Có lẽ tôi cần một hơi ấm kề bên hơn cả. Thiếu vắng một giấc mơ ai bù đắp nổi.
Tỉnh giấc và êm đềm bước xuống giường. Ngọn tóc khóc. Làn da khóc. Hơi ấm bỏ đi xa...
Tối biết mình phải làm một cái gì đó. Thật khó khăn để làm cho một người khác hiểu mình. Thề với không gian chất ngất , thề với giọng hát tiều tụy phát ra từ cái loa cũ ....
Ôi đam mê. Thắt chặt...kéo dài và trôi tuột.......
07 September 2006
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment