30 September 2006

Phần 1 - Nôn

truyện của JJ

Cô bắt đầu nôn. Nôn thốc nôn tháo. Nước dịch từ bao tử trào lên từ các lỗ tai, lỗ mũi, rỉ tuôn ra khoang miệng, khoé mắt giàn giụa ....lại một cơn nôn.
Thi thoảng cô vẫn tự nhắc nhớ mình về cái nỗi đau điên dại từ mối tình với Thiệu Huy. Cứ nghĩ, cứ nghĩ lại .... cái nỗi đau không mang tính chất vật lý phát nguồn từ cái suy nghĩ của cô. Uh thì đúng, cái việc cô ra đi là sớm muộn nhưng cô không chấp nhận cái chân lý phải đúng như thế.
Đem lòng yêu một ai đó là một việc khó khăn nếu như chỉ muốn lưu giữ cảm xúc từ một phía, chắc là giống cái cách cô hay nghịch với vòng khói thuốc tròn mà Thiệu Huy hay nhả ra làm trò cho cô xem. Đố em giữ được cái bánh vòng này, lúc đó anh nói thế. Nhưng con bé thì vẫn ngây ngô chụp lấy chụp để làm vầng khói tan mất...
Cô nhớ về lần đầu tiên gặp anh. Một con xấc xược bất cần đời chỉ luôn mang dép lê đi làm thì sao biết ủi mị thục nữ cho được. Anh là một trưởng phòng công ty lầu trên, còn Quý Minh chỉ là một nhân viên thiết kế, quèn thì không hẳn nhưng nhìn lên thì thấy nhiều nhìn xuống chỉ có mỗi bác lao công!
Tất nhiên với một cương vị như thế họ không thể hàm hồ mà đến với nhau. Chỉ trao đổi bằng ánh mắt và điệu bộ. Một ngày mưa to, Quý Minh không thể về - và không xu nào trong người-thì anh lại từ nhà lên trực ca. Cô vẫn khinh khỉnh kéo mũ lưỡi trai quằm xuống. Mãi tới gần đêm mưa lại càng to, bản tin thời tiết trên tivi của ông bảo vệ cái thương xá dưới trệt thông báo trời bão. &^*$$^%&*(&*(#$^@$^$%^ ….thế là khỏi về!
Tối đó Thiệu Huy mời cô một ly cafe của máy bán hàng tự động. Anh hỏi vì sao cô không về, cô từ tốn nhả ra từng chữ, Chưa có lương. Cái khốn nhất trên đời này che giấu cái bản chất phàm phu trần tục của bản thân bằng vỏ bọc tao nhã. Anh mua cho cô một ít đồ ăn ở khu siêu thị thường trực. Cô gái bé nhỏ ăn ngốn ngấu 2 lon mì trước cặp mắt sững sờ của Thiệu Huy. Có lẽ trong cái khu department store này anh chưa thấy người con gái nào ăn uống thô lỗ như cô. Trong khi những cô gái hàng ngày dạo bước shopping nơi đây thì nho nhã là lượt với tóc mây bay uốn duỗi, váy lụa thướt tha, giày cao gót ngọc trai... thì Quý Minh ăn vận như một cái thói lạc quẻ từ một nơi nào rơi xuống. Tóc cũn bấm hoa tai đen 5 lỗ, quần jean bụi dép lê đội lưỡi trai, áo phông đen không nịt ngực. Và bây giờ còn lấm lem dầu mỡ từ thức ăn....
Anh muốn gì? , Quý minh hờ hững hỏi.
Tôi chỉ muốn cô quan tâm, tôi rất thích những thiết kế của cô ở hội chợ triễn lãm. Anh nói.
Quý Minh cũng hơi ngạc nhiên về người đàn ông này, có làm sao, một fan của mình nhận xét như thế cũng tốt.
Tối hôm đó, cô ngủ lại ở chỗ làm sáng mới về.
Mối quan hệ của 2 người lúc này vẫn chưa có gì đáng nói.
Thiệu Huy đã có vợ. Nhưng cô vẫn nhận lời mời đi uống nước, ăn pizza, xem film cùng anh. Cô không sợ thị phi, cuộc sống cô cũng đã quá nhiều thị phi rồi, thêm nữa cũng không sao.
Nhưng cô lại yêu anh. Tình yêu bắt đầu từ những đêm trằn trọc giao layout cho khách hàng, uống rất nhiều trà, đặc quánh, sóng sánh chát ngầm trong nước dãi. Giá như cái cuộc sống đó cứ nhầy nhụa trôi qua, chán chê như bao ngày thì không sao. Cô có thể sống cùng nó. Nhưng tin nhắn của anh bắt đầu khuấy động. Đã lâu rồi tiếng tin nhắn không còn reo trong đêm nữa. Chỉ có tiếng dao gọt bút chì của cô sắc lẹm....
Cô bắt đầu chờ đợi mỗi đêm. chờ cho anh nhắn tin cho cô… đến tin nhắn cuối cùng trướckhi anh đi ngủ. Cô không trả lời một tin nào. Đơn giản là cô sợ, cô sợ mình lại không kiềm chế được ngón tay sẽ nt cái gì. Cứ như thế, 3, 4 tin là tin nhắn không đến nữa Thiệu Huy chúc cô ngủ ngon và bảo là anh sẽ đi ngủ. Mỗi ngày anh ngắm Quý Minh đi làm, một cô gái tuần 5 ngày đi làm thì có 5 kiểu bù xù khác nhau. Anh quan tâm đến tiến độ làm việc group cô bằng đồ thị làm việc của tập đoàn. ...

Thức ăn đã trào ra hết từ lúc nào... màh bụng cô cứ nhói lên. Cơ họng co bóp giần giật từng hồi, cảm giác ruột gan như tuyp kem đánh răng cũ màh người dùng fải rị bóp từng chút một trước khi bỏ đi. Như thắt mật thắt gan, sau đống đồ ăn bắt đầu là một thứ nước vàng vàng đắng ngét từ trong ruột ứa ra khỏi miệng. Cô ho sù sụ lên, chất dịch phọt lên khoang mũi mùi tanh và đắng ngấy....

Trong cái màn nước nhầy nhụa như mặt hồ trời mưa bão, cô thấy nụ cười của Thiệu Huy. Anh vẫn cười như thế khi đưa cô ra ngoại ô cho bồ câu ăn. Những hôm đó Quý Minh trở thành một hiện tượng của cơ quan. Cô mặc váy. Một chiếc áo váy vải xoè màu đen có đăng-ten trắng, đi giày búp bê. Cũng đã lâu lắm cô không mặc loại trang phục này. Cô chỉ muốn làm anh vui.

….



.

Tất cả rống tuyếch….xoá nhoà trong ký ức… Bộ não như giãn đều ra trải phẳng nhớp nhúa những gì còn sót lại sau những sự thay đổi quá lớn. Cô dúm díu cái bản thể trần trụi của mình trên giường, một mảng ga giường ẩm ương nhớp nhúa tanh nồng mùi thức ăn cô nôn ra.

Việc biến mất của một người xem ra quá dễ. Cách đây 4 năm ngày cô chia tay Điệt Ka. Quắn quại đau khổ còn hơn thế,cứ nghĩ tình yêu sẽ là thứ không thể xoá nhoà trong tâm não nhưng hiện tại cho tấhy cho dù là tình mơi hay tình cũ thì lòng cô chỉ là một cái lỗ trống hoác ngập ngụa chất dịch đen ngòm.

Đã gần sáng, tiếng tháp chuông nhà thờ run rẩy kêu. Quý Minh hoảng loạn. Vì cô đã tự hứa là sẽ không vì chuyện của Thiệu Huy mà cô đau đớn. Những cơn nhói ruột đã tan dần…có lẽ dưới lớp màng bụng bao nhiêu nội tạng đã bị xay nhuyễn và nôn ra hết. Những chuyện động nhẹ dần, những cơn co thắt cũng trôi qua, mình mẩy ướt đầy mồ hôi nhớp nhúa ….

Cơn gió nhẹ từ trong cõi miên man, sâu hoắm làm cô mát mẻ và thiếp đi …. Con người dù sao cũng chỉ là một cái vỏ bọc hữu cơ không hơn không kém.

17 September 2006

C.H.I.B.T.Y B.R.Y.E.B.O

Cho tôi biết giá trị sự bí mật của lòng tự trọng!

Chỉ những con chó cái với mồm đầy gai nhọn và ngũ tạng hình con sâu róm mới không biết. Tung hê một giá trị mà chúng không xứng đáng gọi tên. Thật rẻ mạt với những trò đê tiện và bênh hoạn! Những câu chữ giảo hoạt sẽ không che hết cái nanh vuốt của loài độc ác.

Cuộc sống có những cái giá phải trả thật bất ngờ nhưng đó là sự đổi chác hợp lý. Khi Những gian ngoa được phun ra từ cái lỗ ô uế đó hẳn sự đánh đổi về sau chắc có phần bi thảm!

Sự ngây thơ thối nát, tự mãn đáng nguyền rủa của bóng tối, đừng định giá cho những thứ trong trắng và ngây thơ thực sự ngang hàng với mình. Sự thật nằm ở trong bản ngã nhận thức của mỗi thực thể. Hãy nhìn vào tận sâu sự thỏa mãn thú tính của bản thân màh soi xét cái giá trị của mình đáng được vài gram?

Những thiên thần chân chính sẽ không mãi là như truyện cổ tích ủy mị, cầu nguyện với những gì hiền lành nhất.... Trừng trị đích đáng bọn quỉ dữ, quét sạch những tung hê rỗng tuếch.

...tất cả qua đi chỉ còn lại đôi mắt trong suốt, những viên pha lê hạnh hảo thực sự mới có thể phát sáng trong đêm....

[sao mah ghét tụi gossip quái ác quá nhỉ? ]

Sunday September 17, 2006

16 September 2006

văn học mạng

Vừa đọc xong một truyện dịch rất hay được gởi từ một người bạn. Nhưng mà nghe nhói nhói bên trong. Cái dòng văn học mạng thường vẫn cho con người ta cảm xúc như chính bản thân họ sống trong đó. Cho dù bất kể ngôi thứ, giới tính... cái người đọc luôn khao khát tìm kiếm là cảm xúc của nhà văn. Thể như tôi, tôi thường cảm thấy những cảm xúc trong những truyện ngắn đâu đó ít nhiều như một đoạn tóm tắt những cảm xúc thầm kín trong đời.
Có khi là khóc....
Khóc là một trạng thái quá khích của cảm xúc - theo tôi . Con người thường vẫn khóc khi quá vui hay quá buồn. Người nào dễ khóc đơn giản là cái ngưỡng cảm xúc của họ không quá rộng! Thế nên khi những câu chữ -trong im lặng- được bộ não ghi nhận mà biến hoá thành những cảm xúc nhất thời đã làm tôi khóc.... Cái nỗi sợ tột độ khi biết có một ai đó chiếm giữ tâm thức và viết nên một dòng văn được xuất bản cho hàng triệu người đọc. Sợ phô bày trước thiên hạ, những bí mật của nụ cười và giọt nước mắt, tôi hoảng loạn và khóc.
Có những khi những sự việc trong thực tế mặc dù mỗi người mỗi hoàn cảnh không gian thời gian có thể khác nhau. Nhưng cái cảm xúc là thứ xa xỉ mà ai cũng có thể tự đánh giá đó là chuyện của chính mình. Họ cho rằng đó là sự trùng lập. Họ cho rằng vì sao lại giống mình thế. Định mệnh của họ gắn chặt vào mới bòng bong cảm xúc.
Rồi họ bắt đầu đặt câu hỏi. Họ thắc mắc tại sao tác giả là con gái ...là con trai ...là đồng tính ...là nhà văn ....là lao công ...là bác sĩ ...là kĩ sư.... khổ nỗi là họ không tài nào tự giải thích nỗi vì sao người ta có thể viết như vậy. Đơn giản là người viết có khi còn không hiểu tại sao họ có thể viết ra được như vậy. ....
Cái sự vụ mù mờ làm con người ta khó chịu và cảm thấy bức bối khi cho con vật tò mò trong bản ngã được nuôi lớn!
Họ tự trả lời rồi quy chụp những luận điều khó hiểu. Thật và không thật luôn tranh chấp nhau nơi cọng chỉ kẻ ngang. Con quái vật tò mò thì luôn tìm cách rút chỉ và chứng minh mọi thứ nó thấy là sự thật và thoả mãn cùng điều đó.
Blog là nơi nơi công cộng một khi được public. Mạng là nơi con người tìm về bản chất thật của mình qua những cái nick ảo. Tôi cảm thấy cái sự thật này buồn cười khi con người chỉ có thể thành thật nhất khi họ đóng giả làm một ai đó....

ps: ca`m ơn bạn Thắng vì một câu truyện rất hay! Báo cáo các bạn, truyện ngắn dịch ( Bảo Thê -dịch : Trang Hạ) Xin lỗi em chỉ là con đĩ đã hoàn tất, ai có mong muốn được đọc thì liên hệ JJ gửi trọn bộ.

13 September 2006

Cứ đi cùng





Dưới chân cầu vồng sẽ tìm được vàng của họ người lùn…

Dưới cuối đường hầm sẽ tìm thấy bí mật của cô…



Truyện của JJ



Cô sợ những con mắt nhìn thấy những bí mật của cô. Cô chạy trốn. Chạy vào rừng cây ấy. Xa thật là xa. Nơi tối tăm nhất đáng sợ nhất để những con mắt không thể tìm được. Anh đã từng nói tâm hồn cô như một khu rừng tuyệt đẹp, luôn có những quả dịu dàng khi anh cần. Ừ phải. Có khi những cánh rừng kiệt quệ nhất cũng gắng mà ra trái ngon lành...cho anh.

Sáng nay bước xuống giường cảm thấy lâng lâng. Lâng lâng theo cái kiểu không có gì ăn. Mà nắng to như thế thì rất ngại ra đường. Quyết định là sẽ chay tịnh bằng mấy trái chuối to, biscuits và cả sữa chua nữa. Thời kỳ chán chê bắt đầu ê hề trở lại. Không đăng ký được khoá anh văn. Chán, quyết định sẽ tự học bằng dvd và fiction ....Chiều tối hi vọng sẽ đi bơi... nhưng không...đơn giản là không thích...hi vọng và sở thích cũng có khi là 2 vấn đề khác hẳn nhau.

Anh vẫn thường triết lý cho cô những khái niệm về tình cảm, những gì anh thích và không thích. Khả dĩ thì cô nghĩ đó là một kiểu lên kế hoạch trước vậy. Có nghĩa là: giống như người ta huấn luyện sẵn bạn rồi đưa vào công ty làm vệc. Cô nghĩ anh sẽ yêu cô ....!

" Nếu anh yêu em thì sao ? Em có tin tưởng vào anh không?"
" Có, em tin chứ"
"Với những người yêu trước của em thì sao? Em chẳng kể người đó quen biết rấ nhiều mà, em có tin họ không?"
"Tin sái cổ"
"..."
"Bằng chứng là sau khi những tình yêu đó trút hơi thở cuối cùng thì em luôn là người bị gãy cổ!"

Cô là một người có nhiều bí mật. Trong thế giới của cô, cô là Nữ Hoàng bí mật. Ngay cả những cảm xúc của mình cô cũng không buồn tìm hiểu là gì. Ngày Đạo ra đi. Đạo mang đi hết những bí mật của cuộc đời cô thả trôi theo những cơn ác mộng. Cô biết mình yêu Đạo , nhưng những lời yêu thương cô dành cho anh luôn làm cô cảm thấy khó chịu. Cô muốn đó là bí mật. Ích kỷ một mình biết, thậm chí có khi chính cô còn không biết nữa, nhưng tuyệt nhiên là không ai biết.
Anh ra đi trong tay người bạn thân của cô. Điều này cũng được gói vào bí mật. Một bí mật được gói bằng chiếc khăn lông cừu màu trắng buộc một dải ruy băng đen!

Những ngày tiếp theo tôi vẫn thường vắt vẻo trên đường với một cái mặt nạ cười trơ trẽn. Thậm chí đi qua một đám tang, tôi vẫn giữ cho mình thói quen là cúi người dịu dàng nhưng ....thật tệ là lần này tôi cúi người nhưng vẫn cười...Có lẽ tôi sợ nếu không giữ được cho cái cơ mặt luôn căng chành ra cười như thế thì nước mắt nhân đó mà chực trào ra mah không gì ngăn nổi. Bí mật của sự tin tưởng chắc chắn nằm sâu trong tuyến lệ. Khi màh nước mắt được dốc ra hết nghĩa là sự thủy chung được lột trần.



Rảnh rỗi tôi vẫn nghĩ về cái thời ấy. Ủy mị và nhiều bí mật. Đạo vẫn thường trách tôi là sao tôi mau nước mắt như vậy, anh không thích. Thế là tôi cũng mang những giọt nước mắt- những bí mật hiếm hoi tôi muốn cho anh biết- cất giấu luôn.

Đôi mắt cô trở thành khung cửa kính to rộng mà người ta nhìn vào thấy vô vàn những gói-bí-mật. Thi thoảng cô lại đem giấu hết những gói ấy đi , đôi mắt rỗng hoác nhìn vào sâu tuốt tuồn tuột. Không cần biết những bí mật ấy có ai muốn giải – và giải được hay không-hay không nhưng…sự thủy chung là một điều bí mật xa xỉ.

Người nào đi hết đường hầm tăm tối của cuộc sống trong đôi mắt sẽ tìm thấy …



JJ

11 September 2006

Life

................................. đời mà!

=(

09 September 2006

A Tố - A Mẫn

Truyện ngắn của JJ


Tôi ghét A Tố, rất ghét...ghét lắm....ghét như thể con người này chưa bao giờ được xuất hiện trong trí não tôi với những mỹ từ tốt đẹp. Ám ảnh.

Người ta nói cái sự ghen ghét thù hằn một ai đó là một điều không tốt. Kể từ bé tôi cũng được dạy trong đòn roi của mẹ phải hiểu rằng không được ghét mẹ vì đó là do mẹ muốn tốt cho tôi - mặc dù đó chỉ là lần mẹ để quên tiền nơi đâu đó và nghĩ là tôi đánh cắp. Hay ví như chuyện con Hin ngồi trong lớp sẽ không hé răng lời nào khi tôi ko làm được bài kiểm tra, ừ thì vậy, tốt nhất một con ngu ngục như mình nên học bài cho kỹ để đừng hỏi bài ai cả. Và mãi đến khi sau này tôi lớn lên tôi cũng thấy rằng cái việc ghét một ai đó thật khổ cho bản thân. Lúc nào cũng phải kèn cựa trong tâm não cái việc trốn tránh khỏi nó hay ít nhất là thoát khỏi tầm ảnh hưởng của nó. Thế như ngay tại lúc này đây. Ngay khi tôi đang đứng tại một department store sang trọng. Tôi nhìn thấy A Tố, tôi thề có sự -trong- sạch- tự- biết của tôi, tôi hận nó, tôi thù nó. Như tất cả lòng căm thù rẻ tiền hèn mạt nhất dường như có thể. Tôi thề là lúc đó tôi nguyền rủa nó hàng trăm ngàn lần cho những gì nó đã làm với tôi. Cảm giác thật man rợ khi bạn cảm thấy giá trị của bản thân bị tuột thê thảm như giá mớ đồ sales 70, 80% so với new arrival.

Tối bắt đầu lầm bầm, có lẽ không phải nó!

" Mẫn àh, tao đây, dạo này mày thế nào, ôi giồi ôi, dạo nào tao bận lắm..."
"Mày àh, tao bình thường..."

Ban đầu là tôi tính nói là dạo này tao cũng khoẻ nhưng xem chừng nó fake quá. Tao bình thường, ừ nhỉ, tao vẫn lăn lộn, đau khổ như cách đây một năm.... một cách bình thường.

Tố không đẹp nhưng rất hút. Hút nhiều lắm. Cái vẻ nhìn tự tin và lả lướt làm cho Tố hấp dẫn. Giá mà tôi chỉ có được một phần tự tin đó nhỉ?

Tố bắt đầu những cuộc phiêu lưu ngoạn mục trong cuộc đời tôi các đây 2 năm...tôi cũng không chắc nữa...có khi tôi đã quên mất cái sự bắt đầu của những điều tệ hại nhất là như thế nào. Ban đầu là bạn...nhưng với Tố tôi cảm thấy cái sự bạn bè này có phần xa xỉ. Đơn giản là tôi thấy Tố có vẻ tâm đầu ý hợp với tôi, có lẽ tôi cần tìm một người bạn thân để trao gởi những mớ bòng bong tâm trạng nhăng nhít. [ vớ vẩn thật...bạn đấy nhé!]

Cái sự vụ điên cuồng xảy ra là khi một ngày đẹp trời , người mà suýt nữa tôi lại treo vào cái biển "bạn thân" lại cầm nhầm cái "cầm tay" của người yêu tôi và "mày đấy àh , tao biết rồi nhá, hehe..." .... đất trời như sụp đổ. Có lẽ ngay lúc đó tôi mới thật sự hiểu cái câu đó. Những thứ xung quanh....cây cối, nhà cửa, xe cộ, con người, súc vật,... tất cả nhưng những hình ảnh bitmap....bắt đầu vỡ tan những điểm màu...nhạt nhoà xung quanh tôi...một kết thúc tốt đẹp, tôi tự nói với mình trên đường về lại cư xá " Chắc chỉ là trò đùa thôi"...

Cái khoản thời gian tôi cùng Tố chơi với nhau rất vui và hoàn hảo. Có cả chuyện bất trắc kể như những đứa khác thường nói vào là, Tố chẳng là đứa tốt lành gì đâu! , mặc, Tố thất tốt, tôi cứ chơi! Vào coi như đó là một chiến công trao cho tình bạn của chúng tôi...ngay cả việc Tố hẹn hò với Đạo...

Đạo là một nhân vật phụ trong truyện này, nhưng tôi vẫn muốn nói tới. Bởi vì tôi yêu Đạo. Tôi rất yêu Đạo. Như những mối tình lãng đãng trên mạng tôi hay đưa ra làm ví dụ cho Ni - bạn gái thân- chắc chắn không có kết quả tốt, thì nay tôi lại vướng vào. Yêu Đạo cuồng nhiệt như lần đầu tiên biết yêu, như loài cây lần đầu cho ra hoa...thật mãnh liệt. Chúng tôi chat với nhau, nói chuyện với nhau cả ngày đến lúc mệt lả rồi đi ngủ. Có thể nói cái tôi yêu nhất ở Đạo hay cái tôi chỉ có thể yêu ở đạo là cái màn hình webcam, và chiếc phone chất lượng kém. Từ ngày chúng tôi wen biết nhau đến khi chia tay chúng tôi chưa hề gặp nhau... thật tức cười là tôi đã lăn lộn rền rĩ suốt gần một năm chỉ bởi màn hình webcam và chiếc phone chất lượng kém. Tôi đã rất yêu Đạo.

"Tố thật lả lướt"
"Đạo thấy sao? "
"..."

Như thế là Tố đã gặp Đạo trước cả tôi. Chúng tôi chia tay nhau khi tôi dự cảm được điều gì đã xảy ra.

Có lẽ trời phú sao mà tôi thường dự cảm được những điềm gở. Từ trước đến nay khi tôi yêu ai tôi dường như có thể dự cảm, đoán được gần như trúng phóc những chuyện đang xảy ra. Như là họ bắt đầu yêu ai khác, họ đã nói dối, họ từ chối khéo, họ không muốn làm tôi buồn, họ muốn chuồn êm.... Nghe có vẻ tàn nhẫn nhưng cái khả năng thiên phú này chắng khác nào một bác sĩ phẫu thuật tài ba có khả năng mổ cho chính mình.

Tôi đã khóc rất nhiều. Khóc đền sưng húp cả bọng mắt. Không ăn uống được, trầm cảm triệt để và im lặng. Trong khoảng thời gian đó, những lúc tôi trông có vẻ đỡ nhất lại là khi đi cùng Tố. ...thật lạ là tôi vẫn giữ một mối quan hệ khá là bình thường như một " bạn thân" đúng nghĩa với Tố.
Bạn bè biết chuyện, số thì thông cảm nói với tôi sao cay nghiệt với bản thân mình thế? Làm thế để làm gì…, số thì cho rằng tôi vờ vịt như thế để kiếm cơ hội báo thù… Báo thù…. Nếu bạn bạn sẽ làm gì? Tôi đã từng nghĩ mình sẽ không làm gì cả, không “bạn thân” lẫn “báo thù”. Nhưng tôi quá yếu đuối trước “sự căm hận” và quá mạnh tay với “sự khoan hồng”. Tôi quyết định vẫn làm bạn với Tố. Một phần tôi nghĩ làm thế mình sẽ trên cơ hơn không thấp hèn mà báo thù, một phần tự nguỵ biện cho cái sự chịu đựng của mình….



Mẫn và Tố mất liên lạc với nhau trong vòng gần một năm sau nhiều chuyện xảy ra. Tố hiện đang làm cho một công ty danh tiếng còn Mẫn thì vẫn cặm cụi cái sự nghiệp học hành không đến đâu và công việc part time dở hơi ở công ty cũ.



Mẫn vẫn thường cho rằng, À không…phải là luôn cho rằng những nơi chứa chấp một đứa như Tố, không bằng cấp và có tiền sử tệ hại với Mẫn, là một nơi không ra gì!



Quả thật, khi Mẫn biết tin Tố làm việc ở công ty đó. Mẫn bắt đầu bần thần, ghen tị và đay nghiến bản thân. Cái sự vụ im lặng và cao cả của Mẫn có vẻ như chỉ xứng đáng ở vị trí một đứa rách việc rỗi hơi. Chán nản. Tuột luốt xuống cái bờ vực lòng tin vào những giấc mơ thánh thiện. Xét về hiện nay, xét về kết cục của bao nhiêu thứ đã xảy ra, đây là những thứ được công nhận về Mẫn : không có khả năng chịu áp lực, nhút nhát, không làm được công việc lớn, yếu ớt và giả tạo.



Tôi bàng hoàng khi dự cảm những điều tồi tệ nhất khi họ nghĩ về tôi. Giá như tôi có thể gào lên, tát vào mặt Tố một phát có thể tôi không nhận những tính từ trên. Giá như tôi có máu quỷ quyệt thì tôi đã cho Tố biết chịu đựng những gì Tố làm với tôi tệ đến thế nào.

Tôi có khả năng và thừa sức làm chuyện đó…. Nhưng không…tôi là Mẫn… A Mẫn.



Tố dạo bước sang trọng, đúng kiểu cách, quanh khu quần áo cao cấp nhất. Vẫn giọng nói và cái sức hút điên đảo đó với một người đàn ông khác đi cùng. Tôi nhớ Đạo. Không biết anh có ghét Tố như cái cách tôi ghét. Tôi muốn băm vằm cái nụ cười kia. Tố bước về phía tôi khi trông thấy ..

“Mẫn àh…?”…

Có lẽ cái vũ khí duy nhất tôi có được là đánh chìm tất cả vào quên lãng. Những đau đớn như quên hết, sự dũng cảm nhất có lẽ sự-ngây-thơ-tự-biết, tôi sẽ làm theo cách của tôi.





· Có một vài người thường nói là không thể tự nhận mình là vô tội, ngây thơ hay tốt bụng …. Có lẽ cũng có phần huyễn hoặc bản thân khi gán ghép cho mình những mỹ từ tốt đẹp như thế. Nhưng, vấn đề ở đây là mỗi người phải tự cảm nhận lấy bản thân, tôi nghĩ rằng tôi ngây thơ- nói thế này thì bị nhiều người phê phán rồi- thế nên tôi sẽ thêm vào đó chữ tự-biết vậy.

· Blog này đã có nhiều phiền muộn xin ai đó qua đây đừng gieo rắc lời ra vào….xin cảm ơn vì đã giữ cho tôi yên lành như thế .



Saturday September 9, 2006

07 September 2006

Sớm mai

Có lẽ tôi cần một hơi ấm kề bên hơn cả. Thiếu vắng một giấc mơ ai bù đắp nổi.
Tỉnh giấc và êm đềm bước xuống giường. Ngọn tóc khóc. Làn da khóc. Hơi ấm bỏ đi xa...

Tối biết mình phải làm một cái gì đó. Thật khó khăn để làm cho một người khác hiểu mình. Thề với không gian chất ngất , thề với giọng hát tiều tụy phát ra từ cái loa cũ ....

Ôi đam mê. Thắt chặt...kéo dài và trôi tuột.......

05 September 2006

Mình muốn viết một cái gì đó....

Những ngày này sao mà chán ...hay thế không biết! Cứ ngẩng mặt lên là vừa rạng sáng. Tắm rửa thay đồ rồi đi học.Học thật vui. Vui có lẽ vì ngoài chuyện nhét hàng tá kiến thức vào đầu thì tôi chả biết phải làm gì cả. Vậy cũng tốt. bây giờ thì mình bắt đầu tập nhẫn tâm.

Cái nhẫn tâm ở chỗ là khi mình nhìn vào gương mỗi sáng, úm hai đôi gò má -tăng được 4kg trong thời gian này....mình thật vĩ đại- tròn lẳn và nói: " mình thật hiền lành! "

Opps...thật hiền lành????

Cái mặt bên trong của tôi đanh lại khi nghe tiếng lời thoảng qua...:" ngó thế mah không hiền đâu " ....tôi bắt đầu đanh đá và chua ngoa trong tâm tưởng, giá mà những suy nghĩ của tôi bổ đôi những lời nói tanh tưởi kia.

Nhưng rồi cũng qua. Thể như khi anh hút thuốc phà vào mặt tôi, tôi tru tréo này nọ rồi khói thuốc tan mất....cũng thôi không la ó nữa. Không biết những lới nói kia có độc như khói thuốc không? Nếu cứ bay đi rồi thôi mah không giũ lại phần độc tố của cho người nhận phải.

...

Tôi đi ra ngoài cửa. Mua một ít cá mồi cho Rồng nhỏ và Rùa con ăn. Khổ thân bọn cá chép con. Bị cắn đứt nửa thân người mà vẫn ráng bơi ngoi ngóp. Giá mà mình can trường như thế. Ah không....phải hơn thế. Một kiểu như là lì lợm dai như đỉa....haha giá mà mình dai như đỉa.

...
Hôm nay đọc sách tới đoạn Anni chia tay người yêu. Tình yêu 3 ngày 3 đêm. Họ yêu thật, yêu thật sự, thứ tình cảm phi vật chất, phi tiền bạc, phi cả tình dục. Họ nhìn nhau và nói chuyện, họ bắt đầu cử động như thể người kia dùng mắt nuốt lấy nuốt để những hình ảnh của người này. Tôi bắt đầu nghĩ. Nếu như thế thì có lẽ mắt mình đã ăn nhìu lắm rồi nên mới to ối ra thế này....thế màh vẫn muốn thêm ....*sigh* ....truyện hay quá. Cứ như thể tác giả vồ vập lấy từng mảng kí ức của mà trộm viết lên. Như thể người đã hoá thân vào tôi từ muôn vạn kiếp trước.

...
Lúc về trời còn sớm, tranh thủ dạo quanh cái thành phố chứa chấp tôi.Trời mát. Thả nhẹ tay ga và tôi chạy đều, tay thẳng và lưng thẳng, mắt vô hồn miên man cố định những khoảng không gian ít người trên đường mà đi vào. Đèn đỏ. Bên tay trái tôi, ngay góc ngã tư có một cái bar lớn sang trọng, có lẽ dành cho khách nước ngoài. Bên ngoài có một lũ bé gái mặc áo váy liền học sinh, tay cầm giỏ hoa. Tôi thoáng nghĩ hôm nay là ngày khai trường. Đứa con gái thấp bé bất chợt cầm một cái hoa hồng trong giỏ quất vào mắt con lớn hơn. Tôi không biết tại sao lại như vậy. Con lớn hơn giống như quả bom bùng nổ. Nó tát vào mặt đứa nhỏ, đá phăng cái giỏ hoa của đứa đó đi luôn. Thế rồi 2 con nắm tóc nhau, con bé con bỏ chạy, con bélớn tóc tai tan hoang rồ dại đuổi theo. Những đứa còn lại thì túm tụm mời một ông khác lắm tiền bước từ trên taxi xuống.

Một bãi cánh hồng tan hoang trước cửa bar...
ánh đèn vàng rải xuống cái giỏ hoa bị chiếc tay ga cán nát...






hôm nay ngủ sớm theo lời khuyên một người bạn...10h30...

Tuesday September 5, 2006