?


[a silent sheep doesn't like an answer.]


photo: JJ [ part of my cave]

31 October 2007

Sometimes we hurt each other!


Sometimes we hurt each other,

...is it right Beany?



The night before i was nearly crying through the night, ... i didn't want to turn back my face to look at you, just afraid of being seen tears. ...

Well, the next morning, i woke up, i understood what you gonna be in my mind, i am not telling these things for fun Beany, ... i looked at the sleeping-you for while in the morning, try to do something to touch...but you look weird, ...yeah weird for a while...

You know, there is an early rain this morning. It is cold. I go to school alone...

After the test, just a sudden, i find your words, i know what i have done last night.... i am sorrry, i didn't mean it by that way. But last night, i was hurt in someway...

...
You know why i always want to play with you by touching you, bothering you, entertaining you, do you? Because i just want you care of me, yeah, i need your careness. What you would say? [...] , anyway i am just doing that to express my mind. I am not matured enough, am i? whatever, i am childish, i accept that. Sometimes child doesn't care of the other's feeling, to me, we seem like 2 kids, aren't we?
...

In fact, i was WRONG by hurting you. Sorry, i didn't know, Sorry i didn't think of being yourself. ... i am selfish, very bad brother....indeed!

...

I like your straight-forward-ness... but you know, sometimes it s like an arrow straight - through my heart also, i was bleeding then.
Sometimes i can feel you were unhappy also after arguements.
...

i am caring of you! i am caring of you!i am caring of you! i am caring of you! i am caring of you!i am caring of you! i am caring of you! i am caring of you!i am caring of you! i am caring of you!i am caring of you! i am caring of you! i am caring of you! i am caring of you! i am caring of you!i am caring of you! i am caring of you!i am caring of you! i am caring of you!i am caring of you!

opps. i am speaking out, yeah i do it also, i am stupid when trying to hurt the one i care of.
....

Calming down Calming down, Junio!!!

This silent sheep would be stupid and not that gentle but....he loves you, yup loving you in his own way, Beany!

How is HUGging? i would like to, but i am not sure about you hiehie...

Thanks a lot for companying me, hopefully it lasts forever!

All the best to my Beany
JJ, Ja Ha`i

26 October 2007

Xõa tóc


Xõa tóc.

Đôi vai trắng xương xương đu đưa trong dòng nước, Thụy xoay xoay...Cơn nước mát thổn thức chảy vào trong sâu thẳm cái tấm lòng đã từ lâu nhày nhụa nỗi thương nhớ,....ôi vòng xoay...

Vũ nói, tóc Thụy fải cắt gọn gàng nhìn tinh tươm trẻ mới hơn, anh thích thế.

và vì anh...
vì anh cả thôi, mái tóc giờ cũn cỡn như nỗi đau sâu hoắm trong lòng,
người anh nắm tay vào nhà thờ ...tóc dài xõa trước khẽ khàng bay...

JJ
Photo JJ

A song


I sing the song, the lyric from the heart, it appears after the heart broke....

And i gonna tell you, the most stupid thing you never know that i my heart would broke because of you. You said it would not but now it does. How was it? Hurts. i smile and sing this song while i am hurt .

You are never alone, because you know if it happened, i would be by your side, don't you?
You are never lonely, because you have many people to think of, and even if it happened, i would not be able to, just because u still had me...

Time waves his wings, flying over my life, so i see you pass my mind as the way he does, it is so fast, the wings are too small and i can not recognize you from the withered land of my heart.

What would happen if i was not there in your life, Nothing would happen, i try to say the truth.
I love you it doesn't mean i have to to act like them. Oh Oh sorry sorry, my fault, it is just me, just i don't like joining your love-you-team, so i quit, i rather being alone on the land of mine.

I would be hurt, but then, i would be able to heal myself, i don't like the crowded, noisy surroundings....

i gonna say goodbye , i gonna say goodbye, i gonna say goodbye....

Because i love you and more than that [one more time] the rest loves you too. [oh oh ohhh] i would be there in the top of the tree, not flying high, just take a look on you from the place faraway, where you can not find me , can not find me anymore.....[oh oh ohhh]
....my dearest love....


Entry for October 26, 2007...

A song

I sing the song, the lyric from the heart, it appears after the heart broke....

And i gonna tell you, the most stupid thing you never know that i my heart would broke because of you. You said it would not but now it does. How was it? Hurts. i smile and sing this song while i am hurt .

You are never alone, because you know if it happened, i would be by your side, don't you?
You are never lonely, because you have many people to think of, and even if it happened, i would not be able to, just because u still had me...

Time waves his wings, flying over my life, so i see you pass my mind as the way he does, it is so fast, the wings are too small and i can not recognize you from the withered land of my heart.

What would happen if i was not there in your life, Nothing would happen, i try to say the truth.
I love you it doesn't mean i have to to act like them. Oh Oh sorry sorry, my fault, it is just me, just i don't like joining your love-you-team, so i quit, i rather being alone on the land of mine.

I would be hurt, but then, i would be able to heal myself, i don't like the crowded, noisy surroundings....

i gonna say goodbye , i gonna say goodbye, i gonna say goodbye....

Because i love you and more than that [one more time] the rest loves you too. [oh oh ohhh] i would be there in the top of the tree, not flying high, just take a look on you from the place faraway, where you can not find me , can not find me anymore.....[oh oh ohhh]
....my dearest love....


Entry for October 26, 2007...

13 October 2007

flow


Xõa tóc.

Đôi vai trắng xương xương đu đưa trong dòng nước, Thụy xoay xoay...Cơn nước mát thổn thức chảy vào trong sâu thẳm cái tấm lòng đã từ lâu nhày nhụa nỗi thương nhớ,....ôi vòng xoay...

Vũ nói, tóc Thụy fải cắt gọn gàng nhìn tinh tươm trẻ mới hơn, anh thích thế.

và vì anh...
vì anh cả thôi, mái tóc giờ cũn cỡn như nỗi đau sâu hoắm trong lòng,
người anh nắm tay vào nhà thờ ...tóc dài xõa trước khẽ khàng bay...

JJ
Photo JJ

12 October 2007

Stupid horse


Ể, chửi thẳng vô mặt đi, chửi xéo chi cực vậy! ăn ở tốt wá, ra đời toàn fóng móc câu thôi ah!

Thúi !

07 October 2007

land after 0 am


i don't want talking too much
i don't want hurt too much
i don't want crying too much...

...simply....it is not the time!

have to fly higher in the typhoon
i spread my little wings, then i fall...
falling with my wings

do i smile?

yes, a bit

a bit of smiling
....

photo by JJ

04 October 2007

Polly


Polly đi rồi, còn hương gió ...vờn bay, trong ngày gió xanh...

"vậy là chia tay nhé..." gió bay thổi con chữ không lời,...em tan biến trong mây xanh...
"vậy là chia tay nhé..." cũng là cách anh nói như thế, bức tranh vẫn không úa màu...
Em đã không ghét anh như em nghĩ...cho dù anh nói chia tay... cho dù cách anh nóithế nào...

Anh nguyên vẹn nơi đây không ai mang anh ra khỏi trái tim cả...đôi mắt anh vẫn đâu đây quanh quẩn trên khuôn mặt em...
Cho dù...
Anh nói chia tay mãi...
Chỉ là gió thổi đi trên ngày nóng bức, em sẽ chóng lành ...rồi hoa lại nở..
Chia tay anh...


Em đã đọc tên anh trong cơn mưa đá hôm qua, em đã đọc tên anh 113 lần, lần 114 em lưỡi em tê bại trong dòng nước lạnh,...
Lần sau, em sẽ cố...sẽ cố...
Bí mật những ngày xưa chơ vơ trong nắng chiều, em muốn anh từ tận trái tim bé nhỏ run rẩy...
Em bước thật bé
THì thầm cùng gió , là hay cây, thầm nghĩ đó là anh...
Em nằm xuống chiếc giường tuyết trắng trng công viên xưa...Hoa bay, tia nắng bay như trong ngày trọng đại...Cha hỏi em " Có đồng ý không" và em đã trả lời "Dạ có, con đồng ý"...
Em nhắm mắt đó chờ nụ hôn của anh trong cơn mưa hoa tuyết....


Chiều thứ bảy, gió hoa cười...em tồn tại chốn khôn cùng....gọi em....gọi em....gọi em........
Chiều chủ nhật, nắng mưa nhòa....không ai còn....gọi anh...gọi anh....gọi anh.....

Rồi nghe thấy "nào đi thôi....." ..... nào em..." đi thôi".....nào anh.... "đi thôi"

JJ

02 October 2007

Can you not hurt...?


Trời ơi...nói làm sao cho đặng được đây...?

Mẹ tôi hồi xưa ở Cần Thơ, họ hàng bên ngoại dưới đó cũng nhiều. Đang tại vị học tập và sinh sống ở Singapore thế nhưng nghe tai nạn nơi quê hương mà tiếc đau cả lòng... Họa có chăng mah tai kiếp từ trời giáng xuống, ai đâu cái "cầu danh giá ??" đè chết bao người. Thấy tin nhắn trên mạng thương xót, chia buồn rất nhiều, rất rất nhiều nữa. thế mới biết, dân cư trên mạng, giới trẻ trên mạng cái tâm có khi còn to hơn những lời nói miệng của “bề trên”.


Nghĩ như việc Nguyễn Ngọc Tư có bận cũng dính chính quyền um sùm. Thế rồi sao? rồi sao nhỉ ? Ta nói, người nhục là ai? Dân trí thức nghe đến là biết... ráng sống sao cho đặng để người ta khỏi chê cười, con cháu khỏi nhục nhã, cho dẫu văn hóa không cao, nhưng chân lý, đạo đức và lòng người không lẽ cũng chó tha đi mất??? Một luật bất thành văn vô cùng vô lý nhưng chân thực: dân sai thì bị quan bụp, nếu quan bụp lộn…uh thì xin lỗi cùng lắm đền bù! Còn : quan sai thì bị dân “ nghe quan xin lỗi” - bị nặng ghê luôn!, còn mah dân bắt tội quan lầm thì thôi rồi he…đì sói trán, chưa kể 1001 kiểu phạt…haizzzz đời người gian khổ mah….

Trở lại chuyện cầu sập... Ừ thì cầu sập, sập thì sập, sập tuốt ở Việt Nam chứ có phải ở đây đâu mà tui lo, tui nói...Nhưng tui cứ lo, tui cứ nói...Vì sao? Vì tui là người Việt Nam, ba má tui còn ở Vệt Nam, em trai tui đang học cấp 3, bà ngoại tui còn đang sống vui ở đó. Bây giờ là những người xấu số đáng thương tại Cần Thơ chết oan mạng trong lúc xây dựng. Nhưng Nghĩ cho kiệt cùng xem, nếu như bây giờ cầu không sập, một ngày đẹp trời nào đó, ba má, em trai, bà ngoại tui đi xuống Cần Thơ và...lúc đó nó sập thì sao?....Trời ơi...nói không fải xui chứ cứ nghĩ cho kỹ xem, nếu lúc đó là những người thân của bạn, bạn cảm thấy thế nào???

Khi đọc những dòng offline đầy sự chia sẻ, những comment thiêng liêng trao gởi tình cảm gắn bó qua mạng với thảm cảnh này, lúc đó, liệu những lúc đó, các "bậc bề trên, cao tuổi địa vịa danh giá và tràn đầy học thức" liệu có "rảnh" để ý như những lúc họ hay soi mói vào những gì tiêu cực trong giới trẻ ngày nay??? Liệu có như vậy chăng?

Và bạn..
Có khi nào bạn tự đặt bản thân mình vào người phụ nữ ngèo mất chồng, người làm công nhân cho cái công trình chết tiệt “đầy vinh quang của của tố quốc” kia, liệu bạn có cảm thấy nó vinh quang như vậy không? Lúc đó bạn nghĩ gì? Cái chết đến từ đâu? Từ sự nghèo đói ư? Không nhé! Không vì bạn vẫn đang sống, và bạn sống nhờ những đồng tiền chồng bạn đi làm mang về. Vì sao anh ấy đi làm công việc rủi ro như vậy? Vì nghèo ư? Không nhé! Vì anh ấy không biết nó rủi ro đến như vậy, vì “ người ta” nói là nó “không rủi ro” như vậy! Nếu rủi ro như vậy công việc fải thật đáng tiền còn không thì…chẳng khác nào câu” mạng người như cỏ rác” ….Lỗi tại ai vậy??ai dám nói? Trời biết, đất biết, là những sinh linh đáng thương vô tình mất đi trong tai nạn kia. Miệng nói văn hoa, trăm đường lắt léo, thể như người viết văn viết sao đúng chủ ý mình , cái đó gọi là thuật ăn nói. Ăn nói sao cho hay cho khéo cho ngọt thì từ 9 thành 10 sau sẽ là 1 thành vạn trăm. Biến hóa vô hình. Nhưng sự thật vẫn vậy. Nỗi đau vẫn vậy. Ai sẽ bù đắp. Ai sẽ chăm lo? Những đứa trẻ côi cút kia đôi mắt khô lệ, đâu ai biết nếu như ba nó còn sống nuôi nó đến trưởng thành, có khi nó sẽ trở thành một người đạot giải Nobel Việt Nam??? Nói hơi quá, mah chẳng ai dám chắc điều đó xảy ra??? Ừ nói thôi mah, nói rất hay như làm thì ò e ú í. Dễ lắm, lấy tiền tham nhũng cũng nuôi hết cả đám con nít đến trọn đời… đơn giản vậy thôi, mah trăm ngàn idea, trăm ngàn bằng cấp, tiến sĩ, viện sĩ, bộ trước bộ sau. Um sùm tá lả mah không ai nghĩ ra.

Suy cho cùng con người sống đơn giản và “ích kỷ” thấy mah thương. Đơn giản như việc, gia đình 5, 6 miệng ăn mah bữa cơn có mấy chục ngàn. Ích kỷ như việc mấy cái bụng nhão bia ban ngày la hét, hành hạ người khác, tối đến đánh banh chơi gái!... Vậy mà… chỉ sau mấty cái tiiếng động “ầm ầm” sập cầu, hình ảnh nào sẽ thay đổi đây? Bữa cơm đã nghèo te tua teng téc rồi giờ thì…thôi rồi luôn! Còn … “ *ụ *á mày đi xe kiểu vậy hẻ? vào đây con, 100k” …rồi “ trời ơi hôm nay đánh banh mệt quá !”… “em em em út của anh”… thì vẫn vậy!!! Ố…ố ố…. Thật kệch cỡm, thật quá sức…

Biết là ở đâu cũng có người tốt người xấu, thế nhưng cũng có những nơi màh xấu quá trời, đè bẹp tốt chứ! Mà bị đè quá rồi sẽ có lúc cái tốt nó nổi điên phình lên đè dẹp lép cái tốt thì thôi rồi khỏi sửa lun, lúc đó thì đừng than van cho cơ hội sửa đổi!

Người ta nói sống sao cho có đức…cho cho dẫu là người miền nào, là công nhân hay bác sĩ, là người thường hay công an, là giang hồ hay chính phủ, cũng là con người cả thôi. Sống không phải cho riêng mình, cho đời mình mà còn đời con đời cháu mình. Nói ra một lời, thuận tâm một con người thì nói, có sai thì fải biết nghe mà sửa, nhược bằng không, cái quả báo nhãn tiền theo thuyết nhà Phật không đâu mah lường trước được, người không hại thì cũng trời hại.

Mà trời hại thì khó thoát!

29 September 2007

Fade


nikon p5000
6.7
1/30
64
Me

Nhưỡng điều ước thật sự đến từ màu trắng.
Vì, anh thì mãi xa xôi, em thì mãi dơn côi, phải không? Em cứ cố nhìn thấy anh trong đôi mắt người khác, em cố hình dung tôi tay anh khi nắm tay người lạ...vì sao? Vì em đã từng nắm tay anh, nắm tay anh rất lâu..và em chừng như đã nghiện cái cảm giác ấy...

Khi anh biến mất, tình yêu hóa trắng. Trắng ngần như tia sáng bình minh. Trong suốt và không chạm tới... Buốt! Buốt quá...

Sẽ về đâu đây màu trắng của em...
Em bước nhẹ trên đ6òng cỏ tòan hình vuông tròn, những đểim anh rối mù và vô nghĩa. Là gió thổi bay những mơ ước của em. Là gió thổi bay đi hết màu trắng của em.

Rồi em hát.
Tiếng hát em như tiếng gió khóc, nước mắt không rơi nhưng cỏ hoa tàn úa, héo màu vì em...
Lại yên vui thật sao?

Liệu có chắc là anh sẽ quên được em không?
Liệu có chắc là [em] sẽ wên được [anh] không?

Không,
vì em đã khóc. vì em lonely. vì em cô đơn đó mà..
Vì em nhớ anh đã cho em ước một ngày, vì em đã ước bên anh, vì em đã ước khi anh là vị thần của em...


và...

Hướng vào đêm mà đi, cần tối vừa đủ để khóc, cứ thế..

Rồi còn gì nữa đâu những lời ước màu trắng như bọt bong bóng cứ thế mà bay lên trời.

...
I dont want to see you there in my brain anylonger, it is ungood to me, is it?

Không, da em lạnh tóat, em sợ, em nói là em rất căng thẳng, anh đã cuồng nhệt, và anh cũng đã ra đi,...

đừng nói gì nữa xa hết rồi,
mùa trăng đã cạn,
may hồng cũng hết,
cầu vồng chuyển sắc đen trắng,
anh không còn em đâu..

cho dù gió vẫn thổi đâu đó những chiều vắng trong tim em,
cho dù vẫn bài hát đó thấm ướt tá khăn giấy,
cho dù em vần đang ngồi lắp lại những mảnh vỡ ngày cũ,
...

Bọ chúng vẫn cười, là bọn gió hoa vẫn thổi ngang qua đây, đâu đó trong trái tim này, sao mãi khóc bên vệ đường cơ chứ???

những trạm bus luôn có những chuyến khuya, và em vẫn có cơ hội về nhà...

em sẽ về nhà thôi..về nhà thôi .


JJ

Stop sign


nikon p5000
3.4
1/60
64
Me

Anh.... phải gian dối thế nào cho nó thật một tí, phải cười thật nhẹ, và nói những câu an lành, thế là tim em ấm áp!

Em.... phải tự mua nến tự thắp tim mình khi ý thức mình trong những lới nói của gió mùa Đông Bắc, phải biết tự đắp chăn cho dẫu biết đó là chỉ là một tấm mành mỏnh manh và giả thật...

Những đứa trẻ đã nói: nói dối, nói dối!
Và em đáp trả: không đâu, không đâu!

Thời gian quay trở về quá khứ nhanh hơn là vệc cừ chờ mau chóng đến tương lai, không ai nhận ra điều đó, vận tốc tương lai không bằng vận tốc quá khứ, vì sao, có khi vì cái gia tốc của kỷ nệm quá lớn... em không theo kịp thế là em trôi theo thời gian, em trôi theo anh trong những ngày xưa cũ...

Mặc ai người khóc kẻ cười...thì thôi chứ...
Cứ lại là em ,...ừ thì cũng được, cứ lại là em!

Night mare không đáng sợ bằng anh, vì nỗi đau kia là ảo, còn anh là thật!
Nice dream không đẹp bằng anh, vì nó không ấp, không ngọt bằng lời anh nói!

Luôn có những lối rẽ khác trong đêm, nhưng em vẫn đi theo đường cũ. Có khi vì em biết mình sẽ lạc đi đâu nên em không ngại việc quay về con đường mòn ngày xưa em đã từng lạc nơi đây, em muốn lạc lần nước, chỉ vài giây thôi....vài giây thôi...

Những con đường chuyển động và em đứng yên.
Bóng tối chuyển động và em tỏa sáng...một ánh sáng nhỏ nhen...
ự hỏi cứ thế này có khi lại tự thóat thân!!!???

Thấy người ta khóc, thấy người ta băng qua đường, thấy người ta mọc cánh bay lên trời, thấy em trong đôi mắt người ta đang khóc...

Muốn đập nát cây violon và dương cầm , thích nghe tiếng hấp hối của chúng , những ngệ sĩ tài năng, thế nào và so sánh với bản thân.

Những đứa trẻ lại nói: thôi đi, thôi đi!
Và em lại đáp trả: Không...đừng đi...

Cứ đi hết trạm này là đến thiên đường, sẽ có thang cuốn đến tận cổng trời...
Thôi về đi...đường trân đâu có gì...
Về thôi...

JJ

16 September 2007

-o-


nikon p5000
200
1/1000
2.7
JJ
Liệu có là như thế khi buổi sớm mai trời mưa tuôn ròng rã,
Vắt kiệt khô khốc trí tưởng tượng,
Rồi một ngày ta quên nhau trong ánh dương danh lợi kim tài...
Xót xa lòng làm sao....

Về đây chăng giọt nắng của ngày
Về đâu chăng ngọn nhớ hàng giờ,...

Em chờ trong giấc mơ bão tố
Đóa hoa non vội vã khóc trong mưa

Chờ mà chi...

Em hứa rằng em sẽ không khóc
Có trăm ngàn cách để che dấu,
Sau chấn song, em ngóng chờ người giải thóat...

16|09|07
JJ


...singapore ngày mưa mải miết xuyên đêm qua ngày, em xuyên ngày qua đêm ngồi đón nắng...

04 September 2007

Nhãm horses

đang làm bài, wẫn trí....ngồi coi coi blog biếc ...tự nhiên nghe mấy người cứ hay nói pageview, cao cao thấp thấp, mệt ghê, ngựa wé đi, đúng là blog bliếc là wuyền riêng tư ai mún viết gì thì viết, mún ca tụng pageview thì ca tụng, ui chời mệt! ngựa wá đi mah, thế thì blog mình cũng có wuyền riêng tư của mình, mình sẽ nói wan điểm của mình lun kekeke! thấy tụi nó mạnh mệng chửi mấy người vô comment blog tụi nó lắm, wuyền riêng tư này nọ, haizzz
pageview chỉ là những con số, vớ va vớ vẩn, ah ko, ko fải hòan tòan vớ vẩn, nó bỉu thị số người vô coi, mah số người vô coi cao hay thấp thì có khỉ gì đâu, người ta vô coi nhìu ngừi ta ghét nhìu thì pageview cũng tăng ah, mah vần đế là yahoo chả có cái thước đo nào là người ta vô coi nhìu người thích nhìu hết trơn. Dzô dziênnnnnnn. Ôi sao mah cảm thấy bứt rứt wé, làm bài căng thẳng wé hóa điên ư? chắc ko đâu...haizzzz
mah thiệt, nhìu người cũng rãnh ghê, tự tin nói, "tui là người nổi tiếng, mấy người nổi tiếng sau tui là do đu tui mah nổi tiếng theo", ờ...ờ..ờờờờờờờờ.... kekeke nổi wá mah nổi thấy tội lun, nổi tới mức gặp ai nổi tiếng cũng vít entry ca tụng, thương yêu nhớ nhung người ta như từ 10 ngàn năm trước đã là bạn thân vậy ah, ai cũng ráng thò mặt vô nhăn răng cười chụp hình cái bẹt hết ah!


bực bội, thứ dở hơi, dởm đời, bắt chước, dzô dziên ăn chúi chin, mặt mẹt mặt dày, thô thiển, trời đánh thành đâm ma chê wỉ hờn, wỉ khốc thần sầu [ tự nhiên thành film kím hịp lun] o_O .

ta nói, ngày xưa có con mẹ Trang, bạn Lờ Tờ Tờ đó mah, gặp nó chửi cho thúi mũi, ờ màh sao mình nhát ta sao lại nhờ nó chửi dùm??? thấy ghét, hùi nãy thấy blast của Minh Hòang : " Lecturer, If u were here i will xé xác you cham tuong ớt" đọc mắc cười keke, uhm, bực thiệt nó mah có ở đâu mình rút xương nướng ngũ vị nó vậy! hehe cho nó có artistic chứ

ôi sao mah mình rãnh wá đi!!!!!!!

JJ

02 September 2007

Just hold me


"Được thôi,
Vì im lặng tôi khóc thầm không thành tiếng...
Vì muốn cô đơn tôi chọn ra đi..."

JJ

31 August 2007

Dancing lights


Sự tĩnh lặng trong tâm hồn đôi khi đến từ những thứ quá đỗi kì lạ hay có khi là trái ngược. Thể như việc trong một khung gian nhạc dance xập xình ồn ã, có khói, có đèn màu, có cầu thủy tinh, có bong bóng xà fòng...vá có cả con người nữa. Rât nhiều người. Tôi đã từng thấy nhiều người rất yếu đuối, dễ xúc động, sống nội tâm...nhưng trên sàn nhảy họ là một con người khác, họ cởi mở và cuồng nhiệt như thể đó chính là cuộc sống thực của họ vậy. Như vậy thì tại sao họ không thể cởi mở được như vậy ở ngòai đời nhỉ? Mình không rõ nữa...có lẽ chỉ vì khi trên sàn nhảy, khi những cơ thở chạm vào nhau một cách ngẫu hứng không tính tóan, những cử chỉ nhảy múa tật thà như chính cảm xúc sôi động vậy. thực mah có khi con người vào những nới xô bồ như thế cũng là vì họ wá sợ sự cô đơn...họ không đủ dũng cảm để tồn tại, đối mặt với sự cô đơn trong im lặng...đôi khi ...

______________________________________

JJ

Ps: nhớ ù khi ù remind me about memories, take care ù nhe! nhớ cả về những gì Sam nói hôm qua...đáng suy nghĩ thật...

28 August 2007

Mad Horses


Ôi.... hí hí hí....fải hí một tràng dài như thế cho đúng địu ...ngựa!

haizzzz, ta nói, ta cũng là ngừ mà, ta đâu fải bậc cao nhân đâu huống chi thánh thần thiên địa. ta tin vào thần tiên, thiên thần, chứ ta có có fải chúng đâu. Gì cũng dzừa dzừa fải fải chứ. Ta đuối hum nay ta vik blog chử, chử bây cho bõ cái cục ghét. Ghét wá mah, ghét như wỉ lun.

Thiệt tình, Đường tăng gặp kỉu này biết gánh sao nữa huống chi mình. Muốn tu mah cũng không đặng nữa ah. Sao chọc tui điên là sao??? Đến khi tui điên rùi thì chỉ chỉ trỏ trỏ vô mặt tui nói tui là giả bộ hiền, nói tui giả tạo!!!! ngon wé he, được wé he! kệ bây, ta giả cũng được, ta im miết bây lấn sân ăn món ta hả, tức wá mah!!!! Ăn trên ngồi trước cũng đỡ đi, đàng này bây leo lên đầu trên cổ ngừ ta mah, thiệt, nghĩ cũng nghiệt, cái thứ như bây sống đợc tồn tại được cũng có cái lí của nó!

Lý luận thế này nhé: bây thấy những nhân vật hìn, ít nói, ko wan tâm sự đời, ko ích kỉ như bây bây bắt đầu gặm nhắm rúc rỉa ngừ te, bây ăn bây sống = cái sự "ko care đến thứ nhỏ nhặt[- của bây]" của họ, đến khi ngừ ta ức điên ức cuồng, ngừ ta thấy rằng ko được để bây lạm dụng sự "ko care đến chuyện nhỏ nhặt" của họ nữa, lúc đó bây trĩ tay vào mặt ngừ te bây nói ngừ te cũng ko tốt lành gì!!!! ôi, sao thứ gì kì cục wé điiiiiiiii, đồ lẽo lự, miệng thúi..... mình mah hiền wé là dung dưỡng cho thứ sâu bọ rùi mũi này!!!

Nói dzòng dzo tam wốc, ah không trăm ngàn wốc lun chứ ko fải tam nữa, nói fẹt ra đại cho nó bõ cục tức đi. Thằng cùng fòng tró cắn!!!! tró cắn wá đi!!! Ôi, lười như hủi mah làm như siêng lắm, cọng rơm cọng chĩ thì bắt bẻ mình ăn ở lôi thôi, nó thì ăn không rửa cả bồn để đó, 10 nghìn năm ko rửa...thế thì lấy gì cho người ta làm đồ ăn chứ! Đồ cà trớn, cà trua! Nó thì chiên gia chơi instant noodle, đồ hụp làm tới lun, ko nấu ăn, thế mới nói, nó đâu biết mấy đứa nghèo nàn như mình fải chắt chiu từng đồng nấu ăn tại nhà, thấy tỡm thế nào khi nhìn cái đống chén bát 10000 năm tủi của nó chứ. Làm sao tui có thế ...còn đam mê nấu ăn, làm sao??? tui mang bó cải xanh mơn mởn, cục thịt đỏ hồng etc.. đến cái bồn chỗ làm đồ ăn rửa....má ơi nhìn đống hổ lốn là thấy đúi bà nó rồi, sao mún ăn nữa, dơ bẩn k thể tả!!!!

Trong fòng có 2 cái nệm đôi, 3 thằng ngủ, share thế nào nhĩ??? mình chịu thệt nằm giữa ròi, tất nhiên sao ta được như cô Long, tiểu long nữ, ngũ chênh vậy được, nên lúc thì bên A lúc thì bên B, vậy màh thằng tró tró tró đó, nó chơi nguyên cái laptop lên giừờn lun, áng ngữ sao dám lăn wa, mắc công nói ta đền sao. Ôi đời tró thế này vì những phần tử tró như thế góp nhặt lại cũng nên!!!

Thôi kệ chuyện đó cũng được đi he, típ nữa là nó dzám nói mình xài hoang fí. Hở tí là bắt bẻ ngừ te tắt đèn, mở đèn. Còn nó thì sao??? chòi oiiii, nhớ đến là tức, ba đó số là không chịu lạnh được, tuh thì ko chịu được mua mền đắp cái đi ba!!! fòng chung mah! ba chơ trò tắt máy giữa đêm khuya hè thanh vắng nóng điên lọan lun!!!... Tiếp theo, mình biết ý, uh thôi ko mở thì ko mở, thế là bủi trưa mình ở trần ngủ cho nó mát chứ nóng wé mah ko mở aircon. Uh, ta đang ngủ, cha đó đâu mò về leo lên giường đắp mền....và bật máy lạnh...ôi...lạnh đúi mịe nó thằng nhỏ co ro ko mảnh áo! Rùi típ nữa nè,uh tui co ro mah tui ngủ cũng được, đến chìu, tự nhiên nghe văng vẳng tiếng ai kia...ah thì ra là bạn còn lại, bạn ấy trách là ban ngày mở cửa gió vàao cho thóang xái máy lạnh chi fí!!!! chói oi, tức trào hết mịe nó 4l máo lun!!! làm như mình bật vậy, lạnh thấy mụ nội lun, con khỉ đột kia nó bật máy lạnh cơ màh fải ta đâu...mah ôi thôi...nhìn xung wanh nó đã đâu mất, trĩ còn ta vời ta trong fòng...lấy gì làm bằng chứng chứ!!!! ôi....

Ah, rồi một ngày đẹp chời, ko hiểu sao bạn ấy lại tung tăng vào bếp cooking, cooking con mịe gì k bit mah khi mìnmh đi học vìa nghe tin sét đánh "pằng chéo, pằng chéo, pằng chéo" bên tai...bếp ga hư!!!! Ask anh chủ nhà, anh í nói là bạn kia ko biết hành sự thế nào mah cái ổ điện rú lên "bụp" rùi xong đứng hình lun!!!! chả thấ con ma me nào cooking được lun....mún cook ư, bạn sẹ câu một sợi dây dài dài xinh xinh đến bếp ga...hậu wả là dây điện khu vực nấu ăn như động bàng tơ vậy...chắc nó gài bẫy mình die sớm wé!

Có lẽ vì thế sau đó mah bạn ấy chuyển style wa dùng lò viba. Lần này thì bạn ấy ko develop kỹ thuật nấu ăn nữa mà develop về cách ăn và địa đỉm ăn uống!!! bạn ấy chơi lun vô fòng ăn lun!!! Phòng máy lạnh nhé! Và bạn ấy cứ eat eat và hưởng thụ máy lạnh, cứ như ăn trong máy lạnh của McDanald ấy. Hương thơmngào ngạt của các lọai gia vị mah ta nói nghe xong khỏi ngủ lun, cứ như ngủ trong nhà bếp nhà ai vậy. Nhắc him thì him mở tọet bà cái cửa sổ ra cho nó bay mùi, bay thì không thấy, thấy đang dùng máy lạnh mở cha nó cửa ra, lạnh mịe gì nữa.Mah thôi vấn đề đó ko liên wan đến kim tài nhĩ? Kim tài là gì??? là tài sản có giá trị đó mah hiehie [cười kỉu này học từ con Jin]. fòn có 2 cái bàn bé xinh, bạn ấy xi đu đu 1 cái rồi, thế là 2 bé còn lại - có mình trong đó- dùng chung. uh cũng được, mặc dù cái bàn của ta nó xấu ói nhưng ta có cái dùng ta cũng ko nói. Thế là bàn được dùng đề laptop lên khi 2 bé ta ko xài...Vậy mah mình rất tê tái khi thấy con vaio bé bỏng của mình nắm cạnh chai sữa!!!! Ôi wat happen níu như chai sữ trợt té và con vaio mình tắm sữa chứ??? ôi tiền đó các bạn ạ. tiền singapo đô la đó! ba ba má má mình -đi làm cực khỗ sau đó còn cực thêm tăng 2 là nhắc khéo mình đang xài tìn của 2 anh chị tốn kém- mới có! Thế màh đồ ăn tức uống bạn ấy sao không bày lên bàn bạn ấy đi, sao lại chơi đồ hàng bên con vaio của mình??? D

Nhưng chắc mình ko die đâu vì mình còn tức mah, sao die được, chẳng những tức chết mah ta nói chết rồi tức wé mah sống lại lun!!! bạn ấy có 1 thú vui là khám phá xem mình đang làm gì!!!! Mình chat với ai là y như rằng bạn ấy hồ hởi bay vô coi mình chat với ai cái giề trong khi sự riêng tư của mình đang kêu cứu, ah ko gào thét! Mình đi bắm, ah tắm đó- ta mix up với bath nên ra chữ bắm- mình để máy nghe nhạc trong lúc tắm cho nó thanh thản...ôi thỏai mái làm sao, lon ton đi ra khỏi nhà tắm...bàng hòang khi thấy bạn ấy đang ngồi mò mẫm học vi tính trên laptop mình... ôi duyên thấy bà cố tổ của bà nội dì thím ông tồ chú bác..con nhỏ hàng xóm nhà tui lun!!!!

Khi thì bạn ấy còn bị bệnh MOMMY nữa, biết là bệnh gì ko? bệnh làm Má người ta đó!!!! Hải nấu cơm tao, Hải rửa chén tao, Hải giặt màn, Hải etc... ôi, ngay cả má mình cũng ko sai mình làm như thế!thế mah lúc đầu mình cũng làm mới ghê!
Chuyện là vầy, số là có được chỗ ở này mình cũng fải thanks him much much lun thế nhưng ...sự thật là... Mình đâu có ở chùa đâu!!! Mình fải đóng tìn mah, mình vô share thì him cũng được giảm tiền muh, mình fải đóng tìn cọc nhà muh, ôi thế mah ta, một con ngựa ngu ngốc, cứ tưởng hàm ơn..cho nó sai như con trong một thời gian mới tỉnh ngộ...ôiiiii

Assignment, project thì cứ như sao trên trời, lấp lánh lấp lánh, về nhà gặp cái nhà bừa mình lại thấy thêm 8 ông chời bay vòng vòng wanh đầu nữa...Nói không fải chứ, sau hôm tổng vệ sinh cái nhà gần như khác hẳn, thế mah nhờ có sự góp mặt của bạn ấy, bạn ấy như cây cọ History Brush trong photoshop vậy, bạn ấy mỗi ngày lại đưa hình ảnh một ngôi nhà bừa bộn dơ dáy thuở ban đầu way về với mọi người.

Trời đất singapore chứng giám ta đây nói thiệt hay ko, ôi mah có thực hay khôg, ta màh tượng tượng rahết nhiu đây ta cũng cực wé he!!! haizzz có một người bạn nhắc rằng " ở trong chăn mời bít chăn có rận" đúng thiệt, ai vô vị trí ta coi, ko fải nhiu rận nãy giờ ta nói đâu he, sẽ còn nhìu thứ ngạc nhiên khác nữa bất ngờ hơn lun đó!!!!

Hum nai rất ngựa, mình đã tốn tìn thì chớ, mah còn tốn sức nữa, đi vòng vòng như cái thây ma! Wá sức đúi, tình hình chính trị tại gia ko giải wít, ngựa cuồng lên là bung hết ah!!!

Ôi cô Suang Suang iu wí, em sẽ làm mô hình người bắng giấy cho cô nhé, = cái thây em nè trát ột giấy lên cho shinh động he!!! Má ơi...đúi wá, ngày mốt típ chị Suang nữa là ta sẽ sóng đôi cùng bé ngựa Sam hóa thành công bay vìa trời Clark Quay !!!!!!

26 August 2007

By my side


Chỗ nằm bên..!

Là phải lẽ em nhớ anh. Nhớ anh ngay cả khi người chung chăn em hằng đêm không fải anh, là khi em mở miệng nói "yes, i do" trong nhà thờ với người trao nhẫn là ai đó mà con tim em cũng không thuộc nổi tên anh ta. Những chắt chiu thương yêu, hi vọng dỗ dành riêng cho anh em để lại nơi đó, nơi cổ xưa, mà với em mãi mãi nó sẽ là chỗ nằm bên thực sự và duy nhất trong đời. Kể cả khi anh đã rời đi nhưng hơi ấm vẩn ướp đầy, tràn trần niềm tinyêu hi vọng từ em...

Chuyện quẩn quanh thật mah, sao em nhớ anh nhiều đến thế, nhớ chan hòa vào gió trong chiều thổi tung ngọn tóc em. Liệu tình yêu của em đâu đó còn thở, ...anh ơi..liệu ngày nào đó em còn mơ được giấc ban mai trong vòng tay anh lần nữa...không anh?

JJ

19 August 2007

Silent dream...


Sau một tràng tin nhắn của tôi, những lí do , biện hộ cho cái con người hèn yếu - là tôi đây- đang cố rời xa cô ấy trong thanh thản. Chỉ một tin nhắn trả lời. "Em đã hiểu...". Lòng tự tôn như mất cả trí khôn trong phút chốc vui mừng thay, vì cái sự thông minh sáng dạ của cô ấy. Cô ấy biết rõ tôi muốn gì, và cô ấy làm theo đúng như vậy!

Hai ngày trôi qua, sự im lặng sau tin nhắn "Em đã hiểu..." dường như đã phá tan cái ích kỷ của tôi. Sự im lặng đến trong ngờ vực, đến trong những buổi sáng sớm mà tôi luôn chắc là sẽ phải mở đt ra xem tin nhắn của cô ấy chúc buổi sáng trên tàu điện ngầm đông người, đến cả những buổi trời chực mưa thể nào cũng có tin nhắn nhắc nhở mang ô....và rồi im lặng và rồi không có gì cả cũng như chưa từng tồn tại điều gì như thế cả.

Sự hiện diện của người con gái, là một con người thực sự đem lòng yêu mến tôi, chăm sóc tôi mà tôi nghĩ ngay cả mẹ tôi nếu không có quan hệ máu mủ, chưa hẳn lại có thể quan tâm đến tôi như vậy. Thứ tình cảm khó mà có thể gọi là yêu vì nếu như thề thì hóa ra quá xa xỉ đối với nó. Cô ấy luôn là là người có ánh nhìn ấm áp như bàn tay của trẻ sơ sinh, dù không mạnh mẽ đủ để bảo bọc nhưng sự tin cẩn quí báu lại là cái không thể tìm ở những đôi mắt khác.

Thế rồi, vào một buổi chiều thứ sáu, trời mưa nhẹ. Cái tiết trời màh tôi nghĩ rất đẹp và tuyệt vời cho những đôi tình nhân dạo phố. Gió thổi nhẹ những tán lá rì rào, bầy chim tíu tít. Bây giờ tôi nghĩ lại, có khi trong lúc đó cô ấy đang định sẵn những chỗ hẹn hò trước với tôi, hoặc cô ấy sẽ là đang ngồi đọc tiểu thuyết trong công viên nào đó, đọc đến đọan những cặp tình nhân trẻ thì cô ấy sẽ mỉm cừơi thật nhẹ nghĩ về tôi chẳng hạn. Vậy mà,... cái thằng tôi thì đang điên cuồng với những lo toan vật chất, địa vị danh vọng, ích kỷ nhỏ nhen khác mà đổ dồn lên cái tin nhắn bé nhỏ, nó đến thật là đúng giờ hàng ngày, nhưng có vẻ không phải lúc này cho tôi..."Em nhớ anh lắm..."

Gió sẽ thổi nhè nhẹ qua những rặng cỏ dại phía trên cầu tuột. Cái công viên bỏ hoang này tìm ra được hẳn là cô ấy rất thích. Cô ấy mặc chiếc váy vải màu trắng liền thân, một chiếc nón rộng vành màu vàng nâu ngồi trên xích đu cũ . Hôm nay cô ấy không được vui lắm. Có một thoáng lo âu trên đôi mắt, ừ cũng phải, nghe anh bảo thì cũng mấy hôm nay anh ta mắc bệnh cô thì không đến thăm nhà được, cô đâm lo. Ngày cũng dám nhắn 2 tin là cùng, sợ nhắn nhiều anh đang mệt thì lại không rảnh trả lời. Thế là cô im lặng. Sự im lặng trong cô cứ như khối nước nhồi trong quả bong bóng, luôn chực vỡ mah lại có khả năng nhịn nữa, nhẫn nữa. Giá màh cô có thể một ngày nào đó gào lên với cả thế giới này là cô ấy yêu anh bao nhiêu, ừ cứ coi như là cô ấy dùng hết sức mình để gào lên thật lớn, thậm chí cho cả vũ trụ này nghe cũng được, xong rồi cô chết cô cũng cam tâm. Yêu anh thế mà cô cứ sợ không đủ, đôi khi lại nghĩ tình yêu đó của mình có chỗ thừa mứa nên cô cũng chẳng dám nói ra. Điều cô có thể làm là chat với anh, nt cho anh, đi dạo trong im lặng cùng anh, nhìn anh đi khuất vào trạm xe điện ngầm, nhìn anh ngủ, nhìn anh ăn, .... tất cản đều trong im lặng. Cô sợ lời nói có khi không theo sự điều khiển của bản thân cô vì thế mah làm anh mất lòng hay phật ý thì sao?

Sự căng thẳng đến thường theo bầy đàn, chúng là bọn doanh nghiệp làm ăn rất ăn ý với nhau để đánh bạn 1 đối thủ là tôi đây. Sự bức bối chểnh mảng, bao nhiêu thứ đổ dồn lên tinh thần của một con người bé nhỏ. Cả cơ thề tự hồ gồng lên để chịu sức ép tinh thần, từng thớ da thịt, gân xanh nổi hằn lên là bao nhiêu thứ để giải quyết. Tôi nổi điên với tất cả, cho dù là một con khủng long hay chỉ một con ruồi chạm vào tôi thì cũng có khả năng nổ tan tành ngay tức khắc. ...và có một thứ đã bất chấp để chạm vào...là cô ấy....Tất nhiên là tôi vỡ thật. Tôi vỡ toang những câu chữ lên màn hình chiếc điện thọai samsung vài cm vuông của cô ấy. Chỉ một tin nhắn của cô ấy thôi là đã đánh thức con quỷ ích kỷ háu chiến đang được kích họat trong tôi. Tôi không rõ tôi đã nói gì. Àh lúc đó tôi cảm thấy cô ấy thật như một con quỷ xấu xa đeo bám làm fiền. Như một mụ nhiều chuyện thọc gậy vào cuộc sống người khác, một đứa con gái fiền tóai cứ mãi yêu iếc vớ vẩn... Tôi tung hô cái tôi bản thân, cái công vệc, cái bằng cấp tôi có rồi dìm những giá trị vô hình vô thanh của cô ấy xuống dưới đế giày mình...

...Một tin nhắn, hai tin nhắn...rồi cũng gần cả 10 tin nhắn. Cơn giận cũng đã hả, điều tôi chực chờ là một lọat đòn phản công và tôi là con gà chọi đang hăng máu đá. Thế nhưng, với một tin nhắn "em đã hiểu..." nó mạnh mẽ hơn rất nhiều, nó dập luôn cả ngọn lữa chiến đấu bừng bừng trong tôi. Hụt hẫng nhưng rồi tự bào chữa bằng sự hả dạ vì được phục tùng bởi người khác...

Ngày ngày qua... thời gian qua... từng giờ phút giây trôi qua, tôi luôn nhủ thầm"rồi cô ấy sẽ sms lại cho mình thôi"...tôi luôn vẽ ra một câu chuyện đẹp ngay sau khi cô ta sms tôi như thế, rằng chúng tôi sẽ đi đâu đó chơi, rằng tôi sẽ xin lỗi cô ấy thật nhiều vì buổi chiều hôm đó ...rằng ...rằng ...và không rằng gì nữa cả! Cô ấy thực sự biến mất như chưa từng tồn tại, sđt không còn, không thấy online và tôi cũng chẳng biết nhà cô ấy chính xác ở đâu. Tôi cố gắng đi làm về vòng qua những quảng trường, cửa hiệu sách màh tôi nghĩ sẽ có cô ấy ở đó. Cũng không có gì cả...

Một buổi sáng tôi tỉnh giấc chừng 5h sáng, mắt bọng nước, sóng mũi vẫn hơi cay nồng, nỗi nhớ nhung trong giấc mơ tràn về làm ướt cả tóc mai 2 bên thái dương, quặn thắt đến nghẹn thở.Sao thế nhỉ? tại sao vậy, chuyện gì đang xảy ra vậy? Liệu cô ấy đã từng tồn tồn tại không? Liệu cái ngày thứ sáu chết tệt vừa rồi có trong quá khứ hay không? ký ức về khoảng thời gian đó vô giá trị làm sao khi tôi không tìm thấy cô ấy nữa...

Sáng nay 7h , tôi nhận được tin nhắc nhở của cô ấy cho buổi họp ngày thứ sáu hàng tuần...

JJ

10 August 2007

Windy walk


Khi buồn
không nên đi bộ trong những chiều hoang
...gió nhiều như thế...
Vì lẽ
Gió cuốn hoa bay, tóc bay...và nước mắt sẽ rơi.
...
Không còn đôi
Em sóng bước một mình
Như thể
Lòai lạ lùng một cánh cũng là hoa

Rằng níu giữ trong cơn to gió lớn
Em đợi chờ gió thổi hóa thành mây

Sóng sánh buồn
Trong cơn nhớ nói chẳng thành câu.
....
..
10::08::07
.
J
J

05 August 2007

Night Wings...


Đêm thường không vắng người nơi đây, họ đi qua đi lại. Tiếng truyền hình rên rỉ mệt mỏi những giờ khắc gần sáng. Tôi rạn người nứt nẻ trong im lặng, có mà nước của đại dương cũng không sao làm cho mọi thứ trở nên bình thường lại được. Khóc ư? Có quá tẻ nhạt và rẻ rúng không vậy? Uh thì kệ, có tẻ có nhạt cũng là tôi...có rẻ có rúng cũng là tôi... tôi biết và tôi làm thế....Đợn giản vì một điều, cho dù tôi có như thế nào, [bất cứ] là như thế nào, bản thế [ duy nhất ] [ DUY NHẤT] luôn bên cạnh tôi ....chỉ có [ tôi] [TÔI]...

Cánh hoa bay ngang khu chung cư quá nửa đêm qua. tiếng gió mát lanh lảnh rót wa ánh trăng rồi trôi vào tâm khảm. Nghe như nụ chồi xanh hé lên từ đá sỏi. Thôi cứ giữ thế thôi, cho riêng mầm xanh biết...! Gió có muôn vàn bí mật gởi trao.... em nghe lời anh nói liệm ngon như hương mật chín đúng mùa....rồi gió cứ thế màh cuốn lên trời, cái bóng con con chạy theo nhưng không sao bắt kịp.

Định mệnh đến từ ánh mắt hay đến từ câu chữ anh gởi trao???? Hở anh? hay chỉ là những chuyến tàu điện đến rồi đi, còn em là khách bộ hành...vui vì có thể đón được anh vừa lúc mah hận thân khi biết từ lúc em bước chân lên là em biết mình sẽ rời xa anh ngay sau đó...

Tình yêu không fải phép ...uh thôi bỏ đi. Đóa hoa trà vẫn nở trong cơn mưa cơ mah!

JJ

04 August 2007

Desperate .... Horses

Những con ngựa ...đuối!

- Tại sao lại có những đứa trời tru đất diệt thế màh sao chúng vẫn cứ sống nhăn răng nhăn lợi ra, sao không cho thiên lôi bửa cái mồm ăn nói kệch cỡm đi? tại sao ? tại saooooo?
- È, rất bình thường, nhìn lại đi. Có khi mình cũng nói làm cho người ta phật lòng, người ta cũng trù mình, rùi có ai bửa mồm mình ra đâu?

-Ôi sao mah ngu wá điiiiiiiii, cái thứ như ậy sao mah tui có thể yêu được cơ chứ, bao nhiu người nói tui ngu mah tui cứ đâm đầu vào là sao??? Hay bạn bè kiểu đó ah???
- Có một sự thật là những đứa mất nết, trời đánh thánh đâm, chúng vẫn có một nửa dành cho mah. thế mới nói. Trên đời không có ai tốt ai xấu. Chỉ là ai làm vừa lòng thỏa ý ai thôi. Cứ nghịch ý là bị thành kiến ngay. Người thô lỗ sẽ ghét, người ko thô lỗ thì coi như là một giọt nước đợi khi tràn li rồi sẽ thô lỗ. Ở đời sống thì ko nên nói như đánh giá người khác là xấu hay tốt, ok chỉ cần nói " người đó thì không hợp với tui, tui ko ưa, tui ko chơi" thế thôi. Thế là im lặng, không đụng đến nhau.

-Buồn wá, những cuộc tình một chiều đau đớn...
- Là sao? Trên đời khổ nhất đau đớn là không thể yêu thương được ai. Đã có đối tượng để yêu có thể coi đó là một niềm hạnh phúc. hãy làm hết mình để thể hiện cho người đó và cũng là cho bản thân thấy mình yêu người đó thế nào. Khi tình cảm vơi dần thì sẽ không thể làm được những điều mah khi yêu mới làm được. Giờ G đến ắt ngừng yêu. :)

...JJ...
tự biên tự diễn vì một ngày quá "rãnh"!

03 August 2007

Windy Dream


Gió mát quá, ngọn gió của biển thổi phà vào đôi tai nó. Bao giận dữ, hơn tuông...bao yêu thương nhung nhớ...à mà còn cả những trăn trở tiếc nuối nữa chứ...cứ thế mah theo gió cuốn ra biển khơi xa...

Những cơn gió là thế, dịu dàng mơn man cũng có khi rét lạnh xót xa hay cũng là nóng khan quặn thắt....chung một điểm thôi...đến rồi là đi mãi...làm sao mah gọi ngọn gió xưa về được cơ chứ?

Em đưa tay vén tóc mai...

Đã lâu rồi, em quen với cảm giác vén đôi sợi tóc ướt đẫm dòng nước mắt mặn chát, những sợi tóc bên bết trên chiếc gối êm nhiều đêm em trở mình mãi mah không ngủ được. Thường thì khi ấy có trăng.

Trăng khuyết.

Những ngọn trăng sắc hình lưỡi liềm, dẫu thế, ánh sáng của nó vẫn rất mực dịu hiền với em. Thế là trong căn nhà trọ rẻ tiền của đám du học sinh, cái góc sáng nhất, lạnh nhất trong đêm nơi khung cửa sổ rộng mở, chiếc chăn cứ thế mah cựa mình... Gương mặt sáng, làn da trắng ngần trong dòng suối trăng chảy đều tưới vào khuôn mặt nem nép trong chiếc chăn cũ, em ngủ không ngoan nhưng điệu đàng thì lắm...những giấc mơ nhảy múa trên đôi hàng mi rung khi có gió khẽ thoảng qua...

Mơ xưa.

Cánh đồng màu trắng sữa, cậu bé cầm cây kẹo bông gòn nhìu màu kéo chiếc xe tải gỗ lóc cóc theo sau. Nó đứng trước ngôi nhà màu xám nhẹ. Rồi những cơn gió thổi, rì rào rì rào.... cánh đồng trắng run rẩy múa theo tiếng ca vô hình từ phương xa trôi tới. Những bông lúa mì trắng bay phấp phới trong không gian, rồi cả cây kẹo bông cũng cũng tan theo không trung...hóa thành những cánh bồ công anh đủ màu.... những gam màu chất chứa cảm xúc, nồng nhiệt, yêu thương, thù hận, ghen ghét, ích kỷ, tình yêu, chị em, anh em, gia đình, tội lỗi... cứ thế màh bay đi. Những cánh bồ công anh chạm vào ngôi nhà gỗ xám, màu cứ thế mah loang loang vào, ngôi nhà đựơc tô vẽ lung linh màu sắc[ và dường như có cả hương vị nữa]. Đứa bé đứng thẫn thờ trước ngôi nhàu kẹo ngọt sặc sỡ gọi mời....Nó không đi vào, trên cây kẹo bông gòn giờ chỉ còn một cánh bồ công anh duy nhất màu xanh lơ còn sót lại. Câu bé vung tay ngắt phăng cánh bồ công anh cuối cùng thả vào gió. Nó lớn phỗng thành chàng thanh niên trưởng thành nhưng với khuôn mặt trẻ thơ... Nó quay đầu. Đi ngược về phía thượng nguồn cánh đồng trắng, nơi những tiếng hát vô hình trôi đi rồi đọng lại thành giọt trên tóc nó.
Ngôi nhà chìm trong trong cơn mưa xanh lơ...màu mè hoen ố rữa nát, tới khi không còn nhận ra nữa...
............
JJ

30 July 2007

Full moon


Anh xin lỗi, vòng tay anh không đủ rộng để che nỗi sợ của em. Lo lắng trong em khóc lóc. Anh đau đớn...

Ngày mai ư? Liệu những đêm dài nối tiếp sớm hôm thì làm sao cảm nhận được ngày mai đây?... Tất cả là một chuỗi cuộn tròn và xoay vần.

Có khi nghĩ rằng cuộc đời thật buồn cười. Như một chuỗi dây dài từ " sinh ra" đến " mất đi". Con người luôn tìm cách đánh dấu mình như những gút thắt, rồi gút thắt wá nhiều, sợi dây ngắn lại...chết là hết, người ta chôn xuống mồ là một chuỗi nút thắt. Một đống bùi nhùi ...có ý nghĩa.

Hôm nay là đâu? Anh cũng không biết mình đang đứng nơi đâu trong chuỗi thời gian vô tận. Câu chữ thì co rút không fân định được giới hạn. Nỗi nhớ thì day dứt rồi đứt rời như bã dây thun lâu ngày. Những hội nhóm từ đây khép lại ...ơ mah cũng tự lâu rồi hội nhóm đã giã biệt mà đi theo tình yêu của gió. Em không khóc.

Em sợ hội chứng nghiện nước mắt của mình, cho dẫu họ xem thường, nhưng với em nó là vô giá. Sự vô giá của lương tâm đau xót, bóp nặn và wẫy nát những kỷ nệm, những hồi ức.

Sẽ bắt đầu lại từ đâu đây? Mọi người xa lạ như thể không là hề người, họ nhìn mình xa lạ và ghẻ nát. Mình trông thây trong gương con quái vật màu tím biếc, rất đẹp, rất buồn...nhưng đó là Quái ật, mà quái vật cần được loại trừ bởi hiệp sĩ. Mọi thứ định sẵn luôn thế.
...

Em chờ trăng lên. Trăng đảo đẹp. Không biết vì ở đảo mah đẹp hay do trăng đẹp. Ở mọi nơi nó đều đẹp, đẹp khác nhau, cấp độ khác nhau , nhưng...đẹp! Thể như cô gái dù 8 10 bận phu thê nhưng vẫn vậy. Một đôi mắt to như mặt trăng, tĩnh lặng và lạnh lẽo.

Tối nay không mưa, trăng không ướt...

JJ

Tinh mơ ngày cuối tháng...

23 July 2007

Sunny road


I wrote you this, i hope you got it safe. It's been so long, i don't know what to say. I've travelled 'round through deserts on my horse. But jokes aside, i wanna come back home. You know that night, i said i had to go. You said you'd meet me on the sunny road.
It's time, meet me on the sunny road
i t ' s t i m e , m e e t m e o n t h e s u n n y r o a d

I 'd never married, never had those kids. I loved too many. Now heaven's closed its gates. I know i'm bad to jump on you like this. Some things don't change. My middle name's still 'Risk'. I know that night so long long time ago. Will you still meet me on the sunny road?

It's time, meet me on the sunny road
I t ' s t i m e , m e e t m e o n t h e s u n n y r o a d

Well, this is it, i'm running out of space. Here is my address and number just in case this time as one. We'll find which way to go. Now come and meet me on the sunny road.
J
j
.

Diary

bực mình gần cả 2k chữ mah mất toi. Thù wá!

Morning...


sáng sớm ngủ dậy thấy hình chị, tự dưng khóc nức nở.
sáng sớm thấy mình cứ tan chảy trong cơn mưa gió
sáng sớm thấy mình rũ rượi những câu chữ, viết không nổi thành hàng...
sáng sớm thấy thằng em chai đi mất rồi...



xin lỗi...xin lỗi...xin lỗi em...

JJ

21 July 2007

Alright, that 's a hole in soul!


...that' s a small crime when loving you...
sorry
i have got no excuse.
you don't choose me
that' s alright
i know my place
..
in the end i know the way
that's alright
that's alright
that's alright
...
you know,
you know that i am alright
...
alright
a l r i g h t
a . l . r . i . g . h . t

.
.
.
J
j
.