11 June 2006

Hãy để gió thổi xuyên qua tôi

Hãy để gió....................
...........................................................thổi xuyên qua tôi



Bạn hãy thử:

Ngồi nhẹ xuống thảm cỏ, nhắm mắt lại cho gió hát vào mái tóc loà xoà trước trán. Gió bảo: "đang nhớ họ lắm phải không ?"....Bạn cười nũng nịu , lắc đầu :" nhưng họ có nhớ đâu mà? "...Gió khúc khích cười : "Câu trả lời lạc đề nhưng có vẫn có điểm".....

Trong đêm tối lắng nghe tiếng gió khóc. Tiếng gió khóc nặng lắm, nặng như tiếng con muỗi bay qua vo ve cũng biết là đang buồn hay đang nhớ....Gió tỉ tê ôm lấy cho những giọt nước mắt thấm đẫm vai áo bạn. Gió than: đêm nay không cho nhớ nữa đâu!

Bước bộ trong buổi chiều tấp nập. Đông người quá, bạn sợ gió đi lạc trong hàng người kia mà quên mất đường về. Gió bảo :" Đứng đợi gió về chung, đường đông không muốn về nhà"...

Người ta bảo nén chặt lòng để làm gì?...ừ nhỉ sao không mở ra... cho gió thổi oà vào, xốc tung mớ lo lắng nghĩ suy thường nhật, đề tâm hồn lại lắng trong mát mẻ như mỗi lần nhớ về nhau....

No comments: