Xin
Xin cho đau ...đau thêm nhiều lần nữa cho chai sạn...
Tôi đã là gì? là ai?...àh không...tôi là cái quái gì?...
....
Lại bị mắng,...
Một kiểu trừng phạt cũ thường niên sau cái khung cửa sổ có nhiều song sắt ngang dọc- theo mẹ như thế là đẹp.
Mắng thậm tệ, với mẹ mình luôn cảm nhận được mỗi lần như thế một hương vị mới....
Có lẽ, tôi là một cái gì đấy theo mẹ là oan nghiệt lắm mà mẹ mắc phải - thương cho một người phụ nữ như vậy.
Người phụ nữ có tuổi xinh đẹp, trí nhớ tốt làm công việc liệt kê! Không biết họ có cảm thấy được nổi đau của người khác khi họ hoàn thành công việc của họ quá hoàn hảo.
Có lẽ chúng tôi có hiểu lầm, một hiểu lầm có tuổi, 21 năm, và nó vẫn phát triển tốt như chính cái độ tuổi sung sức đó.
Trời đánh cho tôi...cái sự trời đánh như bữa. Haha cơm bữa....hay là bữa cơm của địa ngục?
Trời đánh cho tôi...
Cho dù bên cạnh, còn ai hay không còn ai cả, tôi vẫn chiến đấu...[vô vị, nhạt nhẽo]
Thật khó để sống sót với sự hồn nhiên bình yên của trẻ con....khó quá...
Nhưng để từ bỏ thì lại quá đau lòng.
...........................................................................................................................................
Bất chợt phát hiện ra một con cá ông tiên chết trong hồ. Rõ khổ, ai bảo mày thánh thiện wá để những bão giông quật chết trong những lời nói kia.
ps: niềm vui trong ngày, mình đã hoành thành rất tốt bài anh văn. Sẽ cố gắng hơn.
14 July 2006
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment