13 September 2006

Cứ đi cùng





Dưới chân cầu vồng sẽ tìm được vàng của họ người lùn…

Dưới cuối đường hầm sẽ tìm thấy bí mật của cô…



Truyện của JJ



Cô sợ những con mắt nhìn thấy những bí mật của cô. Cô chạy trốn. Chạy vào rừng cây ấy. Xa thật là xa. Nơi tối tăm nhất đáng sợ nhất để những con mắt không thể tìm được. Anh đã từng nói tâm hồn cô như một khu rừng tuyệt đẹp, luôn có những quả dịu dàng khi anh cần. Ừ phải. Có khi những cánh rừng kiệt quệ nhất cũng gắng mà ra trái ngon lành...cho anh.

Sáng nay bước xuống giường cảm thấy lâng lâng. Lâng lâng theo cái kiểu không có gì ăn. Mà nắng to như thế thì rất ngại ra đường. Quyết định là sẽ chay tịnh bằng mấy trái chuối to, biscuits và cả sữa chua nữa. Thời kỳ chán chê bắt đầu ê hề trở lại. Không đăng ký được khoá anh văn. Chán, quyết định sẽ tự học bằng dvd và fiction ....Chiều tối hi vọng sẽ đi bơi... nhưng không...đơn giản là không thích...hi vọng và sở thích cũng có khi là 2 vấn đề khác hẳn nhau.

Anh vẫn thường triết lý cho cô những khái niệm về tình cảm, những gì anh thích và không thích. Khả dĩ thì cô nghĩ đó là một kiểu lên kế hoạch trước vậy. Có nghĩa là: giống như người ta huấn luyện sẵn bạn rồi đưa vào công ty làm vệc. Cô nghĩ anh sẽ yêu cô ....!

" Nếu anh yêu em thì sao ? Em có tin tưởng vào anh không?"
" Có, em tin chứ"
"Với những người yêu trước của em thì sao? Em chẳng kể người đó quen biết rấ nhiều mà, em có tin họ không?"
"Tin sái cổ"
"..."
"Bằng chứng là sau khi những tình yêu đó trút hơi thở cuối cùng thì em luôn là người bị gãy cổ!"

Cô là một người có nhiều bí mật. Trong thế giới của cô, cô là Nữ Hoàng bí mật. Ngay cả những cảm xúc của mình cô cũng không buồn tìm hiểu là gì. Ngày Đạo ra đi. Đạo mang đi hết những bí mật của cuộc đời cô thả trôi theo những cơn ác mộng. Cô biết mình yêu Đạo , nhưng những lời yêu thương cô dành cho anh luôn làm cô cảm thấy khó chịu. Cô muốn đó là bí mật. Ích kỷ một mình biết, thậm chí có khi chính cô còn không biết nữa, nhưng tuyệt nhiên là không ai biết.
Anh ra đi trong tay người bạn thân của cô. Điều này cũng được gói vào bí mật. Một bí mật được gói bằng chiếc khăn lông cừu màu trắng buộc một dải ruy băng đen!

Những ngày tiếp theo tôi vẫn thường vắt vẻo trên đường với một cái mặt nạ cười trơ trẽn. Thậm chí đi qua một đám tang, tôi vẫn giữ cho mình thói quen là cúi người dịu dàng nhưng ....thật tệ là lần này tôi cúi người nhưng vẫn cười...Có lẽ tôi sợ nếu không giữ được cho cái cơ mặt luôn căng chành ra cười như thế thì nước mắt nhân đó mà chực trào ra mah không gì ngăn nổi. Bí mật của sự tin tưởng chắc chắn nằm sâu trong tuyến lệ. Khi màh nước mắt được dốc ra hết nghĩa là sự thủy chung được lột trần.



Rảnh rỗi tôi vẫn nghĩ về cái thời ấy. Ủy mị và nhiều bí mật. Đạo vẫn thường trách tôi là sao tôi mau nước mắt như vậy, anh không thích. Thế là tôi cũng mang những giọt nước mắt- những bí mật hiếm hoi tôi muốn cho anh biết- cất giấu luôn.

Đôi mắt cô trở thành khung cửa kính to rộng mà người ta nhìn vào thấy vô vàn những gói-bí-mật. Thi thoảng cô lại đem giấu hết những gói ấy đi , đôi mắt rỗng hoác nhìn vào sâu tuốt tuồn tuột. Không cần biết những bí mật ấy có ai muốn giải – và giải được hay không-hay không nhưng…sự thủy chung là một điều bí mật xa xỉ.

Người nào đi hết đường hầm tăm tối của cuộc sống trong đôi mắt sẽ tìm thấy …



JJ

No comments: