20 May 2006

Nếu như tôi yêu người ấy...

Đó là buổi sáng. Khi tôi thức giấc với đầu tóc bù xù. Chẳng kịp baboke, mah cũng chẳng kịp rửa mặt. Nếu bạn ở đó, bạn sẽ thấy tôi nháo nhào miệng ngận bàn chải súc miệng, tay lui cui chuẩn bị bữa sáng cho kịp giờ người ấy thức dậy đi làm. Nếu không ít nhất cũng sẽ là phóng ra đường mua một cái gì đấy ngon lành cho cả hai. Tất nhiên tôi cũng không quên một phần cơm trưa nữa đấy!

Đó là lúc nhớ khi giờ làm việc. Tôi chắc cũng chẳng dám đt, nhắn tin hay buzz một phát trên YM. Cứ sợ người ta đang dở công dở việc màh mình lại nhảy vào. Thôi thì sẽ ngồi mân mê tấm hình để trong ví. Hay lại nghe một bài hát của người ta mà nguôi lòng làm việc!

Đó là khi giờ tan sở. Ghé ngang một tí. Chẳng biết giờ này đã về chưa? Thôi đứng dười nhà ngó lên cái cửa sổ kia. Thấy nhiều bóng đèn sáng và những bóng người qua lại. Tôi cá chắc trong những cái bóng cặm cụi làm việc kia có cái bóng của người tôi yêu!

Đó là đi chợ. Đến sạp nào cũng nghí ngoáy suy nghĩ "không biết có thích ăn cái này không ta?". Rốt cuộc mang về một lố toàn thứ người ta ăn được ( xui xẻo thì gặp trường hợp: người ta ăn được còn mình....bẽn lẽn ....dòm miệng).

Đó là những khi " tới ngày" mà chẳng có người ấy kề bên....muốn ôm một phát cho thật chặt ( tưởng chừng như siết chết ngắc luôn cũng dám lắm) ...thèm đâu màh thèm. Quyết định là khi đi tắm, ngồi bẹp xuống đất, và ...ôm cái đầu gối hun chùn chụt vào cho bõ ghét

Đó là khi đi khám bệnh. Lo quá, dù gì thì mình cũng đã biết được bệnh rồi, còn người ta bệnh hoạn nó ngấm ngầm trong người kiu không chịu khám riết rồi ....chả biết sao nữa. Lo ghê. Một ề thuốc được bê về nhà để dự phòng cho họ!

Đó là lúc công việc chèn ép. Tức muốn phát điên. Đã vậy người ta còn đi làm gì mah về muộn. Nhìn cái mặt....."sao có vẻ mệt thế không biết?". Sấn sổ vào hỏi han thế là quên mất tiêu, tính ( giận cá) " chém thớt" cái gì?

Đó là khi trời mưa to ầm ĩ. Quái! công ty người ta cũng tường bê tông cốt thép. Vậy mà lo sợ người ta ngồi phòng giấy bị.... gió cuốn đi !!!!

Đó là lúc kim đâm vào ngón tay chảy máu. Miệng lầm bầm " Mặc áo hay phá áo mà rách là sao? "... Bữa nào thấy mặc lại áo này phải nói cho lần sau cẩn thận mới được!

Đó là những ngày không gần nhau được. Cả buổi côm cũng ráng bưng ra 2 cái chén 2 đôi đũa ...để có cảm giác được ăn chung ấy. Miệng lầm bầm : " cầu cho người ấy đang ở somewhere hôm nay được ăn một món ngon >= món này...."..Đêm về buồn tê tái! Nhớ muốn điên! Nghĩ ngợi + suy diễn cực kỳ lung tung và chốt lại một phát là...."về nhanh đi mah...nhớ quá".

Đó là khi lâu ngày mới gặp. Người ta đi tắm rồi mình mang khăn tắm đem phơi. Hic. Biết người ta mệt lắm nên chỉ biết ..ôm cái khăn tắm ngửi mùi cho đỡ ghiền!

Đó là lúc mới hoàn hồn khi thấy một vụ đụng xe thật hoành tráng. thế là liều mạng....không sợ người ấy có cảm thấy phiền không mà nt ngay một cú : " Đi đường cẩn thận nhé! Mới thấy đụng xe á".

Đó là những cơn nóng nảy. Tôi thề là sẽ hết sức im lặng. Ai đúng ai sai cũng được. Khi nóng giận thì kể gì đúng sai. Qua chuyện mình nói lại nhé, không thì qua được thì qua luôn. yên nhà yên cửa.

Đó là những ngày căng thẳng. Không ai nói tiếng nào. Vậy mà cũng phải rề rề...giả bộ 8 tiếc với bạn của người ấy để hỏi xem mấy bữa rày thế nào? chứ gặp mặt toàn im re. Chiến tranh lạnh...nhưng màh...cũng ráng làm cơm ngon để không ....người ta thèm phở thì chết mất.

Đó là lúc đi bên nhau. Thèm nắm tay gần chết mà chỉ dám dòm dòm...Người ta hỏi " chuyện gì vậy? "...Chỉ dám nói " Đâu có gì đâu ah!"

Đó là lúc làm xong việc nằm thảnh thơi. Chạy ra ngoài ban công cơ quan hít một hơi sâu thật sâu.Nói một câu rất chi là ngu ngốc " Trời ơi sao mah nhớ qua vậy trời người yêu ơi" ... trong khi mới gặp họ cách đây 2 tiếng!

Đó là lúc cố hết sức mình làm một công việc chung cùng người ấy...Dù biết là ghét làm lắm lắm...nhưng cũng ráng làm chung ( lí do duy nhất là cho vui ). Kết quả công việc thì thành công mỹ mãn...lúc đó nằm xải lai ra thở phè phè " ôi tình yêu...ôi vượt qua chính mình " .

Đó là những đêm trời lạnh. Đắp lại cái chăn bông người ta ngủ say mà tung ra hết. Thôi thì nhìn họ ngủ mah thấy thích kinh khủng. Thế là mất ngủ cả đêm. Lụi cụi đi làm bát chè gừng để tủ lạnh. Sáng mai trước khi đi làm bắt uống mới được, không bệnh chết!

Đó là những cái thở dài nín lặng . Tôi nghe đâu đó xa gần vẽ nên tình yêu tôi trong tay một người khác. Chả biết, ở đâu ra cái thói ngu! Toàn là ngồi im không... thôi thì chắc là ai đó đồn thổi. Chính miệng người ấy nói hẵng hay....mah nhiều khi sự thật còn không như chính mắt mình thấy chình tai mình nghe nữa...Cái thở dài đó là lúc tôi tin vào trái tim tôi đang tin ai.

Đó là những khi xa nhau vì something ( công việc, gia đình, blah blah blah) Tôi vẫn luôn nghĩ về người ấy như chính khi người ấy đang ở nhà. Cũng nhớ cũng buồn mah sẽ luôn cười khi nhớ đến họ...Họ bảo khi tôi cười đó là khi họ bình yên nhất!

Đó là ...

Đó thậm chí là một ngày biết không còn bên nhau nữa, nhưng tôi tin rằng tôi đã yêu đúng người. Chờ đợi sẽ là cảm giác được book sẵn. Và nếu ai hỏi rằng " bây giờ mày quan tâm người ấy cái gì nữa? " ...Tôi sẽ trả lời : " hạnh phúc của họ! "

.....

Không nghĩ ra hết mặc dù thề rằng còn cả nghìn cái nữa....nhưng chắc chắn là

"nếu tôi yêu ai thì tôi sẽ yêu người ấy lắm"

No comments: