24 December 2006

Noel Noone Nothing

hoang lạnh...chói loà... tôi bỏ chạy từ lề đừong bên đây qua lề đường bên kia.


Tôi thấy họ. Họ ăn mặc thật đẹp. Thật Noel. Và tôi thì quá hoảng sợ trong bộ cánh mỏng. Cứ nghĩ là một sinh vật quái gở nào đó.


Một sinh vật đói khát.


Có lẽ cái lề đường bên đây không có duyên với tôi. Bà chù nhà cầm chổi quét rát trước khi đóng cửa hàng. Thế là bỏ chạy ra một nơi khác. Lề đối diện.


Đèn chiếu ngược hấp thẳng vào mặt choáng muốn tée bật ra sau khi một chiếc tay ga rồ ga vụt qua mặt.


Tại sao tôi lại ở đây nhỉ? Thật khủng khiếp.... đêm trôi qua lạnh lẽo... lạnh lẽo và rất lạnh lẽo...Noel. Noel.. Noel... ơi....ời


Sunday December 24, 2006

22 December 2006

Tàu đi trong mưa - Vương Biên Hương

Train through the rain...
Tàu đi trong mưa - Vương Biên Hương




- Anh đang ở đâu, ở đâu vậy?

- Tất nhiên là trong một quán rượu nào đó. Có lẽ ở đây rất vui. Anh đang ngồi với một người bạn, anh ta là một pianist ở London mới về.

- Như vậy anh nên cảnh giác với những ngón tay của anh ta. Chúng trông khá tội nghiệp vì phải gìn giữ thái quá.

- Nhưng anh không thấy cảm giác đó.

- Là em tưởng tượng ra thôi, có thể tay của anh ta giống như tay của Horowits chăng?

- Tay của Horowits là sao, anh chưa bao giờ thấy tay của ông ta mà?

- Đó là một bàn tay to, các ngón tay như hình những trái chuối. Đó thật là đôi bàn tay mà có nằm mơ thì các nhà văn ở ta chẳng thể nào gắn nó với việc ông ta đang đánh đàn piano cả. Nhưng em biết là nó hết sức hữu ích vì chẳng ai đánh hay như ông ấy.

- Có nghĩa là sao?

- Có nghĩa là nghe ông ấy đánh ta sẽ khóc.

- Em đã thấy bớt ồn ào chưa?

- Rồi.

- Vì anh đang ở trong một nơi vắng lặng nhất của cái quán rượu này đấy. Đó là toilet. Em thử nghĩ xem, ở đó có gì là thi vị không?

- Có chứ, nước chảy róc rách chẳng hạn. Nếu có một cái cây nữa thì càng tốt. Khi ở gần những cái cây em thấy ổn hơn. Còn gần những con người thì đầy bất ổn.

- Anh không biết, ở đây anh nghe em nói rõ hơn mà. Anh xin lỗi...

- Xin lỗi bởi cái gì?

- Vì tất cả, hình như khi nào anh cũng thấy có lỗi với em. Vì anh đi ăn với em mà để em trả tiền, vì anh ở những nơi ồn ào quá nói em không nghe thấy. Vì anh đứng bên em là anh thấy có lỗi.

- Nhưng mà điều đó rất chán.

- Này em...

- Dạ.

- 6 giờ anh sẽ lên tàu.

- Anh đi nghỉ à?

- Không, anh đi ra biển và anh ra biển, thế thôi.

- Vậy anh đi đi.

- Anh sẽ gọi lại cho em, thế nhé!
oOo

- Khi điện thoại của anh reng thì em đang ở bên một lùm cây. Chỗ em ngồi bây giờ có cả một bể cá với những chú cá tung tăng. Thật dễ chịu. Tuy nhiên, như thường lệ, chỗ của anh quá ồn.

- Tàu của anh đang lao đi rầm rập mà.

- Nó đi đâu?

- Đi trong mưa.

- Hôm nay ở biển có mưa không?

- Không, anh chẳng biết, nhưng mà tàu anh đang đi trong mưa.

- Có phải anh đang thấy những vệt mưa loang loáng không? Mưa tạt nước rất mạnh rồi hắt lên những ánh sáng bằng bạc. Và nước ri rỉ chảy trên thân tàu. Còn còi tàu ở chỗ anh thì kêu những tiếng âm u và trầm trầm buồn tẻ não nề. Và rồi ở trong một tia chớp nào đó, anh nhìn thấy em phải không?

- Sao em biết?

- Em biết chứ? Anh nhìn thấy em ngồi co ro tội nghiệp bên đường và bầu trời như tối sẫm lại. Rồi thì sấm sét nổ tung lên và sau đó, chỉ trong một giây lát thôi, anh sẽ chẳng nhìn thấy em nữa.

- Em chẳng dễ biến mất như thế đâu.

- Có chứ!

- Không, khi gặp em, anh đã thấy rằng anh nhìn thấy em từ lâu rồi.

- Còn em như đã thấy anh từ 50.000 kiếp trước.

- Vậy chúng ta có phải đọc một câu thơ không: Xa nhau muôn vạn kiếp, lại gần nhau trong một satna.

- Em cũng thuộc câu này mà.

- Ừ.

- Thế khi đó như thế nào nhỉ?

- Trời rất nắng, nắng ghê gớm, và em bị kẹt xe. Chiếc xe ô tô chở em nóng hừng hực. Rồi thì em đi vào nhà hàng mà em hẹn anh và nhìn thấy anh. Hóa ra là người quen.

- Từ 50.000 kiếp trước phải không?

- Dạ, nhưng hồi đó anh là một tảng thiên thạch màu đen mà.

- Ừ, còn em là một hạt bụi mà.

- Nó màu trắng à?

- Anh cũng chẳng biết nữa.

...

- "Sao lại không nói chuyện được nữa?

- Tại vì sóng điện thoại quá chập chờn đi.

- Lúc nãy anh đang nói rằng chúng ta là hai hạt bụi.

- Ừ.

- Tàu vẫn đi hả anh?

- Ừ, trong mưa

- Mưa quá nhiều hả anh?

- Mưa rất nhiều.

- Thực ra em rất thích mưa. Vì trong mưa em có thể khóc mà chẳng ai biết cả.

- Thế tại sao lại phải khóc không ai biết?

- Em không biết được. Nếu mình khóc, mà chẳng ai biết thì tốt hơn.

- Tại sao lại tốt hơn?

- Em có thể đi vào trong mưa và em khóc rống lên như một chú bò tót. Rồi thì tiếng mưa làm nhòa đi tiếng khóc của em và nước mưa cũng làm nhòa đi nước mắt của em. Chiếc áo mưa sẽ ôm em trong vòng tay ấm áp của nó. Và khi đó, có thể em được sống trong lòng một người yêu mình một cách tận tụy và dịu dàng.

- Nhưng anh cũng có thể làm thế với em mà...

- Em không biết. Nhưng mưa thì trung thành hơn đấy. Nó không biết giận và một năm, ở chỗ chúng ta ở sẽ có mưa đến 175 ngày.

- Năm nay sẽ có mưa 176 ngày đấy.

- Sao anh biết?

- Vì ngày mưa thứ 176 là ngày anh sẽ ôm em.
.. .. ..

"- Chỗ của anh mưa thật khiếp.

- Ừ.

- Chỉ nghe qua điện thoại, em đã thấy tiếng sầm sập của nó. Chao ôi, cộng thêm tiếng tàu nghiến bánh trên đường ray nữa.

- Tóc em có ướt không?

- Vào khi nào?

- Vào những ngày mưa ấy. Nó sẽ ướt sũng và anh sẽ quấn nó vào tay anh.

- Thế đêm anh ngủ thì anh sẽ nằm trên mớ tóc ấy à?

- Đúng thế, nhưng khi đó thì tóc em đã khô rồi. Thậm chí nó rất thơm và sạch.

- Sao anh biết?

- Hôm anh gặp em trong một nơi nào đó, anh đã cố tình nghiêng đầu vào tóc em. Hôm ấy anh đã thầm hôn lên một sợi tóc mà.

- Nó màu gì?

- Anh quên mất rồi. Nó có thể là màu vàng như rơm. Nhưng trong một thoáng qua ấy, anh ngửi thấy mùi hương của bờ vai em.

- Nó giống như mùi táo à?

- Không, nó như mùi bánh mì.

- Không phải đâu, nó có mùi trà xanh đấy. Thế anh có phải là hạt hồ đào không?

- Nó như thế nào nhỉ?

- Nó rất cứng và đâm thủng da thịt đấy.
oOo

- "Điện thoại cứ bị ngắt sóng liên tục, chắc tại mưa và tại anh cứ lạc vào những vùng không có em...

- Khi nào thì anh sẽ lạc vào vùng có em?

- Anh không biết.

- Anh không biết vì anh là hạt hồ đào.

- Nó làm sao?

- Mỗi khi em buồn thì nó lại trồi lên. Nó sẽ nằm trên tay em như thế này. Và nó biết nói. Nó bảo: em phải tự lo đi, tự làm đi, tự sống đi.

- Thế thì sao?

- Em không thích nó. Em không thể nào đập vỡ được hạt hồ đào. Nó rắn chắc quá và nó làm em chán quá.

- Vậy thì làm sao bây giờ.

- Em đã định viết một bức thư cho hạt hồ đào. Em viết rằng: Em mệt mỏi quá, mệt mỏi quá chừng. Giờ thì chúng ta đã già mất rồi. Nếu chúng ta yêu nhau thì chúng ta cũng chẳng sống được bao lâu nữa đâu. Vì vậy chúng ta hãy đập nát cái hạt hồ đào kia đi để mà sống. Có thể anh sẽ sợ vì hạt hồ đào nào biến mất thì anh sẽ chẳng còn chỗ nào chui được nữa. Nhưng anh cần biết rằng em cũng chẳng còn chỗ nào để chui vào được nữa. Thế thì chúng mình liều chết mà sống với nhau đi. Chỉ có một việc là mình cứ sống với nhau đi, rồi mọi việc muốn ra sao thì ra. Em chỉ muốn viết như vậy thôi. Nhưng hạt hồ đào vẫn là hạt hồ đào
oOo

- Bây giờ khuya rồi hả anh?

- Ừ.

- Tàu vẫn chạy trong mưa à?

- Ừ.

- Rồi nó sẽ đi đến một chỗ nào đó, giả sử như một đảo băng tuyết trong truyện của Murakami. Rồi thì chúng ta sẽ tìm thấy một lùm cây. Và ở đó, trong cái lùm cây đó, anh bảo anh muốn âu yếm em. Còn em sẽ ôm một cái chuông và lắc đi lắc lại vì sợ gấu sẽ đến. Anh có tưởng tượng ra câu chuyện này không? Nó làm em buồn quá đỗi.

- Thực ra gấu có nhiều như vậy ư?

- Em nghĩ là có thể chúng ta chưa biết hết được sẽ có bao nhiêu con gấu. Chúng ẩn nấp ở đâu đó. Nhưng chúng rất nhiều. Và chúng ta yêu nhau thật tội nghiệp, với một bầy gấu đứng xung quanh em và anh. Và chúng ta đành phải rung chuông.

- Em sẽ làm cho bọn gấu chú ý nhiều hơn vì tiếng chuông của em đấy. Nhưng mà anh sẽ làm gì khi đó nhỉ. Có lẽ anh sẽ ôm em thật chặt. Rồi thì anh sẽ có thể bị gấu ăn thịt nhưng nếu chúng có ăn thịt anh thì anh vẫn sẽ ôm chặt lấy em.

- Gấu vẫn đến.

- Anh vẫn cứ ôm em và anh nghe thấy em thở.

- Gấu vẫn đến.

- Anh sẽ bao phủ xung quanh em.

- Gấu vẫn đến.

- Anh sẽ làm mù mắt lũ gấu.

- Gấu vẫn đến.

- Anh sẽ vẫn yêu em, mặc kệ gấu.

- Gấu vẫn đến...

++++

...bụp...

..::biến::..

[[mất]]
-->>NoeL<<--

17 December 2006

Should

cái cảm giác điên rồ đó....tôi thấy mình thật lạnh phía đằng sau những sự thật đó...
lại một lần nữa tôi vỡ vụn...tôi xin thề là trong tháng này thay vì tim tôi nát 1000 mảnh thì bấy giờ nó sẽ là 10000 mảnh ....điều đó có nghĩa là một mảnh trong 1000 mảnh kia sẽ vỡ nhỏ ra làm 10 mảnh khác nhỏ hơn...phải không nhỉ?
trới hôm nay gió lạnh....tôi nghe như gió chạy ...nô đàu trong từng thớ thịt của mình....gió bắt đầu nơi pnía bàn chân ..rượt đuổi nhau lên bắp giò, đùi rồi dần lên toàn bộ cơ thể...hi vọng tôi sẽ còn thở được...
đã lâu rồi dường như khái niệm khóc trở thành quá xa xỉ...thế nhưng...
trong những đống bùi nhùi những âm thanh bát nháo và vô nghĩa.Tôi nghĩ thế, đơn giản là những âm thanh vui vẻ đó đang tự cố làm ra vẻ vui vẻ thế thôi, chúng nó biết, họ biết, ngưới ta biết, anh ta biết, cô ta biết, chị biết và em cũng biết.... Trong cái mớ hỗn tạp thế ra là tô son trét phấn cho một sự thật đầy nước mắt, chị khóc!

hôm nay tôi có một việc rất hứng thú... Tôi quyết định làm một việc mà tôi thường làm khi tôi có cảm giác này, tôi sẽ báo với anh. nhưng hôm nay trời lạnh và không...gió.






Sunday December 17, 2006

Finally

thế là cuối cùng cũng đã kiếm được một bài hát thích hợp để nghe... Dạ Lam không đủ xót xa...ítt nhất thì một liều Jazzie của cô không làm tôi cảm thấy thoả lòng...
damien rice - cheer darling
đã rũ riệt lắm rồi...
chỉ cần một câu nói thôi....tôi cũng cảm thấy noel này lạnh đến dường nào rồi.... chỉ một sự thật thôi...tối nay lại càng lạnh lẽo hơn....

Đám ma

Tôi không thường tự cố cho bản thân quá đau buồn hay ít nhất cũng là một người đam mê hạnh phúc. nhưng những sự vụ xảy đến luôn làm tôi choáng ngợp. Có khi là vì cái cường độ ác mộng cuả nó quá cao mah cũng có khi là tần suất những chuyện đó luôn cao, luôn liên tục...thế là tôi buồn...





Cái entry này tôi viết đến lần thứ 2 trong ngày... rõ là muốn viết một câu chuyện nào đó thật sướt mướt và thê thảm nhưng có chăng là tôi dùng chuyện câu chữ mà tô vẽ cho ra cái nỗi đau hiện tại lúc này.





Tôi đang rất chán!





Chán lắm rồi!





Chán cay đắng cái bản thân ngu ngục của mình!





Khóc mãi lại càng thấy ngu... ngu từ trong võ não đi vào trong rồi xuống tuỷ... lại lan ra hồng huyết cầu, tan tan trong huyết quản... ngu còn hơn cả một con thú nhồi bông...





Ngày xưa thầy thường mắng tôi là ngu như thú nhồi bông! lúc ấy quả ngu thật, cứ tưởng thầy trêu, hỏi mới biết thầy nói là thú nhồi bông nó ngu lắm mày thử đánh thử thụi nó xem nó có kêu la gì không, vẫn cứ trơ trơ cái con mắt ra cười đấy thôi...





Một chuyện buồn cười lại xảy ra giá màh tôi có thể biến thành một con thú nhồi bông có lẽ tôi đã không ngu đến như vậy....Tôi đã khóc và quay đi.



Ha ha l ạ i k h ó c . . . . .





. . . . .. có lần người đó bảo tôi là tôi khóc đó là một chuyện quá bình thường và tầm phào....nghe thật rẻ tiền... nhỉ? Nhưng kiềm được bấy nãy ngồi cùng thì đã muốn vỡ oà ra lắm.... Mà có oà như thế thì mới biết cái cõi lòng này chưa sắt lạnh.





Tôi chạy ra ngõ, chạy vòng vèo trong cái ngõ như mê cung... đồu óc quay cuồng...man dại.... gió bay vào làn da thớ thịt như muốn xé tan những kỉ niệm quá kinh hãi ngày ấy.... chúng quay về...và tôi đau đớn. Nước mắt tuôn trào tự nhiên như sự đâm chồi trong vườm ươm...túa ra tắm mát những xưa cũ ấy.Tôi có thấy một hai cô gái ăn mặc xe xua bên đường môi tô đó mặt trắng xanh... họ cười cười...và tôi khóc khóc... có phải họ cười tôi không nhỉ? có phải tôi giống một con rối lắm không?





-Ah thì ôm nhau một cái cho gọi là có ai đó bên cạnh nhỉ?





-Ah thì đang đi cùng bạn phải không?





-Ah thì hôm nay làm bài thi thế nào?





-Ah thì có đói bụng không?





-Ah thì mỏi tay quá chở đi nha?





- Ah thì sao mah ăn vô bị đau bụng vậy nè!





-Ah thì sao mah ghét công an thế!





-Ah thì tiếng Nhật cái này là thế nào nhỉ?





-Ah thì hôm nay mệt quá rồi!





-Ah thì hôm nay bị bể bánh tận 3 lần!





-Ah thì mang tiền ra cho vay đấy nhé :)!





-Ah thì thôi không nói bậy thế nữa đâu!





-...





-Ah thì là nơi cũ đó....



...



N u ố t N u ố t N u ố t hế t .. . những lời nói, tôi hứa đấy tôi sẽ không oè ra đâu. Cho dù thế nào...hix người ấy thật là người tốt bụng!



Go m g ó p v à o mồm mah nuốt cho hết.... để không còn thấy gì trước mặt nữa...





Rồi sẽ qua thôi mah... sẽ qua thôi ... như cơn gió mùa noel này ...lạnh lẽo cũng dăm hôm.





Chẳng biết có ai cùng đi vào noel này...?







Thôi thì...giờ tôi cũng đủ biết...hoá ra chỉ là một câu hỏi tu từ





...mình thật ngu ngốc trò chơi tu từ...câu hỏi chỉ là để hỏi thế thôi...





Cách đây 365 ngày tôi thế nào nhỉ? một cảm giác gần như hôm nay...

Cách đây 730 ngày tôi thế nào nhỉ? một cảm giác để rồi trả giá cho cái thứ của 1 năm sau...và 2 năm sau nữa...





JJ - tôi cứ nghĩ đêm nay mình làm đám ma cho bản thân lần thứ 2 rồi ấy chứ...

08 December 2006

Trọng!

Thậm chí ngay cả khi tôi không nói gì điều đó cũng không có nghĩa là tôi chấp nhận.

Bây giờ tôi mới chợt thấu hiểu ra cái người con gái lớn kia nay không còn trong những ngày vui đông đủ. Sự tuyệt vọng một cách trí tuệ của cô đã buộc cô phải vắng mặt.
Trọng!
Ít nhất là phải nói như thế! Cái sự đổ đốn của con người phát tiết từ những thứ tưởng chừng như ngây dại và không có ý nghĩa. Thể theo Anh ấy thì đó là một sự bào chữa khuôn phép cho việc tước sợi yêu của mình làm nhiều mảnh. Cô ấy cũng hiểu và cảm thông đa phần. Chuyện là con người vớ vẩn với nhau thì phủi tay thôi, cô cũng hiểu, ấy thế nên sau cái chạm nát vỡ tan của mối tình trước cô quyết định theo đuổi anh!
Theo đuổi như thế nào? Một người con gái học thức và trí tuệ cũng rõ biết cách khôn ngoan mà làm cho anh hiểu tấm lòng cô.
Nhưng ...
Những giấc mơ bình yên thường không kéo dài lâu. À xin lỗi, phải nói là những giấc mơ bình yên thì cũng chỉ là giấc mơ thôi. Cô lại ra đi!

Em là em thấy cũng lạ..."sao lâu rồi không gặp vậy?"...- tất nhiên là tôi không biết. Hoạ là sao nhiều chuyện xảy ra, cứ mỗi chi tiết ghép vào như để hoàn thiện bức tranh mah tôi đang tự sát!

Nghe bảo ngày xưa Đạm Tiên cũng về trong mộng mà báo cho Kiều Nhi cái kiếp phận của mình!

Rồi tựa như việc cô ấy biến mất trong cuộc sống của tất cả chúng tôi , đánh phụt thế là biến- như việc vỗ bẹp cái là con muỗi tan xác, cả tất bàng hoàng bàn ghoàng cho một sự việc hiển nhiên hay sao ấy, thế rồi lại bình thản!

Tôi không biết vũ trụ nơron của những con người kia thế nào nhưng với tôi...kì thực là hết sức kiệt quệ! Cũng là hiểu dăm ba phần của câu chuyện như cái bản tính ương bướng của một đứa lì như tôi thì không chịu hiểu thật.
Đợi khi cô ấy trao tay từng mảnh từng mảnh xếp hình tôi mới vội vàng la toáng lên thứ âm sắc tàn lụi....Có là trước giờ tôi vẫn không chấp nhận sự thật sao?

Hôm nay trên đường lớn đi về, tôi thấy một người phụ nữ băng qua đường phố đông đúc. Mắt mũi xanh xao nhưng miệng vẫn cười khi lách qua đám đông. Biết là không có gì, nhưng lại nhớ chị lớn quá...

JJ



Friday December 8, 2006

01 December 2006

Người tình-Janusz l.Wisniewski

...đừng quá tuyệt vọng...

Như một sợi dây thép gai, mỗi chữ được khắc trên cái nhẫn ấy như một cái gai châm móc vào tôi. Joanna 30.12.1978. Tôi bắt đầu thấy đau từ chữ "J", những giọt nước mắt đầu tiên trào ra ở chữ "a", một cái gì đó xuyên qua tôi ở số "30".
Tôi sinh ngày 30.12, vào ngày cưới của anh, chỉ có điều trước tám năm. Khi đến sinh nhật tôi, bao giờ anh cũng có hai bó hoa hồng. Một cho tôi. Màu trắng. Đẹp vô cùng. Bó thứ hai cho vợ anh. Màu đỏ.
Anh để nó ở chỗ cửa bếp, để chúng tôi không nhận thấy sự hiện diện của nó, khi chúng tôi yêu nhau trên thảm, hay trong phòng ngủ. Vờ như nó cũng như cái cặp của anh. Khi mọi chuyện đã xong, tôi đứng dậy và vào phòng tắm, anh có thói quen nằm hút thuốc. Lúc ở phòng tắm đi ra, qua sảnh, tôi mới để ý đến bó hoa. Tôi bèn đi lấy cái bình to nhất bằng thuỷ tinh màu tím, đổ nước và để bó hoa dành cho vợ anh vào bình. Cũng rất đẹp. Vì anh mua hoa như thể cho chính mình, để được vui trước niềm vui đón nhận những bông hoa từ tay anh, của tôi. Và cả của vợ anh nữa.
Tôi đứng quay lưng ra cửa sổ, khoả thân, run rẩy vì lạnh và đau đớn, bẽ bàng. Tôi chờ cho mình hết run. Sau đó tôi trở lại sàn nhà hoặc phòng ngủ, nép người vào anh và quên tất cả. Đôi khi tôi có cảm giác là anh biết những gì vừa xảy ra với tôi dưới bếp, và anh muốn dùng nụ hôn để băng lại vết thương mà cái dây thép gai kia đã gây ra cho tôi. Và anh đã băng kín. Thế là, khi anh lấy bó hoa trong bếp để về nhà, tôi cảm thấy rất rõ ràng rằng không có anh, tôi không thể có những khoảnh khắc như tôi đã có. Tôi được nếm trải niềm hạnh phúc lớn lao chính là vì cùng với anh.
Đôi khi anh từ dưới phố hổn hển chạy lên phòng để cảm ơn tôi đã để hoa trong bình. Đó là những lúc tôi cảm thấy đau đớn nhất. Cũng như anh, tôi không muốn nhắc đến điều đó. Vờ làm như bó hoa cũng chỉ như cái cặp của anh. Nhưng chúng tôi chưa bao giờ thành công. Lần nào tôi cũng đi lấy cái bình tím, còn anh bao giờ cũng quay lại để cảm ơn. Anh quay lại, vì anh coi lòng biết ơn là một cái gì đó cần phải bày tỏ giống như sự tôn trọng. Tốt nhất là ngay tức thì. Rồi anh chạy xuống cầu thang, còn tôi quay vào phòng ngủ hoặc phòng khách, nơi mà anh vừa mới hôn tôi, uống nốt chỗ vang thừa trong ly của anh và của tôi, mở tiếp một chai khác, rót vào hai cái ly và khóc. Khi vang đã cạn, tôi ngủ ngay trên thảm. Sáng dậy, tôi nhìn hình ảnh của mình trong gương. Những vết sẫm từ sơn kẻ mắt chạy dài trên má. Những vết vang đỏ đã khô trên ngực, tôi đã làm rớt vang khi bàn tay rung lên vì nức nở hoặc khi đã quá say. Tóc bết vào trán và cổ. Khi nhìn thấy hình ảnh ấy trong gương, tôi bỗng thấy căm thù và khinh bỉ bản thân mình, và cả anh, cả vợ anh, và tất cả hoa hồng trên thế gian này. Tôi chạy vào phòng khách, lôi bó hoa phải ôm bằng cả hai tay ấy ra, quật xuống sàn nhà, vào bàn ghế, vào bậu cửa. Cho đến khi không còn lại một bông hoa nào tôi mới ngừng đập. Tôi đi ngủ. Tỉnh dậy vào buổi trưa và giẫm chân trần lên những cánh hoa trắng trên sàn nhà. Trên một vài cánh hoa có cả những vệt máu từ tay tôi do bị gai hồng đâm phải.
Và đã như vậy từ sáu năm nay.
Sao tôi lại chấp nhận được tình trạng đó?
Mẹ tôi cũng hỏi như vậy mỗi khi tôi về nhà vào dịp lễ tết. Và bao giờ bà cũng khóc. Người ta không thể nói chấp nhận hay không chấp nhận làm điều mà người ta thấy cần thiết hoặc khát khao!
Tôi yêu anh kinh khủng, đến mức đôi khi tôi thấy như ngạt thở. Đôi khi tôi ước gì anh bỏ tôi đi mà không làm tôi bị tổn thương. Nhưng anh là người tình chung thuỷ nhất. Anh chỉ có tôi và vợ. Anh chỉ ra đi khi nào tôi ra lệnh cho anh hoặc khi tôi có người đàn ông khác. Nhưng tôi không thể ra lệnh cho anh rời bỏ tôi. Còn với những người đàn ông khác thì tôi lại không hợp. Tôi biết thế.
Đó là vào hai năm trước đây. Anh phải đi công tác mấy tuần ở Brussel. Tôi sẽ bay đến chỗ anh vào ngày cuối cùng. Chỉ riêng kế hoạch đã khiến tôi ngây ngất. Chúng tôi sẽ được ở bên nhau bảy ngày tám đêm. Hạnh phúc biết bao! Thứ sáu tôi sẽ bay, thế mà thứ tư tôi bỗng bị sốt. Trên 39 độ. Tôi khóc vì bực tức. Tôi chỉ muốn bóp cổ cô bạn đã mang virus cúm đến cơ quan để tôi bị lây. Tôi đã uống hàng vốc vitamin C, nuốt aspirin, mua về một túi nặng cam và chanh, và ăn lấy ăn để với hy vọng là sẽ khoẻ lại. Khi tất cả chẳng ăn thua gì, mà tôi vẫn sốt trên 39 độ, mỗi lần ho tưởng như có ai thúc xẻng vào hông mình, tôi đành phải đi khám.
Tôi đứng chờ trong một hành lang hẹp. Trong một cái ghế trước phòng khám phụ sản là vợ anh đang ngồi đọc sách. Phía dưới cửa sổ, bên một cái bàn thấp, con gái anh đang vẽ gì đó vào một tờ giấy to. Khi tôi đi vào, cô bé ngẩng đầu lên và cười với tôi. Nó cười hệt như anh. Bằng cả khuôn mặt. Và cũng nháy mắt hệt như anh. Tôi cảm thấy tay mình run rẩy. Đúng lúc ấy vợ anh được gọi tên, đứng dậy. Chị ta gấp sách, nói gì đó với con gái và nhìn tôi cười, chỉ vào cái ghế trống. Chị ta đi qua tôi trong hành lang hẹp, chạm cả cái bụng vĩ đại vào tôi.
Mắt tôi tối sầm lại. Tôi đến bên cửa sổ, và mặc cho mọi người phản đối tôi vẫn mở toang cửa và hít thật sâu.
Dọc đường, tôi quẳng hết số chanh cam trong túi vào thùng rác. Aspirin thì tôi vứt vào cái thùng tiếp theo. Tôi chợt mong mình ốm thật nặng, sau đó là trốn đi đâu đó để không ai có thể tìm thấy. Để ôm con gấu nhung từ hồi bé vào lòng và trốn trong một mảnh vườn hoang vắng nào đó ở xa thành phố. Tôi không đủ sức để thay quần áo, cứ thế thiếp đi trên đivăng. Tôi mơ thấy con gái anh nhìn thấy tôi, nó sợ quá bèn trốn trong tủ và chơi với con gấu nhung, nó lấy dĩa moi hai hạt cườm đen ở mắt gấu ra.
Hơn sáu giờ tối tôi mới dậy. Tôi đốt vé đi Brussel trong lavabô. Sau đó rút dây điện thoại ra. Trước đó tôi đã gọi thợ mộc đến thay khoá cửa. Ngày hôm đó tôi đã quyết định khi nào khỏi ốm, tôi sẽ tìm cho mình một người đàn ông khác. Và tôi sẽ có bầu ngay với anh ta. Điều đó sẽ chắc chắn hơn cả việc thay khoá cửa. Những ngày, những đêm Brussel của tôi cứ qua đi, và tôi đi từ giai đoạn "tại sao anh lại có thể làm một việc hèn hạ như thế đối với mình" đến giai đoạn "nhưng anh đã làm gì hèn hạ đối với mình cơ chứ?". Tôi đã tưởng tượng ra những gì? Rằng anh về nhà với vợ rồi họ chơi cờ vua hoặc xem những tấm ảnh từ thời trẻ suốt đêm ư? Tôi đã tự vẽ một sơ đồ tâm lý, trong đó vợ anh gần như là mẹ anh. Không tình dục. Chưa bao giờ tôi hỏi anh có ngủ với vợ không. Đơn giản là tôi chủ ý cho rằng một khi anh đã để trong tôi cái chất lỏng thân thiết đó của anh thì việc anh để nó trong một người phụ nữ khác là một việc độc ác. Đặc biệt là trong một phụ nữ thần thánh, không tình dục như vợ anh. Và khi chị ta khó nhọc lách qua tôi trong cái hành lang hẹp, chạm bụng mình với đứa con của anh trong ấy vào bụng tôi, tôi cảm thấy như bị ai đó gí cái bàn là nóng bỏng với dòng "Joanna 30.12.1978" vào rốn. Giống như người ta đánh dấu cừu hay bò. Vợ anh là một phụ nữ đẹp. Nhưng đẹp như tôi nhìn thấy ở phòng khám, ngay trước kỳ sinh nở thì đã khiến tôi phải đau đớn.
Khi cái trận cúm Brussel qua đi, tôi đã đi săn lùng "những người đàn ông khác".
Chính xác tám mươi hai ngày sau hôm thay khoá cửa, tôi ra ga Warsaw để đi Torun chuẩn bị cho một cuộc phỏng vấn của báo tôi. Tôi lấy từ ví ra tờ 200 zloty để trả tiền vé nhưng người bán vé không có tiền lẻ trả lại. Tôi quay lại hỏi người đứng sau có thể đổi cho tôi tờ hai trăm đó được không. Anh đứng sau tôi. Lặng lẽ cầm tờ hai trăm từ bàn tay lạnh ngắt vì kiêu hãnh và bối rối của tôi, đưa cho người bán vé và nói rằng anh cũng mua vé đi Torun và muốn lấy chỗ gần tôi. Người bán vé đưa cho anh hai vé và chỗ tiền thừa. Anh xách cái vali của tôi và chúng tôi lặng lẽ ra sân ga.
Và thế là anh lại có chìa khoá vào căn hộ của tôi. Anh lại đến chỗ làm đón tôi đi Hel, đi biển Ustka hay Bieschad. Trong thời gian đó thì vợ anh đẻ cô con gái thứ hai.
Ở anh có gì đặc biệt?
Tất cả mọi điều ở anh đều thực sự đặc biệt. Trong tất cả những gì thấy ở anh, cái mà tôi thích nhất là được nghe anh nói. Anh gọi cho tôi vào buổi sáng, thậm chí cả vào ban đêm, và nói bằng một giọng hưng phấn không thể kìm nén: "Em nghe đây, anh có chuyện này phải nói với em ngay lập tức".
Và tôi biết rằng chỉ bằng một câu duy nhất ấy, anh đã đặt tôi lên trên tất cả. Bởi chính tôi chứ không phải ai khác, được nghe kể về những thành công, những thất bại, những cảm xúc, những kế hoạch hay những suy nghĩ của anh. Trong sáu năm, chưa một lần anh nói với tôi là anh yêu tôi, nhưng cho đến cuối đời, không một "anh yêu em" nào có thể thay thế được "em nghe đây, anh có điều này phải nói với em ngay lập tức". Có một lần trong quán bia, tôi tình cờ được chứng kiến anh tranh luận gay gắt với một người bạn, anh nói rằng sự phản bội bắt đầu khi mà lẽ ra vợ phải là người đầu tiên mà ta muốn nói một điều gì đó quan trọng thì ta lại "khát khao được nói ngay lập tức với một người phụ nữ khác". Sáu năm qua anh không hề phản bội tôi. Thậm chí với vợ anh. Đôi khi anh kể cho tôi về những điều tưởng như hoang tưởng, nhưng lại là những bài giảng thực sự về vật lý hay lý thuyết về vũ trụ. Giống như có lần, khi anh bỗng nhớ đến những "vũ trụ sơ sinh" ấy. Toàn bộ vũ trụ sơ sinh được sinh ra từ khoảng không được hình thành sau Vụ Nổ Lớn hoặc sau sự sụp đổ của một hố đen. Những đứa trẻ sơ sinh được ra đời từ bọt vũ trụ hoặc từ những cặp hố đen, lấp đầy vũ trụ cha mẹ. Chúng chẳng phụ thuộc gì vào họ theo nghĩa của những định luật vật lý chi phối họ. Anh dừng xe lại ven đường và giải thích cho tôi về sự chấp nhận cái vũ trụ đó.
Vào cái ngày 11 tháng 9 ấy, anh đến nhà tôi và chúng tôi ngồi im lặng trên sàn nhà, mắt dán vào màn hình và bỗng cảm thấy mình chẳng hiểu gì về thế giới. Anh sợ. Anh ngồi sau lưng tôi, ôm tôi thật chặt và ngả đầu vào gáy tôi. Anh run. Và nói bằng một giọng tắt dần. Tôi yêu anh cả vì lẽ đó nữa, là anh có thể sợ như vậy và không xấu hổ khi để cho tôi biết điều đó. Anh, người lãnh đạo hàng trăm con người với tính nghiêm khắc đến độc đoán, nhưng công bằng và trung thực một cách thái quá. Anh, người không bao giờ đồng ý ngồi ở chỗ của sếp khi chỉ cần có một điều gì đó không ổn, anh lập tức đòi cầm lái và tự mình ngồi sau vôlăng.
Không một người đàn ông nào mà tôi từng biết lại sợ hãi đẹp như anh. Tôi không bao giờ quên được, vào cái ngày 11 tháng 9 ấy, lúc anh đứng dậy và lần đầu tiên anh gọi điện cho vợ từ nhà tôi. Và mặc dù tôi đã muốn khóc khi nghe anh nói " Joasiu ..." (cách gọi Joanna thân mật ), tôi vẫn cảm thấy điều đó thật đẹp và nếu như anh không làm thế, có lẽ tôi đã không tôn trọng anh như tôi vẫn tôn trọng anh.
Trong những khoảnh khắc ấy, tôi muốn là tất cả đối với anh. Và không bao giờ để anh phải mất lòng tin hay thất vọng.
Có một lần, trên bãi biển ở Hel vào lúc trời hửng sáng. Chúng tôi ngồi ngoài hiên, mê mẩn nhìn về phía chân trời. Cho tới bây giờ tôi vẫn không biết, buổi sáng hôm ấy, rượu hay Chúa đã đẩy mặt trời lên khỏi đường chân trời đẹp đến thế, để tôi bỗng cảm thấy gắn bó với anh vô cùng. Đã có khi nào trong mối quan hệ với một người đàn ông, bạn bỗng thấy có một mối ràng buộc thần bí và thiêng liêng giữa hai người? Tôi đã cảm nhận được tất cả, ở đó, ở cái hiên nhà bừa bộn ấy ở Hel. Và có lẽ vì vậy mà tôi bỗng đủ can đảm để nói:
- Ước gì em được là người đàn bà duy nhất của anh. Duy nhất! Anh hiểu không? Và biết chắc rằng cả sáng mai, cả thứ hai tuần sau và cả vào lễ Giáng Sinh em vẫn sẽ có anh...
Tôi khóc. Anh nghiêng đầu. Co người lại như thể những điều tôi vừa nói là một cú đấm và anh đang chờ những cú đấm tiếp theo, và người cứ cứng đờ ở tư thế ấy. Một lát sau, anh đứng dậy và đi ra phía biển. Tôi ngồi không thể nhúc nhích. Anh trở lại, chạm vào đầu tôi và nói khẽ: "Tha lỗi cho anh".
Khi quay về từ Hel, tôi hiểu rằng anh sẽ không bao giờ chỉ là người đàn ông của tôi. Và tôi cứ cam phận như vậy cả đến hôm nay nữa.
Mai là sinh nhật tôi. Và kỷ niệm ngày cưới của anh. Đã chín tuần nay tôi không có kinh. Tôi sẽ có đứa con của anh. Tôi đã không còn sợ cái nhẫn ấy nữa. Ngày mai tôi sẽ nói với anh, rằng không thể mua hai bó hồng để tặng cho hai người đàn bà ở hai vũ trụ khác nhau, tách rời nhau.
Chắc chắn anh sẽ hiểu và sẽ rời bỏ chúng tôi. Nhưng dù thế thì vẫn còn lại trong tôi cả một vũ trụ.
Vũ trụ sơ sinh.