Không buồn, không khóc,.....
Không vui, không hớn hở...
Không hoảng sợ, không chạy trốn...
Không áp bức, không hèn hạ....
.... im lặng, mỉm cười, mầm xanh, A-Lô-Nê!
Tôi không nghĩ có một chuyện kỳ lạ tới mức bình dị đến như vậy nếu như hôm ấy không là ....một đêm tối bình thường!
Tu viện đóng cửa cửa vào buồi chiều tầm 6h sau khi mọi người dự lễ cuối trong ngày. Bọn trẻ cũng đã về phòng học bài. Ngồi cùng các sơ, một công việc hàng ngày là chép sách và may áo cho bọn nhỏ, một ngày bình thường! và lại càng bình thường hơn, nếu như đây là một cuốn tiểu thuyết bestseller hay một track film hồi hộp thì chắc chắn một đêm tối ở cái tu viện cho trẻ mồ côi thế này thì phải nên là một đêm tối bão bùng hay mưa to gió lớn gì đấy...đàng này, trời vẫn thế, một đêm hè nóng oi ả của một vùng quê khốn khổ. Tiếng gõ cửa mệt mỏi vang lên khô khốc. Các sơ không buồn hoảng hốt, những đứa trẻ thường đến đây bằng cách đó...tiếng gõ cửa + đứa trẻ ngủ say trên thềm!
"Cô tên gì vậy?Cô có làm sao không? vào nhà đi cô gái nhỏ."
Đáp lại lời tôi là đôi mắt màu nâu đen, mở to và trong suốt. Trong như tôi có thể nhìn xuyên qua đôi mắt nâu đó thấy được cô ấy đang ...rỗng tuếch, không xin xỏ mah cũng không cầu cứu...một đôi mắt vô thức, to và trong suốt!
"Gọi tôi là Ann, sơ Ann. Đi theo tôi vào bếp nào!"
Cô gái bé bỏng mái tóc ngắn củn cỡn một cách cẩu thả. Tôi thấy được những vết kéo xước dọc quanh cái gáy trắng nõn và vành tai cô.
" Cháu là A-Lô-Nê. Cháu muốn được làm việc cho nhà trẻ của sơ"- cô vừa nhẹ nhàng xắt lát miếng bánh mì khô.- ( lạ chừng, đôi gò má xanh xao hốc hác kia, đáng ra phải lao đầu vào như hổ đói chứ nhỉ? )
Lời đề nghị thật lạ lùng. Từ trước tới nay chẳng có ai mò xuống cái vùng này mà làm từ thiện cả. Hơn thế, cô gái nhỏ đưa ra như đây là một lời đề nghị. Cô muốn là và cô hỏi ý tôi. Không như những người khác đi làm từ thiện là muốn phúc đức của bề trên hay một cái gì đó đại loại như thế. Mà đó là chưa kể với chiếc áo khoác da trên người cô tuy sờn cũ nhưng biết chắc cô từ trên Quận Cả xuống. Chỉ có Quận Cả mới bán những chiếc áo loại này!
Tối đó A-Lô-Nê xin phép không đi ngủ và được cầu nguyện trong giáo đường.
Đôi măt nâu vẫn ngồi cầu nguyện, chắp tay và mắt hướng lên Đức Mẹ! Có lẽ đôi mắt kia cũng đã nói lên rất nhiều rồi mà không cần lời cầu nguyện!....
A-Lô-Nê xin được ở trong căn nhà cũ không người phía cổng làng gần trường học. Cô muốn có một cửa tiệm bán bữa sáng cho bọn trẻ nơi đây! Công việc diễn ra rất suôn sẻ. Ah không biết có thể gọi là suôn sẻ hay không ý tôi là thấy cũng bình thường và đều đặn. Cô đổi thế chiếc áo khoác da của mình để mua bột mì thiếu. Thế là ngay buổi sáng hôm sao người ta đã thấy căn nhà hoang ( mah bọn con nít thường chơi nhát ma trong đó) nay đã um tùm những giỏ hoa dại nhiều màu, quang đãng và có cả cô gái nhỏ đầu buộc khăn trắng ngồi đọc sách bên 5 6 cái khay bánh.
Công việc tỏ ra rất suông sẻ. Bọn trẻ thường kể với tôi nghe về A-Lô-Nê. Đó là một cô gái trí thức nếu không nói là quí tộc. Cô chỉ bọn trẻ cách ăn từng loại bánh, cầm thế nào, ăn thế nào...giờ nghỉ trưa thì thay bằng việc chơi nghịch nhát ma bên căn nhà hoang thì bây giờ là những buổi kể chuyện. A-Lô-Nê kể cho bọn chúng nghe về thế giới về các nhà văn về những bức tranh và cả những món ăn. (PS: tôi cũng rất hứng thú với những chiếc bánh ngọt ngộ nghĩnh và những câu chuyện về nó nữa....nhưng tốt nhất là không T_T tôi nghĩ một ma sơ đứng tuổi như thế thì không nên ăn quá nhiều)
và mọi chuyện có lẽ sẽ không trở nên ...kỳ lạ nếu như một ngày tôi nghĩ đến xuất xứ của cô gái xinh đẹp, tốt bụng lạ lùng này từ đâu tới...Thánh nữ hiện thân ah?
Vừa may, lúc đó cũng là lúc vừa hết sách vở trong tu viện cho bọn trẻ học. Tôi phải lên Quận Cả mua dụng cụ học tập cho cả tu viện. Chán nhất là lúc phải đi qua cái khu Khăn Tay Đỏ. Tại sao lại có thể tồn tại những con người như thế này nhỉ? thật ô uế. Bọn mua dâm và bán dâm. Thật dung tục và hư hỏng. Xe ngựa chở tôi đi ngang qua một " ổ ", ngoài cửa là cảnh một người đàn ông hách dịch, nắm mái tóc dài của cô gái ăn mặc hở hang, nước mắt loè nhoè vãi đen mascara trên khuôn mặt -" Mày muốn trong sạch như con nhãi A - Lô - Nê ah? Thế thì cút! Cút đi! Tao không nhận mày trong quán của tao nữa"....Anh lái ngựa chẹp miệng : " Ngài Quận trưởng lại ế ẩm rồi"....
Nghe tên A-Lô-Nê, tôi hỏi mới biết. Đó là đứa con gái nuôi của bà làm bếp quán của ngài Quận trưởng. Người ta bảo, bà ấy không có gia đình ( mah ai dám lấy một người phụ nữ ..dù chỉ là làm bếp trong cái quán vũ nữ này), một ngày bà mang về một em bé và gọi nó là A-Lô-Nê đúng như tờ giấy lem nhem nước mắt trong chiếc khăn bọc đứa trẻ "ALONE". Mà nghiệt. Đứa con gái nhỏ lớn lên thật đơn độc. Nó cắt tóc ngắn để mỗi lần làm cá làm gà cho tiện lợi. Nó mặc quần để chạy đưa bánh mì cho nhanh. Ấy thế mà, năm 17 tuổi, "thằng nhóc" phụ bếp nay đã trở thành một cô bé đẹp kì lạ. Nẩy nở và toàn vẹn. mái tóc ngắn ấy giờ đã được để dài ra búi vào chiếc nón. Chiếc quần thụng cũ cũng không che được chiếc eo nhỏ một ngày chạy 10 lượt cả Quận.
Thế là con mồi ngon bốc mùi hấp dẫn không thoát khỏi mũi của lảo heo béo Quận trưởng. Mà hắn thì không dám đả động gì vì bà bếp rất thương A-Lô-Nê bà sẵn sàng bắt cô con gái làm việc như con trai chứ không để cô bưng rượu cho khách. Vả lại quán của lão chẳng phải nổi tiếng với các loại bánh là gì?
Một ngày u ám, người ta thấy A-Lô- Nê mặc bộ đồ công nhân cũ rách của bác thợ gạch, tay vịn chiếc hòm gỗ vào nghĩa trang. Bà bếp bệnh hoạn mà qua đời! Lão Quận trưởng xem như không cò luyến tiếc gì nữa. Hắn bảo tài sản của bà bếp là của lão nếu như A-lô-Nê không làm hầu gái cho quán trừ nợ lấy tiền đó cho nàng đi học.
Ban đầu là bưng nước, sau đó vì thấy A-Lô-Nê nói chuyện thông minh hơn hẳn những cô gái khác, nhiều chàng công tử cũng ngỏ ý cưới nàng mah trả nợ. Lão quận trưởng hoảng sợ. Hắn ra điều kiện cho cô phải trả ngay nợ không thì phải lấy hắn. Và khước từ, hắn nổi điên....trời hôm đó mưa to, không ai nghe thấy tiếng gáo thét của cô gái nhỏ trong văn phòng ngài quận trưởng....Khi tỉnh dậy thì là 2 3h sáng, ông lão thợ gạch đã đưa cô vào nhà, mái tóc bị cắt xén tan nát, chiếc váy nhàu rách thấm máu. một vài ngày sau, cả quận không còn biết cô hầu rượu thông minh đã đi đâu.....
.................
2 ngày trên Quận cả tôi bần thần trước cái quá khứ vụn vỡ của A-Lô-Nê. Tôi trở về. Thì cũng chính Đôi mắt nâu ấy ra đó tôi đầu tiên. Cô mang cho tôi 2 bánh kẹp và xách tập vở vào...
Ngày càng ngày, căn nhà nhỏ ấy trở nên nhiều tiếng trẻ con hơn. Cô xin tôi cho pháp dạy bọn nhỏ làm bánh. Rồi sau đó nữa là cách trồng rau tươi cho tu viện.
Có lần tôi cũng hỏi A-Lô-Nê về cuộc sống sau này. Cô gái mỉm cười nói: " Cháu ước gì mãi thế này"....Một cuộc sồng nhẹ nhàng và bình dị, một ngày trôi qua với điểm nhấn là nụ cười của những người A-Lô-Nê giúp đỡ.
Thật sự nếu là một đức tin thì đó đúng là một đức tin mạnh mẽ. Tôi không nghĩ
qua từng ấy chuyện mà cô vẫn bình thường như thế.Không khóc, không hoảng sợ, không....
Cô bị mất vào năm 24 tuổi. A-Lô-Nê bị trượt ngã trên sườn đồi trồng rau của làng. Đầu va vào tảng đá và tay cầm một nụ cải con.Lynn- cậu bé đang ngồi ở nhà chờ A-Lô-Nê về đã kể lại rằng : " Hôm đó em khóc nhiều lắm, vì bài luận Triết của em bị một ai đó đánh tráo, em bị trượt môn đó"....Cô A-Lô-Nê đã nói với em là, u should be fragile but must not be breakable, cô bảo phải luôn tìm cho mình một mầm xanh trong cuộc sống, cuộc sống luôn có hi vọng ở đâu đó, phải tìm thấy nó, vì nó sẽ cho ta sức mạnh"...." thế là cô ấy bảo em chờ, cô ấy sẽ mang mầm xanh về cho em"...
Sau này Lynn trở thành giáo sư đầu tiên của làng, anh đã trở về làng làm thầy giáo cho trường học....Một ngày, tôi đưa bọn trẻ lên vườn rau của A-Lô-Nê giúp tu viện xây dựng. Đến khoảnh đất ưom mầm được vài tuần.Tôi thấy bọn trẻ lao nhao nhìn vào những chiếc lá non nhú lên từ mặt đất, chúng chỉ tay vào cười nói hớn hởn " A-Lô-Nê!A-Lô-Nê!"
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment