17 April 2006

Trong vo`ng tay

Ngày qua...những ngày nhẹ nhàng trôi sau cơn sóng dữ...Mọi chuyện bình yên phẳng lặng ngoan hiền quá đỗi đến mức mình phải tự hỏi xem " Liệu đã có chuyện gì xảy ra chưa? "...

Hic...Người ta bảo cuộc sống là sức khoẻ là tương lai công việc..v...v... cũng đúng, thì mình chẳng có cãi gì đâu...Những ngày qua nhận ra là phẳng lặng quá...có vẻ như mình đã wen với việc bị vùi dập nên những lúc phẳng lặng thế này mình cảm thấy lạ...

Lạ lắm! Những giấc mơ bây giờ tròn và đầy đặn, nhưng trong nó toả ra một thứ ánh sáng lờ nhờ lạ lắm...

Sáng dậy đi học, rồi lại về tập thể dụcăn uống làm việc ngủ nghỉ rồi lại đi học...một chuỗi xoay vần và ta chỉ có ta...

Một mình đi học, ngồi một chỗ mà chả đứa nào thèm ngồi,...bàn đầu...cô hỏi trả lời răm rắp như cái máy, sai thì nín nghe cô sửa, ngồi mỏi thì ườn ra, ườn chán rồi lại ngồi...

Học xong thì lững thững ra về, đủng đỉnh đi trong trưa nắng, nhàn hạ thật, quả là nếu mình làm việc nghiêm túc thì cứ cặm cụi làm rồi cũng xong chả hộc tốc như trước kia... Đi dưới trời nắng oi quá!..Hic..đt mắc dịch, giả như mày mát dây rú lên tiếng tin nhắn cho tao một cái coi có hay không...! Phòng tập thì lúc nào cũng thế vắng vẻ, và nóng...mà nóng thì cũng không đến nỗi ...phải tội vào đây như một cái chùa...thiếu lâm(HLV lầm lì vào cạo trọc)...Chả ai nói gì màh cũng chả ai thèm nói, ai lo phần người ấy, quan tâm làm gì...xơ rơ cười lấy lệ cũng mệt, ta mình ên tập vậy, tập một mình nhanh thật. Vù cái là hết bài...Thấy nhiều người vào sau hân hoan nói chuyện ( chắc quen trước) cầm bao tay, chai nước, khăn lau,...họ khoe khoang là người ấy chuẩn bị... nhìn lại mình, tay sần một cục, mồ hôi nhễ nhại chỉ lấy áo ra lau....trời mưa...thấy xon xót trong lòng.... giá màh mình để quách cái áo mưa ở nhà cho nó cô đơn trọn vẹn nhỉ?

Mệt rũ rượi, cũng có ai than?...người ta có hội có bè còn í ới than thở, mình thì thở phì phì cũng lại nín thin ( chứ không lẽ than bừa ah? chợ thế)...đường về mát mẻ, những cơn gió lại xốc tóc mình như thường lệ nhưng..."gió ơi..xóc làm chi ta cũng chả buồn vuốt lại đâu mah!..."

Nhà vắng lạnh tanh, bếp núc tắt hết. Giở nồi cơm ra, cơm chì vừa vơi nửa chén..."chừa cơm cho mình mah chừa như thế thì chừa làm gì.."... Trời sầm lại, những tiếng kêu gầm ai oán trời xanh làm cho căn bếp rộng lại âm u thêm...Tôi nấu cơm. Làm đồ ăn. mọi việc diễn ra rất đúng trình tự nếu như tôi sống một mình...nhưng đây vẫn được gọi là gia đình tôi...

Bữa cơm diễn ra mà tự hồ như tôi thèm có ai đó ngồi đây để fỡn fờ nói một câu "cả nhà ăn cơm"...chán...những bữa cơm thực sự thì toàn là la ó chửi rủa...thôi...tôi đổi cái đông đủ kia bằng sự quạnh quẽ riêng mình...

Bước vào phòng là lúc bụng no căng và đầy mệt mỏi. Quăng cái cặp vào xó và đi tắm, chìm vào giấc ngủ trưa trong sự trông ngóng một lời thăm hỏi để biết mình còn tồn tại...

Tỉnh giấc thấy mình ê ẩm...và chắc đó là dấu hiệu rõ ràng nhất tôi thấy mình còn tồn tại. Nằm trầy trật trên giường mah ôm ấp những ký ức xưa tôi lại đau hơn...thôi ráng ngồi dậy tắm một tí rồi lại đi học...

Buổi học ban đ6em kết thúc là lúc nhẹ nhàng nhất, trời mát mẻ, và lúc nào cũng tự thưởng cho mình 15ph du hí, không là gì nhưng là để thấy xung quanh mình cuộc đòi vẫn sống vẫn bon chen tấp nập...một thoáng nhìn...ánh đèn sáng ra ngoài cửa ..chắc vẫn thức như ta...

Về lại nhà, ngổn ngang những tiếng nói ồn ã, cãi vã rồi lại ca tụng nhau...nghe hời hợt quá..thế là lại đu lên phòng...

Mò mẫm với cái bàn phím nghe chừng không còn là thú vui của mình nữa...thấy chan chán.Ta lại la đầu vào công việc...viếc lách rũ cả người...rồi mò vào giường...

Cả ngày chán chê...cả ngày lê thê...đêm về là lúc quằn quại nhất...

Những cảm xúc ban đêm thật mạnh mẽ, nó vồ vập tới nghẹn thở. Ký ức có, công việc có, hiện tại có, tương lai có...xả dài và quấn chặt lấy tôi....Những ngày này thật mệt mỏi, ta đã làm cố sức, buông tha ta đi!!!!...ôm con gấu mah muốn xé nát nó ra mặc cho bản thể nó là ta....ta tự giết mình...tự xâu xé trái tim bé nhỏ....thôi thì dỗ dành bằng lời cầu nguyện hàng đêm cho những ai ta thương yêu nhất..."xin cho tất cả những người trên thế giới này ngủ yên giấc, cho những người con thương yêu nhất cảm nhận được tình yêu phát ra từ con, xin cho những thiên thần đến và hôn lên đôi mắt họ mah lấy đi mọi ưu phiền nặng trĩu....con cầu xin" ...

Thế là ta chìm vào giấc ngủ mah không hay biết...không hay biết là ta có bị lãng wên hay không trong suốt một ngày lặng yên như thế. Những yêu thương trong vòng tay...xin đừng vì sự lặng lẽ này mah bay đi mất...ta cầu xin...và nhửng vòng tay nơi mah ta ngoan hiền toả sáng bên trong cũng xin đừng vì ta thu nhỏ mình mah tha ta đi mất...ta cầu xin....

+++++++++++++

cần thiết em....

No comments: