Sớm mai thức giấc, nhìn quanh một mình
Ngoài hiên nắng lóe, đàn chim giật mình
Biết lời tỏ tình, đã có người nghe
Nắng xuyên qua lá, hạt sương lìa cành
Ðời mong manh quá, kể chi chuyện mình
Nắng buồn cuộc tình, bỗng tắt bình minh
Ðường xưa quen lối, tình dối người mang
Tình duyên trăm mối, một kiếp đa đoan
Cố tìm tình chồng chất ngổn ngang
Còn bao lâu nữa khi ta bạc đầu
Tình cờ gặp nhau, ngỡ ngàng nhìn nhau
Ðể rồi còn gì nữa cho nhau
Sáng trưa khuya tối, nhìn quanh một mình
Ðường quen không tới, tìm nhau ngại ngùng
Chỉ vì đời mình, chưa có bình minh
Lam Phương
31 May 2006
30 May 2006
Alright
I say to myself ,Self, why are you awake again? It's one a.m. Standing with the fridge door wide open, staring
Such a sight, florescent light.The stars are bright might make a wish, if I believed in that shit.As it is, I might
watch TV Cause it's nice to see people more messed up than me
I say to myself, as I smile at the wall, let myself fall.
It's gonna be all right, no matter what they say.It's gonna be a good day, just wait and see.It's gonna be okay,
cause I'm okay with me
It's gonna be, it's gonna be, it's gotta be
I shiver, shut the door, can't think standing here no more. I'm alone, my mine's racing, heart breaking. Can you
be everything I need you to be?Can you protect me like a daughter?
Can you love me like a father? Can you drink me like water?Say I'm like the desert, just hotter.
The point of it all.Is that if I should fall? Still you're name I'll call
As long as we laugh out loud, laugh like we're mad. Cause this crazy, mixed up beauty is all that we have
Because what's love but an itch we can't scratch, a joke we can't catch.But still we laugh
I go back upstairs, turn off the TV.You say "I'll be okay baby, just wait and see."
Such a sight, florescent light.The stars are bright might make a wish, if I believed in that shit.As it is, I might
watch TV Cause it's nice to see people more messed up than me
I say to myself, as I smile at the wall, let myself fall.
It's gonna be all right, no matter what they say.It's gonna be a good day, just wait and see.It's gonna be okay,
cause I'm okay with me
It's gonna be, it's gonna be, it's gotta be
I shiver, shut the door, can't think standing here no more. I'm alone, my mine's racing, heart breaking. Can you
be everything I need you to be?Can you protect me like a daughter?
Can you love me like a father? Can you drink me like water?Say I'm like the desert, just hotter.
The point of it all.Is that if I should fall? Still you're name I'll call
As long as we laugh out loud, laugh like we're mad. Cause this crazy, mixed up beauty is all that we have
Because what's love but an itch we can't scratch, a joke we can't catch.But still we laugh
I go back upstairs, turn off the TV.You say "I'll be okay baby, just wait and see."
28 May 2006
đạo Tịch Dương - p1
Chói loà. Lạnh lẽo. Đen!!!
...
Tôi tỉnh giấc trong tiếng lay của một con bé con lạ hoắc : " Cô ới cô dậy đi, người ta gọi cô kìa"...."ờ ừ...."
Trời đất, nơi nào đây không biết. Giống như một nhà ga, tôi thì ngủ gục trên băng ghế! nhìn mọi người xếp hàng rồng rắn mua vé có mỗi tôi nằm ịch ra đây. Mà quái, sao ai cũng nhợt nhạt thế nhỉ, da dẻ cứ trắng bệt ra, xàm xạm thế nào không biết. Chưa khỏi kì cục, tôi mới find out ra là tất cả mọi thứ xung quanh tôi chỉ là màu trắng và đen. Tất cả...tất cả như một màn hình film kinh điển chiếu trên rạp từ thế kỷ trước,....
-Cô Jasmine, xin vui lòng đến quầy vé ngay. Chúng tôi lập lại lần nữa, cô Jasmine đến ngay quầy vé!
-Cô ơi, cô đi ngay đi, họ gọi cô kìa,....
-Hơ hơ....o_O
Thế là tôi lụp cha lụp chụp chạy đến cái quầy vé. Ôi chen vào trước mọi người thật ngại Image. Nhưng mà...người ta kiu mình mình mới chen chứ bộ, hông cố tình cà khịa đâu á!. Xem nào ông soát vé. một ông già lụ khụ, mặc một bộ đồ nhìn cũng rất chi là "lụ khụ" như ông.
-Ngẩng mặt tôi xem nào cô gái! Quay qua phải xem...bên trái nữa....
( "trời ạ cái gì thế này mình có phải tù nhân đâu???" )
- Cô biết sao tôi kĩ thế không! Vé của cô đặc biệt đấy, khứ hồi nhé, hiếm người có được vé này lắm. Này giữ kỹ nhé: một vé khứ hồi, một chìa khoá nhà, trên chìa khoá có cái số nhà đấy, giữ cho kỹ không thì cù bơ cù bất !
Tôi cầm lấy. Ông già đưa tôi rồi nhìn một vẻ "no comment" rồi lầm rầm: " tuổi trẻ tụi bây...sao mà sớm thế ....!"..."Khi nào về thì cho gởi lời tới người bà con"
"Dạ..dạ"
Trời đất, cầm một mớ giấy tờ, chả biết từ đâu ra. là sao thế này???
Tôi không nhớ rõ lắm. lúc đó có nhiều người đi về một hướng. Có tiếng xe lửa, hay xe điện ngầm gì đấy. Họ đổ xô lên. Anh soát vé đứng đó mới hỏi tôi: " sau em còn chưa lên, vé em đi chuyến này mà phải không" ..."Dạ, em chuyến gì mà khứ hồi đó anh, là chuyến này hả anh? " ...Không phải rồi em, chuyến sau, cái chuyến khăn xanh đó em"....
Thế là tôi ở lại, chuyến tàu đi mất và anh soát vé cũng đi luôn U_U !
Cái bến, giờ vắng teo sau chuyến tàu vừa rồi. Chẳng còn ma nào cả. Còn mình tôi thôi....Êy! Sao kỳ vậy nhỉ? chỗ này có thấy được màu mè gì đâu, hông lẽ mắt mình bị hư? mù màu? vậy sao biết khăn xanh là khăn nào hả trời!....lọ mọ suy nghĩ được tẹo thì có một chuyến tàu đến. mà chắc là nó rồi. Mọi thức xung quanh đây đều không màu sắc có mỗi chiếc khăn vắt vẻo trên toa là màu xanh. May phước, tội nghiệp con nhỏ, chạy như vịt lên ngay. Phù phù! Nhìn ra cái bến sao mà nó vắng que thấy mà ghê, sợ chết được.....Đến khi quay vô trong nhìn trong khoang....Chaaaaaaaaaài ai! Trong khoang cũng hông có ai hết trơn...sợ quá đi!
Tôi nhớ là mình ngồi trên ghế và rên ư ử vì cài sự vắng teo này đến khi mọi vật ngoài cửa sổ chuyển động thật nhanh rồi sáng loá lên, chói loà trắng xoá.....
Một người phụ nữ trung niên bề ngoài hiền dịu, lay tôi dậy. Chị mặc chiếc váy dài quá gối. Tóc dài và xoăn nhẹ một tí. Thật là hiền lành.
-Em ngủ say quá! Tới rồi em, sao lại ngủ ở đây!
Mọi vật bây giờ đã có màu sắc trở lại, nhưng nó cứ nhàn nhạt thế nào ấy. Mọi vật thật nhàn nhạt, nhẹ nhàng. Và giọng nói của chị cũng nhàn nhạt nhẹ nhàng như vậy. Chị dẫn tôi đi ra khỏi ga. Rồi đi tới một khu nhà lạ.
- Đây là khu nhà trên đạo Tịch Dương. Nhà mới em đấy. Số nhà em có ghi trên chìa khoá đấy. Chị là Ellen, quản lý khu nhà. Có gì thì em cứ hỏi chị nhé, luôn ở ngôi nhà đầu tiên mà xanh này nhé!
- dạ vâng...
Tôi đi vào khu nhà số 14, kiếm lọt con mắt mới thấy được căn số 6. Ơ....ớ...??? Sao giống cái nhà hồi xưa của mình quá vậy ta. Cái chìa khoá tôi cầm trên tay tự nhiên biến đâu mất chỉ thấy cái thẻ ghi số nhà còn lại.
Tôi thề đấy nhé, tôi có thể thò tay vào trong mở được cái ổ khoá số đấy. Vẫn là số cũ Image, mở dễ ẹc! Mọi vật bên trongvẫn như xưa. Có phòng khách, có cái giường sắt nhỏ của tôi. Có cả con Lu chạy ra sủa wá trời, con mèo cũng ra mừng điệu lưng vào chân tôi. Chạy ra sân Tôi thấy cả chuồng thỏ hồi còn bé, mấy chú thỏ trắng vẫn tung ta tung tăng trong đó. Có cả con chim cút be bé trên chiếc lồng nhỏ....Chiếc bàn chiếc ghế. Cái gối, tấm drap, cái ly, cái muỗng, cái chén vỡ, cái cặp hồi lớp 1, chồng doremon, cái thuyền nhựa, trái banh, cái quần tà lỏn bà ngoại mua, cái áo rách teng beng hồi xưa mẹ kiu giục hoài không giục, cái mắt kính siêu nhân, cái dây nịt nhiều màu, máy bay xốp, con rắn đất, con ếch, con lật đật....ôi nhiều quá. Lâu lắm rồi mới được thấy tất cả....tất cả nhàn nhạt, ngòn ngọt, nhẹ nhàng trôi qua tôi, trôi qua sống mũi, trôi qua ký ức, trôi qua tâm thức....
...
Tôi tỉnh giấc trong tiếng lay của một con bé con lạ hoắc : " Cô ới cô dậy đi, người ta gọi cô kìa"...."ờ ừ...."
Trời đất, nơi nào đây không biết. Giống như một nhà ga, tôi thì ngủ gục trên băng ghế! nhìn mọi người xếp hàng rồng rắn mua vé có mỗi tôi nằm ịch ra đây. Mà quái, sao ai cũng nhợt nhạt thế nhỉ, da dẻ cứ trắng bệt ra, xàm xạm thế nào không biết. Chưa khỏi kì cục, tôi mới find out ra là tất cả mọi thứ xung quanh tôi chỉ là màu trắng và đen. Tất cả...tất cả như một màn hình film kinh điển chiếu trên rạp từ thế kỷ trước,....
-Cô Jasmine, xin vui lòng đến quầy vé ngay. Chúng tôi lập lại lần nữa, cô Jasmine đến ngay quầy vé!
-Cô ơi, cô đi ngay đi, họ gọi cô kìa,....
-Hơ hơ....o_O
Thế là tôi lụp cha lụp chụp chạy đến cái quầy vé. Ôi chen vào trước mọi người thật ngại Image. Nhưng mà...người ta kiu mình mình mới chen chứ bộ, hông cố tình cà khịa đâu á!. Xem nào ông soát vé. một ông già lụ khụ, mặc một bộ đồ nhìn cũng rất chi là "lụ khụ" như ông.
-Ngẩng mặt tôi xem nào cô gái! Quay qua phải xem...bên trái nữa....
( "trời ạ cái gì thế này mình có phải tù nhân đâu???" )
- Cô biết sao tôi kĩ thế không! Vé của cô đặc biệt đấy, khứ hồi nhé, hiếm người có được vé này lắm. Này giữ kỹ nhé: một vé khứ hồi, một chìa khoá nhà, trên chìa khoá có cái số nhà đấy, giữ cho kỹ không thì cù bơ cù bất !
Tôi cầm lấy. Ông già đưa tôi rồi nhìn một vẻ "no comment" rồi lầm rầm: " tuổi trẻ tụi bây...sao mà sớm thế ....!"..."Khi nào về thì cho gởi lời tới người bà con"
"Dạ..dạ"
Trời đất, cầm một mớ giấy tờ, chả biết từ đâu ra. là sao thế này???
Tôi không nhớ rõ lắm. lúc đó có nhiều người đi về một hướng. Có tiếng xe lửa, hay xe điện ngầm gì đấy. Họ đổ xô lên. Anh soát vé đứng đó mới hỏi tôi: " sau em còn chưa lên, vé em đi chuyến này mà phải không" ..."Dạ, em chuyến gì mà khứ hồi đó anh, là chuyến này hả anh? " ...Không phải rồi em, chuyến sau, cái chuyến khăn xanh đó em"....
Thế là tôi ở lại, chuyến tàu đi mất và anh soát vé cũng đi luôn U_U !
Cái bến, giờ vắng teo sau chuyến tàu vừa rồi. Chẳng còn ma nào cả. Còn mình tôi thôi....Êy! Sao kỳ vậy nhỉ? chỗ này có thấy được màu mè gì đâu, hông lẽ mắt mình bị hư? mù màu? vậy sao biết khăn xanh là khăn nào hả trời!....lọ mọ suy nghĩ được tẹo thì có một chuyến tàu đến. mà chắc là nó rồi. Mọi thức xung quanh đây đều không màu sắc có mỗi chiếc khăn vắt vẻo trên toa là màu xanh. May phước, tội nghiệp con nhỏ, chạy như vịt lên ngay. Phù phù! Nhìn ra cái bến sao mà nó vắng que thấy mà ghê, sợ chết được.....Đến khi quay vô trong nhìn trong khoang....Chaaaaaaaaaài ai! Trong khoang cũng hông có ai hết trơn...sợ quá đi!
Tôi nhớ là mình ngồi trên ghế và rên ư ử vì cài sự vắng teo này đến khi mọi vật ngoài cửa sổ chuyển động thật nhanh rồi sáng loá lên, chói loà trắng xoá.....
Một người phụ nữ trung niên bề ngoài hiền dịu, lay tôi dậy. Chị mặc chiếc váy dài quá gối. Tóc dài và xoăn nhẹ một tí. Thật là hiền lành.
-Em ngủ say quá! Tới rồi em, sao lại ngủ ở đây!
Mọi vật bây giờ đã có màu sắc trở lại, nhưng nó cứ nhàn nhạt thế nào ấy. Mọi vật thật nhàn nhạt, nhẹ nhàng. Và giọng nói của chị cũng nhàn nhạt nhẹ nhàng như vậy. Chị dẫn tôi đi ra khỏi ga. Rồi đi tới một khu nhà lạ.
- Đây là khu nhà trên đạo Tịch Dương. Nhà mới em đấy. Số nhà em có ghi trên chìa khoá đấy. Chị là Ellen, quản lý khu nhà. Có gì thì em cứ hỏi chị nhé, luôn ở ngôi nhà đầu tiên mà xanh này nhé!
- dạ vâng...
Tôi đi vào khu nhà số 14, kiếm lọt con mắt mới thấy được căn số 6. Ơ....ớ...??? Sao giống cái nhà hồi xưa của mình quá vậy ta. Cái chìa khoá tôi cầm trên tay tự nhiên biến đâu mất chỉ thấy cái thẻ ghi số nhà còn lại.
Tôi thề đấy nhé, tôi có thể thò tay vào trong mở được cái ổ khoá số đấy. Vẫn là số cũ Image, mở dễ ẹc! Mọi vật bên trongvẫn như xưa. Có phòng khách, có cái giường sắt nhỏ của tôi. Có cả con Lu chạy ra sủa wá trời, con mèo cũng ra mừng điệu lưng vào chân tôi. Chạy ra sân Tôi thấy cả chuồng thỏ hồi còn bé, mấy chú thỏ trắng vẫn tung ta tung tăng trong đó. Có cả con chim cút be bé trên chiếc lồng nhỏ....Chiếc bàn chiếc ghế. Cái gối, tấm drap, cái ly, cái muỗng, cái chén vỡ, cái cặp hồi lớp 1, chồng doremon, cái thuyền nhựa, trái banh, cái quần tà lỏn bà ngoại mua, cái áo rách teng beng hồi xưa mẹ kiu giục hoài không giục, cái mắt kính siêu nhân, cái dây nịt nhiều màu, máy bay xốp, con rắn đất, con ếch, con lật đật....ôi nhiều quá. Lâu lắm rồi mới được thấy tất cả....tất cả nhàn nhạt, ngòn ngọt, nhẹ nhàng trôi qua tôi, trôi qua sống mũi, trôi qua ký ức, trôi qua tâm thức....
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
23 May 2006
Em Chờ Đợi của tôi,
Em Chờ Đợi của tôi,
Em Chờ đợi tôi..
Em chờ đợi tôi...
Dạo khoảng một tuần gần lại, khó mà có thể hình dung ra tôi có thể có được tình yêu của em vô tình đến thế...
Đêm mưa,...
Lần đầu tiên gặp tôi gặp em là vào một đêm mưa. Cái đèn xe lụp xụp trong làn mưa làm tôi không thể thấy em cho rõ. Kéo vội cánh cửa sắt, tôi mới thấy em. ướt sũng, mềm mại và thương cảm. Không, không phải ý tôi là thương hại em, một đứa con gái đứng lúp xúp trong mưa. Thương cảm, là có cái gì đó gọi là thương mà tôi cảm thấy từ em. Đôi mắt tròn xoe, thảm sâu và long lanh nước mưa....Tôi đã lo lắng cho em ....và đổi lại em cũng cho tôi những ấp áp tôi cần vào buổi đêm trời lạnh như thế....Ngớt mưa, em ra đi và vòng tay tôi thanh thản...
Ngày thứ hai,...
Cứ ngỡ em ra đi, nghĩ cũng chắc rồi theo thói " mèo mả gà đồng" mà thôi! mah không, tôi lại vè nhà theo thường lệ tầm 10h. Em ngúc ngoắc, bẽn lẽn, đợi khi không người lại đến bên tôi, thì thầm nhỏ to, rồi cựa mình một cái vào tôi,...yêu quá không biết....Mẹ mở cửa. Em vùng chạy đi....Tôi cũng thấy tiếc tiếc....chưa được bao lâu....
...
Ngày thứ khác,...
Em vẫn vậy, vẫn chờ tôi những buổi đêm về, những khoảnh khắc bẽn lẽn bên nhau ngắn ngủi...Em mịn màng.Em mềm mại.Em ấm áp.Em nũng nịu. ...và rồi em lại bỏ đi khi khoảnh khắc chạm vỡ...Mà cũng chẳng biết là do tôi dang tay cho em đi hay là em bỏ tôi mà đi....Thôi thì cứ vậy...Tôi cũng không chắc mình dang rộng hết sải tay che chở cho em....Em đi rồi quay lại nhé.
Gọi em là em chờ đợi, em chờ đợi của tôi. Chờ đợi tôi mang nhọc nhằn đến cho em xoa dịu. Chờ tôi về cuối mùa sung túc....
Em Chờ đợi tôi..
Em chờ đợi tôi...
Dạo khoảng một tuần gần lại, khó mà có thể hình dung ra tôi có thể có được tình yêu của em vô tình đến thế...
Đêm mưa,...
Lần đầu tiên gặp tôi gặp em là vào một đêm mưa. Cái đèn xe lụp xụp trong làn mưa làm tôi không thể thấy em cho rõ. Kéo vội cánh cửa sắt, tôi mới thấy em. ướt sũng, mềm mại và thương cảm. Không, không phải ý tôi là thương hại em, một đứa con gái đứng lúp xúp trong mưa. Thương cảm, là có cái gì đó gọi là thương mà tôi cảm thấy từ em. Đôi mắt tròn xoe, thảm sâu và long lanh nước mưa....Tôi đã lo lắng cho em ....và đổi lại em cũng cho tôi những ấp áp tôi cần vào buổi đêm trời lạnh như thế....Ngớt mưa, em ra đi và vòng tay tôi thanh thản...
Ngày thứ hai,...
Cứ ngỡ em ra đi, nghĩ cũng chắc rồi theo thói " mèo mả gà đồng" mà thôi! mah không, tôi lại vè nhà theo thường lệ tầm 10h. Em ngúc ngoắc, bẽn lẽn, đợi khi không người lại đến bên tôi, thì thầm nhỏ to, rồi cựa mình một cái vào tôi,...yêu quá không biết....Mẹ mở cửa. Em vùng chạy đi....Tôi cũng thấy tiếc tiếc....chưa được bao lâu....
...
Ngày thứ khác,...
Em vẫn vậy, vẫn chờ tôi những buổi đêm về, những khoảnh khắc bẽn lẽn bên nhau ngắn ngủi...Em mịn màng.Em mềm mại.Em ấm áp.Em nũng nịu. ...và rồi em lại bỏ đi khi khoảnh khắc chạm vỡ...Mà cũng chẳng biết là do tôi dang tay cho em đi hay là em bỏ tôi mà đi....Thôi thì cứ vậy...Tôi cũng không chắc mình dang rộng hết sải tay che chở cho em....Em đi rồi quay lại nhé.
Gọi em là em chờ đợi, em chờ đợi của tôi. Chờ đợi tôi mang nhọc nhằn đến cho em xoa dịu. Chờ tôi về cuối mùa sung túc....
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
20 May 2006
Nếu như tôi yêu người ấy...
Đó là buổi sáng. Khi tôi thức giấc với đầu tóc bù xù. Chẳng kịp baboke, mah cũng chẳng kịp rửa mặt. Nếu bạn ở đó, bạn sẽ thấy tôi nháo nhào miệng ngận bàn chải súc miệng, tay lui cui chuẩn bị bữa sáng cho kịp giờ người ấy thức dậy đi làm. Nếu không ít nhất cũng sẽ là phóng ra đường mua một cái gì đấy ngon lành cho cả hai. Tất nhiên tôi cũng không quên một phần cơm trưa nữa đấy!
Đó là lúc nhớ khi giờ làm việc. Tôi chắc cũng chẳng dám đt, nhắn tin hay buzz một phát trên YM. Cứ sợ người ta đang dở công dở việc màh mình lại nhảy vào. Thôi thì sẽ ngồi mân mê tấm hình để trong ví. Hay lại nghe một bài hát của người ta mà nguôi lòng làm việc!
Đó là khi giờ tan sở. Ghé ngang một tí. Chẳng biết giờ này đã về chưa? Thôi đứng dười nhà ngó lên cái cửa sổ kia. Thấy nhiều bóng đèn sáng và những bóng người qua lại. Tôi cá chắc trong những cái bóng cặm cụi làm việc kia có cái bóng của người tôi yêu!
Đó là đi chợ. Đến sạp nào cũng nghí ngoáy suy nghĩ "không biết có thích ăn cái này không ta?". Rốt cuộc mang về một lố toàn thứ người ta ăn được ( xui xẻo thì gặp trường hợp: người ta ăn được còn mình....bẽn lẽn ....dòm miệng).
Đó là những khi " tới ngày" mà chẳng có người ấy kề bên....muốn ôm một phát cho thật chặt ( tưởng chừng như siết chết ngắc luôn cũng dám lắm) ...thèm đâu màh thèm. Quyết định là khi đi tắm, ngồi bẹp xuống đất, và ...ôm cái đầu gối hun chùn chụt vào cho bõ ghét
Đó là khi đi khám bệnh. Lo quá, dù gì thì mình cũng đã biết được bệnh rồi, còn người ta bệnh hoạn nó ngấm ngầm trong người kiu không chịu khám riết rồi ....chả biết sao nữa. Lo ghê. Một ề thuốc được bê về nhà để dự phòng cho họ!
Đó là lúc công việc chèn ép. Tức muốn phát điên. Đã vậy người ta còn đi làm gì mah về muộn. Nhìn cái mặt....."sao có vẻ mệt thế không biết?". Sấn sổ vào hỏi han thế là quên mất tiêu, tính ( giận cá) " chém thớt" cái gì?
Đó là khi trời mưa to ầm ĩ. Quái! công ty người ta cũng tường bê tông cốt thép. Vậy mà lo sợ người ta ngồi phòng giấy bị.... gió cuốn đi !!!!
Đó là lúc kim đâm vào ngón tay chảy máu. Miệng lầm bầm " Mặc áo hay phá áo mà rách là sao? "... Bữa nào thấy mặc lại áo này phải nói cho lần sau cẩn thận mới được!
Đó là những ngày không gần nhau được. Cả buổi côm cũng ráng bưng ra 2 cái chén 2 đôi đũa ...để có cảm giác được ăn chung ấy. Miệng lầm bầm : " cầu cho người ấy đang ở somewhere hôm nay được ăn một món ngon >= món này...."..Đêm về buồn tê tái! Nhớ muốn điên! Nghĩ ngợi + suy diễn cực kỳ lung tung và chốt lại một phát là...."về nhanh đi mah...nhớ quá".
Đó là khi lâu ngày mới gặp. Người ta đi tắm rồi mình mang khăn tắm đem phơi. Hic. Biết người ta mệt lắm nên chỉ biết ..ôm cái khăn tắm ngửi mùi cho đỡ ghiền!
Đó là lúc mới hoàn hồn khi thấy một vụ đụng xe thật hoành tráng. thế là liều mạng....không sợ người ấy có cảm thấy phiền không mà nt ngay một cú : " Đi đường cẩn thận nhé! Mới thấy đụng xe á".
Đó là những cơn nóng nảy. Tôi thề là sẽ hết sức im lặng. Ai đúng ai sai cũng được. Khi nóng giận thì kể gì đúng sai. Qua chuyện mình nói lại nhé, không thì qua được thì qua luôn. yên nhà yên cửa.
Đó là những ngày căng thẳng. Không ai nói tiếng nào. Vậy mà cũng phải rề rề...giả bộ 8 tiếc với bạn của người ấy để hỏi xem mấy bữa rày thế nào? chứ gặp mặt toàn im re. Chiến tranh lạnh...nhưng màh...cũng ráng làm cơm ngon để không ....người ta thèm phở thì chết mất.
Đó là lúc đi bên nhau. Thèm nắm tay gần chết mà chỉ dám dòm dòm...Người ta hỏi " chuyện gì vậy? "...Chỉ dám nói " Đâu có gì đâu ah!"
Đó là lúc làm xong việc nằm thảnh thơi. Chạy ra ngoài ban công cơ quan hít một hơi sâu thật sâu.Nói một câu rất chi là ngu ngốc " Trời ơi sao mah nhớ qua vậy trời người yêu ơi" ... trong khi mới gặp họ cách đây 2 tiếng!
Đó là lúc cố hết sức mình làm một công việc chung cùng người ấy...Dù biết là ghét làm lắm lắm...nhưng cũng ráng làm chung ( lí do duy nhất là cho vui ). Kết quả công việc thì thành công mỹ mãn...lúc đó nằm xải lai ra thở phè phè " ôi tình yêu...ôi vượt qua chính mình " .
Đó là những đêm trời lạnh. Đắp lại cái chăn bông người ta ngủ say mà tung ra hết. Thôi thì nhìn họ ngủ mah thấy thích kinh khủng. Thế là mất ngủ cả đêm. Lụi cụi đi làm bát chè gừng để tủ lạnh. Sáng mai trước khi đi làm bắt uống mới được, không bệnh chết!
Đó là những cái thở dài nín lặng . Tôi nghe đâu đó xa gần vẽ nên tình yêu tôi trong tay một người khác. Chả biết, ở đâu ra cái thói ngu! Toàn là ngồi im không... thôi thì chắc là ai đó đồn thổi. Chính miệng người ấy nói hẵng hay....mah nhiều khi sự thật còn không như chính mắt mình thấy chình tai mình nghe nữa...Cái thở dài đó là lúc tôi tin vào trái tim tôi đang tin ai.
Đó là những khi xa nhau vì something ( công việc, gia đình, blah blah blah) Tôi vẫn luôn nghĩ về người ấy như chính khi người ấy đang ở nhà. Cũng nhớ cũng buồn mah sẽ luôn cười khi nhớ đến họ...Họ bảo khi tôi cười đó là khi họ bình yên nhất!
Đó là ...
Đó thậm chí là một ngày biết không còn bên nhau nữa, nhưng tôi tin rằng tôi đã yêu đúng người. Chờ đợi sẽ là cảm giác được book sẵn. Và nếu ai hỏi rằng " bây giờ mày quan tâm người ấy cái gì nữa? " ...Tôi sẽ trả lời : " hạnh phúc của họ! "
.....
Không nghĩ ra hết mặc dù thề rằng còn cả nghìn cái nữa....nhưng chắc chắn là
"nếu tôi yêu ai thì tôi sẽ yêu người ấy lắm"
Đó là lúc nhớ khi giờ làm việc. Tôi chắc cũng chẳng dám đt, nhắn tin hay buzz một phát trên YM. Cứ sợ người ta đang dở công dở việc màh mình lại nhảy vào. Thôi thì sẽ ngồi mân mê tấm hình để trong ví. Hay lại nghe một bài hát của người ta mà nguôi lòng làm việc!
Đó là khi giờ tan sở. Ghé ngang một tí. Chẳng biết giờ này đã về chưa? Thôi đứng dười nhà ngó lên cái cửa sổ kia. Thấy nhiều bóng đèn sáng và những bóng người qua lại. Tôi cá chắc trong những cái bóng cặm cụi làm việc kia có cái bóng của người tôi yêu!
Đó là đi chợ. Đến sạp nào cũng nghí ngoáy suy nghĩ "không biết có thích ăn cái này không ta?". Rốt cuộc mang về một lố toàn thứ người ta ăn được ( xui xẻo thì gặp trường hợp: người ta ăn được còn mình....bẽn lẽn ....dòm miệng).
Đó là những khi " tới ngày" mà chẳng có người ấy kề bên....muốn ôm một phát cho thật chặt ( tưởng chừng như siết chết ngắc luôn cũng dám lắm) ...thèm đâu màh thèm. Quyết định là khi đi tắm, ngồi bẹp xuống đất, và ...ôm cái đầu gối hun chùn chụt vào cho bõ ghét
Đó là khi đi khám bệnh. Lo quá, dù gì thì mình cũng đã biết được bệnh rồi, còn người ta bệnh hoạn nó ngấm ngầm trong người kiu không chịu khám riết rồi ....chả biết sao nữa. Lo ghê. Một ề thuốc được bê về nhà để dự phòng cho họ!
Đó là lúc công việc chèn ép. Tức muốn phát điên. Đã vậy người ta còn đi làm gì mah về muộn. Nhìn cái mặt....."sao có vẻ mệt thế không biết?". Sấn sổ vào hỏi han thế là quên mất tiêu, tính ( giận cá) " chém thớt" cái gì?
Đó là khi trời mưa to ầm ĩ. Quái! công ty người ta cũng tường bê tông cốt thép. Vậy mà lo sợ người ta ngồi phòng giấy bị.... gió cuốn đi !!!!
Đó là lúc kim đâm vào ngón tay chảy máu. Miệng lầm bầm " Mặc áo hay phá áo mà rách là sao? "... Bữa nào thấy mặc lại áo này phải nói cho lần sau cẩn thận mới được!
Đó là những ngày không gần nhau được. Cả buổi côm cũng ráng bưng ra 2 cái chén 2 đôi đũa ...để có cảm giác được ăn chung ấy. Miệng lầm bầm : " cầu cho người ấy đang ở somewhere hôm nay được ăn một món ngon >= món này...."..Đêm về buồn tê tái! Nhớ muốn điên! Nghĩ ngợi + suy diễn cực kỳ lung tung và chốt lại một phát là...."về nhanh đi mah...nhớ quá".
Đó là khi lâu ngày mới gặp. Người ta đi tắm rồi mình mang khăn tắm đem phơi. Hic. Biết người ta mệt lắm nên chỉ biết ..ôm cái khăn tắm ngửi mùi cho đỡ ghiền!
Đó là lúc mới hoàn hồn khi thấy một vụ đụng xe thật hoành tráng. thế là liều mạng....không sợ người ấy có cảm thấy phiền không mà nt ngay một cú : " Đi đường cẩn thận nhé! Mới thấy đụng xe á".
Đó là những cơn nóng nảy. Tôi thề là sẽ hết sức im lặng. Ai đúng ai sai cũng được. Khi nóng giận thì kể gì đúng sai. Qua chuyện mình nói lại nhé, không thì qua được thì qua luôn. yên nhà yên cửa.
Đó là những ngày căng thẳng. Không ai nói tiếng nào. Vậy mà cũng phải rề rề...giả bộ 8 tiếc với bạn của người ấy để hỏi xem mấy bữa rày thế nào? chứ gặp mặt toàn im re. Chiến tranh lạnh...nhưng màh...cũng ráng làm cơm ngon để không ....người ta thèm phở thì chết mất.
Đó là lúc đi bên nhau. Thèm nắm tay gần chết mà chỉ dám dòm dòm...Người ta hỏi " chuyện gì vậy? "...Chỉ dám nói " Đâu có gì đâu ah!"
Đó là lúc làm xong việc nằm thảnh thơi. Chạy ra ngoài ban công cơ quan hít một hơi sâu thật sâu.Nói một câu rất chi là ngu ngốc " Trời ơi sao mah nhớ qua vậy trời người yêu ơi" ... trong khi mới gặp họ cách đây 2 tiếng!
Đó là lúc cố hết sức mình làm một công việc chung cùng người ấy...Dù biết là ghét làm lắm lắm...nhưng cũng ráng làm chung ( lí do duy nhất là cho vui ). Kết quả công việc thì thành công mỹ mãn...lúc đó nằm xải lai ra thở phè phè " ôi tình yêu...ôi vượt qua chính mình " .
Đó là những đêm trời lạnh. Đắp lại cái chăn bông người ta ngủ say mà tung ra hết. Thôi thì nhìn họ ngủ mah thấy thích kinh khủng. Thế là mất ngủ cả đêm. Lụi cụi đi làm bát chè gừng để tủ lạnh. Sáng mai trước khi đi làm bắt uống mới được, không bệnh chết!
Đó là những cái thở dài nín lặng . Tôi nghe đâu đó xa gần vẽ nên tình yêu tôi trong tay một người khác. Chả biết, ở đâu ra cái thói ngu! Toàn là ngồi im không... thôi thì chắc là ai đó đồn thổi. Chính miệng người ấy nói hẵng hay....mah nhiều khi sự thật còn không như chính mắt mình thấy chình tai mình nghe nữa...Cái thở dài đó là lúc tôi tin vào trái tim tôi đang tin ai.
Đó là những khi xa nhau vì something ( công việc, gia đình, blah blah blah) Tôi vẫn luôn nghĩ về người ấy như chính khi người ấy đang ở nhà. Cũng nhớ cũng buồn mah sẽ luôn cười khi nhớ đến họ...Họ bảo khi tôi cười đó là khi họ bình yên nhất!
Đó là ...
Đó thậm chí là một ngày biết không còn bên nhau nữa, nhưng tôi tin rằng tôi đã yêu đúng người. Chờ đợi sẽ là cảm giác được book sẵn. Và nếu ai hỏi rằng " bây giờ mày quan tâm người ấy cái gì nữa? " ...Tôi sẽ trả lời : " hạnh phúc của họ! "
.....
Không nghĩ ra hết mặc dù thề rằng còn cả nghìn cái nữa....nhưng chắc chắn là
"nếu tôi yêu ai thì tôi sẽ yêu người ấy lắm"
Labels:
Arts,
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
18 May 2006
Fairy tales
Khong nho la tu luc nao, moi lan em ke voi anh ve cau chuyen ma em yeu thich nhat, anh thuong lo lang ...Vi lan ay em da khoc ma noi voi anh rang: " nhung cau chuyen co tich thuong lua gat nguoi ta..."
Em noi anh kg the la hoang tu cua em.
Nhung co le co 1 dieu ma em kg hieu: tu khi em noi em yeu anh, moi vi sao tren bau troi trong vuong quoc cua anh nhu bung sang. Anh chi mong duoc tro thanh nhan vat trong cau chuyen co tich cua em. Khi do anh se la thien su dang rong 2 canh tay de nang em cung bay len tren nhung tang may.
Em phai tin vao chuyen co tich nhe, vi chuyen co tich bao gio cung se ket thuc co hau.
Em phai tin rang anh se mai la hoang tu cua em, rang chuyen co tich kg lua gat nguoi ta nhu em hay nghi dau.
Va hay tin chung ta co the viet dc cau chuyen co tich hanh phuc cua minh.
Em noi anh kg the la hoang tu cua em.
Nhung co le co 1 dieu ma em kg hieu: tu khi em noi em yeu anh, moi vi sao tren bau troi trong vuong quoc cua anh nhu bung sang. Anh chi mong duoc tro thanh nhan vat trong cau chuyen co tich cua em. Khi do anh se la thien su dang rong 2 canh tay de nang em cung bay len tren nhung tang may.
Em phai tin vao chuyen co tich nhe, vi chuyen co tich bao gio cung se ket thuc co hau.
Em phai tin rang anh se mai la hoang tu cua em, rang chuyen co tich kg lua gat nguoi ta nhu em hay nghi dau.
Va hay tin chung ta co the viet dc cau chuyen co tich hanh phuc cua minh.
Labels:
emotion whispers,
Love,
vietnamese writings
17 May 2006
A-Lô-Nê
Không buồn, không khóc,.....
Không vui, không hớn hở...
Không hoảng sợ, không chạy trốn...
Không áp bức, không hèn hạ....
.... im lặng, mỉm cười, mầm xanh, A-Lô-Nê!
Tôi không nghĩ có một chuyện kỳ lạ tới mức bình dị đến như vậy nếu như hôm ấy không là ....một đêm tối bình thường!
Tu viện đóng cửa cửa vào buồi chiều tầm 6h sau khi mọi người dự lễ cuối trong ngày. Bọn trẻ cũng đã về phòng học bài. Ngồi cùng các sơ, một công việc hàng ngày là chép sách và may áo cho bọn nhỏ, một ngày bình thường! và lại càng bình thường hơn, nếu như đây là một cuốn tiểu thuyết bestseller hay một track film hồi hộp thì chắc chắn một đêm tối ở cái tu viện cho trẻ mồ côi thế này thì phải nên là một đêm tối bão bùng hay mưa to gió lớn gì đấy...đàng này, trời vẫn thế, một đêm hè nóng oi ả của một vùng quê khốn khổ. Tiếng gõ cửa mệt mỏi vang lên khô khốc. Các sơ không buồn hoảng hốt, những đứa trẻ thường đến đây bằng cách đó...tiếng gõ cửa + đứa trẻ ngủ say trên thềm!
"Cô tên gì vậy?Cô có làm sao không? vào nhà đi cô gái nhỏ."
Đáp lại lời tôi là đôi mắt màu nâu đen, mở to và trong suốt. Trong như tôi có thể nhìn xuyên qua đôi mắt nâu đó thấy được cô ấy đang ...rỗng tuếch, không xin xỏ mah cũng không cầu cứu...một đôi mắt vô thức, to và trong suốt!
"Gọi tôi là Ann, sơ Ann. Đi theo tôi vào bếp nào!"
Cô gái bé bỏng mái tóc ngắn củn cỡn một cách cẩu thả. Tôi thấy được những vết kéo xước dọc quanh cái gáy trắng nõn và vành tai cô.
" Cháu là A-Lô-Nê. Cháu muốn được làm việc cho nhà trẻ của sơ"- cô vừa nhẹ nhàng xắt lát miếng bánh mì khô.- ( lạ chừng, đôi gò má xanh xao hốc hác kia, đáng ra phải lao đầu vào như hổ đói chứ nhỉ? )
Lời đề nghị thật lạ lùng. Từ trước tới nay chẳng có ai mò xuống cái vùng này mà làm từ thiện cả. Hơn thế, cô gái nhỏ đưa ra như đây là một lời đề nghị. Cô muốn là và cô hỏi ý tôi. Không như những người khác đi làm từ thiện là muốn phúc đức của bề trên hay một cái gì đó đại loại như thế. Mà đó là chưa kể với chiếc áo khoác da trên người cô tuy sờn cũ nhưng biết chắc cô từ trên Quận Cả xuống. Chỉ có Quận Cả mới bán những chiếc áo loại này!
Tối đó A-Lô-Nê xin phép không đi ngủ và được cầu nguyện trong giáo đường.
Đôi măt nâu vẫn ngồi cầu nguyện, chắp tay và mắt hướng lên Đức Mẹ! Có lẽ đôi mắt kia cũng đã nói lên rất nhiều rồi mà không cần lời cầu nguyện!....
A-Lô-Nê xin được ở trong căn nhà cũ không người phía cổng làng gần trường học. Cô muốn có một cửa tiệm bán bữa sáng cho bọn trẻ nơi đây! Công việc diễn ra rất suôn sẻ. Ah không biết có thể gọi là suôn sẻ hay không ý tôi là thấy cũng bình thường và đều đặn. Cô đổi thế chiếc áo khoác da của mình để mua bột mì thiếu. Thế là ngay buổi sáng hôm sao người ta đã thấy căn nhà hoang ( mah bọn con nít thường chơi nhát ma trong đó) nay đã um tùm những giỏ hoa dại nhiều màu, quang đãng và có cả cô gái nhỏ đầu buộc khăn trắng ngồi đọc sách bên 5 6 cái khay bánh.
Công việc tỏ ra rất suông sẻ. Bọn trẻ thường kể với tôi nghe về A-Lô-Nê. Đó là một cô gái trí thức nếu không nói là quí tộc. Cô chỉ bọn trẻ cách ăn từng loại bánh, cầm thế nào, ăn thế nào...giờ nghỉ trưa thì thay bằng việc chơi nghịch nhát ma bên căn nhà hoang thì bây giờ là những buổi kể chuyện. A-Lô-Nê kể cho bọn chúng nghe về thế giới về các nhà văn về những bức tranh và cả những món ăn. (PS: tôi cũng rất hứng thú với những chiếc bánh ngọt ngộ nghĩnh và những câu chuyện về nó nữa....nhưng tốt nhất là không T_T tôi nghĩ một ma sơ đứng tuổi như thế thì không nên ăn quá nhiều)
và mọi chuyện có lẽ sẽ không trở nên ...kỳ lạ nếu như một ngày tôi nghĩ đến xuất xứ của cô gái xinh đẹp, tốt bụng lạ lùng này từ đâu tới...Thánh nữ hiện thân ah?
Vừa may, lúc đó cũng là lúc vừa hết sách vở trong tu viện cho bọn trẻ học. Tôi phải lên Quận Cả mua dụng cụ học tập cho cả tu viện. Chán nhất là lúc phải đi qua cái khu Khăn Tay Đỏ. Tại sao lại có thể tồn tại những con người như thế này nhỉ? thật ô uế. Bọn mua dâm và bán dâm. Thật dung tục và hư hỏng. Xe ngựa chở tôi đi ngang qua một " ổ ", ngoài cửa là cảnh một người đàn ông hách dịch, nắm mái tóc dài của cô gái ăn mặc hở hang, nước mắt loè nhoè vãi đen mascara trên khuôn mặt -" Mày muốn trong sạch như con nhãi A - Lô - Nê ah? Thế thì cút! Cút đi! Tao không nhận mày trong quán của tao nữa"....Anh lái ngựa chẹp miệng : " Ngài Quận trưởng lại ế ẩm rồi"....
Nghe tên A-Lô-Nê, tôi hỏi mới biết. Đó là đứa con gái nuôi của bà làm bếp quán của ngài Quận trưởng. Người ta bảo, bà ấy không có gia đình ( mah ai dám lấy một người phụ nữ ..dù chỉ là làm bếp trong cái quán vũ nữ này), một ngày bà mang về một em bé và gọi nó là A-Lô-Nê đúng như tờ giấy lem nhem nước mắt trong chiếc khăn bọc đứa trẻ "ALONE". Mà nghiệt. Đứa con gái nhỏ lớn lên thật đơn độc. Nó cắt tóc ngắn để mỗi lần làm cá làm gà cho tiện lợi. Nó mặc quần để chạy đưa bánh mì cho nhanh. Ấy thế mà, năm 17 tuổi, "thằng nhóc" phụ bếp nay đã trở thành một cô bé đẹp kì lạ. Nẩy nở và toàn vẹn. mái tóc ngắn ấy giờ đã được để dài ra búi vào chiếc nón. Chiếc quần thụng cũ cũng không che được chiếc eo nhỏ một ngày chạy 10 lượt cả Quận.
Thế là con mồi ngon bốc mùi hấp dẫn không thoát khỏi mũi của lảo heo béo Quận trưởng. Mà hắn thì không dám đả động gì vì bà bếp rất thương A-Lô-Nê bà sẵn sàng bắt cô con gái làm việc như con trai chứ không để cô bưng rượu cho khách. Vả lại quán của lão chẳng phải nổi tiếng với các loại bánh là gì?
Một ngày u ám, người ta thấy A-Lô- Nê mặc bộ đồ công nhân cũ rách của bác thợ gạch, tay vịn chiếc hòm gỗ vào nghĩa trang. Bà bếp bệnh hoạn mà qua đời! Lão Quận trưởng xem như không cò luyến tiếc gì nữa. Hắn bảo tài sản của bà bếp là của lão nếu như A-lô-Nê không làm hầu gái cho quán trừ nợ lấy tiền đó cho nàng đi học.
Ban đầu là bưng nước, sau đó vì thấy A-Lô-Nê nói chuyện thông minh hơn hẳn những cô gái khác, nhiều chàng công tử cũng ngỏ ý cưới nàng mah trả nợ. Lão quận trưởng hoảng sợ. Hắn ra điều kiện cho cô phải trả ngay nợ không thì phải lấy hắn. Và khước từ, hắn nổi điên....trời hôm đó mưa to, không ai nghe thấy tiếng gáo thét của cô gái nhỏ trong văn phòng ngài quận trưởng....Khi tỉnh dậy thì là 2 3h sáng, ông lão thợ gạch đã đưa cô vào nhà, mái tóc bị cắt xén tan nát, chiếc váy nhàu rách thấm máu. một vài ngày sau, cả quận không còn biết cô hầu rượu thông minh đã đi đâu.....
.................
2 ngày trên Quận cả tôi bần thần trước cái quá khứ vụn vỡ của A-Lô-Nê. Tôi trở về. Thì cũng chính Đôi mắt nâu ấy ra đó tôi đầu tiên. Cô mang cho tôi 2 bánh kẹp và xách tập vở vào...
Ngày càng ngày, căn nhà nhỏ ấy trở nên nhiều tiếng trẻ con hơn. Cô xin tôi cho pháp dạy bọn nhỏ làm bánh. Rồi sau đó nữa là cách trồng rau tươi cho tu viện.
Có lần tôi cũng hỏi A-Lô-Nê về cuộc sống sau này. Cô gái mỉm cười nói: " Cháu ước gì mãi thế này"....Một cuộc sồng nhẹ nhàng và bình dị, một ngày trôi qua với điểm nhấn là nụ cười của những người A-Lô-Nê giúp đỡ.
Thật sự nếu là một đức tin thì đó đúng là một đức tin mạnh mẽ. Tôi không nghĩ
qua từng ấy chuyện mà cô vẫn bình thường như thế.Không khóc, không hoảng sợ, không....
Cô bị mất vào năm 24 tuổi. A-Lô-Nê bị trượt ngã trên sườn đồi trồng rau của làng. Đầu va vào tảng đá và tay cầm một nụ cải con.Lynn- cậu bé đang ngồi ở nhà chờ A-Lô-Nê về đã kể lại rằng : " Hôm đó em khóc nhiều lắm, vì bài luận Triết của em bị một ai đó đánh tráo, em bị trượt môn đó"....Cô A-Lô-Nê đã nói với em là, u should be fragile but must not be breakable, cô bảo phải luôn tìm cho mình một mầm xanh trong cuộc sống, cuộc sống luôn có hi vọng ở đâu đó, phải tìm thấy nó, vì nó sẽ cho ta sức mạnh"...." thế là cô ấy bảo em chờ, cô ấy sẽ mang mầm xanh về cho em"...
Sau này Lynn trở thành giáo sư đầu tiên của làng, anh đã trở về làng làm thầy giáo cho trường học....Một ngày, tôi đưa bọn trẻ lên vườn rau của A-Lô-Nê giúp tu viện xây dựng. Đến khoảnh đất ưom mầm được vài tuần.Tôi thấy bọn trẻ lao nhao nhìn vào những chiếc lá non nhú lên từ mặt đất, chúng chỉ tay vào cười nói hớn hởn " A-Lô-Nê!A-Lô-Nê!"
Không vui, không hớn hở...
Không hoảng sợ, không chạy trốn...
Không áp bức, không hèn hạ....
.... im lặng, mỉm cười, mầm xanh, A-Lô-Nê!
Tôi không nghĩ có một chuyện kỳ lạ tới mức bình dị đến như vậy nếu như hôm ấy không là ....một đêm tối bình thường!
Tu viện đóng cửa cửa vào buồi chiều tầm 6h sau khi mọi người dự lễ cuối trong ngày. Bọn trẻ cũng đã về phòng học bài. Ngồi cùng các sơ, một công việc hàng ngày là chép sách và may áo cho bọn nhỏ, một ngày bình thường! và lại càng bình thường hơn, nếu như đây là một cuốn tiểu thuyết bestseller hay một track film hồi hộp thì chắc chắn một đêm tối ở cái tu viện cho trẻ mồ côi thế này thì phải nên là một đêm tối bão bùng hay mưa to gió lớn gì đấy...đàng này, trời vẫn thế, một đêm hè nóng oi ả của một vùng quê khốn khổ. Tiếng gõ cửa mệt mỏi vang lên khô khốc. Các sơ không buồn hoảng hốt, những đứa trẻ thường đến đây bằng cách đó...tiếng gõ cửa + đứa trẻ ngủ say trên thềm!
"Cô tên gì vậy?Cô có làm sao không? vào nhà đi cô gái nhỏ."
Đáp lại lời tôi là đôi mắt màu nâu đen, mở to và trong suốt. Trong như tôi có thể nhìn xuyên qua đôi mắt nâu đó thấy được cô ấy đang ...rỗng tuếch, không xin xỏ mah cũng không cầu cứu...một đôi mắt vô thức, to và trong suốt!
"Gọi tôi là Ann, sơ Ann. Đi theo tôi vào bếp nào!"
Cô gái bé bỏng mái tóc ngắn củn cỡn một cách cẩu thả. Tôi thấy được những vết kéo xước dọc quanh cái gáy trắng nõn và vành tai cô.
" Cháu là A-Lô-Nê. Cháu muốn được làm việc cho nhà trẻ của sơ"- cô vừa nhẹ nhàng xắt lát miếng bánh mì khô.- ( lạ chừng, đôi gò má xanh xao hốc hác kia, đáng ra phải lao đầu vào như hổ đói chứ nhỉ? )
Lời đề nghị thật lạ lùng. Từ trước tới nay chẳng có ai mò xuống cái vùng này mà làm từ thiện cả. Hơn thế, cô gái nhỏ đưa ra như đây là một lời đề nghị. Cô muốn là và cô hỏi ý tôi. Không như những người khác đi làm từ thiện là muốn phúc đức của bề trên hay một cái gì đó đại loại như thế. Mà đó là chưa kể với chiếc áo khoác da trên người cô tuy sờn cũ nhưng biết chắc cô từ trên Quận Cả xuống. Chỉ có Quận Cả mới bán những chiếc áo loại này!
Tối đó A-Lô-Nê xin phép không đi ngủ và được cầu nguyện trong giáo đường.
Đôi măt nâu vẫn ngồi cầu nguyện, chắp tay và mắt hướng lên Đức Mẹ! Có lẽ đôi mắt kia cũng đã nói lên rất nhiều rồi mà không cần lời cầu nguyện!....
A-Lô-Nê xin được ở trong căn nhà cũ không người phía cổng làng gần trường học. Cô muốn có một cửa tiệm bán bữa sáng cho bọn trẻ nơi đây! Công việc diễn ra rất suôn sẻ. Ah không biết có thể gọi là suôn sẻ hay không ý tôi là thấy cũng bình thường và đều đặn. Cô đổi thế chiếc áo khoác da của mình để mua bột mì thiếu. Thế là ngay buổi sáng hôm sao người ta đã thấy căn nhà hoang ( mah bọn con nít thường chơi nhát ma trong đó) nay đã um tùm những giỏ hoa dại nhiều màu, quang đãng và có cả cô gái nhỏ đầu buộc khăn trắng ngồi đọc sách bên 5 6 cái khay bánh.
Công việc tỏ ra rất suông sẻ. Bọn trẻ thường kể với tôi nghe về A-Lô-Nê. Đó là một cô gái trí thức nếu không nói là quí tộc. Cô chỉ bọn trẻ cách ăn từng loại bánh, cầm thế nào, ăn thế nào...giờ nghỉ trưa thì thay bằng việc chơi nghịch nhát ma bên căn nhà hoang thì bây giờ là những buổi kể chuyện. A-Lô-Nê kể cho bọn chúng nghe về thế giới về các nhà văn về những bức tranh và cả những món ăn. (PS: tôi cũng rất hứng thú với những chiếc bánh ngọt ngộ nghĩnh và những câu chuyện về nó nữa....nhưng tốt nhất là không T_T tôi nghĩ một ma sơ đứng tuổi như thế thì không nên ăn quá nhiều)
và mọi chuyện có lẽ sẽ không trở nên ...kỳ lạ nếu như một ngày tôi nghĩ đến xuất xứ của cô gái xinh đẹp, tốt bụng lạ lùng này từ đâu tới...Thánh nữ hiện thân ah?
Vừa may, lúc đó cũng là lúc vừa hết sách vở trong tu viện cho bọn trẻ học. Tôi phải lên Quận Cả mua dụng cụ học tập cho cả tu viện. Chán nhất là lúc phải đi qua cái khu Khăn Tay Đỏ. Tại sao lại có thể tồn tại những con người như thế này nhỉ? thật ô uế. Bọn mua dâm và bán dâm. Thật dung tục và hư hỏng. Xe ngựa chở tôi đi ngang qua một " ổ ", ngoài cửa là cảnh một người đàn ông hách dịch, nắm mái tóc dài của cô gái ăn mặc hở hang, nước mắt loè nhoè vãi đen mascara trên khuôn mặt -" Mày muốn trong sạch như con nhãi A - Lô - Nê ah? Thế thì cút! Cút đi! Tao không nhận mày trong quán của tao nữa"....Anh lái ngựa chẹp miệng : " Ngài Quận trưởng lại ế ẩm rồi"....
Nghe tên A-Lô-Nê, tôi hỏi mới biết. Đó là đứa con gái nuôi của bà làm bếp quán của ngài Quận trưởng. Người ta bảo, bà ấy không có gia đình ( mah ai dám lấy một người phụ nữ ..dù chỉ là làm bếp trong cái quán vũ nữ này), một ngày bà mang về một em bé và gọi nó là A-Lô-Nê đúng như tờ giấy lem nhem nước mắt trong chiếc khăn bọc đứa trẻ "ALONE". Mà nghiệt. Đứa con gái nhỏ lớn lên thật đơn độc. Nó cắt tóc ngắn để mỗi lần làm cá làm gà cho tiện lợi. Nó mặc quần để chạy đưa bánh mì cho nhanh. Ấy thế mà, năm 17 tuổi, "thằng nhóc" phụ bếp nay đã trở thành một cô bé đẹp kì lạ. Nẩy nở và toàn vẹn. mái tóc ngắn ấy giờ đã được để dài ra búi vào chiếc nón. Chiếc quần thụng cũ cũng không che được chiếc eo nhỏ một ngày chạy 10 lượt cả Quận.
Thế là con mồi ngon bốc mùi hấp dẫn không thoát khỏi mũi của lảo heo béo Quận trưởng. Mà hắn thì không dám đả động gì vì bà bếp rất thương A-Lô-Nê bà sẵn sàng bắt cô con gái làm việc như con trai chứ không để cô bưng rượu cho khách. Vả lại quán của lão chẳng phải nổi tiếng với các loại bánh là gì?
Một ngày u ám, người ta thấy A-Lô- Nê mặc bộ đồ công nhân cũ rách của bác thợ gạch, tay vịn chiếc hòm gỗ vào nghĩa trang. Bà bếp bệnh hoạn mà qua đời! Lão Quận trưởng xem như không cò luyến tiếc gì nữa. Hắn bảo tài sản của bà bếp là của lão nếu như A-lô-Nê không làm hầu gái cho quán trừ nợ lấy tiền đó cho nàng đi học.
Ban đầu là bưng nước, sau đó vì thấy A-Lô-Nê nói chuyện thông minh hơn hẳn những cô gái khác, nhiều chàng công tử cũng ngỏ ý cưới nàng mah trả nợ. Lão quận trưởng hoảng sợ. Hắn ra điều kiện cho cô phải trả ngay nợ không thì phải lấy hắn. Và khước từ, hắn nổi điên....trời hôm đó mưa to, không ai nghe thấy tiếng gáo thét của cô gái nhỏ trong văn phòng ngài quận trưởng....Khi tỉnh dậy thì là 2 3h sáng, ông lão thợ gạch đã đưa cô vào nhà, mái tóc bị cắt xén tan nát, chiếc váy nhàu rách thấm máu. một vài ngày sau, cả quận không còn biết cô hầu rượu thông minh đã đi đâu.....
.................
2 ngày trên Quận cả tôi bần thần trước cái quá khứ vụn vỡ của A-Lô-Nê. Tôi trở về. Thì cũng chính Đôi mắt nâu ấy ra đó tôi đầu tiên. Cô mang cho tôi 2 bánh kẹp và xách tập vở vào...
Ngày càng ngày, căn nhà nhỏ ấy trở nên nhiều tiếng trẻ con hơn. Cô xin tôi cho pháp dạy bọn nhỏ làm bánh. Rồi sau đó nữa là cách trồng rau tươi cho tu viện.
Có lần tôi cũng hỏi A-Lô-Nê về cuộc sống sau này. Cô gái mỉm cười nói: " Cháu ước gì mãi thế này"....Một cuộc sồng nhẹ nhàng và bình dị, một ngày trôi qua với điểm nhấn là nụ cười của những người A-Lô-Nê giúp đỡ.
Thật sự nếu là một đức tin thì đó đúng là một đức tin mạnh mẽ. Tôi không nghĩ
qua từng ấy chuyện mà cô vẫn bình thường như thế.Không khóc, không hoảng sợ, không....
Cô bị mất vào năm 24 tuổi. A-Lô-Nê bị trượt ngã trên sườn đồi trồng rau của làng. Đầu va vào tảng đá và tay cầm một nụ cải con.Lynn- cậu bé đang ngồi ở nhà chờ A-Lô-Nê về đã kể lại rằng : " Hôm đó em khóc nhiều lắm, vì bài luận Triết của em bị một ai đó đánh tráo, em bị trượt môn đó"....Cô A-Lô-Nê đã nói với em là, u should be fragile but must not be breakable, cô bảo phải luôn tìm cho mình một mầm xanh trong cuộc sống, cuộc sống luôn có hi vọng ở đâu đó, phải tìm thấy nó, vì nó sẽ cho ta sức mạnh"...." thế là cô ấy bảo em chờ, cô ấy sẽ mang mầm xanh về cho em"...
Sau này Lynn trở thành giáo sư đầu tiên của làng, anh đã trở về làng làm thầy giáo cho trường học....Một ngày, tôi đưa bọn trẻ lên vườn rau của A-Lô-Nê giúp tu viện xây dựng. Đến khoảnh đất ưom mầm được vài tuần.Tôi thấy bọn trẻ lao nhao nhìn vào những chiếc lá non nhú lên từ mặt đất, chúng chỉ tay vào cười nói hớn hởn " A-Lô-Nê!A-Lô-Nê!"
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
vietnamese writings
14 May 2006
...wordless
gio` moi biet....con nguoi ta that la` ma.nh me~....
chang biet nua....nhieu khi thay moi chuyen that la` vo ly', ta.i sao ong Troi lai co the? nhu vay chu' nhi?...that bat cong....trong khi thi minh la(n le^ bo` toa`i ra vi` ddau kho? va` da(`n va(.t che^'t le^n che^'t xuo^'ng....the^' mah ca'i ngu*~ che't tie^.t ddo' la.i so'ng nhan ra(ng ra...mah co`n tiep tu.c ddo.c a'c nua chu'.....T_T....
bat cong
battttttttttttttttt coooooooooooooooooonnnnnnnnnnnnggggggggggggg
BBBBBAAAAAAATTTTTTT CCCCCCCOOOOOOOONNNNNNNGGGGGGGG
cha'n wa'.....tha^.t la` che^'t ba^`m...tha^.t la` che^'t da^~m!!!
>:P
ddo` gian a'c, ta ko de~ che^'t nhu the' ddau... do ma'c di.ch!
ghe't....ca'i thu' chet tiet nhu the' co ngay troi dda'nh cho bo~ ghet...>:P
...........................................................................
bu`n wa'...la.i mot ngay im lang nua~ T_T
tuan sau bat dau di hoc la.i roi....ra'ng len....di hoc sau nay co`n lo cho ca'i "gia dinh be' nho? " cua mi`nh nua chu' ....T_T.......
chang biet nua....nhieu khi thay moi chuyen that la` vo ly', ta.i sao ong Troi lai co the? nhu vay chu' nhi?...that bat cong....trong khi thi minh la(n le^ bo` toa`i ra vi` ddau kho? va` da(`n va(.t che^'t le^n che^'t xuo^'ng....the^' mah ca'i ngu*~ che't tie^.t ddo' la.i so'ng nhan ra(ng ra...mah co`n tiep tu.c ddo.c a'c nua chu'.....T_T....
bat cong
battttttttttttttttt coooooooooooooooooonnnnnnnnnnnnggggggggggggg
BBBBBAAAAAAATTTTTTT CCCCCCCOOOOOOOONNNNNNNGGGGGGGG
cha'n wa'.....tha^.t la` che^'t ba^`m...tha^.t la` che^'t da^~m!!!
>:P
ddo` gian a'c, ta ko de~ che^'t nhu the' ddau... do ma'c di.ch!
ghe't....ca'i thu' chet tiet nhu the' co ngay troi dda'nh cho bo~ ghet...>:P
...........................................................................
bu`n wa'...la.i mot ngay im lang nua~ T_T
tuan sau bat dau di hoc la.i roi....ra'ng len....di hoc sau nay co`n lo cho ca'i "gia dinh be' nho? " cua mi`nh nua chu' ....T_T.......
Labels:
emotion whispers,
Silly nhăng nhố,
Vex,
vietnamese writings
13 May 2006
Danm tha^.t! mot ngay dep troi sau con mua ddem!
Một điều rất stupid là dạo này mắc chứng midnite-wakin-up...thật stupid.....danm danm danm thế là cứ bù lu bù loa vô cớ...đến mức sáng hôm sau thức dậy chẳng biết minh ngủ từ lúc nào mà cũng chả biết nghĩ sao mah cứ cà sụt cà sịt nửa đêm như thế!!!
Tiếp theo là vớ nhầm một bãi dưa bở!!! U_U...chán thế chứ. Người-hoà-giải hỏi là đã add vào chưa? thì tất nhiên là chưa...tại mình đã hứa là ko nói gì đến rồi...thế là người-hoà-giải "buôn dưa bở" ngay : " thấy lúc nào cũng là 249 mah em, chắc còn chừa một chỗ cho em mà"...thế là khoái chí add add liền...má ơi...wê 1 cục...đầy nghẹt 250 kìa ba nội....chừa cái miếng dừa á
Vớ vẩn tập 3: đi mướn fin.Hôm qua vì bị ế độ nên về sớm chả biết làm gì nên theo ý chủ lầu là để cải thiện tình hình văn chương chúng ta nên coi fin và đọc sách...Quyết định là coi fin cho nó lẹ á. Mò vào thì đang lựa fin nghe được cái cd hay quá thế là lân la mua....bọn chúng nói thế nào thế là okie mua ngay bộ cd 2 đĩa hoà tấu...T_T thật khủng khiếp 45k.....chúng không nói giá tiền trước thế là hốt luôn ...trả tiền trong đau khổ. Mà nhụt thế này chứ...đáng lẽ là trả lại rồi. Mà tự nhiên gặp một lúc 2 người quen trong shop cd thế là sợ wê nên cầm mà cry inside T_T.....vác được: scary movie4, the prime , va` jazzy gurl...
Và đấy là phần mới nhất: bị hư máy tính, sáng sớm lọ mọ edit bài làm thế nào mà cái con trả nó die pà nó luôn, dùng keyboard bờm luôn á....T_T
ending
ps: tình hình anh văn ngày càng tệ đi ...why? tại why?....ta sẽ đăng ký lớp khác vậy... an tâm là sẽ lấy lại phong độ trong nay mai
Tiếp theo là vớ nhầm một bãi dưa bở!!! U_U...chán thế chứ. Người-hoà-giải hỏi là đã add vào chưa? thì tất nhiên là chưa...tại mình đã hứa là ko nói gì đến rồi...thế là người-hoà-giải "buôn dưa bở" ngay : " thấy lúc nào cũng là 249 mah em, chắc còn chừa một chỗ cho em mà"...thế là khoái chí add add liền...má ơi...wê 1 cục...đầy nghẹt 250 kìa ba nội....chừa cái miếng dừa á
Vớ vẩn tập 3: đi mướn fin.Hôm qua vì bị ế độ nên về sớm chả biết làm gì nên theo ý chủ lầu là để cải thiện tình hình văn chương chúng ta nên coi fin và đọc sách...Quyết định là coi fin cho nó lẹ á. Mò vào thì đang lựa fin nghe được cái cd hay quá thế là lân la mua....bọn chúng nói thế nào thế là okie mua ngay bộ cd 2 đĩa hoà tấu...T_T thật khủng khiếp 45k.....chúng không nói giá tiền trước thế là hốt luôn ...trả tiền trong đau khổ. Mà nhụt thế này chứ...đáng lẽ là trả lại rồi. Mà tự nhiên gặp một lúc 2 người quen trong shop cd thế là sợ wê nên cầm mà cry inside T_T.....vác được: scary movie4, the prime , va` jazzy gurl...
Và đấy là phần mới nhất: bị hư máy tính, sáng sớm lọ mọ edit bài làm thế nào mà cái con trả nó die pà nó luôn, dùng keyboard bờm luôn á....T_T
ending
ps: tình hình anh văn ngày càng tệ đi ...why? tại why?....ta sẽ đăng ký lớp khác vậy... an tâm là sẽ lấy lại phong độ trong nay mai
10 May 2006
Gió không thổi qua cánh quạt khô
Tôi ngồi thẫn thờ, chờ cho những ngọn lửa đêm tối nướng sạch cái thân cằn cỗi này.
Dạo tối nay trời nóng quá. Nóng như thiêu đốt hết tim gan. Nóng quằn quại. Nóng muốn chết tức tưởi. Nóng khắc khoải. Nóng kiệt cỗi. Nóng thê thiết. Nóng quạnh quẽ. Nóng đến chết mất. ....ôi...tôi nóng hay lòng tôi nóng?...hơi nóng fà ra từ hơi thở làm cho những con thạch sùng trên trần chắc cũng ra chiều khó chịu mà ngúng nguẩy bỏ đi....hơi nóng trôi lững lờ qua chiếc quạt máy cả tuần chưa sửa, cách quạt khô ran như trái tim ai đánh rơi giữa con đường trưa nắng, héo hạn và teo quánh.
Dạo tối nay trời vắng quá. Tôi viết câu Blast : " Không biết tối nay gió vó về không?"....gió lại không về....Nóng thưa thớt. Nóng triền miên. Dạo tối nay trời im ắng quá. Tôi thò tay ra bên ngoài cái song sắt cửa sổ. Treo người ở đó như một xác chết khô, chờ cho có người nào đi ngang qua bố thí chút ánh nhìn cho tôi biết mình tồn tại. Gió không về, làm bọn phong linh kéo nhau fơi xác trên mái hiên.Nóng đớn cùng. Nóng nghiệt ngã. Những chú mèo đêm cũng theo gió mah bỏ đi đâu.
Dạo tối nay trời không khóc. Gió về những ngày trước, mang theo hương thơm nước nôi, hương thơm chân thật. Gió không về. Mặt trăng khô khốc, trông như một cái bóng đèn tròn treo trên một bức tường vôi xám ngoét và cũng khô nốt. Giọt hơi nước mặn chát từ khoé mắt nhẹ bốc hơi lên trần nhà...bọn thiêu thân bu vào ánh đèn...uống cho hết trọn! Giọt nóng giọt vắng cứ vồ vập lẫn nhau, đè bẹp cái cảm xúc thoi thóp trong những đêm tối thê thiết thế này .
Dạo tối nay trời thở gấp. Thở cho chóng, thở cho mau. Tôi thở như sợ mình không còn thở nữa. Thở như một thằng ăn cướp bỏ trốn chạy thục mạng. Thở như con thỏ bị nhấn chìm nước để trở thành một món ngon. Thở trong phút chốc như phà ra lửa. Thở như tống đi hết những ghen tuông tủi hờn, những mê tình ngu muội, những dục vọng sân tham....Trút hết bỏ hết...
Dạo tối nay trời chiêm bao kiểu khác. Tôi vẽ những giấc mơ trên tấm drap giường đẫm ướt mồ hôi ....... Một giấc mơ quằn quện và nóng nảy....Một căn nhà chết tiệt, thật rộng và thật to..... Một căn nhà có nóc là bầu trời đêm, có cái bóng đèn trắng treo lờ mờ trên tường vôi loang lổ xám ngoét. ........Ngôi nhà có cửa sổ là cánh quạt, để tôi bên trong thật khó trông ra,... thế giới sắc màu cám dỗ ngoài kia. ....Có chiếc giường bằng cát lạnh để mỗi tối tôi luôn được ngủ trên bờ biển...... Tôi muốn nghe lời ru rì rào chán ngắt ấy mỗi đêm, cho dù chán chán ngắt nhưng nó sẽ mãi ru tôi. .....Tôi muốn có một bàn ăn bằng gỗ mục. ..........tôi sẽ nấu những món ăn bằng gạo trắng. Khi trời nóng ăn vào mát rượt. Khi trời lạnh lại thấy ấm lòng....Tôi lại muốn có một bể cá khổng lồ............ Tôi có thể nhảy ùm vào tắm........... Tôi muốn được bọn cá hôn vào những milimet vuông trên cơ thể, cho thật ngứa ngáy, thật buồn cười......., muốn được chúng ve vuốt chiếc vây cánh mỏng tang qua làn môi, qua làn mắt....để tôi thấy mình đơn độc mà....không đơn độc, để tôi thấy mình mạnh mẽ....mạnh mẽ.... thật mạnh mẽ....
...
.....và trời sáng, cơn gió ban mai phà vào mái tóc ngắn cũn cỡn....mát lạnh....đôi mắt nhíu vài cái nũng nịu khi tia nắng đầu tiên vỗ về lay dậy...."em ....tỉnh rồi"
Dạo tối nay trời nóng quá. Nóng như thiêu đốt hết tim gan. Nóng quằn quại. Nóng muốn chết tức tưởi. Nóng khắc khoải. Nóng kiệt cỗi. Nóng thê thiết. Nóng quạnh quẽ. Nóng đến chết mất. ....ôi...tôi nóng hay lòng tôi nóng?...hơi nóng fà ra từ hơi thở làm cho những con thạch sùng trên trần chắc cũng ra chiều khó chịu mà ngúng nguẩy bỏ đi....hơi nóng trôi lững lờ qua chiếc quạt máy cả tuần chưa sửa, cách quạt khô ran như trái tim ai đánh rơi giữa con đường trưa nắng, héo hạn và teo quánh.
Dạo tối nay trời vắng quá. Tôi viết câu Blast : " Không biết tối nay gió vó về không?"....gió lại không về....Nóng thưa thớt. Nóng triền miên. Dạo tối nay trời im ắng quá. Tôi thò tay ra bên ngoài cái song sắt cửa sổ. Treo người ở đó như một xác chết khô, chờ cho có người nào đi ngang qua bố thí chút ánh nhìn cho tôi biết mình tồn tại. Gió không về, làm bọn phong linh kéo nhau fơi xác trên mái hiên.Nóng đớn cùng. Nóng nghiệt ngã. Những chú mèo đêm cũng theo gió mah bỏ đi đâu.
Dạo tối nay trời không khóc. Gió về những ngày trước, mang theo hương thơm nước nôi, hương thơm chân thật. Gió không về. Mặt trăng khô khốc, trông như một cái bóng đèn tròn treo trên một bức tường vôi xám ngoét và cũng khô nốt. Giọt hơi nước mặn chát từ khoé mắt nhẹ bốc hơi lên trần nhà...bọn thiêu thân bu vào ánh đèn...uống cho hết trọn! Giọt nóng giọt vắng cứ vồ vập lẫn nhau, đè bẹp cái cảm xúc thoi thóp trong những đêm tối thê thiết thế này .
Dạo tối nay trời thở gấp. Thở cho chóng, thở cho mau. Tôi thở như sợ mình không còn thở nữa. Thở như một thằng ăn cướp bỏ trốn chạy thục mạng. Thở như con thỏ bị nhấn chìm nước để trở thành một món ngon. Thở trong phút chốc như phà ra lửa. Thở như tống đi hết những ghen tuông tủi hờn, những mê tình ngu muội, những dục vọng sân tham....Trút hết bỏ hết...
Dạo tối nay trời chiêm bao kiểu khác. Tôi vẽ những giấc mơ trên tấm drap giường đẫm ướt mồ hôi ....... Một giấc mơ quằn quện và nóng nảy....Một căn nhà chết tiệt, thật rộng và thật to..... Một căn nhà có nóc là bầu trời đêm, có cái bóng đèn trắng treo lờ mờ trên tường vôi loang lổ xám ngoét. ........Ngôi nhà có cửa sổ là cánh quạt, để tôi bên trong thật khó trông ra,... thế giới sắc màu cám dỗ ngoài kia. ....Có chiếc giường bằng cát lạnh để mỗi tối tôi luôn được ngủ trên bờ biển...... Tôi muốn nghe lời ru rì rào chán ngắt ấy mỗi đêm, cho dù chán chán ngắt nhưng nó sẽ mãi ru tôi. .....Tôi muốn có một bàn ăn bằng gỗ mục. ..........tôi sẽ nấu những món ăn bằng gạo trắng. Khi trời nóng ăn vào mát rượt. Khi trời lạnh lại thấy ấm lòng....Tôi lại muốn có một bể cá khổng lồ............ Tôi có thể nhảy ùm vào tắm........... Tôi muốn được bọn cá hôn vào những milimet vuông trên cơ thể, cho thật ngứa ngáy, thật buồn cười......., muốn được chúng ve vuốt chiếc vây cánh mỏng tang qua làn môi, qua làn mắt....để tôi thấy mình đơn độc mà....không đơn độc, để tôi thấy mình mạnh mẽ....mạnh mẽ.... thật mạnh mẽ....
...
.....và trời sáng, cơn gió ban mai phà vào mái tóc ngắn cũn cỡn....mát lạnh....đôi mắt nhíu vài cái nũng nịu khi tia nắng đầu tiên vỗ về lay dậy...."em ....tỉnh rồi"
Labels:
Arts,
emotion whispers,
Literatures,
vietnamese writings
09 May 2006
baboke
Tình hình là pé JJ không phải vì xí đú với anh Blirding mà viết cái bờ lốc này ...chỉ là ngồi collect một số sự kiện trong thời gian gần đây màh cảm thấy "muôn phần lạ hơn" nên lấy ra xem xét á...
.............Dạo thời gian gần đây, mình nghĩ có một cái j đấy not really stupid but weird exactly xảy ra với cái cộng đồng xung quanh mình...
1- Nhà: mình và bà ngoại trở thànhmột đôi "tri tri kỷ kỷ" sau cái sự cố đầm đìa nước mắt ấy.
ps: chính vào cái ngày ấy cũng có một sự kiện weird xảy ra, một số người không tham gia vào buổi họp mặt thường niên ( đáng ra là cũng nằm trong thành phần chủ chốt thế mah không có mặt mới quái chứ) Thế thì họ đang ở đâu? làm gì tại sao? v...v.... nghĩ đến cũng phát mệt. Không nghĩ nữa, rất may là cho dù cái sự kiện ấy có xảy ra thì mình cũng chả dính dáng vào " cầu nhà ai nhà đó baboke" Image
Thằng Lộc chơi rất đẹp sau nhiều ngày tỏ ra vô cùng sweet với mình, hoá ra là nó làm thế để phục vụ cho âm mưu "soán phòng" của nó...trời ạ trở mặt như điên....!
Ba đã trở lại bìnhthường, khi bắt đầu gợi ý cho mình tiền đi học! Image
Mẹ....Image biết thế nào là triều đại Gia lộc rồi nhé hehehe
2- Chị: ôi cả cả 2 tuần rồi không gặp nhỉ
3- Công việc đình trệ, cả về khâu sản xuất lẫn khâu xuất khẩu ra thị trường...T_T biết bao giờ có tiền đây???
4- Yêu iếc:....Image bí mật con lật đật! nhưng vẫn co thể tiết lộ thông tin là cũng có sumthin stupid ah ko weird trong đó...tất nhiên là no tear!
5-Bạn bè: rất nhiều nhá.....có rất nhiều thứ weird trong khu vực này...mah nhờ đó mình mới find out là có nhiều thứ weird như thế trong dạo gần đây..
....chúng ta sẽ bắt đầu với cụm từ 10 nghìn năm Image
10 nghìn năm, mới thấy yêu ...thế là đã fall in love không khoan nhượng,O_o...hi vọng it s would b an endless love nhé ...! ^_^ người ta bảo có tình yêu tính tình nhu mì hơn....wít định vậy đi, nhu mì thì lúc nào mah chả tốt...nhu mì muôn năm
10 nghìn năm, chưa thấy lần nào thấy giận nghiêm trọng như thế! Hic....thế là im re chả nói năng gì...hi vọng lần này chúng ta sẽ qua cơn khốn khó nhanh hơn =P
10 nghìn năm mới có cú đt như vậy. Ít nhiều gì trong các cú đt mình vẫn luôn là người nói nhiều mah....thế mah lần này im re nín thin ( tất nhiên là bằng lòng mãn nguyện im...nhưng như thế mới là điều kì lạ)....còn nhớ cách đây 10 nghìn năm mình cũng bị một cú đt như thế ( ex- gọi và mình im lặng không nói gì....im lặng mà nước mắt đầm đìa T_T)....hic 2 cú..cú nào cũng ngu, toàn là đóng vai " người gọi đến" mah chỉ được diễn vai " người nghe" thôi....tiền mất tật mang!
10 nghìn năm trước có một mối tình Xì tiu cách nhau 1735 km....10 nghìn năm sau bạn mình lại có người tính lập lại lịch sử = mối tình xuyên việt....hi vọng là sau 10 nghìn năm ông trời cũng đủ chán khi cứ mãi năn sông cách núi, làm đủ thứ trò để fá wại tình yêu !
Thế là sau 10 nghìn năm chờ đợi, gia đình của một người bạn đã có thể thấy con mình tìm được niềm vui trong việc. Nghĩa là rất hí hửng khi đi làm nè, không onl chat chit giữa giờ nè, không đi chơi giữa giờ nè....nói chung là rất toàn vẹn....ôi giá mah mình được một chút máu đó có phải tốt không nhỉ...cứ ù ù ù lì lì lì ra thế này có mah chết ah
Một công cuộc hẹn đi ăn chè sau 10 nghìn năm mới trở thành hiện thực, thế mah mình lại denied...thế có tức khong chứ... một lí dzo vớ vĩn là không có xe...vì "trong nhà có biến....trong nhà có biến...^ o ^"
Xù một độ coi ca nhạc free 10 nghìn năm mới có. Lí dzo: giận lạc wẻ ( về bộ phận trục trặc này thì mình đã sửa chữa ngay tối hôm đó)
thế là phogn tráo nuôi cá trong nhà sau 10 ngăm fát động bây giờ đã được dấy lên! ps: nhưng không thể chấp nhận được T_T.....kì này sao tàn bạo thế...T_T mình chỉ làm bảo vệ và lao công thôi mah cũng không yên....bọn xinh đẹp đê tiện ...oa oa oa
lần đầu tiên sau 10 nghìn năm có cái bờ lốc này, Jj mới biết upload hình lên T_T...( nhụt wé)....mah rất xì tiu ở chỗ là: đầu tiên là up hình lên foto album( mất 4 tiếng đồng hồ), paste wa...khong ai coi được....thế là fải up lên host của photobucket mới copy paste qua được....( mất thêm gần 6 tiếng cho 31 tấm ảnh)...thế là cả ngày chả làm được việc gì ra hồn
....
và thêm một cái weird nữa là.....baboke trong suốt 3 h đồng hồ liên tục trên wãng đường từ HCm tơi cần giờ....minh thật là kì diệu kakak
....đi ăn sáng đây
.............Dạo thời gian gần đây, mình nghĩ có một cái j đấy not really stupid but weird exactly xảy ra với cái cộng đồng xung quanh mình...
1- Nhà: mình và bà ngoại trở thànhmột đôi "tri tri kỷ kỷ" sau cái sự cố đầm đìa nước mắt ấy.
ps: chính vào cái ngày ấy cũng có một sự kiện weird xảy ra, một số người không tham gia vào buổi họp mặt thường niên ( đáng ra là cũng nằm trong thành phần chủ chốt thế mah không có mặt mới quái chứ) Thế thì họ đang ở đâu? làm gì tại sao? v...v.... nghĩ đến cũng phát mệt. Không nghĩ nữa, rất may là cho dù cái sự kiện ấy có xảy ra thì mình cũng chả dính dáng vào " cầu nhà ai nhà đó baboke" Image
Thằng Lộc chơi rất đẹp sau nhiều ngày tỏ ra vô cùng sweet với mình, hoá ra là nó làm thế để phục vụ cho âm mưu "soán phòng" của nó...trời ạ trở mặt như điên....!
Ba đã trở lại bìnhthường, khi bắt đầu gợi ý cho mình tiền đi học! Image
Mẹ....Image biết thế nào là triều đại Gia lộc rồi nhé hehehe
2- Chị: ôi cả cả 2 tuần rồi không gặp nhỉ
3- Công việc đình trệ, cả về khâu sản xuất lẫn khâu xuất khẩu ra thị trường...T_T biết bao giờ có tiền đây???
4- Yêu iếc:....Image bí mật con lật đật! nhưng vẫn co thể tiết lộ thông tin là cũng có sumthin stupid ah ko weird trong đó...tất nhiên là no tear!
5-Bạn bè: rất nhiều nhá.....có rất nhiều thứ weird trong khu vực này...mah nhờ đó mình mới find out là có nhiều thứ weird như thế trong dạo gần đây..
....chúng ta sẽ bắt đầu với cụm từ 10 nghìn năm Image
10 nghìn năm, mới thấy yêu ...thế là đã fall in love không khoan nhượng,O_o...hi vọng it s would b an endless love nhé ...! ^_^ người ta bảo có tình yêu tính tình nhu mì hơn....wít định vậy đi, nhu mì thì lúc nào mah chả tốt...nhu mì muôn năm
10 nghìn năm, chưa thấy lần nào thấy giận nghiêm trọng như thế! Hic....thế là im re chả nói năng gì...hi vọng lần này chúng ta sẽ qua cơn khốn khó nhanh hơn =P
10 nghìn năm mới có cú đt như vậy. Ít nhiều gì trong các cú đt mình vẫn luôn là người nói nhiều mah....thế mah lần này im re nín thin ( tất nhiên là bằng lòng mãn nguyện im...nhưng như thế mới là điều kì lạ)....còn nhớ cách đây 10 nghìn năm mình cũng bị một cú đt như thế ( ex- gọi và mình im lặng không nói gì....im lặng mà nước mắt đầm đìa T_T)....hic 2 cú..cú nào cũng ngu, toàn là đóng vai " người gọi đến" mah chỉ được diễn vai " người nghe" thôi....tiền mất tật mang!
10 nghìn năm trước có một mối tình Xì tiu cách nhau 1735 km....10 nghìn năm sau bạn mình lại có người tính lập lại lịch sử = mối tình xuyên việt....hi vọng là sau 10 nghìn năm ông trời cũng đủ chán khi cứ mãi năn sông cách núi, làm đủ thứ trò để fá wại tình yêu !
Thế là sau 10 nghìn năm chờ đợi, gia đình của một người bạn đã có thể thấy con mình tìm được niềm vui trong việc. Nghĩa là rất hí hửng khi đi làm nè, không onl chat chit giữa giờ nè, không đi chơi giữa giờ nè....nói chung là rất toàn vẹn....ôi giá mah mình được một chút máu đó có phải tốt không nhỉ...cứ ù ù ù lì lì lì ra thế này có mah chết ah
Một công cuộc hẹn đi ăn chè sau 10 nghìn năm mới trở thành hiện thực, thế mah mình lại denied...thế có tức khong chứ... một lí dzo vớ vĩn là không có xe...vì "trong nhà có biến....trong nhà có biến...^ o ^"
Xù một độ coi ca nhạc free 10 nghìn năm mới có. Lí dzo: giận lạc wẻ ( về bộ phận trục trặc này thì mình đã sửa chữa ngay tối hôm đó)
thế là phogn tráo nuôi cá trong nhà sau 10 ngăm fát động bây giờ đã được dấy lên! ps: nhưng không thể chấp nhận được T_T.....kì này sao tàn bạo thế...T_T mình chỉ làm bảo vệ và lao công thôi mah cũng không yên....bọn xinh đẹp đê tiện ...oa oa oa
lần đầu tiên sau 10 nghìn năm có cái bờ lốc này, Jj mới biết upload hình lên T_T...( nhụt wé)....mah rất xì tiu ở chỗ là: đầu tiên là up hình lên foto album( mất 4 tiếng đồng hồ), paste wa...khong ai coi được....thế là fải up lên host của photobucket mới copy paste qua được....( mất thêm gần 6 tiếng cho 31 tấm ảnh)...thế là cả ngày chả làm được việc gì ra hồn
....
và thêm một cái weird nữa là.....baboke trong suốt 3 h đồng hồ liên tục trên wãng đường từ HCm tơi cần giờ....minh thật là kì diệu kakak
....đi ăn sáng đây
08 May 2006
Đôi mắt có thảm cỏ xanh
...Và nó thức giấc, buổi ban mai vào lúc 2h...trời tối sẫm. Mặt trời vẫn còn chưa thức!
...............
Nó cố kiếm tìm cho được tia nắng đầu tiên của ngày. Màn đêm u tối, bóp nghẹt trái tim sau những chấm song cửa sổ ( không hoa văn) như thể một cũi sắt sang trọng! Nó cười. Mắt cười.
Người ấy bảo, nó cười không phải là đẹp nhưng rất sáng, sáng lắm, sáng như thể tia nắng đầu tiên của ngày...ko gay gắt như ấm áp, không mạnh mẽ nhưng là dấu hiệu của một niềm tin....thế là nó cười!...Cười khi nghĩ đến người ấy, cười khi biết người ấy tìm thấy niềm tin trong nụ cười của nó.
Giờ này chắc mẹ đã ngủ say. Phào, thở nhẹ ra một cái ra chiều nhẹ nhàng lắm. Cũng may là mẹ ngủ rồi nếu không thì cũng chẳng dám mở cửa sổ? mẹ cứ sợ con mẹ bay khỏi nhà mãi mãi hay sao ấy....lại thở dài một cái nữa nó nhìn về phía mẹ đang ngủ....tưởng tượng ra một mớ dây xích ngổn ngang nối liền mẹ và nó. Nó sợ lắm! Liệu có ngày nào đó nó bị siết chất trong đống dây xích kia không nhỉ? ai biết được...để xem...
Ngày mai sẽ như thế nào nhỉ? ah không, cái 22h tiếp theo là thế nào nhỉ? lại nắng lên rồi oi ả cả ngày, mát mẻ chiều hôm, cô đơn trong tắm tối. Cái bể cá, những sinh vật duy nhất ở cùng nó, để nó biết nó không đơn độc. Cười thêm phát nữa. Bọn cá ngúng nguẩy..."ăn khuya àh? đồ phàm ăn...như chủ mày :))..." ...
.....
Có lần, có người bảo, em cười tươi lắm nhưng mắt buồn quá, phải làm sao cho tươi lên chụp mới đẹp chứ em ( thế là đổ bìa,,,T_T) ...Biết sao được, khoét mắt ra ah? mắt mình thế, tươi là tươi thế nào?
và ngày hôm đó, mắt thôi không buồn nữa. hôm ấy là ngày nhiều nắng. Nắng to tát, nắng gay gắt,... nằm ngủ trên thảm cỏ dưới tán lá cây. Nó nhìn vào đôi mắt đằng sau đôi mắt kính, đôi mắt nhắm nghiền bình yên ngủ...nó cười, nhìn vào đôi mắt kinh ấy nó thấy đôi mắt nó hôm nay thấy lạ...có vẻ như lần này đôi mắt nó cười tươi thật,....một bãi cỏ xanh phía xa soi vào đôi mắt kính và tất nhiên nó rọi vào sâu thẳm trong nơi tăm tối buồn phiền của nó....
hi vọng là nó đã ghi nhớ trọn vẹn cái lần ấy trong trí nhớ. để một lần nó biết là mắt nó có thể cười tươi đến vậy...
...............
Nó cố kiếm tìm cho được tia nắng đầu tiên của ngày. Màn đêm u tối, bóp nghẹt trái tim sau những chấm song cửa sổ ( không hoa văn) như thể một cũi sắt sang trọng! Nó cười. Mắt cười.
Người ấy bảo, nó cười không phải là đẹp nhưng rất sáng, sáng lắm, sáng như thể tia nắng đầu tiên của ngày...ko gay gắt như ấm áp, không mạnh mẽ nhưng là dấu hiệu của một niềm tin....thế là nó cười!...Cười khi nghĩ đến người ấy, cười khi biết người ấy tìm thấy niềm tin trong nụ cười của nó.
Giờ này chắc mẹ đã ngủ say. Phào, thở nhẹ ra một cái ra chiều nhẹ nhàng lắm. Cũng may là mẹ ngủ rồi nếu không thì cũng chẳng dám mở cửa sổ? mẹ cứ sợ con mẹ bay khỏi nhà mãi mãi hay sao ấy....lại thở dài một cái nữa nó nhìn về phía mẹ đang ngủ....tưởng tượng ra một mớ dây xích ngổn ngang nối liền mẹ và nó. Nó sợ lắm! Liệu có ngày nào đó nó bị siết chất trong đống dây xích kia không nhỉ? ai biết được...để xem...
Ngày mai sẽ như thế nào nhỉ? ah không, cái 22h tiếp theo là thế nào nhỉ? lại nắng lên rồi oi ả cả ngày, mát mẻ chiều hôm, cô đơn trong tắm tối. Cái bể cá, những sinh vật duy nhất ở cùng nó, để nó biết nó không đơn độc. Cười thêm phát nữa. Bọn cá ngúng nguẩy..."ăn khuya àh? đồ phàm ăn...như chủ mày :))..." ...
.....
Có lần, có người bảo, em cười tươi lắm nhưng mắt buồn quá, phải làm sao cho tươi lên chụp mới đẹp chứ em ( thế là đổ bìa,,,T_T) ...Biết sao được, khoét mắt ra ah? mắt mình thế, tươi là tươi thế nào?
và ngày hôm đó, mắt thôi không buồn nữa. hôm ấy là ngày nhiều nắng. Nắng to tát, nắng gay gắt,... nằm ngủ trên thảm cỏ dưới tán lá cây. Nó nhìn vào đôi mắt đằng sau đôi mắt kính, đôi mắt nhắm nghiền bình yên ngủ...nó cười, nhìn vào đôi mắt kinh ấy nó thấy đôi mắt nó hôm nay thấy lạ...có vẻ như lần này đôi mắt nó cười tươi thật,....một bãi cỏ xanh phía xa soi vào đôi mắt kính và tất nhiên nó rọi vào sâu thẳm trong nơi tăm tối buồn phiền của nó....
hi vọng là nó đã ghi nhớ trọn vẹn cái lần ấy trong trí nhớ. để một lần nó biết là mắt nó có thể cười tươi đến vậy...
Labels:
emotion whispers,
Literatures,
Love,
vietnamese writings
06 May 2006
stupid clown or smart clown?...i dun care
I pretended I'm glad you went away. These four walls closing more everyday.
And I'm dyin' inside.And nobody knows it but me.Like a clown I put on a show.
The pain is real even if nobody knows.And I'm cryin' inside.And nobody knows it but me.
I carry a smile when I'm broken in two.And I'm nobody without someone like you.I'm
tremblin' inside.And nobody knows it but me.
Yeah, sad when the nights are lonely... [tony rich project - nobody knows]
....
i am strong, Image
hahah that is....u wont win over me...stupid !
And I'm dyin' inside.And nobody knows it but me.Like a clown I put on a show.
The pain is real even if nobody knows.And I'm cryin' inside.And nobody knows it but me.
I carry a smile when I'm broken in two.And I'm nobody without someone like you.I'm
tremblin' inside.And nobody knows it but me.
Yeah, sad when the nights are lonely... [tony rich project - nobody knows]
....
i am strong, Image
hahah that is....u wont win over me...stupid !
Ngoan
i dont like to sleep alone. .........Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. .....................Dont go.i dont like to sleep alone............... Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me............... Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.......................i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. .......................Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. ..........................Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go..................i dont like to sleep alone. Stay with me. ............Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go......................i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. ....................Stay with me. Dont go......................i dont like to sleep alone. ...................Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. .................Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone..................... Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone................. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone....................... Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.i dont like to sleep alone. Stay with me. Dont go.
JJ ngoan. JJ ngoan.
bi dien roi
JJ ngoan. JJ ngoan.
bi dien roi
Labels:
emotion whispers,
Silly nhăng nhố,
Vex,
vietnamese writings
02 May 2006
ước gì
Ước !
ước gì mình có thể luôn cười được thê này!
ước gì nhà mình không có tiếng la hét
ước gì mình không khóc được
ước gì mỗi đêm mình sẽ ngủ thật ngon và mọi người trên thế giới này cũng ngủ ngon
ước gì mỗi sáng có người đánh thức mình dậy
ước gì hông có ai buồn cả
ước gì ai cũng thích hoà bình dễ thương
ước gì mình có thể làm một bữa ngon cho người mình khoái
ước gì mình có thể hi sinh một cái gì đó để một người khác cười
ước gì điều ước của mọi người thành sự thật
ước gì mình sẽ ngoan ngoan ngoan ngoaannnnnnnnnnnnnnnnnnnnn mãi
ước gì mọi người có thể cười với nhau hoài ( ah tất nhiên ko fải là ước cho mọi người bị tâm thần đâu đấy)
ước gì bà ngoại sẽ không khóc nữa
ước gì bà ngoại ở bên nhà mình wài
ước gì bà ngoại không bị già nữa
ước gì ...ước gì nữa đây...???
ước cho mọi điều mình ước thành sự thật
ước gì mình có thể luôn cười được thê này!
ước gì nhà mình không có tiếng la hét
ước gì mình không khóc được
ước gì mỗi đêm mình sẽ ngủ thật ngon và mọi người trên thế giới này cũng ngủ ngon
ước gì mỗi sáng có người đánh thức mình dậy
ước gì hông có ai buồn cả
ước gì ai cũng thích hoà bình dễ thương
ước gì mình có thể làm một bữa ngon cho người mình khoái
ước gì mình có thể hi sinh một cái gì đó để một người khác cười
ước gì điều ước của mọi người thành sự thật
ước gì mình sẽ ngoan ngoan ngoan ngoaannnnnnnnnnnnnnnnnnnnn mãi
ước gì mọi người có thể cười với nhau hoài ( ah tất nhiên ko fải là ước cho mọi người bị tâm thần đâu đấy)
ước gì bà ngoại sẽ không khóc nữa
ước gì bà ngoại ở bên nhà mình wài
ước gì bà ngoại không bị già nữa
ước gì ...ước gì nữa đây...???
ước cho mọi điều mình ước thành sự thật
Labels:
Love,
Silly nhăng nhố,
vietnamese writings
Subscribe to:
Posts (Atom)
