16 September 2006

văn học mạng

Vừa đọc xong một truyện dịch rất hay được gởi từ một người bạn. Nhưng mà nghe nhói nhói bên trong. Cái dòng văn học mạng thường vẫn cho con người ta cảm xúc như chính bản thân họ sống trong đó. Cho dù bất kể ngôi thứ, giới tính... cái người đọc luôn khao khát tìm kiếm là cảm xúc của nhà văn. Thể như tôi, tôi thường cảm thấy những cảm xúc trong những truyện ngắn đâu đó ít nhiều như một đoạn tóm tắt những cảm xúc thầm kín trong đời.
Có khi là khóc....
Khóc là một trạng thái quá khích của cảm xúc - theo tôi . Con người thường vẫn khóc khi quá vui hay quá buồn. Người nào dễ khóc đơn giản là cái ngưỡng cảm xúc của họ không quá rộng! Thế nên khi những câu chữ -trong im lặng- được bộ não ghi nhận mà biến hoá thành những cảm xúc nhất thời đã làm tôi khóc.... Cái nỗi sợ tột độ khi biết có một ai đó chiếm giữ tâm thức và viết nên một dòng văn được xuất bản cho hàng triệu người đọc. Sợ phô bày trước thiên hạ, những bí mật của nụ cười và giọt nước mắt, tôi hoảng loạn và khóc.
Có những khi những sự việc trong thực tế mặc dù mỗi người mỗi hoàn cảnh không gian thời gian có thể khác nhau. Nhưng cái cảm xúc là thứ xa xỉ mà ai cũng có thể tự đánh giá đó là chuyện của chính mình. Họ cho rằng đó là sự trùng lập. Họ cho rằng vì sao lại giống mình thế. Định mệnh của họ gắn chặt vào mới bòng bong cảm xúc.
Rồi họ bắt đầu đặt câu hỏi. Họ thắc mắc tại sao tác giả là con gái ...là con trai ...là đồng tính ...là nhà văn ....là lao công ...là bác sĩ ...là kĩ sư.... khổ nỗi là họ không tài nào tự giải thích nỗi vì sao người ta có thể viết như vậy. Đơn giản là người viết có khi còn không hiểu tại sao họ có thể viết ra được như vậy. ....
Cái sự vụ mù mờ làm con người ta khó chịu và cảm thấy bức bối khi cho con vật tò mò trong bản ngã được nuôi lớn!
Họ tự trả lời rồi quy chụp những luận điều khó hiểu. Thật và không thật luôn tranh chấp nhau nơi cọng chỉ kẻ ngang. Con quái vật tò mò thì luôn tìm cách rút chỉ và chứng minh mọi thứ nó thấy là sự thật và thoả mãn cùng điều đó.
Blog là nơi nơi công cộng một khi được public. Mạng là nơi con người tìm về bản chất thật của mình qua những cái nick ảo. Tôi cảm thấy cái sự thật này buồn cười khi con người chỉ có thể thành thật nhất khi họ đóng giả làm một ai đó....

ps: ca`m ơn bạn Thắng vì một câu truyện rất hay! Báo cáo các bạn, truyện ngắn dịch ( Bảo Thê -dịch : Trang Hạ) Xin lỗi em chỉ là con đĩ đã hoàn tất, ai có mong muốn được đọc thì liên hệ JJ gửi trọn bộ.

No comments: