17 December 2006

Đám ma

Tôi không thường tự cố cho bản thân quá đau buồn hay ít nhất cũng là một người đam mê hạnh phúc. nhưng những sự vụ xảy đến luôn làm tôi choáng ngợp. Có khi là vì cái cường độ ác mộng cuả nó quá cao mah cũng có khi là tần suất những chuyện đó luôn cao, luôn liên tục...thế là tôi buồn...





Cái entry này tôi viết đến lần thứ 2 trong ngày... rõ là muốn viết một câu chuyện nào đó thật sướt mướt và thê thảm nhưng có chăng là tôi dùng chuyện câu chữ mà tô vẽ cho ra cái nỗi đau hiện tại lúc này.





Tôi đang rất chán!





Chán lắm rồi!





Chán cay đắng cái bản thân ngu ngục của mình!





Khóc mãi lại càng thấy ngu... ngu từ trong võ não đi vào trong rồi xuống tuỷ... lại lan ra hồng huyết cầu, tan tan trong huyết quản... ngu còn hơn cả một con thú nhồi bông...





Ngày xưa thầy thường mắng tôi là ngu như thú nhồi bông! lúc ấy quả ngu thật, cứ tưởng thầy trêu, hỏi mới biết thầy nói là thú nhồi bông nó ngu lắm mày thử đánh thử thụi nó xem nó có kêu la gì không, vẫn cứ trơ trơ cái con mắt ra cười đấy thôi...





Một chuyện buồn cười lại xảy ra giá màh tôi có thể biến thành một con thú nhồi bông có lẽ tôi đã không ngu đến như vậy....Tôi đã khóc và quay đi.



Ha ha l ạ i k h ó c . . . . .





. . . . .. có lần người đó bảo tôi là tôi khóc đó là một chuyện quá bình thường và tầm phào....nghe thật rẻ tiền... nhỉ? Nhưng kiềm được bấy nãy ngồi cùng thì đã muốn vỡ oà ra lắm.... Mà có oà như thế thì mới biết cái cõi lòng này chưa sắt lạnh.





Tôi chạy ra ngõ, chạy vòng vèo trong cái ngõ như mê cung... đồu óc quay cuồng...man dại.... gió bay vào làn da thớ thịt như muốn xé tan những kỉ niệm quá kinh hãi ngày ấy.... chúng quay về...và tôi đau đớn. Nước mắt tuôn trào tự nhiên như sự đâm chồi trong vườm ươm...túa ra tắm mát những xưa cũ ấy.Tôi có thấy một hai cô gái ăn mặc xe xua bên đường môi tô đó mặt trắng xanh... họ cười cười...và tôi khóc khóc... có phải họ cười tôi không nhỉ? có phải tôi giống một con rối lắm không?





-Ah thì ôm nhau một cái cho gọi là có ai đó bên cạnh nhỉ?





-Ah thì đang đi cùng bạn phải không?





-Ah thì hôm nay làm bài thi thế nào?





-Ah thì có đói bụng không?





-Ah thì mỏi tay quá chở đi nha?





- Ah thì sao mah ăn vô bị đau bụng vậy nè!





-Ah thì sao mah ghét công an thế!





-Ah thì tiếng Nhật cái này là thế nào nhỉ?





-Ah thì hôm nay mệt quá rồi!





-Ah thì hôm nay bị bể bánh tận 3 lần!





-Ah thì mang tiền ra cho vay đấy nhé :)!





-Ah thì thôi không nói bậy thế nữa đâu!





-...





-Ah thì là nơi cũ đó....



...



N u ố t N u ố t N u ố t hế t .. . những lời nói, tôi hứa đấy tôi sẽ không oè ra đâu. Cho dù thế nào...hix người ấy thật là người tốt bụng!



Go m g ó p v à o mồm mah nuốt cho hết.... để không còn thấy gì trước mặt nữa...





Rồi sẽ qua thôi mah... sẽ qua thôi ... như cơn gió mùa noel này ...lạnh lẽo cũng dăm hôm.





Chẳng biết có ai cùng đi vào noel này...?







Thôi thì...giờ tôi cũng đủ biết...hoá ra chỉ là một câu hỏi tu từ





...mình thật ngu ngốc trò chơi tu từ...câu hỏi chỉ là để hỏi thế thôi...





Cách đây 365 ngày tôi thế nào nhỉ? một cảm giác gần như hôm nay...

Cách đây 730 ngày tôi thế nào nhỉ? một cảm giác để rồi trả giá cho cái thứ của 1 năm sau...và 2 năm sau nữa...





JJ - tôi cứ nghĩ đêm nay mình làm đám ma cho bản thân lần thứ 2 rồi ấy chứ...

No comments: