Tôi ngồi thẫn thờ, chờ cho những ngọn lửa đêm tối nướng sạch cái thân cằn cỗi này.
Dạo tối nay trời nóng quá. Nóng như thiêu đốt hết tim gan. Nóng quằn quại. Nóng muốn chết tức tưởi. Nóng khắc khoải. Nóng kiệt cỗi. Nóng thê thiết. Nóng quạnh quẽ. Nóng đến chết mất. ....ôi...tôi nóng hay lòng tôi nóng?...hơi nóng fà ra từ hơi thở làm cho những con thạch sùng trên trần chắc cũng ra chiều khó chịu mà ngúng nguẩy bỏ đi....hơi nóng trôi lững lờ qua chiếc quạt máy cả tuần chưa sửa, cách quạt khô ran như trái tim ai đánh rơi giữa con đường trưa nắng, héo hạn và teo quánh.
Dạo tối nay trời vắng quá. Tôi viết câu Blast : " Không biết tối nay gió vó về không?"....gió lại không về....Nóng thưa thớt. Nóng triền miên. Dạo tối nay trời im ắng quá. Tôi thò tay ra bên ngoài cái song sắt cửa sổ. Treo người ở đó như một xác chết khô, chờ cho có người nào đi ngang qua bố thí chút ánh nhìn cho tôi biết mình tồn tại. Gió không về, làm bọn phong linh kéo nhau fơi xác trên mái hiên.Nóng đớn cùng. Nóng nghiệt ngã. Những chú mèo đêm cũng theo gió mah bỏ đi đâu.
Dạo tối nay trời không khóc. Gió về những ngày trước, mang theo hương thơm nước nôi, hương thơm chân thật. Gió không về. Mặt trăng khô khốc, trông như một cái bóng đèn tròn treo trên một bức tường vôi xám ngoét và cũng khô nốt. Giọt hơi nước mặn chát từ khoé mắt nhẹ bốc hơi lên trần nhà...bọn thiêu thân bu vào ánh đèn...uống cho hết trọn! Giọt nóng giọt vắng cứ vồ vập lẫn nhau, đè bẹp cái cảm xúc thoi thóp trong những đêm tối thê thiết thế này .
Dạo tối nay trời thở gấp. Thở cho chóng, thở cho mau. Tôi thở như sợ mình không còn thở nữa. Thở như một thằng ăn cướp bỏ trốn chạy thục mạng. Thở như con thỏ bị nhấn chìm nước để trở thành một món ngon. Thở trong phút chốc như phà ra lửa. Thở như tống đi hết những ghen tuông tủi hờn, những mê tình ngu muội, những dục vọng sân tham....Trút hết bỏ hết...
Dạo tối nay trời chiêm bao kiểu khác. Tôi vẽ những giấc mơ trên tấm drap giường đẫm ướt mồ hôi ....... Một giấc mơ quằn quện và nóng nảy....Một căn nhà chết tiệt, thật rộng và thật to..... Một căn nhà có nóc là bầu trời đêm, có cái bóng đèn trắng treo lờ mờ trên tường vôi loang lổ xám ngoét. ........Ngôi nhà có cửa sổ là cánh quạt, để tôi bên trong thật khó trông ra,... thế giới sắc màu cám dỗ ngoài kia. ....Có chiếc giường bằng cát lạnh để mỗi tối tôi luôn được ngủ trên bờ biển...... Tôi muốn nghe lời ru rì rào chán ngắt ấy mỗi đêm, cho dù chán chán ngắt nhưng nó sẽ mãi ru tôi. .....Tôi muốn có một bàn ăn bằng gỗ mục. ..........tôi sẽ nấu những món ăn bằng gạo trắng. Khi trời nóng ăn vào mát rượt. Khi trời lạnh lại thấy ấm lòng....Tôi lại muốn có một bể cá khổng lồ............ Tôi có thể nhảy ùm vào tắm........... Tôi muốn được bọn cá hôn vào những milimet vuông trên cơ thể, cho thật ngứa ngáy, thật buồn cười......., muốn được chúng ve vuốt chiếc vây cánh mỏng tang qua làn môi, qua làn mắt....để tôi thấy mình đơn độc mà....không đơn độc, để tôi thấy mình mạnh mẽ....mạnh mẽ.... thật mạnh mẽ....
...
.....và trời sáng, cơn gió ban mai phà vào mái tóc ngắn cũn cỡn....mát lạnh....đôi mắt nhíu vài cái nũng nịu khi tia nắng đầu tiên vỗ về lay dậy...."em ....tỉnh rồi"
10 May 2006
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment