Nam mô a di đà phật...mẹ vái một cái trước đứa con của mình rồi quay lưng bỏ đi lên không buồn khép cửa phòng tôi lại. Chậm rãi...
Tôi cười khẩy một tiếng ra chiều rất hỗn xược cho cái sự nghênh ngang của mình rồi khóc...!
Đã bao lần rồi nhỉ? Giả mà có như lời mẹ nói " cái thứ bất hiếu như mày có mà xuống địa ngục" thì chắc tôi cũng chẳng còn là tầng 18 để xuống, mà phải là mấy chục rồi ấy nhỉ?
Chả hiểu sao cứ mỗi lần tôi gặp chuyện căng thẳng bên ngoài về thì mẹ lại "tới ngày"...sẽ là những câu tra hỏi trớ trêu, là những câu nói châm thủng cả trái tim bé nhỏ này....quá mệt mỏi
Mệt khi một năm có 365 thì cũng ngót ngét 2 trăm lần mẹ nói câu từ tôi...Ha ha..từ ah...nghẹ mãi thì cái cụm từ "từ con" nó cũng mất giá trị linh thiêng của nó. Tôi vô thần. Tôi nghe nó như một lời răn đe từ mẹ nghĩa là " mày thật vướng bận"....
Những giột nước mắt chảy nhẹ ra hầu như vô nghĩa...Ah chắc mọi người sẽ lại nói tôi hay khóc. Mít ướt quá...con trai gì mah...Nói cho đỡ tủi chứ khóc là cách tôi nghĩ bình yên nhất mah tôi có thể làm cho những cuộc đấu khẩu thế này dịu đi. Và lại, từ bé, tôi cũng chả thiết tha ganh đua gì với mẹ, ừ thì 1 sẽ là 1 và 2 sẽ là 2 và JJ sẽ là một đứa không bất hiếu và mất dạy nếu không làm mẹ bận tâm và không làm tốn tiền của mẹ.
Hoạ mah hiếm người tin chứ chuyện tôi ít khi vòi vĩnh mẹ cha tiền thêm ngoài "lương căn bản" nhưng sự thật là tôi cũng có xin ...nhưng là thế này nếu như tôi hết cách rồi thì mới xin...xin mỗi lần như thế nhục lắm. Nhục là sao nhỉ? chỉ biết là người làm nhục tinh thần tôi nhiều nhất mà tôi biết là mẹ...Còn nhớ, cái hồi mà còn phát định kỳ mấy chục một tuần thìmỗi chủ nhật như một cực hình...Mẹ nhăn nhó, mẹ cáu gắt, mẹ xỉa xói....mẹ làm đủ cách để mình nói một câu " tuần này con còn dư tiền" và rất tiếc mình không hề làm mẹ thoả mãn điều đó....tiền vẫn cứ xài và mỗi lần hết là một dịp rất "hợp lý" để mẹ xả stress nơi cơ wan vào đầu mình...
Rồi nói tới thằng Lộc, tôi cũng chảng ghét bỏ gì nó...anh em mah, sao ghét được...Phải tôi..cứ mỗi lần nó hành hạ minh thế là cả nhà " mắt mù, tai điếc" hết cả. Chả ai quan tâm thế nào...Thế là cu cậu, một lần lên máu anh hùng phi ngay một quả đấm vào bụng mình mới đau chứ...thế là mẹ ngồi đó im lặng ...nhìn....
Mẹ! chả biết từ bao lâu trong tôi hụt mất hình ảnh này...mọi người có mẹ và thương mẹ...còn tôi...chả biết nữa...thất khủng khiếp....mẹ biến mất gần cả tuấn đi chơi ....tôi thiệt lòng là không nhớ gì cả, lâu lại đt ra phát cho có vẻ quan tâm nhưng điều đó luôn có nghĩa là " mẹ ổn rồi thì tốt quá...thế thì... nghỉ thêm ở đó lâu lâu cho vui..."
Chán thế không biết ...sinh con ra làm gì mah suốt ngày kể lể mình đã nuôi con thế nảo thế nào ...thậ stupid mah.....gru....cứ đụng đến việc xin xỏ tiền bạc thì nổi điên lên...stupid stupid stupid...tốt nhất là sau này nhé Lộc, mày có đi học ở cung trăng hay mặt trời gì đấy mà dùng hết tiền của mẹ thì đừng cho tao biết, không thì tao khóc vì tủi thân đến chết mất!
chắn quá chứ lị....mẹ ơi là mẹ....con thề với mẹ đấy...cho con tiền đi học đi con sẽ trả tiền lại cho mẹ mah.....thất vo.ng khủng khiếp...cứ như là trong trại quản giáo vậy....
mình thật là stupid!
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment