Tàn thu rồi sao?
...
Nói tiếng Nam điiiiiiiiiiiiiii!
27 November 2006
25 November 2006
In the kitchen

Rốt cục thì cô gái cũng đã vùng chạy. Chạy rất nhanh.Xa lìa cái tấm gương trên bàn ăn. Chạy vào cái khoảng không không có ánh sáng, như một cái lỗ ruột của con thuồng luồng. Đen kịt và nuốt chửng!
Tôi chuẩn bị một bữa tối như thường lệ. Buổi tối hôm nay có khoai tây chiên và nước sốt tôm thịt.
Khoai tây muốn ngon thì fải gọt ghẽ vừa đẹp vỏ nâu. Xắt lát rồi bỏ vào thứ nước măn mẳn nhưng không tanh như nước chấm. Chỉ măn mẳn và trong suốt. Khoai tây có mà biết cảm thì chắc sẽ xót da lắm....
Tôm phải lột nhẹ nhàng để đừng xé tan những xớ thịt. Tội nghiệp, chỉ là một lớp vỏ yếu ớt....Phải dằng thật mạnh và chính xác rồi lột xác con vật từ đầu đến cả đuôi. Thật dứt khoát, dù đau đớn nhưng như thế sẽ tốt hơn sự vùng vằng mà rách tan khối cơ kia... Khéo khéo màh bóc lớp võ não ra...một màu đỏ ối sắc son mà muốn trào ra...nhẹ nhàng thôi...
Chảo bơ sôi ùng ục, nóng quá, nếu mình bị phỏng cháy thì sao nhỉ, ai sẽ đến cùng mình? cùng với con quái vật chảy nhão này? Không ai trả lời... cái tròng đen con mắt chảy mồ hôi...
Thức ăn sẵn sàng. có thêm cả một cốc nước dâu tây lên men.
Hôm nay mình đã làm việc tốt, đi học tốt, tự nấu ăn tốt, .... mình sẽ có nhiều tiền, mình sẽ có nhiều kiến thức, mình sẽ được khoẻ mạnh.....
Nâng cốc nào....cheers
JJ
Saturday November 25, 2006
Labels:
Arts,
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
19 November 2006
Hey saddie

Này này em....vỡ ra đi nào
...cho anh thấy đôi mắt em to như thế....
Này này em....khóc ứa đi nào
....cho anh biết mặn đắng khoé mi....
Này này em.....tình yêu không như thế...
Anh xin lỗi...mắt môi này...anh đã hẹn cùng ai...
Phải chăng em
Phải chăng anh....
Những lỗi lầm hầu như không thể.
Vỡ nhẹ từng cánh daisy....
Em tan vào trong hơi thở...
Những giấc mơ quá lớn em không biết tìm đâu....
Hoạ là em vẽ nên những tình yêu hơi nước.
Nhưng rồi cũng mất thôi...
Này này em.....
JJ
Sunday November 19, 2006
13 November 2006
Đau nơi đầu lưỡi!
Đau nơi đầu lưỡi!
Mụ lưỡi trong cái vòm miệng rà soát tứ tung mọi thứ. Hoạ có chăng chỉ là những kẽ canxi gồ ghề khô khốc.
Anh nói gì? Không, anh chẳng nói gì. Em nói gì? Có, em có nói...mà sự thật là em đã gào đến khản cổ là em yêu anh biết chừng nào nhưng chả ai nghe thấy. Cái miệng thì cứ ngam ngáp như con cá nằm phơi nắng chờ chuyển kiếp. Vậy mà đố có ai nghe được em đã nói gì!
Vòm miệng khô khốc, mụ lưỡi rón rén chùi đầu lên, cảm giác thật thô ráp và không trơn tuột như mọi khi. Mụ hoảng sợ khi cái vòm ấy quá khô và bắt đầu dinh dính một cách khó chịu, như thể việc có ai đ1o bôi một lớp keo 502 lên trên muốn lột da đầu của mụ.
Không đặng lòng thế là mụ tìm đường thoát thân bằng cách chúi nhũi vào những khối can xi kia. Nơi màh chỉ khoảng 5mm ra phía bên ngoài thôi là mụ có thể thoát ra cái ngục ẩm ướt này.
Cô gái ngậm miệng lại. Môi rưng rưng nứt nẻ. Cái bờ môi thiếu nữ khô cằn và bong lên những mảng da trăng trắng ti ti. Sự việc đến không bất ngờ nhưng đó là một việc cô kiềm nén từ rất lâu. Chắc chắn một điều là người đàn ông kia là người duy nhất cô yêu... sẽ mãi không thuộc về cô. Đó là một định lý, một tiên đề có thực và anh thì luôn là người chứng minh những thứ đó giỏi nhất. Duri đến và hôn anh trìu mến. Tất cả mọi vật xung quanh anh bừng lên một niềm hạnh phúc vô bờ mah chính anh là nhụy của đoá hoa . Một đoá hoa trắng rất đẹp và lộng lẫy. Chỉ duy có việc, cảnh tượng tuyệt hảo đó lại có thêm một con ruồi cái đen, gãy cánh đậu trên một cành khuất nẻo chứng kiến sự đơm hoa nảy nở của hạnh phúc này.
Mụ lưỡi quằn quại thở lấy thở để những ngọn không khí cuối cùng. Mụ biết, chỉ cần cô thấy cảnh này thì rất có khả năng mụ sẽ không thấy ánh nắng mặt trời trong gần 1 năm. Sự vụ điên cuồng làm cho Mụ điên tiết lên và muốn gào rú lên một thứ gì đó. Mụ đã thảo luận với cô gái là nếu lần này mụ làm tốt hơn, ắt sẽ có người nghe được tiếng bi ai là thế nào.
Phản trắc - và đội ơn!
Cô gái không chấp nhận những ý kiến riêng tư như thế, cô quyết định sẽ không mở miệng ít nhất là đến khi cô té lăn ra vì kiệt sức và được đưa vào bệnh viện. Mụ thì lồng lộn lên vì những sự thật ngồn ngộn trong đầu cần giải toả . Có một cách, mụ lao đầu vào những kẽ can xi đang đập nhẹ theo tiếng nấc. Phập một cái! Mụ bị rách một mảng ngay đầu, máu tuôn và rú lên những tràng vô nghĩa trước cặp tình nhân hôn nhau say đắm.
TInh yêu giữa một chàng mù và một cô gái câm có thể là như thế!
JJ
Monday November 13, 2006
Mụ lưỡi trong cái vòm miệng rà soát tứ tung mọi thứ. Hoạ có chăng chỉ là những kẽ canxi gồ ghề khô khốc.
Anh nói gì? Không, anh chẳng nói gì. Em nói gì? Có, em có nói...mà sự thật là em đã gào đến khản cổ là em yêu anh biết chừng nào nhưng chả ai nghe thấy. Cái miệng thì cứ ngam ngáp như con cá nằm phơi nắng chờ chuyển kiếp. Vậy mà đố có ai nghe được em đã nói gì!
Vòm miệng khô khốc, mụ lưỡi rón rén chùi đầu lên, cảm giác thật thô ráp và không trơn tuột như mọi khi. Mụ hoảng sợ khi cái vòm ấy quá khô và bắt đầu dinh dính một cách khó chịu, như thể việc có ai đ1o bôi một lớp keo 502 lên trên muốn lột da đầu của mụ.
Không đặng lòng thế là mụ tìm đường thoát thân bằng cách chúi nhũi vào những khối can xi kia. Nơi màh chỉ khoảng 5mm ra phía bên ngoài thôi là mụ có thể thoát ra cái ngục ẩm ướt này.
Cô gái ngậm miệng lại. Môi rưng rưng nứt nẻ. Cái bờ môi thiếu nữ khô cằn và bong lên những mảng da trăng trắng ti ti. Sự việc đến không bất ngờ nhưng đó là một việc cô kiềm nén từ rất lâu. Chắc chắn một điều là người đàn ông kia là người duy nhất cô yêu... sẽ mãi không thuộc về cô. Đó là một định lý, một tiên đề có thực và anh thì luôn là người chứng minh những thứ đó giỏi nhất. Duri đến và hôn anh trìu mến. Tất cả mọi vật xung quanh anh bừng lên một niềm hạnh phúc vô bờ mah chính anh là nhụy của đoá hoa . Một đoá hoa trắng rất đẹp và lộng lẫy. Chỉ duy có việc, cảnh tượng tuyệt hảo đó lại có thêm một con ruồi cái đen, gãy cánh đậu trên một cành khuất nẻo chứng kiến sự đơm hoa nảy nở của hạnh phúc này.
Mụ lưỡi quằn quại thở lấy thở để những ngọn không khí cuối cùng. Mụ biết, chỉ cần cô thấy cảnh này thì rất có khả năng mụ sẽ không thấy ánh nắng mặt trời trong gần 1 năm. Sự vụ điên cuồng làm cho Mụ điên tiết lên và muốn gào rú lên một thứ gì đó. Mụ đã thảo luận với cô gái là nếu lần này mụ làm tốt hơn, ắt sẽ có người nghe được tiếng bi ai là thế nào.
Phản trắc - và đội ơn!
Cô gái không chấp nhận những ý kiến riêng tư như thế, cô quyết định sẽ không mở miệng ít nhất là đến khi cô té lăn ra vì kiệt sức và được đưa vào bệnh viện. Mụ thì lồng lộn lên vì những sự thật ngồn ngộn trong đầu cần giải toả . Có một cách, mụ lao đầu vào những kẽ can xi đang đập nhẹ theo tiếng nấc. Phập một cái! Mụ bị rách một mảng ngay đầu, máu tuôn và rú lên những tràng vô nghĩa trước cặp tình nhân hôn nhau say đắm.
TInh yêu giữa một chàng mù và một cô gái câm có thể là như thế!
JJ
Monday November 13, 2006
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
07 November 2006
Mợ
Đương đêm thì thấy Mợ về. Mợ ngồi cười buồn ngoài hàng hiên mà không vào. Tay vân vê cái tà áo, nước mắt chảy tạt làm tóc bên bết hai bên....
Cái ngày vào làm cho Cậu Mợ thì đã thấy 2 người không ở chung. Cậu thì ở trên nhà Dài. Không lúc nào về. Chả hiểu sao vợ chồng gì kì cục nhưng cũng không dám hỏi. Về ngày lâu, đi chợ xung quanh mới biết. Cậu là cậu thuê tôi là con ở thế thôi, nói đây là Mợ chứ hoá ra "mợ của cậu" là trên nhà dài kia kìa. Mợ của tôi chắc là Mợ thêm quá!
Mợ , trước là người cùng khác. Nghe giọng Mợ cũng lạ, không cao cao đài các nhưng cũng là lời tuôn hoa nhả ngọc, nghe dễ chịu cái lòng. Mợ ít khi quát tháo, mà cũng chả mấy cười đùa. Lúc nào cũng thin thít. Có là Cậu về thì Mợ chân nọ quấn chân kia, áo váy gì chạy một hồi vướng vào nhau là rách bươm lên. Mợ yêu cậu thật! Yêu ghê lắm, giá mà có thằng nào chịu tôi tôi cũng thử yêu một lần như thế giống Mợ.
Có Cậu là nhà vui bừng hẳn. Cậu mang quà về cho Mợ, rồi cho cả con ở già là tôi. Tôi thì cuống quýt lên như vớ được báu vật. Mợ thì cầm lấy lặng lẽ ...nụ cười nhẹ nhàng bí ẩn như cốc trà nhài mà Mợ hay pha cho Cậu mổi sáng.
Hôm đó là hôm trăng tròn , nhưng phải tội mây nhiều làm chẳng thấy trăng đâu, tôi cũng mặc. Cũng là vì hôm đó Cậu về. cũng chừng 2, 3 tháng nay Cậu thăm nhà nên tôi cũng không lo mấy. Nhà có mùi đàn ông thì nó cũng ấm đỡ cho cái chùa bà đanh này. ...
Tối trời mưa, gió dập , mấy cái chân đèn trên bàn thờ rung rinh nghe cành cạch. Rồi choảng một cái, nến tắt. Cái lỗ tai già bừng tỉnh. Nghe đâu tiếng gấu ó thanh thanh của một người phụ nữ. Ra đến nơi chỉ còn thấy Cậu ngồi thừ trên hàng hiên. Cái thân to bè của cậu gió mưa dập vào như dập đá mah cậu thì cứ trơ mắt nhìn. " Mợ lên nhà dài chơi dăm bữa lại về, bà trông nom cái cửa cái nhà cẩn thận, tôi đội ơn !". Đoạn rồi thấy cậu cũng lững thững đi.... tuốt tuột vào trong cơn mưa ...
Hôm nay trời đứng gió, nóng quá, đang ngủ cũng phải dậy ghé tấm hiên cửa ra cho mát, thì thấy mợ về....miệng la bai bải mà mợ không nghe. Mợ pha một cốc trà nhài để đó rồi ghé mặt vào hôn lên búi tóc tôi...." Ái kim bất định, hận cổ bất di .....giỗ sau bà cho tôi thêm nhài hoa vào nữa nhé!"
071106
JJ
Cái ngày vào làm cho Cậu Mợ thì đã thấy 2 người không ở chung. Cậu thì ở trên nhà Dài. Không lúc nào về. Chả hiểu sao vợ chồng gì kì cục nhưng cũng không dám hỏi. Về ngày lâu, đi chợ xung quanh mới biết. Cậu là cậu thuê tôi là con ở thế thôi, nói đây là Mợ chứ hoá ra "mợ của cậu" là trên nhà dài kia kìa. Mợ của tôi chắc là Mợ thêm quá!
Mợ , trước là người cùng khác. Nghe giọng Mợ cũng lạ, không cao cao đài các nhưng cũng là lời tuôn hoa nhả ngọc, nghe dễ chịu cái lòng. Mợ ít khi quát tháo, mà cũng chả mấy cười đùa. Lúc nào cũng thin thít. Có là Cậu về thì Mợ chân nọ quấn chân kia, áo váy gì chạy một hồi vướng vào nhau là rách bươm lên. Mợ yêu cậu thật! Yêu ghê lắm, giá mà có thằng nào chịu tôi tôi cũng thử yêu một lần như thế giống Mợ.
Có Cậu là nhà vui bừng hẳn. Cậu mang quà về cho Mợ, rồi cho cả con ở già là tôi. Tôi thì cuống quýt lên như vớ được báu vật. Mợ thì cầm lấy lặng lẽ ...nụ cười nhẹ nhàng bí ẩn như cốc trà nhài mà Mợ hay pha cho Cậu mổi sáng.
Hôm đó là hôm trăng tròn , nhưng phải tội mây nhiều làm chẳng thấy trăng đâu, tôi cũng mặc. Cũng là vì hôm đó Cậu về. cũng chừng 2, 3 tháng nay Cậu thăm nhà nên tôi cũng không lo mấy. Nhà có mùi đàn ông thì nó cũng ấm đỡ cho cái chùa bà đanh này. ...
Tối trời mưa, gió dập , mấy cái chân đèn trên bàn thờ rung rinh nghe cành cạch. Rồi choảng một cái, nến tắt. Cái lỗ tai già bừng tỉnh. Nghe đâu tiếng gấu ó thanh thanh của một người phụ nữ. Ra đến nơi chỉ còn thấy Cậu ngồi thừ trên hàng hiên. Cái thân to bè của cậu gió mưa dập vào như dập đá mah cậu thì cứ trơ mắt nhìn. " Mợ lên nhà dài chơi dăm bữa lại về, bà trông nom cái cửa cái nhà cẩn thận, tôi đội ơn !". Đoạn rồi thấy cậu cũng lững thững đi.... tuốt tuột vào trong cơn mưa ...
Hôm nay trời đứng gió, nóng quá, đang ngủ cũng phải dậy ghé tấm hiên cửa ra cho mát, thì thấy mợ về....miệng la bai bải mà mợ không nghe. Mợ pha một cốc trà nhài để đó rồi ghé mặt vào hôn lên búi tóc tôi...." Ái kim bất định, hận cổ bất di .....giỗ sau bà cho tôi thêm nhài hoa vào nữa nhé!"
071106
JJ
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
vietnamese writings
01 November 2006
đêm
Nước lạnh quá, tất cả xung quanh em, ve vẩy, như bàn tay anh trong đêm sương sớm..... anh có nghe tiếng em không?
Không, anh nghe tiếng của dòng sông. Dòng sông thở nhẹ nhàng ...em có nghe anh nói ? ...rằng anh yêu em.... yêu đơn giản khi em cũng chẳng nghe tiếng anh ...và anh cũng chẳng nghe tiếng em...
Nước lạnh quá anh.... nước xuyên qua em hết rồi. Tóc trôi.... buồn trôi...vui trôi.... và chỉ còn anh ở lại...
....
Em còn nhớ, anh vẫn muốn nghe tiếng em thở.... em nhớ là anh sẽ hỏi thăm em vào lúc em vừa tỉnh dậy rằng mặt trời có nhớ em không?.... Nhớ rằng em muốn anh nhớ những giây phút đó...
Tiếp đi em,... nếu ngày mai anh chết...anh sẽ viết một bản tường trình anh chết thế nào....rằng nỗi nhớ em giết anh thế nào?.... anh muốn em nhớ tháng 10 năm ấy... anh muốn em nghe tiếng gió thổi qua não bộ nơi hình ảnh của kí ức......
[ anh sẽ nhớ... anh mãi nhớ....mãi thế.... tình yêu như giếng nước trong của anh]
Em mệt mỏi quá.... ánh sáng không cứu được tình yêu em. Em bị chết ngộp trong những giấc mơ màu đen..... thế nên em quyết định ôm con gấu bông. Khi em mất nó sẽ yêu anh thay vì em... Định mệnh của em gắn liền với ngọn tóc dài nhất trên khuôn mặt loà xoà của anh....
Này em yêu ơi, tình yêu sẽ mãi trong anh....tha thiết dù có chết khô, nhưng gió sẽ đem hơi thở của anh đến bao vây tình yêu của em dành cho anh.....khi anh mất...
Thôi... em về đây...
4:13 am Một người phụ nữ lớn tuổi đến trình báo cảnh sát là bà ấy nghe có tiếng nước chảy xối xả tầng trên làm ủ dột phòng ngủ của bà ta. Bà đã gọi cửa nhiều lần căn hộ tầng trên nhưng không thấy trả lời. Người ta tìm thấy một cô gái châu Á tự sát trong bồn tắm bằng rấ t nh i ề u mả n h g ư ơ n g v ỡ . . . . . . .. . . .
JJ
Wednesday November 1, 2006
Không, anh nghe tiếng của dòng sông. Dòng sông thở nhẹ nhàng ...em có nghe anh nói ? ...rằng anh yêu em.... yêu đơn giản khi em cũng chẳng nghe tiếng anh ...và anh cũng chẳng nghe tiếng em...
Nước lạnh quá anh.... nước xuyên qua em hết rồi. Tóc trôi.... buồn trôi...vui trôi.... và chỉ còn anh ở lại...
....
Em còn nhớ, anh vẫn muốn nghe tiếng em thở.... em nhớ là anh sẽ hỏi thăm em vào lúc em vừa tỉnh dậy rằng mặt trời có nhớ em không?.... Nhớ rằng em muốn anh nhớ những giây phút đó...
Tiếp đi em,... nếu ngày mai anh chết...anh sẽ viết một bản tường trình anh chết thế nào....rằng nỗi nhớ em giết anh thế nào?.... anh muốn em nhớ tháng 10 năm ấy... anh muốn em nghe tiếng gió thổi qua não bộ nơi hình ảnh của kí ức......
[ anh sẽ nhớ... anh mãi nhớ....mãi thế.... tình yêu như giếng nước trong của anh]
Em mệt mỏi quá.... ánh sáng không cứu được tình yêu em. Em bị chết ngộp trong những giấc mơ màu đen..... thế nên em quyết định ôm con gấu bông. Khi em mất nó sẽ yêu anh thay vì em... Định mệnh của em gắn liền với ngọn tóc dài nhất trên khuôn mặt loà xoà của anh....
Này em yêu ơi, tình yêu sẽ mãi trong anh....tha thiết dù có chết khô, nhưng gió sẽ đem hơi thở của anh đến bao vây tình yêu của em dành cho anh.....khi anh mất...
Thôi... em về đây...
4:13 am Một người phụ nữ lớn tuổi đến trình báo cảnh sát là bà ấy nghe có tiếng nước chảy xối xả tầng trên làm ủ dột phòng ngủ của bà ta. Bà đã gọi cửa nhiều lần căn hộ tầng trên nhưng không thấy trả lời. Người ta tìm thấy một cô gái châu Á tự sát trong bồn tắm bằng rấ t nh i ề u mả n h g ư ơ n g v ỡ . . . . . . .. . . .
JJ
Wednesday November 1, 2006
Subscribe to:
Posts (Atom)
