Chuông reng, thế là vào lớp.Vật vã lắm mới tự nhủ mình có thể lết lên lớp trong một ngày hết sức là xì-tiu thế này. Nói wơ wào vài câu thế cũng qua. Mệt, bài với chả vở. Lắm lúc chả biết mình học thế này vì cái gì, lại là: vì tương lai ---> công việc ----> cuộc sống. Oạch nói thế này nhé, công việc ah? như sh!t ( mình biết chửi bậy đấy chứ), cuộc sống ah? vớ vẩn, cuộc sống mah suốt ngày lang thang thui thủi một mình như một bóng ma trú ngụ thế này...ặc ặc đây không fải là điều mình đang vươn tới đâu.
Rồi ngồi đấy...sthing xì-tiu lại tiếp tục xảy ra. Những cuộc tranh luận âm thầm không có gì là gay gắt của 2 tâm hồn tưởng chừng rất thân thiết nhưng ấy vậy cũng làm mình thật xót xa. Bỏ lửng một câu " em mệt quá chắc thôi...", tôi thấy đôi mắt buồn ấy cau lại, 2 đừơng hằn bên sống mũi cũng vì thế mà kéo nhau chạy lên cái đôi mắt hiền hậu ấy. Lạnh và lặng thật. Máy lạnh vẫn ro ro và cô vẫn giảng. Nhưng mọi thứ thật vô nghĩa. Mình chẳng thấy được gì ngoài cái hình ảnh cuối cùng ấy: đôi mắt wen thuộc cau lại....Mình thật có lỗi. Mình thật xấu xa, đê tiện quá...tại sao mình lại làm người khác khó chịu nhỉ, mình thật là đáng ghét, mình thật là...ôi cắn rứt quá.
Cũng là cái tật quá thiết tha cũng bắt nguồn từ đây. Mình luôn sợ người khác phiền lòng nên cái gì cũng sợ cũng cả nể. Toèn toẹt ra mà nói, là trong những mối quan hệ thân thiết mình rất sợ những chấn động bất an. Vì thế mình luôn tìm mọi cách để có thể làm vui lòng người khác, có chịu đựng tí cũng được, ( mà thiệt) nhiều khi nhục tí mah người ta vui cũng ráng làm....sợ lắm...sợ cho cảm giác người ta cảm thấy khó chịu vì mình mah ko còn tiếp tục với mình nữa...( me? stupid dog) coi lại mah xem, đời sống tình cảm nghèo đói của mình toàn là những mối quan hệ ( gần như là không liên quan này ) nuôi sống , còn lại thì cái gọi là hạnh phúc ruột thịt ( cái này được gọi là mối quan hệ có liên quan nè) thì ít quá, cứ như là không có gì.
Chuyện xảy ra là vậy, thế là trong lớp xuất hiện một thằng mặt mày chằm dằm như đống sh!t. Oạch, find out ra một điều là khóc là trường hợp, ah không là phương pháp sơ đẳng nhất của cái sự không tích cực của tinh thần. Mình cứ gọi là khóc vào bên trong cho nó hoa mỹ. là thế này nhé: Bạn sẽ tưởng tượng ra mọi vật xugn quanh tối sầm lại và bạn ngồi mình chễm chệ trên cái đám không khí đen thui lùng nhùng ấy. Thế là bạn vùng vẫy cho cái sự việc bất khả trong đầu, rồi bắt đầu la hét, gào rú ( ah nhắc lại nhé, đây chỉ là tưởng tượng)...tất nhiên là trong cái không gian chết tiệt đó cho dù có wẫy rớt hết tứ chi ra và hét cho đến khi cái lưỡi văng ra 10 mét + ói ra phổi thì cũng chả có ma nào ở đó mah cứu bạn...bạn bắt đầu hiể những việc làm vô nghĩa của mỉnh và ngồi thừ ra, im lặng. Lặng như cục đá quăng xuống vực sâu trong đáy biển. Bạn chơi vơi, bạn chìm mãi...càng sâu lại càng lạnh...bạn dúm díu và ngọ nguậy nhưng bạn chỉ là một hòn đá nên chẳng thay đổi được gì....lúc này là lúc cái thứ gọi là " nước mắt từ bên trong trào ra...ah không...trào vào! Nói cho nó quái, chứ cảm giác là vầy. Con mắt bạn giống như một tấm kính cửa sổ một chiếc tàu ngầm dưới biển nhìn ra ngoài và bạn, chính xác là cái lương tâm của bạn thì ngồi bên trong nhìn ra...khi những cảm xúc dâng trào trong những lần nhu thế thì...cửa kính rạn vỡ, nước bên ngoài tràn vào, ri rỉ rồi nứt toạc tung toé.cái bản thế bé nhỏ của bạn chắc chắn sẽ bị sức ép của nước đè dẹp lép không nghi ngại.....
Chu....diễn tả cái feelling đó thật mệt....và ngộp thở!
Thế rồi buổi học trôi qua, mình đúng là một con búp bê, mắt cứ trơ ra, thất hết cả thần....( người ta đang..."...U_U...." mah...sao mah tươi được!)
Cảm giác xì-tiu trong lớp học cũng còn khá nặng sau khi tung tẩy một tẹo ngoài đường.
Online một phát.( rất may là mẹ con nhà Viettel không trở wẻ hư như hồi chiều, không thì...lại "khóc vào bên trong" cho cái sự hẩm hiu của bản thân cho coi)
Chậc...lúc chiều đã nghi rồi, giờ còn nghi thêm. Quái,...sao lại có thể như vậy được?..Ah mah chắc vậy!...Ềy đừng ai nói JJ khùng phải tội chứ...thiệt là vậy mah. Những điều không thể trong mắt mình lại luôn xảy ra và chính những điều mình luôn tin tưởng đó làm mình shock đến chết ngất vài lần rồi nên lần này tự quyết định thế luôn cho xong, có gì sau này khỏi shock ( già rồi shock nhiều, tim yếu, chết bất đắc kị tử).
Mà pà giá nó thiệt chứ, cũng may là hum nay wỡn, thế là lang thang vài nơi trên 360 mới find out ra "bộ mặt...mẹt" của một tên hết sức là "....@_@....". Thế này nhé, tên này thì luôn ngoan ngoác ra nói người này xấu người kia xấu thế mà họ vẫn cứ nghiễm nhiên trong friend list, mah lại comment cho nhau rất chi là thân thiện....chu...thế thì "......@_@......." là gì mọi người biết rồi nhé! Hùm....chán thế cơ chứ...rất may là mọi sự vẫn nằm trong vòng an toàn( mém tí là không an toàn rồi còn gì)...chưa kịp thân nếu mah thân thì chắc "chết chưa kịp thấy bình minh quá"...mừng quá, mừng là vì những người X Y Z kia luôn public bờ lốc nên mình mới find out ra những cái comment ngọt như mía kia để hiểu rõ thêm một người...ui ui né né....biết "bình minh" là jìe rùi...biến đây!!!
Lại nữa, lần này thì "bên bờ lốc nhà mình" là những tấm ảnh....mèng ơi...nhìn mà xót ghê lắm...cứ nghĩ tới là lại buồn ...thấy mình hẩm hiu như "...x_+..." vậy....thật là....cuộc sống của mình nó xì-tiu thế nhỉ...fải xì-mát lên chút có hay hơn không...cứ đúc đầu vô cái chỗ gì đâu không..." người ta gọi là yếu mà hay ra gió". Chán như con gián đang bay đậu lên...cán cây tạ...
còn vài phút nữa thế là vĩnh biệt ngày xì-tiu. Ôi mah mình cũng cám ơn cái ngày xì tiu này lắm. Biết là mình đang cần gì, thiếu gì....thôi mệt nói uỵch ra là thế này: biết mình nên có một công việc xứng đáng hơn, mình đã rất ngoan ( tốt nhất là ngoan hơn nữa để chèn ép cái máu sân si đi), mình phải cố gắng nhiều hơn ( có cả cái khoản "chờ nghệ thuật" hơn trong cái cụm " cố gắng" này), biết thêm một số mask ( kinh dzị quá, họ làm khéo thật), biết mình nghĩ về ai, và biết là cuộc sống này ý nghĩa thế nào....
ps: hôm wa thì rất xì mát..thế mah hôm nay sao xí tiu thế nhỉ....ông trời ơi là ông trời ghét thế không biết.
!!!STUPID DOG!!!
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment