05 September 2006

Mình muốn viết một cái gì đó....

Những ngày này sao mà chán ...hay thế không biết! Cứ ngẩng mặt lên là vừa rạng sáng. Tắm rửa thay đồ rồi đi học.Học thật vui. Vui có lẽ vì ngoài chuyện nhét hàng tá kiến thức vào đầu thì tôi chả biết phải làm gì cả. Vậy cũng tốt. bây giờ thì mình bắt đầu tập nhẫn tâm.

Cái nhẫn tâm ở chỗ là khi mình nhìn vào gương mỗi sáng, úm hai đôi gò má -tăng được 4kg trong thời gian này....mình thật vĩ đại- tròn lẳn và nói: " mình thật hiền lành! "

Opps...thật hiền lành????

Cái mặt bên trong của tôi đanh lại khi nghe tiếng lời thoảng qua...:" ngó thế mah không hiền đâu " ....tôi bắt đầu đanh đá và chua ngoa trong tâm tưởng, giá mà những suy nghĩ của tôi bổ đôi những lời nói tanh tưởi kia.

Nhưng rồi cũng qua. Thể như khi anh hút thuốc phà vào mặt tôi, tôi tru tréo này nọ rồi khói thuốc tan mất....cũng thôi không la ó nữa. Không biết những lới nói kia có độc như khói thuốc không? Nếu cứ bay đi rồi thôi mah không giũ lại phần độc tố của cho người nhận phải.

...

Tôi đi ra ngoài cửa. Mua một ít cá mồi cho Rồng nhỏ và Rùa con ăn. Khổ thân bọn cá chép con. Bị cắn đứt nửa thân người mà vẫn ráng bơi ngoi ngóp. Giá mà mình can trường như thế. Ah không....phải hơn thế. Một kiểu như là lì lợm dai như đỉa....haha giá mà mình dai như đỉa.

...
Hôm nay đọc sách tới đoạn Anni chia tay người yêu. Tình yêu 3 ngày 3 đêm. Họ yêu thật, yêu thật sự, thứ tình cảm phi vật chất, phi tiền bạc, phi cả tình dục. Họ nhìn nhau và nói chuyện, họ bắt đầu cử động như thể người kia dùng mắt nuốt lấy nuốt để những hình ảnh của người này. Tôi bắt đầu nghĩ. Nếu như thế thì có lẽ mắt mình đã ăn nhìu lắm rồi nên mới to ối ra thế này....thế màh vẫn muốn thêm ....*sigh* ....truyện hay quá. Cứ như thể tác giả vồ vập lấy từng mảng kí ức của mà trộm viết lên. Như thể người đã hoá thân vào tôi từ muôn vạn kiếp trước.

...
Lúc về trời còn sớm, tranh thủ dạo quanh cái thành phố chứa chấp tôi.Trời mát. Thả nhẹ tay ga và tôi chạy đều, tay thẳng và lưng thẳng, mắt vô hồn miên man cố định những khoảng không gian ít người trên đường mà đi vào. Đèn đỏ. Bên tay trái tôi, ngay góc ngã tư có một cái bar lớn sang trọng, có lẽ dành cho khách nước ngoài. Bên ngoài có một lũ bé gái mặc áo váy liền học sinh, tay cầm giỏ hoa. Tôi thoáng nghĩ hôm nay là ngày khai trường. Đứa con gái thấp bé bất chợt cầm một cái hoa hồng trong giỏ quất vào mắt con lớn hơn. Tôi không biết tại sao lại như vậy. Con lớn hơn giống như quả bom bùng nổ. Nó tát vào mặt đứa nhỏ, đá phăng cái giỏ hoa của đứa đó đi luôn. Thế rồi 2 con nắm tóc nhau, con bé con bỏ chạy, con bélớn tóc tai tan hoang rồ dại đuổi theo. Những đứa còn lại thì túm tụm mời một ông khác lắm tiền bước từ trên taxi xuống.

Một bãi cánh hồng tan hoang trước cửa bar...
ánh đèn vàng rải xuống cái giỏ hoa bị chiếc tay ga cán nát...






hôm nay ngủ sớm theo lời khuyên một người bạn...10h30...

Tuesday September 5, 2006

No comments: