30 July 2006

Nhãn hiệu!

Nhãn hiệu!

...Mì ốp LA đang ở nơi nao???? Đói quá, thế là fone ngay một cú cho mụ. [ở nhà em chai bị bỏ đói huhu] . Hoá ra mụ đang làm sales với Bộ-lông-đẹp. Vẽ thế nào mà mình lại nghe theo lời chạy lên luôn mới ghê chứ. Hic. Mặc đồ gì giờ??? Không khéo lại bị fê fán là cái bang cái búa nữa...[opps]... nhìn lại thì trong tủ quần áo lác đác vài cái "hiệu" thui còn bi nhiu là hiệu ba que ở đâu không è.
....
....Nhưng cộng đồng cho xin ý kiến nhé, theo mình thì việc ăn mặc không cần đồ hiệu và mắc mỏ. Chỉ cần biết cách ăn mặc đồ cho hợp là được gòi. Mà vấn đề cái đẹp là tuỳ con mắt mỗi người nữa chứ. Cứ fải mắc, fải hiệu này hiệu nọ, fải shop shiếc, fải plaza ...mới được àh. Níu mình làm ra nhiều nhiều nhiều tiền thì mình vô đó liền [ dại gì, tiền dư muh]....còn đây nếu không làm ra được nhiều tiền mah ăn xài fung fí thế thì...[...đoạn này mọi người fill vào chỗ trống nhá....]
....thấy được chiếc John Henry- chiếc này của một anh bạn tặng cho hùi sinh nhật chứ mắc mỏ thế mình cũng không mua- thiệt là cám ơn anh í lắm vì lâu lâu có hàng hiệu điểm xuýt vào cái tủ quần áo [chợ trời] của mình. Nhưng màh.....mặc thấy kì kì..hông có hợp í, chắc tại form của mình [chợ] qué nên mặc đồ hiệu hông được...thế nên vớ đại mấy cái linh tinh vào khu vực sang trọng mới được. Vấn đề này cho thấy không fải cứ đắt tiền và hiệu hiếc thì sẽ mặc vào là đẹp.
....xuỳ...nghĩ lại mình cũng cũng bỏ ra đến tận 400k để mua cái túi da mà xài mấy năm zồi ai cũng khen đẹp ....còn bỏ tiền ra hốt mớ đồ hiệu mặc lên người màh xấu quơ xấu quắc thì chắc mình không fải con đại gia òi...
....[không khí bực bội đang bao trùm mình heheh...nghe bài này giải trí đi]....

29 July 2006

Stole

Mất trộm!

Rõ là tôi không fải bị mất trộm trong nhà rồi vấn đề đề cập ở đây là chuyện "thế giới nội tâm stupid" của mình kìa!

Có vẻ như mình là một đứa khó mà có thể duy trì được một quan hệ chẳng hạn. Chán! Không, ý mình là mình nói là một đứa chán.
Hix tạo dựng một mối quan hệ tốt và thường có kết cục là bị một [#^@$&^^&#%*] cuỗm đi mất. Ghét thế không biết. Thật đáng sợ, đáng sợ nhất là khi cái tên chết dẫm đ1o lại bước vào cái thế giới riêng của mình và tung hê đủ thứ - ngay cả những thứ không thuộc về mình.
Hey ya....cái chuyện đánh mất một giấc mơ vào tay của một đứa đê tiện khác thì mình đã bị rồi...không nghĩ là nó lại start again theo kiểu thế này...
Mình thì vấn theo kiểu "kệ cha tụi bây, có chiện gì kiu ông trời xử dùm" ...cho wa vậy...biết sao giờ
Cuộc sống con người ngắn ngủi quá sao không sống cho đàng hoàng một tí...cứ mãi chọc ngoáy vào đời sống người khác mãi sao?
......mãi thế sao?


Nếu tôi nói là tôi buồn lắm...ai đó sẽ cười vào mũi tôi và nói đó là do tôi tự chuốc lấy. Phải, tôi tự chuốc lấy những cơn ác mộng kì lạ về những giấc mơ đẹp của những người tốt.
Phải chăng....?
Khi những mối quan hệ tôi gìn giữ giống như những con vật nuôi tôi yêu quí khi còn bé...tôi chứng kiến cảnh nó ngắc ngoải, nó hấp hối....tôi thấy đôi mắt của của những tình cảm tôi xây dưng mở to như đôi mắt con cá không hế có mí, ươn ướt và vô hồn....cố gượng đảo cho cái con ngươi nhiều lần di chuyển...là ta đây còn sống sót...

Và đau....

Đau cho những mối quan hệ khi đẹp như đoá hoa hồng nay chuyển vàng làm tôi không sao giữ được. Những đoá hoa hồng có gai. Những mối quan hệ lại mọc gai từ những ân cần tôi trao cho, .....đừng lo tôi vẫn níu giữ.....!
Xót xa là khi bạn gậm nhấm hình ảnh của mình trong gương. Gương bảo " Mi thật không hiền như mi nghĩ " ....ah uh....tôi muốn đập vỡ tấm gương...ah uh tôi xin lỗi, tôi sẽ lau gương cho sạch đễ thấy những nhơ nhuốc của bản thân ...có tệ đến thế không?.....ah uh...thì vậy gương bắt đầu mờ dù tôi cố công lau rửa....

..................................
..........................................
...............................................
Mệt mỏi vì những bon chen, người ấy đã bảo là phải biết mở lòng cho những muộn phiền bay hết . ôi đã mở lòng rồi sao mãi đầy thôi.....
Tàn lụi vì thấy họ cười đùa quanh những gì tệ hại nhất họ đã làm ra [ họ thật mạnh mẽ!!!]. Sao lại có thể thế nhỉ? Với những gì tốt đẹp nhất.....bạn có cảm giác thế nào khi biết món quà tặng của mình được họ đem trao một người khác.... dễ thương nhỉ?...một món quà dễ thương...chắc chắn rồi...bởi vì đó là tất cả những gì chân thật nhất bạn tạo ra...và người được tặng hẳn cũng rất trân trọng người thứ ba kia nên mới trao cho một món quà đáng giá như vậy!
Tôi muốn trích một câu này, không phải của bạn tôi sáng tác, tôi vẫn muốn viết ra ở đây [không biết là viế đúng nguyên văn hay không nữa] có lẽ vì cùng thời điểm chúng tôi có cảm giác như nhau ...
"Sống ở trên đời cần có một tấm lòng...dù chẳng để làm gì....dù để gió cuốn đi..."
...phải....dù để gió cuốn đi....cuốn đi

[ this entry today was written for da blast " God bless who got snake-lips " ]

26 July 2006

Nhầy nhụa!

Nhầy nhụa!

Lâu rồi mới có được cảm giác thế này, tuyệt thật!
Tuyệt ở chỗ là bị mất điện, và những cảm xúc fải cố nén mình trong cái trí nhớ đã quá hạn sử dụng này - opps mình vẫn còn nhớ tốt!
Nóng quá, phải là lúc đang ngủ, cái giấc ngủ trưa ngoan lành ấy thế mah ...phụt...mất điện...phụt tắt những cơn gió mát....
...cơn mơ cũng bắt đầu thay đổi, cái dòng suối mát trở nên nhầy nhụa bùn lầy, những con màu xanh lục mình dài như rắn bắt đầu cuộn tròn quanh tôi, nước đạc sệt lại thành bùn, sôi lên ùng ục, ....bọt khí ca hát và bọn cá nhảy múa...tôi thì thấy nóng đến bức bối, la hét và muốn được siêu thoát....
Tỉnh dậy khi cơ thể nhớp nhúa mồ hôi ứa ra...lo lắng quá....giữ được cơn mơ trong bao lâu?...chỉ sợ ướt tay mah bắt trượt....
Nóng nảy một cách quạnh quẽ, không có ai kề bên và không muốn ai kề bên....rối lại đau khổ vì cái sự lãnh đạm của mình....
....
....
Không ngờ nhỉ? cái bóng đêm ấy thế mah cũng gieo được hạt mầm cô chiếc trong một bữa trưa thế này.

23 July 2006

Nua hon thuong dau

....
Nhắm mắt cho tôi tìm một thoáng hương xưa....hay chỉ là giấc mơ thôi....nghe tình tiếc nuối xót thương rã rời...
Cho tôi gặp người xưa ước mơ....
Ôi sao ngàn trùng mãi xa nhau....
anh ở đâu ...em ở đâu....

20 July 2006

Purnishment



Hôm wa bị các chú công an fạt rất vô duyên. Ngưới ta băng wa đường thì bảo là ngược chiều. Ngược cái đầu ông thì có, hènc hi cài đầu vô phúc tóc bỏ đi xa hehe. Ta nói.....ở đời đó....ăn ở có trước có sau, chứ cái hạng lấy sắc ( có sắc chết liền) mà đãi người sống không thọ è. khi không rảnh wá mah đi kiếm cơm hẻng? mắc dịch.
Đừng để con cái dòng họ nhà mấy người sau này có nhờ vả gì tui nhe, tui cho đi giường 1 hết. hùm. Ác nhơn ghê!
Thấy mấy người xung quanh có người còn lớn tuổi hơn họ nữa, là phụ nữ mah fải fát khóc lên, xe người ta lỡ có việc gấp thì sao? về nhà mang thuốc cho con đang ở nhà lên cơn đau tim thì sao? chết một mạng người vì cái thừ giấy tờ "chờ o cho sắc ...ấy" này đó hả? mang về gặm dùm con cái đi mấy ông.
Ah không, mấy mụ. Tính đàng bà hết sức, chỉ có cái thứ đàn bà chết toi như thế mới săm soi đểu như vậy.hèm. mấy người tưởng ngon lắm hả?
cấu cho mấy người baboke ngay khi làm nhiệm vụ, lanue ngay luc đang ăn hối lộ nhé.
Ăn ở sao cho có đức cái đi.
Làm người lớn ko ra người lớn, toàn một lũ "gương đen các loại". Nói năng ngông nghênh, thế mah để cái bảng to oạch trong office la "đầy tớ của nhân dân" ....đúng là thời Oshin lên ngôi...nó trở mặt chủ hichic
Lại nói các chú í thất có một badbreathe k chịu nổi. hàm răng đen như răng quỉ. Nhưng răng quỉ này mắc tiền lám mới có đó nha. hút chắc cũng cả trăm cây thuốc mới quỉ được vậy đó. Tởm ói, thế mà ngoác mồm ra chửi mình giữa chợ ....Bến thành. Cũng may ổng có đội nón không thì.... "Ê Lôi Lôi, mày rảnh không , wánh vô đầu cái cha nội này coi, cái thàng cha hói, răng đen mỏ chu nè...mèng ơi...dđã già rồi còn đu....wánh đi pành pành pành ...hehe chái đen thui"
T__T
Chzú ơi chzú tha cho con đi chzú....
thế mah không tha.
mắc dịch
sao tha được hco mấy đứa có xiền mình thì không? " chỉ tại em nghèo" hixhix
chỉ giỏi được cái trò cướp tiền người khác. Ghét thế không biết!
Hix cầm tờ 10 000 lên mà nước mắt chảy lã chã...."Bác ơi là Bác....cháu của Bác....khổ như con wỉ nè..."
ps: chú thích là JJ cầm tờ 10k mah khóc vì...10k chả bõ dính răng mấy chú í.Mấy chú í là tờ " hồng hồng tuyết tuyết" không thì "xanh lá dễ thương" mới chịu kìa. Cho nên nhìn Pác của mình bé nhỏ wá không = mấy Pác kia nên đau lòng đó!

18 July 2006

Spread my wings

Sự can thiệp thô bạo không chỉ là những bàn tay sắt đá mới có thể bóp nghẹn một cơn gió.

Quả trứng đột nhiên vỡ nát từ bên trong. Đồng loạt!

Những con chin non cuối cùng sau sự huỷ diệt hàng loạt của một cơn ác mộng

Run lẩy bẩy và ho ra một thứ đo đỏ như máu.

Oán giận bóng đêm. Tôn thờ ánh sáng mặt trăng. Và gió.

Lời vụng thì nói làm chi. Người khóc khóc kẻ cười cười nào ai biết.
Sáng nay thấy con rồng lưng vây rách nát.

Lũ chim non rùng mình, những chiếc lông bay mọc ra vừa đủ để nó cảm thấy là bay được.

Xoãi cánh và bay những đám mây ngọt như kẹo bông gòn....[hi vọng và hạnh phúc]

...để gió không đơn độc. Mùa...ơiiiii ...hời

17 July 2006

Có lẽ tôi không là gì cả...

Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah hahahaha

Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah hohohohohohohohoh hohohohoh hohohohohoh ohohhohohohohoh

Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah hahahahhahahahahahhahahahahha

Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah Hahahahahahahahahahahahahhahahahahahahahah hahaha hahaha hahahahah

Có lẽ tôi không là gì cả...

Có đôi khi nghĩ lại, tôi thấy mình như một con rối được cài chương trình khóc cười thật hoàn hảo. Thật đau xót khi biết nỗi đau của mình là một thứ được hoạch định trước và lên chương trình như vậy. Phải không?

Để tôi kể nhé. Tôi tha thiết nhảy cẫng lên khi nhìn thấy họ. Bối rối vì một tin nhắn. Khóc cười chỉ qua một câu nói. Xót xa chỉ bằng một hành động.....thế nhưng tự vấn trong sâu thẳm cái lòng dạ này....tôi cũng không dám nghĩ họ phụ rẫy tôi....tôi biết tôi có là cái gì đâu...

Cái gì gọi là giá trị của sự hồn nhiên tinh tươm? tôi không dám nói, chậc, có lẽ những người dạo qua blog entry của tôi sẽ cười khẩy vào cái sự hoang đường này. Bỏ qua. Tôi chẳng muốn nói đến những người bị đánh mất giấc mơ như thế. Chỉ khổ cho tôi đang cố kiếm tìm sự lí giải cho câu hỏi xuẩn ngốc thế này.


Thật khổ thân, tôi được đem ra làm con chuột bạch thử nghiệm cho một tình yêu khác.

14 July 2006

Please...

Xin

Xin cho đau ...đau thêm nhiều lần nữa cho chai sạn...

Tôi đã là gì? là ai?...àh không...tôi là cái quái gì?...

....

Lại bị mắng,...

Một kiểu trừng phạt cũ thường niên sau cái khung cửa sổ có nhiều song sắt ngang dọc- theo mẹ như thế là đẹp.

Mắng thậm tệ, với mẹ mình luôn cảm nhận được mỗi lần như thế một hương vị mới....

Có lẽ, tôi là một cái gì đấy theo mẹ là oan nghiệt lắm mà mẹ mắc phải - thương cho một người phụ nữ như vậy.

Người phụ nữ có tuổi xinh đẹp, trí nhớ tốt làm công việc liệt kê! Không biết họ có cảm thấy được nổi đau của người khác khi họ hoàn thành công việc của họ quá hoàn hảo.

Có lẽ chúng tôi có hiểu lầm, một hiểu lầm có tuổi, 21 năm, và nó vẫn phát triển tốt như chính cái độ tuổi sung sức đó.

Trời đánh cho tôi...cái sự trời đánh như bữa. Haha cơm bữa....hay là bữa cơm của địa ngục?

Trời đánh cho tôi...

Cho dù bên cạnh, còn ai hay không còn ai cả, tôi vẫn chiến đấu...[vô vị, nhạt nhẽo]

Thật khó để sống sót với sự hồn nhiên bình yên của trẻ con....khó quá...

Nhưng để từ bỏ thì lại quá đau lòng.
...........................................................................................................................................





Bất chợt phát hiện ra một con cá ông tiên chết trong hồ. Rõ khổ, ai bảo mày thánh thiện wá để những bão giông quật chết trong những lời nói kia.

ps: niềm vui trong ngày, mình đã hoành thành rất tốt bài anh văn. Sẽ cố gắng hơn.

13 July 2006

If

Nếu

Một chữ "nếu" to đùng hiện ra, 5am ? 3am ? 2am ? 1am? Oam!!!!!!!!!!!! [... B0OMMMM]

Có khi nào bạn tưởng tượng sáng mai thức giấc bạn nhẹ nhàng như mây. ngồi ngắm nhìn cái bản thể đang nằm phía xa kia...ngủ mãi ngủ mãi....

Và không hỏi han ân cần chi nữa,...chỉ im lăng tĩnh mịch, không đt, không tin nhắn, không chat, không voice, không mail...

Tôi có là gì đâu mà....

Nếu mất đi mà không ai bên cạnh, chắc cái giấc mơ đang ngồi kia sẽ đau buồn lắm, sẽ cũng chỉ là gió thổi qua thôi....không ai biết, không ai quen,....

12 July 2006

Tôi hy vọng.

Bài này có nghĩa là "Tôi hi vọng"

Những miên man suy nghĩ của tôi có khi làm bận lòng những người qua blog ...tôi xin lỗi...

Cho tôi nói là "Tôi hi vọng" như Quỳnh Anh nhé như cái giọng thanh thoát ấy, tôi thấy run run như sắp vỡ oà ra...chỉ là hi vọng mà thôi

... nghe cùng tôi nhé
...only J'espere
...always J'espere



Tôi hy vọng (download here)

Tôi gửi thật nhanh những bức email
Anh trả lời tôi “hẹn anh chút nữa”
Mặt tôi ửng hồng
Tim tôi chan chứa
Tôi hy vọng, tôi hy vọng, tôi hy vọng, vâng, tôi hy vọng
Đó là tính cách của tôi mmmmm
Tôi hy vọng.

Như Yoko Ono đã nói
Tôi sẽ cố gắng tìm lại từ này
Từ anh ấy, điều duy nhất mà người ta chia sẻ cùng nhau, cùng nhau,
Tôi hy vọng
Tôi hy vọng, tôi hy vọng, tôi hy vọng, vâng, tôi hy vọng
Đó là tính cách của tôi mmmmm
Tôi hy vọng.
Người ta muốn ái ân
Nhưng những mối tình trào dâng
Vương vãi theo thời gian
Không có mối tình nào bền vững
Tôi hy vọng, tôi hy vọng, tôi hy vọng, vâng, tôi hy vọng
Đó là tính cách của tôi mmmmm



Tôi hy vọng.
Như Yoko Ono đã nói
Tôi sẽ cố gắng tìm lại từ này
They are the only things we share, cùng nhau,
Tôi hy vọng
Tôi hy vọng, tôi hy vọng, tôi hy vọng, vâng, tôi hy vọng
Đó là tính cách của tôi mmmmm
Tôi hy vọng

Những tinh cầu vụt biến
Nhiều chủng loài diệt vong
Tôi hy vọng, tôi hy vọng, tôi hy vọng, vâng, tôi hy vọng
Đó là tính cách của tôi mmmmm
Tôi hy vọng.

11 July 2006

Người chạy

Chạy thật nhanh trong bóng đêm, vận tốc trên 100km/h thì nỗi buồn có rượt theo kịp không nhỉ?

Quá khứ bên trái, hiện tại bên fải, rượt theo rượt theo, sờ soạng sờ soạng.

Cái sự mát lạnh của nỗi đau không còn rỉ xuống gò má mà bây giờ mát mẻ bên thái dương.

Kéo gaz cho nhẹ, tay cho mềm. Uyển chuyển mà thoát ly.
"...Con chồn con thường bị bắt vì chiếc đuôi xinh đẹp. Cắt tiết và lột da...."

Gió đưa bàn tay gân guốc nắm kéo ngược mái tóc ra đàng sau. Tả tơi.

Chiếc xe máy rên hừ hừ. đòi chạy về nơi chốn cũ. Nơi có nấm lạc tiên...

Nấm lạc tiên ăn vào là say......ăn vào là mê...

Hứa với đêm, những ngôi sao hôm nay không hát nữa. Những ngôi sao mù loà....ôi mù loà...

09 July 2006

nhảy múa.

Bạn biết không, tôi bây giờ đang nhảy múa.

Có ai , xin hát cho tôi nghe khúc hát hạnh phúc hoang đường?

Tôi bắt đầu xoay, uốn cong những giác quan bé bỏng. Cho tôi tôi hoà tiếng yêu thương trong nhạc nền đau đớn.

Tôi nhắm mắt, tôi ngả người rồi rướn lên kéo theo những đam mê ngày cũ. Cái rướn thật căng cho vòng hông cao cao thon thả.Tiếng hát gập ghềnh chống chếnh cho giấc mơ thê lương dài sọc thêm tả tơi.



Nhón gót, rồi lại cong chân. Vũ điệu chê cười nhục dục. Mắt mở to nhìn lả lơi theo cánh tay bay theo gió. Ôi miên man. Ôi đau thương...



Những đường cong nhảy múa. Những đau thương nhảy múa. Hạnh phúc lại gãy đôi.


Là lá la....hà há ha....xa xa là ngọn đồi mơ. Ôi thương thương... ôi đau khổ....môi lại cong lên quằn quại rồi xót xa rỉ máu trên hàm răng bé tội.


Khi nhạc dạo đều là tôi bước.... bước theo tôi. Xin đừng nói. Xin đừng khóc. Cứ bước theo tôi. Đưa bàn chân trái nhẹ nhàng nhún xuống đam mê. Bạn đẩy xa ra cái điểm tựa rồi bắt đầu xoay....xoay wa trái cho oan nghiệt xa xôi....rồi quay qua phải cho lời nói chân thật đến nghẹn ngào...chân phải vẫn cong lên để giấc mơ luôn không chạm đất....



Tôi muốn bạn là một vũ công thần thánh. Với mái tóc xoăn bay trong hi vọng. Bạn hãy nhắm mắt - đừng lo, tôi sẽ xin người không hôn lén - để những quan tâm gần gũi kéo dài ra những hạnh phúc ngắn ngủi.


À à í ...à à ơi....đưa hai tay lên cao cho gió thiên đường thổi bay những bẩn thỉu tanh hôi trên nếp nhăn khoé môi....tay vật vờ... là để kêu cứu tinh linh. Gột sạch hết, rửa sạch hết...


Điệu múa của đôi mắt. Mắt mở nhỏ để ghen tuông không biết mà chui vào. Mắt nhìn nghiêng thì thôi nhè nhẹ nhé, kẻo thấy những cơn mơ không lành những giấc mơ tan nát. Mắt xoay vần là đánh lừa nỗi đau, nỗi đau không tới.



Ngả người ra theo cánh tay dài ngày mệt mỏi, để má áp vào chiếc vai ấm...- nghĩa là bạn cẳm thấy có tôi kề bên.


Hư hư hừ....hư hư hư..... bạn múa trên một giấc mơ. giấc mơ có lửa, bạn hãy nhảy lên trên những hi vọng mà múa, tay đưa cao lên nhé, tôi sẽ kéo bạn lên ..... Ư ư ừ...bạn múa trên một giấc mơ, giấc mơ có tuyết. Bạn thu tay ôm vào lồng ngực ân cần, chân chụm lại như hình cây nấm. Cây nấm nhỏ vừa lòng bàn tay, tôi ấp tôi ôm, cho đến khi bạn ấm hơn tôi.


Bạn cởi bỏ hết vải vóc trần tục....hãy để mình chân thật và nhảy múa....điệu múa của mùa, của tiên cô cổ tích, điệu múa xua tan những ra vào đau đớn, những hiện thực không may. Điệu múa của vòng đời một giấc mơ.....

02 July 2006

Cầu vồng không màu

...

-Êy ya, ông có biết là mỗi khi trời mưa là tự nhiên tui thấy buồn ah!

-Ừ tui cũng thấy vậy, nhạt nhẽo và không màu...

...

Hê, người ta nói là con trai gì màh lãng mạn quá, Image uh thì với bạn định nghĩa về con trai sẽ không là "lãng mạn quá". Chúc bạn kề bên có những người... theo bạn là con trai.

...

Hôm nay trời mưa! Bây giờ tạnh tịu. Mưa đâu đó còn chưa ngớt trong lòng! Xin cho nói một câu là "tôi nhớ người ấy lắm!".

...

Chiều xanh xao, cơn mưa cằn cỗi xối gáo nước lạnh lên cái tổ ấm nhão nhoẹt những lo toan, phiền nhiễu. Tôi ngồi thẫn thờ. Có là vì tự cố đổ thừa cho việc cỏn con mà buồn như thế....Thế giới trẻ con mắt bé quá không nhìn thấy hết thế giới người lớn.

...

" Con mèo con ngủ ngoan..." . Nhất thiết phải là mèo ngoan rồi nhé! Trái gió trở trời, có khi nào mèo con lại rơi vào tay tên bẫy mèo bán quán nhậu? Mèo con ơi, mèo ngoan ơi...

....

Nanh vuốt. Sắc sảo - Chán ngấy. Nhu mì.

....

Chớp mắt một cái, mưa tan mây tạnh.

Tìm mãi không thấy chiếc cầu vồng.

Truyện thần tiên ngày xưa họ kể là không lừa dối.

Có lẽ mưa hôm nay làm trôi mất màu đấy thôi.