Thức giấc và nhận được tin nhắn là " Chúc ngủ ngon" từ một số máy lạ hoắc. Chậc...cũng không hẳn là lạ nếu như chỉ cần thay 2 số trong chuỗi 10 cái số vô nghĩa kia thì lại hoá ra là cái số mah cách đây cũng gần 2 năm tôi bấm nt lia lịa bất kể 24h trong ngày.
...
Đau đầu quá, cái tin nhắn tưởng chừng như cái thẻ chip tự động cài vào làm hàng loạt chương trình " vẩn vơ " chạy tán loạn trong cái suy nghĩ của tôi....."còn thiết tha không nhỉ ? "....vớ đại một ít bánh chán fèo mà nhét vào bụng thế là nó lại tiếp tục "thăng"...Ngủ cho trọn thì có thể không nhưng cái việc ngủ cho thoả lòng tin nhắn ấy thì ra vẻ hoàn hảo lắm ấy chứ...
Cái mùa ấy...gọi cho là cái mùa khi nó chỉ đơn thuần là short term và tất nhiên là khác hẳn những thời gian khác trong năm. Tôi luôn tỉnh dậy với con mắt be bét nước, và một màu hoà trộn giữa xám ngoét và đỏ ối. Người ta nói sáng đầu ngày làm việc gì tốt lành thì cả ngày vui vẻ, nhưng với cái dấu hệu như thế có chắc là là tốt lành không nhỉ....mặc..."thây kệ tôi!"
"Anh đang làm gì đấy? "
"....anh đang học àh..một ngày vui nhé anh..."
"....chắc là anh để máy ở nhà đúng không? ăn trưa vui vẻ nhé..."
" ... "
Nói phải tội, cái đứa bé khốn khổ ngồi bấm tin nhắn rồi mà tay cứ run run nắm chặt . Sợ cái chế độ im lặng của Nokia không rung đủ để nhận ra khi để trong túi quần. Sợ bỏ lỡ tin nhắn trả lời ....và nỗi sợ chấm dứt khi tôi quyết định nt cho một số máy i sì chỉ khác con số cuối, ah nó sẽ chọn con số cuối đó giống như của nó,...
" nhớ lắm"....
Giá màh ông tổng giám đốc ngành bưu điện có thể thấy được khách hàng mừng rỡ thế nào khi nhận được một tin nhắn như tôi. Có lẽ ông sẽ mời tôi làm người mẫu quảng cáo chẳng hạn.
... " ấy ơi, nhầm số rồi "....
Trời đổ mưa, [ ẹ iếp ] trời đổ mưa. [ Ó ết ] trời đổ mưa. Mưa ngay khi cái tiết tiết extra kết thúc và nó lại là đứa làm bài xong cuối cùng. Không áo mưa, không bạn, không cả anh bảo vệ ....tất cả nó có bây giờ là bộ quần áo cặp sách và điện thoại.
[ Mình sẽ chụp hình mưa]
[ àh không, mình sẽ chạy ra ngoài mưa để quần áo ướt nhẹp và tự chụp lại sau đó gởi cho anh ấy cảm thấy tội nghiệp??? ] - [ không được, thế thì hoà ra lại rẻ rúng thế ah ]
[ mình chụp lại con mèo kia, ướt nhẹp,...chậc chạy mất rồi ]
....15ph...
Trời có vẻ ngớt hơn tí nhưng cái quãng đường từ trường về nhà vẫn là bất khả với nó...mưa lầm rầm nỉ non... cái câu chữ của mưa sáng loé lên và thét vào tai nó..."Stupid"
[Mình sẽ gọi cho anh trai vậy....] - [ò í e] - [ $%#$^%&*%(&*(*^)^(*)^)#$^@$# ...]
[ Mình sẽ gọi cho bạn cũ] - [số tiền trong tài khoản quí khách không đủ thực hiện cuộc gọi]
[ Àh vậy thì mình sẽ đọc tin nhắn cũ của mọi người ]
....30ph....
Có vẻ như tâm trạng tốt hơn,ngồi cười khùng khục với cái tin nhắn đại để như " ok " của Mina chẳng hạn, "rõ là ngốc, chúng ta đều không làm ra tiền và chúng ta thật sang trọng với những tin nhắn thế này! "
[ Mưa lâu quá, bao giờ mới tạnh nhỉ ? ]
[ Mình lạnh quá, ước gì có ấy ở đây mình sẽ ôm thật chặt, àh mình sẽ nuốt ấy vào bụng, ấy sẽ nằm im trong đó mãi mãi, và mình sẽ cảm thấy ấm mãi mãi... ]
[Ngày mai là thứ mấy nhỉ? Chắc là thứ 5, bởi vì năm ngoái sinh nhật ấy vào thứ sáu, mà thứ năm năm ngoái trời đã mưa rất to làm mình không đi mua quà được. Đến sáng thứ sáu mình mới đi mua]
[...]
Tôi thèm quá được ai đó hát cho nghe. Nhưng phải là một tiếng hát phát ra trong điện thoại như nó đã từng nghe trong cái điện thoại bàn nhà nó....
...
Thế nhưng ....tất cả chỉ là ....
Tít tít tu tu...tít tít tu tu tu tu tu tu tu...........uuuuuu....~~~~~~
17 August 2006
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment