09 September 2006

A Tố - A Mẫn

Truyện ngắn của JJ


Tôi ghét A Tố, rất ghét...ghét lắm....ghét như thể con người này chưa bao giờ được xuất hiện trong trí não tôi với những mỹ từ tốt đẹp. Ám ảnh.

Người ta nói cái sự ghen ghét thù hằn một ai đó là một điều không tốt. Kể từ bé tôi cũng được dạy trong đòn roi của mẹ phải hiểu rằng không được ghét mẹ vì đó là do mẹ muốn tốt cho tôi - mặc dù đó chỉ là lần mẹ để quên tiền nơi đâu đó và nghĩ là tôi đánh cắp. Hay ví như chuyện con Hin ngồi trong lớp sẽ không hé răng lời nào khi tôi ko làm được bài kiểm tra, ừ thì vậy, tốt nhất một con ngu ngục như mình nên học bài cho kỹ để đừng hỏi bài ai cả. Và mãi đến khi sau này tôi lớn lên tôi cũng thấy rằng cái việc ghét một ai đó thật khổ cho bản thân. Lúc nào cũng phải kèn cựa trong tâm não cái việc trốn tránh khỏi nó hay ít nhất là thoát khỏi tầm ảnh hưởng của nó. Thế như ngay tại lúc này đây. Ngay khi tôi đang đứng tại một department store sang trọng. Tôi nhìn thấy A Tố, tôi thề có sự -trong- sạch- tự- biết của tôi, tôi hận nó, tôi thù nó. Như tất cả lòng căm thù rẻ tiền hèn mạt nhất dường như có thể. Tôi thề là lúc đó tôi nguyền rủa nó hàng trăm ngàn lần cho những gì nó đã làm với tôi. Cảm giác thật man rợ khi bạn cảm thấy giá trị của bản thân bị tuột thê thảm như giá mớ đồ sales 70, 80% so với new arrival.

Tối bắt đầu lầm bầm, có lẽ không phải nó!

" Mẫn àh, tao đây, dạo này mày thế nào, ôi giồi ôi, dạo nào tao bận lắm..."
"Mày àh, tao bình thường..."

Ban đầu là tôi tính nói là dạo này tao cũng khoẻ nhưng xem chừng nó fake quá. Tao bình thường, ừ nhỉ, tao vẫn lăn lộn, đau khổ như cách đây một năm.... một cách bình thường.

Tố không đẹp nhưng rất hút. Hút nhiều lắm. Cái vẻ nhìn tự tin và lả lướt làm cho Tố hấp dẫn. Giá mà tôi chỉ có được một phần tự tin đó nhỉ?

Tố bắt đầu những cuộc phiêu lưu ngoạn mục trong cuộc đời tôi các đây 2 năm...tôi cũng không chắc nữa...có khi tôi đã quên mất cái sự bắt đầu của những điều tệ hại nhất là như thế nào. Ban đầu là bạn...nhưng với Tố tôi cảm thấy cái sự bạn bè này có phần xa xỉ. Đơn giản là tôi thấy Tố có vẻ tâm đầu ý hợp với tôi, có lẽ tôi cần tìm một người bạn thân để trao gởi những mớ bòng bong tâm trạng nhăng nhít. [ vớ vẩn thật...bạn đấy nhé!]

Cái sự vụ điên cuồng xảy ra là khi một ngày đẹp trời , người mà suýt nữa tôi lại treo vào cái biển "bạn thân" lại cầm nhầm cái "cầm tay" của người yêu tôi và "mày đấy àh , tao biết rồi nhá, hehe..." .... đất trời như sụp đổ. Có lẽ ngay lúc đó tôi mới thật sự hiểu cái câu đó. Những thứ xung quanh....cây cối, nhà cửa, xe cộ, con người, súc vật,... tất cả nhưng những hình ảnh bitmap....bắt đầu vỡ tan những điểm màu...nhạt nhoà xung quanh tôi...một kết thúc tốt đẹp, tôi tự nói với mình trên đường về lại cư xá " Chắc chỉ là trò đùa thôi"...

Cái khoản thời gian tôi cùng Tố chơi với nhau rất vui và hoàn hảo. Có cả chuyện bất trắc kể như những đứa khác thường nói vào là, Tố chẳng là đứa tốt lành gì đâu! , mặc, Tố thất tốt, tôi cứ chơi! Vào coi như đó là một chiến công trao cho tình bạn của chúng tôi...ngay cả việc Tố hẹn hò với Đạo...

Đạo là một nhân vật phụ trong truyện này, nhưng tôi vẫn muốn nói tới. Bởi vì tôi yêu Đạo. Tôi rất yêu Đạo. Như những mối tình lãng đãng trên mạng tôi hay đưa ra làm ví dụ cho Ni - bạn gái thân- chắc chắn không có kết quả tốt, thì nay tôi lại vướng vào. Yêu Đạo cuồng nhiệt như lần đầu tiên biết yêu, như loài cây lần đầu cho ra hoa...thật mãnh liệt. Chúng tôi chat với nhau, nói chuyện với nhau cả ngày đến lúc mệt lả rồi đi ngủ. Có thể nói cái tôi yêu nhất ở Đạo hay cái tôi chỉ có thể yêu ở đạo là cái màn hình webcam, và chiếc phone chất lượng kém. Từ ngày chúng tôi wen biết nhau đến khi chia tay chúng tôi chưa hề gặp nhau... thật tức cười là tôi đã lăn lộn rền rĩ suốt gần một năm chỉ bởi màn hình webcam và chiếc phone chất lượng kém. Tôi đã rất yêu Đạo.

"Tố thật lả lướt"
"Đạo thấy sao? "
"..."

Như thế là Tố đã gặp Đạo trước cả tôi. Chúng tôi chia tay nhau khi tôi dự cảm được điều gì đã xảy ra.

Có lẽ trời phú sao mà tôi thường dự cảm được những điềm gở. Từ trước đến nay khi tôi yêu ai tôi dường như có thể dự cảm, đoán được gần như trúng phóc những chuyện đang xảy ra. Như là họ bắt đầu yêu ai khác, họ đã nói dối, họ từ chối khéo, họ không muốn làm tôi buồn, họ muốn chuồn êm.... Nghe có vẻ tàn nhẫn nhưng cái khả năng thiên phú này chắng khác nào một bác sĩ phẫu thuật tài ba có khả năng mổ cho chính mình.

Tôi đã khóc rất nhiều. Khóc đền sưng húp cả bọng mắt. Không ăn uống được, trầm cảm triệt để và im lặng. Trong khoảng thời gian đó, những lúc tôi trông có vẻ đỡ nhất lại là khi đi cùng Tố. ...thật lạ là tôi vẫn giữ một mối quan hệ khá là bình thường như một " bạn thân" đúng nghĩa với Tố.
Bạn bè biết chuyện, số thì thông cảm nói với tôi sao cay nghiệt với bản thân mình thế? Làm thế để làm gì…, số thì cho rằng tôi vờ vịt như thế để kiếm cơ hội báo thù… Báo thù…. Nếu bạn bạn sẽ làm gì? Tôi đã từng nghĩ mình sẽ không làm gì cả, không “bạn thân” lẫn “báo thù”. Nhưng tôi quá yếu đuối trước “sự căm hận” và quá mạnh tay với “sự khoan hồng”. Tôi quyết định vẫn làm bạn với Tố. Một phần tôi nghĩ làm thế mình sẽ trên cơ hơn không thấp hèn mà báo thù, một phần tự nguỵ biện cho cái sự chịu đựng của mình….



Mẫn và Tố mất liên lạc với nhau trong vòng gần một năm sau nhiều chuyện xảy ra. Tố hiện đang làm cho một công ty danh tiếng còn Mẫn thì vẫn cặm cụi cái sự nghiệp học hành không đến đâu và công việc part time dở hơi ở công ty cũ.



Mẫn vẫn thường cho rằng, À không…phải là luôn cho rằng những nơi chứa chấp một đứa như Tố, không bằng cấp và có tiền sử tệ hại với Mẫn, là một nơi không ra gì!



Quả thật, khi Mẫn biết tin Tố làm việc ở công ty đó. Mẫn bắt đầu bần thần, ghen tị và đay nghiến bản thân. Cái sự vụ im lặng và cao cả của Mẫn có vẻ như chỉ xứng đáng ở vị trí một đứa rách việc rỗi hơi. Chán nản. Tuột luốt xuống cái bờ vực lòng tin vào những giấc mơ thánh thiện. Xét về hiện nay, xét về kết cục của bao nhiêu thứ đã xảy ra, đây là những thứ được công nhận về Mẫn : không có khả năng chịu áp lực, nhút nhát, không làm được công việc lớn, yếu ớt và giả tạo.



Tôi bàng hoàng khi dự cảm những điều tồi tệ nhất khi họ nghĩ về tôi. Giá như tôi có thể gào lên, tát vào mặt Tố một phát có thể tôi không nhận những tính từ trên. Giá như tôi có máu quỷ quyệt thì tôi đã cho Tố biết chịu đựng những gì Tố làm với tôi tệ đến thế nào.

Tôi có khả năng và thừa sức làm chuyện đó…. Nhưng không…tôi là Mẫn… A Mẫn.



Tố dạo bước sang trọng, đúng kiểu cách, quanh khu quần áo cao cấp nhất. Vẫn giọng nói và cái sức hút điên đảo đó với một người đàn ông khác đi cùng. Tôi nhớ Đạo. Không biết anh có ghét Tố như cái cách tôi ghét. Tôi muốn băm vằm cái nụ cười kia. Tố bước về phía tôi khi trông thấy ..

“Mẫn àh…?”…

Có lẽ cái vũ khí duy nhất tôi có được là đánh chìm tất cả vào quên lãng. Những đau đớn như quên hết, sự dũng cảm nhất có lẽ sự-ngây-thơ-tự-biết, tôi sẽ làm theo cách của tôi.





· Có một vài người thường nói là không thể tự nhận mình là vô tội, ngây thơ hay tốt bụng …. Có lẽ cũng có phần huyễn hoặc bản thân khi gán ghép cho mình những mỹ từ tốt đẹp như thế. Nhưng, vấn đề ở đây là mỗi người phải tự cảm nhận lấy bản thân, tôi nghĩ rằng tôi ngây thơ- nói thế này thì bị nhiều người phê phán rồi- thế nên tôi sẽ thêm vào đó chữ tự-biết vậy.

· Blog này đã có nhiều phiền muộn xin ai đó qua đây đừng gieo rắc lời ra vào….xin cảm ơn vì đã giữ cho tôi yên lành như thế .



Saturday September 9, 2006

No comments: