30 September 2006

Phần 1 - Nôn

truyện của JJ

Cô bắt đầu nôn. Nôn thốc nôn tháo. Nước dịch từ bao tử trào lên từ các lỗ tai, lỗ mũi, rỉ tuôn ra khoang miệng, khoé mắt giàn giụa ....lại một cơn nôn.
Thi thoảng cô vẫn tự nhắc nhớ mình về cái nỗi đau điên dại từ mối tình với Thiệu Huy. Cứ nghĩ, cứ nghĩ lại .... cái nỗi đau không mang tính chất vật lý phát nguồn từ cái suy nghĩ của cô. Uh thì đúng, cái việc cô ra đi là sớm muộn nhưng cô không chấp nhận cái chân lý phải đúng như thế.
Đem lòng yêu một ai đó là một việc khó khăn nếu như chỉ muốn lưu giữ cảm xúc từ một phía, chắc là giống cái cách cô hay nghịch với vòng khói thuốc tròn mà Thiệu Huy hay nhả ra làm trò cho cô xem. Đố em giữ được cái bánh vòng này, lúc đó anh nói thế. Nhưng con bé thì vẫn ngây ngô chụp lấy chụp để làm vầng khói tan mất...
Cô nhớ về lần đầu tiên gặp anh. Một con xấc xược bất cần đời chỉ luôn mang dép lê đi làm thì sao biết ủi mị thục nữ cho được. Anh là một trưởng phòng công ty lầu trên, còn Quý Minh chỉ là một nhân viên thiết kế, quèn thì không hẳn nhưng nhìn lên thì thấy nhiều nhìn xuống chỉ có mỗi bác lao công!
Tất nhiên với một cương vị như thế họ không thể hàm hồ mà đến với nhau. Chỉ trao đổi bằng ánh mắt và điệu bộ. Một ngày mưa to, Quý Minh không thể về - và không xu nào trong người-thì anh lại từ nhà lên trực ca. Cô vẫn khinh khỉnh kéo mũ lưỡi trai quằm xuống. Mãi tới gần đêm mưa lại càng to, bản tin thời tiết trên tivi của ông bảo vệ cái thương xá dưới trệt thông báo trời bão. &^*$$^%&*(&*(#$^@$^$%^ ….thế là khỏi về!
Tối đó Thiệu Huy mời cô một ly cafe của máy bán hàng tự động. Anh hỏi vì sao cô không về, cô từ tốn nhả ra từng chữ, Chưa có lương. Cái khốn nhất trên đời này che giấu cái bản chất phàm phu trần tục của bản thân bằng vỏ bọc tao nhã. Anh mua cho cô một ít đồ ăn ở khu siêu thị thường trực. Cô gái bé nhỏ ăn ngốn ngấu 2 lon mì trước cặp mắt sững sờ của Thiệu Huy. Có lẽ trong cái khu department store này anh chưa thấy người con gái nào ăn uống thô lỗ như cô. Trong khi những cô gái hàng ngày dạo bước shopping nơi đây thì nho nhã là lượt với tóc mây bay uốn duỗi, váy lụa thướt tha, giày cao gót ngọc trai... thì Quý Minh ăn vận như một cái thói lạc quẻ từ một nơi nào rơi xuống. Tóc cũn bấm hoa tai đen 5 lỗ, quần jean bụi dép lê đội lưỡi trai, áo phông đen không nịt ngực. Và bây giờ còn lấm lem dầu mỡ từ thức ăn....
Anh muốn gì? , Quý minh hờ hững hỏi.
Tôi chỉ muốn cô quan tâm, tôi rất thích những thiết kế của cô ở hội chợ triễn lãm. Anh nói.
Quý Minh cũng hơi ngạc nhiên về người đàn ông này, có làm sao, một fan của mình nhận xét như thế cũng tốt.
Tối hôm đó, cô ngủ lại ở chỗ làm sáng mới về.
Mối quan hệ của 2 người lúc này vẫn chưa có gì đáng nói.
Thiệu Huy đã có vợ. Nhưng cô vẫn nhận lời mời đi uống nước, ăn pizza, xem film cùng anh. Cô không sợ thị phi, cuộc sống cô cũng đã quá nhiều thị phi rồi, thêm nữa cũng không sao.
Nhưng cô lại yêu anh. Tình yêu bắt đầu từ những đêm trằn trọc giao layout cho khách hàng, uống rất nhiều trà, đặc quánh, sóng sánh chát ngầm trong nước dãi. Giá như cái cuộc sống đó cứ nhầy nhụa trôi qua, chán chê như bao ngày thì không sao. Cô có thể sống cùng nó. Nhưng tin nhắn của anh bắt đầu khuấy động. Đã lâu rồi tiếng tin nhắn không còn reo trong đêm nữa. Chỉ có tiếng dao gọt bút chì của cô sắc lẹm....
Cô bắt đầu chờ đợi mỗi đêm. chờ cho anh nhắn tin cho cô… đến tin nhắn cuối cùng trướckhi anh đi ngủ. Cô không trả lời một tin nào. Đơn giản là cô sợ, cô sợ mình lại không kiềm chế được ngón tay sẽ nt cái gì. Cứ như thế, 3, 4 tin là tin nhắn không đến nữa Thiệu Huy chúc cô ngủ ngon và bảo là anh sẽ đi ngủ. Mỗi ngày anh ngắm Quý Minh đi làm, một cô gái tuần 5 ngày đi làm thì có 5 kiểu bù xù khác nhau. Anh quan tâm đến tiến độ làm việc group cô bằng đồ thị làm việc của tập đoàn. ...

Thức ăn đã trào ra hết từ lúc nào... màh bụng cô cứ nhói lên. Cơ họng co bóp giần giật từng hồi, cảm giác ruột gan như tuyp kem đánh răng cũ màh người dùng fải rị bóp từng chút một trước khi bỏ đi. Như thắt mật thắt gan, sau đống đồ ăn bắt đầu là một thứ nước vàng vàng đắng ngét từ trong ruột ứa ra khỏi miệng. Cô ho sù sụ lên, chất dịch phọt lên khoang mũi mùi tanh và đắng ngấy....

Trong cái màn nước nhầy nhụa như mặt hồ trời mưa bão, cô thấy nụ cười của Thiệu Huy. Anh vẫn cười như thế khi đưa cô ra ngoại ô cho bồ câu ăn. Những hôm đó Quý Minh trở thành một hiện tượng của cơ quan. Cô mặc váy. Một chiếc áo váy vải xoè màu đen có đăng-ten trắng, đi giày búp bê. Cũng đã lâu lắm cô không mặc loại trang phục này. Cô chỉ muốn làm anh vui.

….



.

Tất cả rống tuyếch….xoá nhoà trong ký ức… Bộ não như giãn đều ra trải phẳng nhớp nhúa những gì còn sót lại sau những sự thay đổi quá lớn. Cô dúm díu cái bản thể trần trụi của mình trên giường, một mảng ga giường ẩm ương nhớp nhúa tanh nồng mùi thức ăn cô nôn ra.

Việc biến mất của một người xem ra quá dễ. Cách đây 4 năm ngày cô chia tay Điệt Ka. Quắn quại đau khổ còn hơn thế,cứ nghĩ tình yêu sẽ là thứ không thể xoá nhoà trong tâm não nhưng hiện tại cho tấhy cho dù là tình mơi hay tình cũ thì lòng cô chỉ là một cái lỗ trống hoác ngập ngụa chất dịch đen ngòm.

Đã gần sáng, tiếng tháp chuông nhà thờ run rẩy kêu. Quý Minh hoảng loạn. Vì cô đã tự hứa là sẽ không vì chuyện của Thiệu Huy mà cô đau đớn. Những cơn nhói ruột đã tan dần…có lẽ dưới lớp màng bụng bao nhiêu nội tạng đã bị xay nhuyễn và nôn ra hết. Những chuyện động nhẹ dần, những cơn co thắt cũng trôi qua, mình mẩy ướt đầy mồ hôi nhớp nhúa ….

Cơn gió nhẹ từ trong cõi miên man, sâu hoắm làm cô mát mẻ và thiếp đi …. Con người dù sao cũng chỉ là một cái vỏ bọc hữu cơ không hơn không kém.

No comments: