Chói loà. Lạnh lẽo. Đen!!!
...
Tôi tỉnh giấc trong tiếng lay của một con bé con lạ hoắc : " Cô ới cô dậy đi, người ta gọi cô kìa"...."ờ ừ...."
Trời đất, nơi nào đây không biết. Giống như một nhà ga, tôi thì ngủ gục trên băng ghế! nhìn mọi người xếp hàng rồng rắn mua vé có mỗi tôi nằm ịch ra đây. Mà quái, sao ai cũng nhợt nhạt thế nhỉ, da dẻ cứ trắng bệt ra, xàm xạm thế nào không biết. Chưa khỏi kì cục, tôi mới find out ra là tất cả mọi thứ xung quanh tôi chỉ là màu trắng và đen. Tất cả...tất cả như một màn hình film kinh điển chiếu trên rạp từ thế kỷ trước,....
-Cô Jasmine, xin vui lòng đến quầy vé ngay. Chúng tôi lập lại lần nữa, cô Jasmine đến ngay quầy vé!
-Cô ơi, cô đi ngay đi, họ gọi cô kìa,....
-Hơ hơ....o_O
Thế là tôi lụp cha lụp chụp chạy đến cái quầy vé. Ôi chen vào trước mọi người thật ngại Image. Nhưng mà...người ta kiu mình mình mới chen chứ bộ, hông cố tình cà khịa đâu á!. Xem nào ông soát vé. một ông già lụ khụ, mặc một bộ đồ nhìn cũng rất chi là "lụ khụ" như ông.
-Ngẩng mặt tôi xem nào cô gái! Quay qua phải xem...bên trái nữa....
( "trời ạ cái gì thế này mình có phải tù nhân đâu???" )
- Cô biết sao tôi kĩ thế không! Vé của cô đặc biệt đấy, khứ hồi nhé, hiếm người có được vé này lắm. Này giữ kỹ nhé: một vé khứ hồi, một chìa khoá nhà, trên chìa khoá có cái số nhà đấy, giữ cho kỹ không thì cù bơ cù bất !
Tôi cầm lấy. Ông già đưa tôi rồi nhìn một vẻ "no comment" rồi lầm rầm: " tuổi trẻ tụi bây...sao mà sớm thế ....!"..."Khi nào về thì cho gởi lời tới người bà con"
"Dạ..dạ"
Trời đất, cầm một mớ giấy tờ, chả biết từ đâu ra. là sao thế này???
Tôi không nhớ rõ lắm. lúc đó có nhiều người đi về một hướng. Có tiếng xe lửa, hay xe điện ngầm gì đấy. Họ đổ xô lên. Anh soát vé đứng đó mới hỏi tôi: " sau em còn chưa lên, vé em đi chuyến này mà phải không" ..."Dạ, em chuyến gì mà khứ hồi đó anh, là chuyến này hả anh? " ...Không phải rồi em, chuyến sau, cái chuyến khăn xanh đó em"....
Thế là tôi ở lại, chuyến tàu đi mất và anh soát vé cũng đi luôn U_U !
Cái bến, giờ vắng teo sau chuyến tàu vừa rồi. Chẳng còn ma nào cả. Còn mình tôi thôi....Êy! Sao kỳ vậy nhỉ? chỗ này có thấy được màu mè gì đâu, hông lẽ mắt mình bị hư? mù màu? vậy sao biết khăn xanh là khăn nào hả trời!....lọ mọ suy nghĩ được tẹo thì có một chuyến tàu đến. mà chắc là nó rồi. Mọi thức xung quanh đây đều không màu sắc có mỗi chiếc khăn vắt vẻo trên toa là màu xanh. May phước, tội nghiệp con nhỏ, chạy như vịt lên ngay. Phù phù! Nhìn ra cái bến sao mà nó vắng que thấy mà ghê, sợ chết được.....Đến khi quay vô trong nhìn trong khoang....Chaaaaaaaaaài ai! Trong khoang cũng hông có ai hết trơn...sợ quá đi!
Tôi nhớ là mình ngồi trên ghế và rên ư ử vì cài sự vắng teo này đến khi mọi vật ngoài cửa sổ chuyển động thật nhanh rồi sáng loá lên, chói loà trắng xoá.....
Một người phụ nữ trung niên bề ngoài hiền dịu, lay tôi dậy. Chị mặc chiếc váy dài quá gối. Tóc dài và xoăn nhẹ một tí. Thật là hiền lành.
-Em ngủ say quá! Tới rồi em, sao lại ngủ ở đây!
Mọi vật bây giờ đã có màu sắc trở lại, nhưng nó cứ nhàn nhạt thế nào ấy. Mọi vật thật nhàn nhạt, nhẹ nhàng. Và giọng nói của chị cũng nhàn nhạt nhẹ nhàng như vậy. Chị dẫn tôi đi ra khỏi ga. Rồi đi tới một khu nhà lạ.
- Đây là khu nhà trên đạo Tịch Dương. Nhà mới em đấy. Số nhà em có ghi trên chìa khoá đấy. Chị là Ellen, quản lý khu nhà. Có gì thì em cứ hỏi chị nhé, luôn ở ngôi nhà đầu tiên mà xanh này nhé!
- dạ vâng...
Tôi đi vào khu nhà số 14, kiếm lọt con mắt mới thấy được căn số 6. Ơ....ớ...??? Sao giống cái nhà hồi xưa của mình quá vậy ta. Cái chìa khoá tôi cầm trên tay tự nhiên biến đâu mất chỉ thấy cái thẻ ghi số nhà còn lại.
Tôi thề đấy nhé, tôi có thể thò tay vào trong mở được cái ổ khoá số đấy. Vẫn là số cũ Image, mở dễ ẹc! Mọi vật bên trongvẫn như xưa. Có phòng khách, có cái giường sắt nhỏ của tôi. Có cả con Lu chạy ra sủa wá trời, con mèo cũng ra mừng điệu lưng vào chân tôi. Chạy ra sân Tôi thấy cả chuồng thỏ hồi còn bé, mấy chú thỏ trắng vẫn tung ta tung tăng trong đó. Có cả con chim cút be bé trên chiếc lồng nhỏ....Chiếc bàn chiếc ghế. Cái gối, tấm drap, cái ly, cái muỗng, cái chén vỡ, cái cặp hồi lớp 1, chồng doremon, cái thuyền nhựa, trái banh, cái quần tà lỏn bà ngoại mua, cái áo rách teng beng hồi xưa mẹ kiu giục hoài không giục, cái mắt kính siêu nhân, cái dây nịt nhiều màu, máy bay xốp, con rắn đất, con ếch, con lật đật....ôi nhiều quá. Lâu lắm rồi mới được thấy tất cả....tất cả nhàn nhạt, ngòn ngọt, nhẹ nhàng trôi qua tôi, trôi qua sống mũi, trôi qua ký ức, trôi qua tâm thức....
28 May 2006
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment