04 October 2006

Phần 2 - Chuyện của Quý Minh

Truyện của JJ

Tất cả đột ngột dừng lại, khoảnh khắc bị đình trệ , khó khăn mà xoay chuyển. Người đông cứng. Các giác quan như chiếc vòng xe chẹn thật nhiều khối ủ dột mà không quay được. Tôi cảm thấy được anh. Tôi ngửi thấy được anh trong cái hang bẩn thỉu tối tăm của cảm xúc riêng mình.

Con tim bắt đầu đập trở lại, một kiểu đập thoi thóp, bò lết tiếp trên con đường vật vã. Tôi yêu anh. Ước gì mỗi khi anh ngủ anh sẽ thấy tôi...hay đơn giản mỗi khi thấy anh mỉm cười trong khi ngủ tôi sẽ nghĩ anh đang trông thấy tôi. Sự giao hoà của người phụ nữ và đàn ông. Không chỉ là việc quan hệ. Tôi có thể làm tình với một ai đó và anh cũng vậy nhưng cái bắt tay của cảm xúc thì khó mà tìm được ở một ai khác.

Trước đây cũng đã từng yêu một người tha thiết. Khi còn học trung học. Là Điệt Ka. Chúng tôi chỉ cảm mến nhau qua những giao thoa cảm xúc. Chưa từng ôm lấy nhau. Chưa từng chạm tay nhau. Chỉ khẽ khàng chạm vào nhau nơi chỗ đông người chen lấn. Nhưng anh vẫn cho tôi cảm xúc thật sâu sắc.

Tôi vẫn thường chú trọng đến việc giao tiếp hành động của đối tượng. Có thể đúng, có thể sai, tôi hoàn toàn có thể dựa vào đó mah tự tạo cho mình cảm xúc thân thiện hay không. Điều này không hoàn chính xác về mặt vật lý. Có vẻ mơ hồ nhưng lại tạo cho tôi cảm giác dễ chịu. Kiểu cảm thấy tự do với những cảm xúc riêng tư.

Thật quá đỗi khó khăn khi yêu một kẻ ladykiller như anh vậy. Một người có một địa vị hoàn cảnh chỉnh chu. Cuộc sống đẹp, phức tạp vừa đủ để tạo sự mới mẻ, cộng với vẻ lãng tử rất chi là hút hồn. Tôi biết nhiều người yêu anh. Họ yêu thật. Rất yêu. Những cô gái từ lả lướt múa hát xinh đẹp kiêu sa, hay một nữ doanh nhân với vẻ đẹp trí tuệ như vợ anh đến những cô nheo nhẽo ngây thơ, da trắng như sứ cặp mắt như búp bê thủy tinh....tất cả họ yêu anh.
Ban đầu, tôi ít khi nào nghĩ đến việc tự ti khi đứng chung hàng ngũ những người hâm mộ anh. Có lẽ khi đó tôi không nghĩ tôi yêu anh. Tôi có cuộc sống một mình đơn độc. Một nữ hiệp sĩ trên lưng ngựa hay một cô công chúa rách rưới trong toà lâu đài hoang đều là tôi. Khó có ai tôi chấp nhận cho khuấy động sự tĩnh lặng này.
Thiệu Huy bước vào thế giới đầy gai nhọn của tôi bằng sự bình thản và lạnh lẽo cần có để lấn áp sự kì thị người lạ của tôi.
Đôi lúc còn trộm nghĩ, mình thật may mắn khi được anh ấy quan tâm. Và bắt đầu thắp nến cho thế giới âm u của mình. Nến thơm có 3 tác dụng: mùi hương, ánh sáng và sự ấm áp.
Một kiểu yêu đương vô tình và không phải phép. Tôi đóng vai một đứa trẻ lấy trộm quả của chùa. Anh là người đã có vợ. Sự vụ khó khăn không ít lần làm tôi suy nghĩ. Liệu đó có là một sư vi phạm ánh sáng tôn nghiêm của một tình yêu khác. Một lần nghe một người anh họ nói về kiểu tình yêu này. Có 2 loại: phải xác định đó là một một quan hệ đã xuất hiện trước và hoàn toàn không được đụng vào [ một kiểu tín ngưỡng đại loại như bạn không được phá hoại gia can nhà người khác], loại thứ hai mang tính chủ động khi cho là đó là tình yêu đích thực và đấu tranh vì chuyện đó [ một bào chữa đích đáng là : con người có quyền đấu tranh để mưu cầu hạnh phúc]. Thực tế thì tôi cũng có thấy nhiều người làm theo loại 2 . Rất nhiều. Và tôi rất ghét họ. Một kiểu bình dân và chợ sẽ nói, Cướp người yêu của họ rồi còn xảo ngôn! Ouch, nghĩ đến đây tâm khảm mình tự co lại dúm díu, một đống bùi nhùi và mọc ra 2 con mắt chớp chớp như kiểu hiệp sĩ mèo trong Shrek 2. Tôi không muốn mình lại trở thành loại người mà tôi từng có thành kiến. Nếu như vậy, tôi thật bỉ ổi và vô sỉ.

Đã quá 2h đêm, Thiệu Huy gọi điện thoại. Lần đầu tiên anh gọi đt cho tôi. Một lần đầu tiên vào lúc nửa đêm. Anh nói, Ra ngoài cùng anh! Tôi thay đồ rồi đi xuống nhà. Anh đã đứng đó đợi như từ muôn ngàn kiếp trước. Bóng anh hắt lên cái bức tường rỉ sét bên ngoài khu nhà. Có lẽ anh đứng đợi tôi từ rất lâu. Vẻ mặt không thểu não, cũng không vô hồn. Vẫn một kiểu lạnh tanh nhưng làm ấm lòng người khác. Chúng tôi đi dạo rất lâu xung quanh thành phố. Anh không nói gì. Thi thoảng lại hát dăm ba câu một bài hát lạ hoắc nào đấy. Một buổi tối anh đã đưa tôi về thiên đường trở lại.
Trái tim khô nẻ như một miếng bọt biển tưởng sẽ vụn nát dướt bất kỳ một lực nhỏ nào đấy. Nay lại được tưới nước. Trương phồng giãn nở. Mềm mại như mông trẻ sơ sinh.
Sau đó chúng tôi đi ăn một ít thức ăn tại khu chợ đêm. Anh đưa tôi về tận nhà lúc gần sáng. Chúng tôi chưa chạm nhẹ vào da thịt nhau.
Tôi nhắn tin bảo là hôm nay rất vui khi đi với anh. Anh không trả lời, có lẽ đã ngủ.
Những ngày sau đó là khoảng thời gian ít ỏi tôi được trở lại thế giới bình thường. Tôi mặc váy đi làm. Tôi bắt đầu lo lắng hơn cho sự ổn định của công việc sau này, một cuộc sống bình thường thì không ai đi lấy một con dở hơi không tương lai cả. Tôi cố gắng im lặng khi họp mặc dù với tôi idea của xếp rất tồi...

2 ngày sau đó tôi gặp vợ anh nơi cổng ra vào. Một cú chạm mặt trong im lặng, không cả việc lườm nguýt. Đi ngang qua nhau và 2 tâm hồn trong suốt xuyên qua nhau. Thấy rùng mình và hoảng sợ. Thấy thượng đế như soi một tia sáng đỏ rực chiếu thẳng vào tâm não. Những ý nghĩ, ước mơ về một hạnh phúc xa vời hoá thành con dơi khiếp sợ ánh sáng màh lẫn tránh, trốn chui trốn nhũi trong những khe hở lí do và biện hộ.

Chiều hôm đó đã xin về sớm, tắt điện thoại. Mua mấy lon bia và một kẹp sandwich, thay lại bộ quần jean áo thun kì quặc ngày trước. Một mình đi bus ra ngoại ô. Ngắm mặt trời chui tọt xuống khe 2 toà nhà cao ốc cùng bầy bồ câu. Đêm đó tôi ngủ luôn ở một gốc cây ven quốc lộ. Đến gần sáng cảm thấy quá đói nhưng không tài nào nuốt nổi một cái gì. Cứ ư ứ nơi cổ họng. Người mệt lả. 2 đầu gối ướt đẫm, tóc mai ướt đẩm, lạnh buốt vùng xương trán sâu vào trong. Không biết là do nước mắt hay là do sương xuống nữa.
Tôi bật đt gọi một chiếc taxi quay về nhà. Không gọi được. Vùng này không có sóng. Cảm thấy mình có vẻ bất lực với con ma xúi quẩy, tôi tính ngồi phịch xuống mặc kệ tất cả thì vừa may có một chiếc xe khách đi ngang. Lên được xe là mừng lắm! Tôi không nghĩ mình sẽ chết bờ chết bụi thê thảm như vậy trong khi các đấy cũng gấn 12 tiếng tôi là một nữ thiết kế váy véo hẳn hoi trong một building sang trọng. Xe khác cũng là một dạng xe buýt chở nhiều người từ ngoại ô hay vùng quê lên thành thị. Xe có nhiều người, đa phần là phụ nữ đi bỏ sỉ hàng lấy từ biên giới cho các chợ trong thành phố. Có tiếng trẻ con khóc. Tivi cũ lỗi thời đang bật cải lương. Nghe ra chiều vở kịch rất bi thương vì nghe khúc hát thê lương quá.
Xe vào gần thành phố, đt bắt đầu có sóng. Một loạt tin nhắn đến. Là tin nhắn của anh. Anh rất lo lắng vì tôi đi mà tắt đt. Lại không có ở nhà. Chỉ có 2 thứ đó ma anh không thể kiếm được tôi thì gần như đồng nghĩa với việc tôi biến mất khỏi cuộc đời anh. Như một cái clik, thế là empty recycled bin, mất hết mất đến cả back up cũng không có. Không thể restore được.
Gần 3h sáng, sắp đến thành phố, thì thấy anh gọi đt đến. Giọng tôi rầu rĩ nhưng vẫn bắt máy. Mày là con quái thai nào, đồ khốn nạn, Thiệu Huy là của tao! Đầu kia là giọng một người phụ nữ lớn tuổi. Là vợ anh. Tiếng mày đt dập đanh như tiếng xưởng tôn nhôm làm việc. Điếng người và lạnh ngắt. Thật khó nghĩ khi một người phụ nữ bề ngoài chỉnh chu và sang trọng như thế lại nói những từ này, và đặc biệt là nói với tôi chứ không phải là một đứa nào khác.
Trong lòng dâng trào sự thù hận và ganh ghét muốn cào nát cuống họng cái người phụ nữ đã thốt ra câu đó. Tiếng đứa trẻ con khóc của một người phụ nữ con buôn làm cả chiếc xe bừng tỉnh. Đứa bé bị sốt. Người mẹ lo lắng bần thần thì có 2, 3 người xung quanh đưa dầu rồi lục thuốc cho uống. Thấy thật ấm áp.
Cầm đt, ngẫm chừng đó cũng là một cái việc quá bình thường của người con gái khi biết chồng mình nảy sinh tình cảm với người khác. Hơi thoả mãn vì biết mình cũng đủ giá trị làm người phụ nữ ấy nổi giận, nhưng lại càng căm hận bản thân và biết mình đang sa vào cái khái niệm bỉ ổi đáng nguyền rủa do mình đặt ra.
Cất đt vào túi quần không quên tắt máy. Cảm thấy bình thản trở lại và dẹp luôn ý tưởng đt nói rõ cho người đàn bà đó. ...

Bước vào nhà thật vững chãi nhưng sau khi cởi hết đồ ra thì lại cảm thấy lạnh buốt từ bên trong... lảo đảo, vật vã té xuống giường ...tôi bắt đầu nôn...

No comments: