Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah hahahaha
Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah hohohohohohohohoh hohohohoh hohohohohoh ohohhohohohohoh
Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah hahahahhahahahahahhahahahahha
Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah
Có lẽ tôi không là gì cả...
Có đôi khi nghĩ lại, tôi thấy mình như một con rối được cài chương trình khóc cười thật hoàn hảo. Thật đau xót khi biết nỗi đau của mình là một thứ được hoạch định trước và lên chương trình như vậy. Phải không?
Để tôi kể nhé. Tôi tha thiết nhảy cẫng lên khi nhìn thấy họ. Bối rối vì một tin nhắn. Khóc cười chỉ qua một câu nói. Xót xa chỉ bằng một hành động.....thế nhưng tự vấn trong sâu thẳm cái lòng dạ này....tôi cũng không dám nghĩ họ phụ rẫy tôi....tôi biết tôi có là cái gì đâu...
Cái gì gọi là giá trị của sự hồn nhiên tinh tươm? tôi không dám nói, chậc, có lẽ những người dạo qua blog entry của tôi sẽ cười khẩy vào cái sự hoang đường này. Bỏ qua. Tôi chẳng muốn nói đến những người bị đánh mất giấc mơ như thế. Chỉ khổ cho tôi đang cố kiếm tìm sự lí giải cho câu hỏi xuẩn ngốc thế này.
Thật khổ thân, tôi được đem ra làm con chuột bạch thử nghiệm cho một tình yêu khác.
17 July 2006
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment