Thậm chí ngay cả khi tôi không nói gì điều đó cũng không có nghĩa là tôi chấp nhận.
Bây giờ tôi mới chợt thấu hiểu ra cái người con gái lớn kia nay không còn trong những ngày vui đông đủ. Sự tuyệt vọng một cách trí tuệ của cô đã buộc cô phải vắng mặt.
Trọng!
Ít nhất là phải nói như thế! Cái sự đổ đốn của con người phát tiết từ những thứ tưởng chừng như ngây dại và không có ý nghĩa. Thể theo Anh ấy thì đó là một sự bào chữa khuôn phép cho việc tước sợi yêu của mình làm nhiều mảnh. Cô ấy cũng hiểu và cảm thông đa phần. Chuyện là con người vớ vẩn với nhau thì phủi tay thôi, cô cũng hiểu, ấy thế nên sau cái chạm nát vỡ tan của mối tình trước cô quyết định theo đuổi anh!
Theo đuổi như thế nào? Một người con gái học thức và trí tuệ cũng rõ biết cách khôn ngoan mà làm cho anh hiểu tấm lòng cô.
Nhưng ...
Những giấc mơ bình yên thường không kéo dài lâu. À xin lỗi, phải nói là những giấc mơ bình yên thì cũng chỉ là giấc mơ thôi. Cô lại ra đi!
Em là em thấy cũng lạ..."sao lâu rồi không gặp vậy?"...- tất nhiên là tôi không biết. Hoạ là sao nhiều chuyện xảy ra, cứ mỗi chi tiết ghép vào như để hoàn thiện bức tranh mah tôi đang tự sát!
Nghe bảo ngày xưa Đạm Tiên cũng về trong mộng mà báo cho Kiều Nhi cái kiếp phận của mình!
Rồi tựa như việc cô ấy biến mất trong cuộc sống của tất cả chúng tôi , đánh phụt thế là biến- như việc vỗ bẹp cái là con muỗi tan xác, cả tất bàng hoàng bàn ghoàng cho một sự việc hiển nhiên hay sao ấy, thế rồi lại bình thản!
Tôi không biết vũ trụ nơron của những con người kia thế nào nhưng với tôi...kì thực là hết sức kiệt quệ! Cũng là hiểu dăm ba phần của câu chuyện như cái bản tính ương bướng của một đứa lì như tôi thì không chịu hiểu thật.
Đợi khi cô ấy trao tay từng mảnh từng mảnh xếp hình tôi mới vội vàng la toáng lên thứ âm sắc tàn lụi....Có là trước giờ tôi vẫn không chấp nhận sự thật sao?
Hôm nay trên đường lớn đi về, tôi thấy một người phụ nữ băng qua đường phố đông đúc. Mắt mũi xanh xao nhưng miệng vẫn cười khi lách qua đám đông. Biết là không có gì, nhưng lại nhớ chị lớn quá...
JJ
Friday December 8, 2006
08 December 2006
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment