Ra đi hay bỏ trốn không thường là cách giải quyết tốt nhất một vấn đề. Nhưng việc làm cho mọi sự bình lặng trở lại là chuyện chắc chắn. Tôi thì cần sự tĩnh lặng.
Tôi vẫn hi vọng sẽ có ai đó trong cái vụ trụ bao la này đến và cứu rỗi linh hồn tôi, một thứ đã bị nguyền rủa bởi những người tạo ra nó. Nhưng lẽ thường thì không hề như ý muốn. Chuyện thích có một ai đó để trò chuyện, một ai đó để chăm sóc, để nuôi nấng sự an lành là điều không xảy ra, ít nhất là với tôi.
Khóc là một cách rất phổ thông thể hiện nỗi buồn. Còn nụ cười là một thứ cao cấp, một hình thức vượt trên cả sự đè nén để thể hiện đau khổ. Tất nhiên là tôi không phải là người sâu sắc, có phong cách và nghệ sĩ. Những trang viết của tôi nhàn nhạt với những nỗi buồn phổ thông. Những từ ngữ tôi dùng cũng không quá kì quặc. Tôi bình thường. Nhạt nhẽo. Và những nỗi buồn của tôi cũng bình thường nhạt nhẽo nốt. Nhưng lần này thì không thể khóc được nữa. Nghĩ theo những motif phim ảnh thì người ta sẽ cười rồi khóc nấc ngay sau đó. Tôi cũng quyết định là cười để xem mình có thể khóc nấc được như vậy hay không!
Những nụ cười nhạt nhẽo thường mang lại một con gió bất hạnh trong lòng. Trống trải và hiu quạnh. Giá như cõi lòng có một thân cây, một tảng đá gì đó đại loại là một vật mà cơn gió này quất vào để tạo sự đau đớn tột cùng mà bật khóc. Thì đàng này chỉ là sự trơ trọi. Trơ đến trụi lũi. Một mặt phẳng khô và cứng. Một cõi lòng thô ráp nhưng không hề vụn vỡ thành cát để tạo hiệu quả cát bay xót xa như trong phim. Cười nhẹ nhàng cho cơn gió đi tìm một nơi nào dừng chân....
Một ngày bắt đầu nuôi dưỡng sự ra đi ...
JJ
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment