
Rốt cục thì cô gái cũng đã vùng chạy. Chạy rất nhanh.Xa lìa cái tấm gương trên bàn ăn. Chạy vào cái khoảng không không có ánh sáng, như một cái lỗ ruột của con thuồng luồng. Đen kịt và nuốt chửng!
Tôi chuẩn bị một bữa tối như thường lệ. Buổi tối hôm nay có khoai tây chiên và nước sốt tôm thịt.
Khoai tây muốn ngon thì fải gọt ghẽ vừa đẹp vỏ nâu. Xắt lát rồi bỏ vào thứ nước măn mẳn nhưng không tanh như nước chấm. Chỉ măn mẳn và trong suốt. Khoai tây có mà biết cảm thì chắc sẽ xót da lắm....
Tôm phải lột nhẹ nhàng để đừng xé tan những xớ thịt. Tội nghiệp, chỉ là một lớp vỏ yếu ớt....Phải dằng thật mạnh và chính xác rồi lột xác con vật từ đầu đến cả đuôi. Thật dứt khoát, dù đau đớn nhưng như thế sẽ tốt hơn sự vùng vằng mà rách tan khối cơ kia... Khéo khéo màh bóc lớp võ não ra...một màu đỏ ối sắc son mà muốn trào ra...nhẹ nhàng thôi...
Chảo bơ sôi ùng ục, nóng quá, nếu mình bị phỏng cháy thì sao nhỉ, ai sẽ đến cùng mình? cùng với con quái vật chảy nhão này? Không ai trả lời... cái tròng đen con mắt chảy mồ hôi...
Thức ăn sẵn sàng. có thêm cả một cốc nước dâu tây lên men.
Hôm nay mình đã làm việc tốt, đi học tốt, tự nấu ăn tốt, .... mình sẽ có nhiều tiền, mình sẽ có nhiều kiến thức, mình sẽ được khoẻ mạnh.....
Nâng cốc nào....cheers
JJ
Saturday November 25, 2006

No comments:
Post a Comment